Chương 6: Bí Thuật Ngọc Cốt
Trong căn phòng vắng lặng của phủ Thượng thư, ánh đèn dầu lay động phản chiếu lên gương mặt mảnh mai của Lục Trinh Nhi. Tiếng gió cuối xuân lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh tê buốt khiến nàng không khỏi rùng mình. Trong bóng đêm, mọi giác quan của nàng trở nên nhạy bén lạ thường – mỗi tiếng động, mỗi làn hơi, mỗi ý nghĩ đều như kéo căng thần kinh. Từ sau biến cố ở phủ Quốc công, linh cảm bất an ngày càng lớn dần trong lòng nàng, như một con sóng ngầm không thể cưỡng lại, thôi thúc nàng đối diện với bí ẩn đang tiềm ẩn trong chính thân thể mình.
Nàng khẽ đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập đều đặn nhưng bên trong lại có dòng khí lạ len lỏi, vừa lạnh vừa nóng, như có như không. Trên cổ tay, làn da trắng ngần hằn lên vệt xanh nhàn nhạt, tựa như mạch ngọc ẩn sâu dưới da. Trinh Nhi lặng lẽ mở hộp nhỏ giấu trong tay áo, bên trong là một mảnh ngọc xanh biếc, sắc ngọc trong trẻo ánh lên dưới ánh đèn. Nàng áp mảnh ngọc lên cổ tay, tức thì một luồng khí lạnh hòa vào huyết mạch, khiến nàng khẽ rùng mình. Cảm giác này, nàng chưa từng trải qua ở kiếp trước – có lẽ, vận mệnh đã thực sự thay đổi ngay từ khoảnh khắc nàng trọng sinh.
Nỗi nghi ngờ dâng lên: Chẳng lẽ nàng cũng mang trong người cốt ngọc hiếm có, thứ vận mệnh mà bao người mơ ước, cũng là nguồn gốc của mọi tranh đấu và bi kịch?
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, phá tan dòng suy nghĩ. Trinh Nhi cất mảnh ngọc vào hộp, chỉnh lại áo váy rồi điềm nhiên đáp:
– Mời vào.
Tạ Ngọc Cẩn bước vào, dáng người cao lớn, ánh mắt bạc sâu thẳm ánh lên vẻ trầm tư. Dưới ngọn đèn dầu, khí chất của hắn càng thêm rõ rệt: lạnh lùng, điềm tĩnh nhưng ẩn giấu một thứ tình cảm mãnh liệt. Hắn đứng yên một lát, rồi khẽ cúi đầu:
– Xin thứ lỗi quấy rầy đêm khuya, ta có việc muốn hỏi.
Trinh Nhi nhìn hắn, ánh mắt bình thản mà sắc sảo:
– Nếu là chuyện về cốt ngọc, ta cũng vừa muốn bàn với công tử.
Ngọc Cẩn ngồi xuống đối diện nàng. Hắn quan sát đôi tay nàng, ánh mắt thoáng hiện vẻ do dự rồi trầm giọng:
– Tối qua, khi ta thử vận khí, phát hiện trong huyết mạch có dị tượng. Cảm giác ấy, giống hệt lúc ta chạm vào mảnh ngọc tổ truyền. Từ nhỏ ta chỉ nghĩ mình mang cốt ngọc bình thường, không ngờ nay lại...
Hắn bỏ dở câu nói, ánh mắt ánh lên tia cảnh giác.
Trinh Nhi nhẹ nhàng đặt chiếc hộp ngọc lên bàn, chậm rãi mở nắp. Mảnh ngọc xanh biếc lấp lánh, sắc ngọc sáng lên như đang đáp lại một lời gọi vô hình. Nàng nói khẽ:
– Công tử có từng nghe truyền thuyết “ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng”?
Ngọc Cẩn gật đầu, giọng trầm xuống:
– Khi còn nhỏ, phụ thân từng kể: cốt ngọc thuần khiết là phúc phần trời ban, nhưng cũng là lời nguyền. Ai sở hữu càng nhiều ngọc khí, càng khó tránh khỏi tình duyên trắc trở. Nhưng xưa nay, mấy ai dám tin truyền thuyết ấy là thật?
Trinh Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt lặng lẽ nhìn vào mảnh ngọc:
– Nếu đã là vận mệnh, ta càng cần hiểu rõ để không bị nó dắt mũi.
Nàng đặt mảnh ngọc bên cạnh, Ngọc Cẩn cũng lấy từ tay áo ra viên ngọc tổ truyền của mình, đặt sát vào. Hai viên ngọc vừa chạm nhau, ánh sáng dịu dàng lập tức lan tỏa, đường vân trên bề mặt giao hòa, tựa như hai dòng nước hợp nhất. Cảm giác trong lòng Trinh Nhi dâng lên mãnh liệt: giữa nàng và Ngọc Cẩn, từ nay đã có một sợi dây vô hình kết nối.
Ngọc Cẩn trầm giọng:
– Ngọc cốt đồng cảm. Chỉ có hai người cùng mang cốt ngọc hiếm mới xuất hiện hiện tượng này. Vận mệnh đã trói buộc, muốn tránh cũng không được.
Trinh Nhi nhìn vào ánh sáng ngọc, lòng dậy lên ký ức hai kiếp: từng yêu, từng hận, từng chết trong uất nghẹn. Nay vòng lặp lại bắt đầu, nàng còn có thể làm gì để tự cứu lấy mình?
– Công tử nghĩ sao về lời nguyền ấy? Vì sao ngọc cốt lại gắn với hận tình? – Nàng hỏi nhẹ như gió.
Ngọc Cẩn chậm rãi:
– Tổ thư từng viết: “Ngọc sinh linh khí, hấp thụ tình cảm thế gian. Người càng thuần khiết, càng dễ động tâm, càng khó giữ vẹn tròn. Tình càng sâu, ngọc càng sáng, mà ánh sáng ấy cũng là lưỡi dao cứa vào tâm can.” Có lẽ, càng yêu, càng hận, ngọc cốt càng rực rỡ, nhưng cũng càng dễ hóa họa.
Trinh Nhi siết nhẹ mảnh ngọc, lòng trầm xuống:
– Nếu là luật trời, sao không thử phá vỡ?
Ngọc Cẩn ngạc nhiên nhìn nàng, rồi ánh mắt dịu lại:
– Có những điều, chỉ khi dám đối diện mới có thể vượt qua. Nhưng... nàng không sợ sao? Sở hữu cốt ngọc hiếm, cả vương triều sẽ không tha, các đại gia tộc sẽ truy sát, thậm chí người thân cũng thành kẻ thù.
Trinh Nhi ngẩng đầu, ánh mắt bình thản mà kiên cường:
– Sợ thì đã không sống lại. Ta từng chết vì tin nhầm người, vì không hiểu vận mệnh. Kiếp này, dù phúc hay họa, cũng phải do chính mình quyết định.
Ngọc Cẩn khẽ mỉm cười:
– Ta từng nghĩ chỉ mình mới đủ tỉnh táo để chống lại số phận. Gặp nàng, ta mới biết hóa ra vẫn có người dám nhìn thẳng vào sự thật.
Khoảnh khắc ấy, trong phòng chỉ còn tiếng tim đập và ánh sáng ngọc giao hòa. Giữa họ, mối liên kết vừa là đồng minh, vừa là tri kỷ, lại cũng là thử thách lớn nhất đời.
Trinh Nhi lấy tấm bản đồ cổ, chỉ vào ký hiệu lạ:
– Đây là nơi lưu giữ bí thư Tạ gia, ghi chép toàn bộ bí thuật ngọc cốt. Nếu muốn tìm cách hóa giải lời nguyền, chỉ có thể bắt đầu từ đây.
Ngọc Cẩn gật đầu, ánh mắt lóe lên quyết tâm:
– Nhưng muốn vào thư phòng tổ tông, phải vượt trận pháp Tĩnh Linh. Chỉ người mang cốt ngọc thuần khiết mới mở được, đồng thời cũng phơi bày bản thân trước hiểm nguy. Nàng đã chuẩn bị tinh thần chưa?
Trinh Nhi khẽ cười:
– Nếu không thử, cả đời sẽ không yên.
Hai người thống nhất sẽ hành động vào đêm tế tổ, khi phủ Quốc công rối ren nhất. Trinh Nhi dặn:
– Công tử giả bệnh, ta sẽ nhờ thị nữ thân tín đưa tin. Trước giờ Tý, ta sẽ chờ sau thư phòng, chỉ khi an toàn mới ra hiệu.
Ngọc Cẩn nhìn sâu vào mắt nàng:
– Nếu có biến, nàng hãy rút lui trước. Đừng vì ta mà liều lĩnh.
Trinh Nhi lắc đầu:
– Đã là đồng mệnh tương liên, không thể bỏ lại nhau.
Đêm đó, nàng ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ ngắm ánh trăng. Trong lòng, một quyết tâm lớn dần: dù lời nguyền có khốc liệt, dù phía trước là vực thẳm, nàng cũng không lùi bước.
*
Sáng hôm sau, phủ Quốc công rộn ràng chuẩn bị lễ tế tổ. Ngọc Cẩn nằm trên giường, giả vờ bệnh nặng, chỉ để thị nữ thân tín vào hầu. Trong đầu hắn, từng lời Trinh Nhi dặn như vang vọng mãi: “Đừng tin ai, kể cả thân thích.”
Tạ Uyển Cơ xuất hiện, mang theo bát canh, giọng ngọt ngào:
– Đại ca, nghe huynh bệnh, muội lo lắng suốt. Đây là canh sâm hầm ngọc thạch, mong huynh uống cho khỏe.
Ngọc Cẩn nhận bát canh, cười nhạt:
– Đa tạ muội. Lễ tế tổ không thể thiếu ta, nhưng sức khỏe là quan trọng nhất.
Uyển Cơ nhẹ nhàng đặt bát xuống, ánh mắt lướt qua như muốn dò xét tâm tư. Nàng nói khẽ:
– Trong nhà, chỉ người thân mới hiểu ai là bạn, ai là thù.
Ngọc Cẩn đáp lời, ánh bạc trong mắt lạnh lẽo:– Ta tự biết rõ điều đó. Có những thứ càng tranh càng mất.
Uyển Cơ cười nhạt, tà váy phảng phất mùi hương lạ, rồi rời đi. Ngọc Cẩn nhắm mắt, lòng càng thêm cảnh giác.
*
Đêm xuống, trăng mờ phủ lên vạt trúc ngoài hành lang. Trinh Nhi khoác áo choàng, lặng lẽ rời phòng, men theo lối nhