Trang chủ/Ngọc Cốt Hận Tình/Chương 29: Vầng Sáng Sau Bóng Tối
Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 29: Vầng Sáng Sau Bóng Tối

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trinh Nhi nắm chặt phong thư trong tay, lòng chợt trào dâng cảm giác như vừa lạc bước vào mê cung không lối thoát. Lời nhắn ngắn ngủi trong thư như một nhát dao khơi lại bao ngờ vực về thân phận, về lời nguyền ngọc cốt và những bí mật chưa từng được phơi bày. Nàng đứng lặng trước án thư, ánh nến hắt bóng lên vách, gương mặt phảng phất mỏi mệt nhưng đôi mắt vẫn sáng rực. Ở nơi sâu thẳm nhất của trái tim, nàng hiểu: chỉ cần một sơ sẩy, tất cả những gì vừa giành lại sẽ hóa tro tàn.

Ngoài sân, tiếng bước chân khe khẽ dừng lại trước cửa. Người gác đêm cúi đầu báo tin:

– Tiểu thư, Quốc công công tử đã đến.

Trinh Nhi khép phong thư vào ống tay áo, chỉnh lại tâm tình. Đêm nay, dù sóng gió vẫn rình rập, nàng và Ngọc Cẩn không thể lùi bước.

Ngọc Cẩn bước vào, áo choàng đen tuyền khẽ lướt theo dáng đi. Dưới ánh sáng mờ, gương mặt chàng càng thêm lạnh lùng, đôi mắt bạc lóe lên tia nhìn sắc sảo. Chàng dừng lại trước bàn, nhẹ giọng:

– Có động tĩnh gì từ phủ Quốc công, ta đã dặn người canh gác cẩn mật. Nàng bên này thì sao?

Trinh Nhi đáp:

– Mọi việc trong phủ vẫn yên ổn. Nhưng vừa rồi, ta nhận được một phong thư lạ. Nội dung khiến ta không thể không suy nghĩ.

Nàng đưa thư cho chàng xem. Ngọc Cẩn lướt mắt qua dòng chữ, chân mày nhíu lại, bàn tay vô thức siết chặt tờ giấy.

– Lời này không đơn giản. Kẻ viết ra hẳn đang muốn gieo rắc bất an, hoặc dụ chúng ta rời khỏi đường chính. Thứ họ nhắm tới, là bí mật về cốt ngọc thuần khiết.

Trinh Nhi gật đầu, giọng trầm tĩnh:

– Ngọc cốt không chỉ là dấu hiệu quý tộc, mà còn là thứ quyết định vận mệnh cả một dòng họ. Nếu để kẻ khác chiếm được, bao nhiêu hy sinh của người thân ta đều uổng phí.

Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh mắt dịu đi đôi chút:

– Ta sẽ không để bất cứ ai động đến nàng và người thân. Dù là bóng tối sâu đến đâu, chỉ cần còn một tia sáng, ta cũng phải bảo vệ đến cùng.

Câu nói của chàng như một lời thề không lời, khiến bức tường phòng vệ trong lòng Trinh Nhi vỡ ra một khe nhỏ. Nàng cúi đầu, bàn tay mảnh dẻ nắm lấy vạt áo.

– Mẫu thân ta… mấy ngày nay đã khỏe hơn nhiều. Hôm nay, bà bảo ta rằng chỉ cần ta bình an, bà nguyện gánh hết mọi điều tiếng. Có lẽ, đây là lúc chúng ta nên nghĩ đến tương lai.

Ngọc Cẩn trầm ngâm một lát, rồi khẽ hỏi:

– Nàng có nghĩ đến việc rời xa kinh thành, tìm một nơi yên ổn mà sống?

Trinh Nhi mỉm cười nhạt:

– Nếu chỉ đơn giản như vậy, chúng ta đâu còn là chúng ta. Ta không thể bỏ lại mẫu thân, càng không thể nhìn phủ Thượng thư bị người ta chà đạp. Gia tộc này từng bị vùi dập, nhưng nếu có thể gột rửa mọi oan khuất, ta muốn chính mình làm điều đó.

Ngọc Cẩn im lặng hồi lâu, rồi gật đầu.

– Vậy thì, chúng ta cùng nhau. Chỉ cần nàng không buông tay, ta sẽ không rời đi nửa bước.

Ánh mắt hai người giao nhau, trong im lặng có một lời hứa sâu sắc hơn trăm ngàn câu nói.

*

Sáng hôm sau, Trinh Nhi cùng Ngọc Cẩn đến nội viện thăm Dương thị. Bà đã dần hồi phục, gương mặt phúc hậu vẫn còn chút mệt mỏi nhưng ánh mắt sáng lên khi thấy con gái và Ngọc Cẩn sánh vai bước vào.

Dương thị ngồi tựa lưng trên ghế, khẽ cười:

– Hai con đã trở lại rồi à? Lòng ta nay đã nhẹ, chỉ mong các con được an ổn mà thôi.

Trinh Nhi quỳ xuống cạnh giường, nắm lấy tay mẫu thân.

– Mẫu thân, bao sóng gió đã qua, con hứa sẽ không để người chịu thêm uất ức nào nữa.

Dương thị vuốt tóc con gái, mắt nhìn sang Ngọc Cẩn.

– Ngọc Cẩn, con là người trọng nghĩa, ta đã nhìn ra từ lâu. Nếu thật lòng thương yêu Trinh Nhi, xin hãy bảo hộ nó suốt đời.

Ngọc Cẩn chắp tay, trịnh trọng:

– Dì yên tâm, dù là phong ba bão táp, cháu cũng sẽ lấy thân mình che chở cho Trinh Nhi và dì.

Dương thị gật đầu, ánh mắt ấm áp mà kiên định.

– Được vậy, ta chẳng còn gì tiếc nuối.

Trinh Nhi thấy lòng bỗng nhẹ đi rất nhiều. Dù biết phía trước còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần mẫu thân còn bên cạnh, nàng đã có chốn để quay về.

*

Đêm đó, phủ Thượng thư được canh phòng nghiêm ngặt. Trinh Nhi ngồi trong thư phòng cùng Ngọc Cẩn, bàn bạc cách tái lập danh dự cho hai nhà. Những tội danh năm xưa bị gán ghép lên đầu phủ Quốc công và phủ Thượng thư đều xuất phát từ thủ đoạn của Tạ Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi. Giờ đây, hai kẻ đó đã không còn cơ hội trở mình, nhưng dư âm hận thù vẫn chưa thực sự tan biến.

Ngọc Cẩn lật xem từng văn kiện, ánh mắt trầm ngâm:

– Để rửa sạch oan khuất, chỉ dựa vào lời nói là chưa đủ. Chúng ta cần chứng cứ, cần người chứng, cần cả thế lực ủng hộ trong triều.

Trinh Nhi đáp:

– Ta đã âm thầm dò xét, tìm được một số thư từ qua lại giữa Tạ Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi. Chỉ là, muốn đưa ra ánh sáng, phải có thời cơ thích hợp.

Ngọc Cẩn gật đầu:

– Ta sẽ vận động các thế gia còn trung lập, đồng thời nhờ người cũ trong phủ Quốc công đứng ra làm chứng. Một khi sự thật phơi bày, danh dự hai nhà sẽ được trả lại.

Trinh Nhi nhìn sang, ánh mắt kiên định:

– Nhưng sau khi mọi việc xong xuôi, ta muốn sống một đời bình lặng. Không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong có thể cùng người thân sống yên ổn, không còn bị lời nguyền cốt ngọc ràng buộc.

Ngọc Cẩn nắm lấy tay nàng, giọng thấp đi:

– Ta cũng chỉ cầu vậy. Một khi đoạn tuyệt được hận thù, tự do và hạnh phúc sẽ ở ngay trước mắt.

*

Ba ngày sau, trong kinh thành rộ lên tin đồn về những chứng cứ mới liên quan đến vụ án năm xưa. Các đại thần từng ngoảnh mặt nay bắt đầu xôn xao, nhiều người thân thiết với phủ Quốc công và phủ Thượng thư chủ động đến hỏi thăm. Dưới sự sắp đặt của Ngọc Cẩn, những chứng cứ quyết định được trình lên trước mặt Hoàng đế.

Buổi thiết triều hôm ấy, trời râm mây, bầu không khí trong đại điện như ngưng đọng. Trinh Nhi khoác áo lụa nhạt, lặng lẽ đứng phía sau mẫu thân. Ngọc Cẩn vận cẩm bào, thần sắc trầm ổn, ánh mắt luôn hướng về phía nàng.

Hoàng đế xem xét từng văn thư, nét mặt càng lúc càng trầm trọng. Khi người cuối cùng lên tiếng làm chứng, ông đặt bút xuống, hỏi:

– Tạ Ngọc Cẩn, Lục Trinh Nhi, các ngươi còn điều gì muốn trình bày?

Ngọc Cẩn khom người:

– Thần chỉ mong Bệ hạ xét lại, trả lại thanh danh cho hai phủ, để người đã khuất được yên nghỉ, kẻ còn sống được thanh thản.

Trinh Nhi tiến lên một bước, giọng trong trẻo nhưng vững vàng:

– Thần nữ không cầu vinh quang, chỉ mong những người thân yêu được sống trong bình yên, không phải chịu oan khiên vì những mưu sâu kế độc.

Hoàng đế nhìn cả hai hồi lâu, sau cùng mới trầm giọng:

– Các ngươi đã gánh chịu quá nhiều. Trẫm sẽ cho điều tra lại vụ án năm xưa, nếu thực sự oan khuất, nhất định trả lại công đạo.

Cả đại điện im lặng. Ánh mắt của bao người đổ dồn về hai người trẻ tuổi đứng giữa triều đình, như chờ đợi một hồi kết cho bao năm uất hận.

*

Tin Hoàng đế ra chỉ điều tra lại vụ án khiến cả kinh thành dậy sóng. Người trong phủ Quốc công và phủ Thượng thư như trút được gánh nặng ngàn cân. Dương thị nghe tin, nước mắt lăn dài, ôm chầm lấy con gái:

– Cuối cùng, trời xanh cũng có mắt. Con à, những năm qua, mẫu thân chỉ mong có ngày này.

Trinh Nhi lau nước mắt cho mẹ, lòng vừa mừng vừa lo. Nàng biết, tuy gió ngược đã dịu đi, nhưng phía trước còn bao nhiêu thử thách. Chỉ cần một sơ sẩy, mọi công sức sẽ tan thành mây khói.Ngọc Cẩn không rời phủ, ngày đêm bàn bạc cùng các trưởng bối, vận động thế lực trong triều. Bóng dáng cao lớn của chàng đi đi lại lại nơi hành lang, nét mặt kiên nghị, ánh mắt sáng rực ý chí không thể lay chuyển. Mỗi khi mỏi mệt, chàng lại lặng lẽ đến phòng thuốc, nhìn Trinh Nhi ngồi nghiền dược liệu, đôi tay trắng trẻo thoăn thoắt, nét mặt bình thản. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sóng gió như lùi xa, chỉ còn lại một chút yên bình quý giá.

Một buổi chiều, khi ánh tà dương đỏ rực ngoài sân, Trinh Nhi ngồi bên bàn đá, tay cầm một bàn cờ. Ngọc Cẩn đến gần, khẽ hỏi:

– Nàng lại nghĩ ngợi?

Nàng mỉm cười:

– Ta đang nghĩ, nếu mọi chuyện kết thúc, chúng ta sẽ sống ra sao? Liệu có thể thật sự yên ổn không?

Ngọc Cẩn ngồi xuống đối diện, tay cầm một quân cờ đen:

– Chỉ cần nàng muốn, ta sẽ đi cùng đến tận chân trời góc bể. Dù là nơi nào, chỉ cần có nàng, đó là nhà.

Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt chàng, lòng dâng lên một cảm giác bình yên hiếm có.

– Vậy thì, từ nay về sau, không ai được buông tay nữa.

Ngọc Cẩn khẽ đặt tay lên mu bàn tay nàng, ánh mắt dịu dàng mà vững vàng.

– Ta hứa.

*

Vài ngày sau, kết quả điều tra được trình lên triều đình. Sự thật về âm mưu của Tạ Uyển Cơ và Hạ Tinh Nhi bị vạch trần. Hoàng đế ra chỉ phục hồi danh dự cho phủ Quốc công và phủ Thượng thư, đồng thời truy tặng cho những người đã khuất. Kinh thành rộ lên lời ca tụng về hai gia tộc đã vượt qua bao sóng gió, giữ vững khí tiết và lòng trung nghĩa.

Hôm ấy, trong phủ Thượng thư, Dương thị mặc áo lụa trắng, dẫn Trinh Nhi ra giữa sân, trước mặt bao người thân thuộc. Bà cất giọng trầm tĩnh:

– Từ nay, mọi oan khuất đã được rửa sạch. Các con, phải sống xứng đáng với thanh danh tổ tiên.

Trinh Nhi cúi đầu:

– Mẫu thân yên tâm, con nhất định không phụ lòng người.

Ngọc Cẩn đứng bên, kính cẩn đáp:

– Cháu xin lấy danh dự Quốc công phủ thề sẽ bảo vệ gia tộc và người thân đến cùng.

Không khí trong phủ nhẹ hẳn đi. Mọi người nhìn nhau, ánh mắt sáng lên hy vọng.

*

Sau lễ phục hồi danh dự, Trinh Nhi và Ngọc Cẩn cùng nhau bắt đầu xây dựng lại nền nếp hai phủ. Nàng tự tay quản lý phòng thuốc, dạy các tiểu nha hoàn cách nhận biết dược liệu, chữa bệnh cho người nghèo trong kinh thành. Ngọc Cẩn lo việc lớn ngoài triều, lập lại mối giao hảo với các thế gia, chọn nhân tài cho phủ, giữ gìn nền nếp cũ mà không quên cải cách.

Một ngày nọ, Trinh Nhi trở về phòng, thấy Ngọc Cẩn đang ngồi chờ bên án thư, tay lật xem một cuốn sách cũ. Thấy nàng, chàng ngẩng đầu, ánh mắt ánh lên ý cười hiếm hoi:

– Nàng về rồi? Ta vừa nghĩ, phủ Quốc công và phủ Thượng thư nên lập một trường dạy chữ cho con cháu và cả dân thường. Trước kia, bọn trẻ trong phủ bị cấm học vì sợ lộ bí thuật. Nay mọi chuyện đã khác, ta muốn cho các em nhỏ cơ hội biết chữ, biết đạo lý.

Trinh Nhi nghe vậy, trong lòng cảm động. Nàng gật đầu:

– Đó là điều ta hằng mong. Nếu có thể, ta cũng muốn mở một y quán nhỏ, chữa bệnh miễn phí cho phụ nữ và trẻ em nghèo.

Ngọc Cẩn nắm lấy tay nàng, đôi mắt sáng rực:

– Chúng ta cùng làm. Từ nay về sau, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người chưa từng có tiếng nói.

*

Bên ngoài, mùa xuân đã về. Cây cối trong vườn phủ Thượng thư rợp hoa trắng, gió mang theo hương thơm dịu dàng. Trong gian phòng nhỏ, tiếng cười nói của nha hoàn vang lên, không còn lo sợ như xưa. Dương thị đi lại trong vườn, nét mặt rạng rỡ, mỗi khi nhìn con gái lại mỉm cười mãn nguyện.

Buổi tối, Trinh Nhi cùng Ngọc Cẩn ngồi dưới mái hiên, nhấp chén trà thơm, trò chuyện về chuyện cũ. Nàng tựa vào vai chàng, khẽ nói:

– Ngày ấy, ta từng nghĩ đời này sẽ không còn tin ai nữa. Nhưng gặp chàng, ta mới biết, có những người đáng để mình đặt cược cả sinh mệnh.

Ngọc Cẩn siết nhẹ vai nàng, giọng khàn khàn:

– Ta cũng từng nghi ngờ, từng sợ hãi. Nhưng khi nhìn thấy nàng kiên cường đứng lên giữa sóng gió, ta hiểu mình không thể quay đầu. Dù là sinh tử, cũng muốn cùng nàng gánh vác.

Trinh Nhi mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má nhưng lòng lại ấm áp lạ thường.

*

Kinh thành dần yên bình trở lại, nhưng trong bóng tối, vẫn còn những đôi mắt dõi theo nhất cử nhất động của Trinh Nhi và Ngọc Cẩn. Một đêm, khi mọi người đã ngủ say, Trinh Nhi nhận được một bức thư nặc danh khác. Bên trong chỉ vỏn vẹn một câu:

– Kẻ mang cốt ngọc thuần khiết nhất, vẫn chưa lộ diện.

Nàng nhìn những con chữ như máu, lòng bỗng dấy lên cảm giác bất an. Bên ngoài, tiếng gió thổi qua tán cây, lá rung rinh như thì thầm điều gì đó bí mật. Nàng siết chặt bức thư, ánh mắt lạnh dần. Dường như một ván cờ mới lại sắp bắt đầu.

*

Sáng hôm sau, Trinh Nhi kể cho Ngọc Cẩn nghe về bức thư. Chàng trầm ngâm, rồi nói:

– Người viết thư này hẳn vẫn ẩn mình rất sâu. Chúng ta phải hết sức cẩn trọng. Có thể, bí mật lớn nhất về cốt ngọc vẫn chưa thực sự bị vén màn.

Trinh Nhi gật đầu:

– Ta sẽ dò xét trong phủ, đồng thời cho người kiểm tra lại tất cả gia phả của hai nhà. Kẻ ẩn mình này, chắc chắn còn mục đích chưa đạt.

Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh mắt nghiêm nghị:

– Dù là ai, dù có mưu sâu kế hiểm đến đâu, chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, sẽ không thể lay chuyển được.

*

Những ngày tiếp theo, Trinh Nhi và Ngọc Cẩn vừa tiếp tục củng cố thế lực, vừa âm thầm điều tra về bí mật cốt ngọc. Trong phủ, mọi người đều được dặn dò cảnh giác. Đêm đến, ánh đèn nơi thư phòng vẫn sáng đến khuya. Trinh Nhi cẩn thận ghi chép lại những manh mối tìm được, nét mặt lúc trầm tư, lúc kiên định. Ngọc Cẩn ở bên, lặng lẽ hỗ trợ, không để nàng phải gánh chịu bất cứ áp lực nào một mình.

Một đêm nọ, Trinh Nhi đang xem xét một cuốn gia phả cổ, bỗng phát hiện một dòng chú thích nhỏ, mực đã nhạt màu: “Kẻ mang cốt ngọc thuần khiết, không nhất thiết là dòng chính.” Lòng nàng bỗng lạnh đi, vội vàng đem chuyện này nói với Ngọc Cẩn.

Chàng cau mày:

– Nếu vậy, kẻ đứng sau mọi chuyện có thể không phải người trong phủ, mà là kẻ ngoài, hoặc một nhánh phụ nào đó đã thất lạc. Chúng ta phải điều tra kỹ hơn nữa.

Trinh Nhi gật đầu, ánh mắt ánh lên tia quyết đoán:

– Ta sẽ không để bi kịch lặp lại. Dù là ai, cũng không thể che giấu mãi dưới lớp vỏ ngọc cốt.

*

Trong những ngày tháng bận rộn ấy, Trinh Nhi vẫn không quên dành thời gian cho mẫu thân. Dương thị ngày càng khỏe mạnh, mỗi lần nhìn thấy con gái vui vẻ, lòng bà lại trào dâng niềm hạnh phúc giản dị. Một chiều, khi hai mẹ con ngồi bên vườn hoa, Dương thị khẽ hỏi:

– Trinh Nhi, con đã thực sự buông bỏ được quá khứ chưa?

Trinh Nhi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:

– Mẫu thân, có những vết thương sẽ không bao giờ lành hẳn, nhưng con đã học được cách đối diện với nó. Từ nay, con chỉ muốn sống vì hiện tại, vì những người thân yêu bên cạnh.

Dương thị vuốt tóc con, ánh mắt ấm áp:

– Được vậy, ta yên lòng.

*

Vầng sáng sau bóng tối dần hé lộ. Phủ Quốc công và phủ Thượng thư như được hồi sinh từ tro tàn, từng bước lấy lại lòng tin của triều đình và dân chúng. Trinh Nhi và Ngọc Cẩn không chỉ giữ vững danh dự gia tộc, mà còn mở ra con đường mới cho chính mình.

Thế nhưng, trong sâu thẳm lòng hai người, vẫn còn đó những mối nghi ngờ chưa được giải đáp. Ai là kẻ thật sự sở hữu cốt ngọc thuần khiết nhất? Kẻ gửi thư bí ẩn là ai, và mưu đồ gì đang âm thầm diễn ra giữa lòng kinh thành rực rỡ?

Bên ngoài, gió xuân thổi nhẹ qua tán lá, mang theo mùi hương hoa lẫn mùi nguy hiểm khó gọi thành tên. Trong khoảnh khắc bình yên ấy, vầng sáng vừa ló rạng sau bóng tối, nhưng phía trước vẫn còn một vực sâu chưa ai chạm tới.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử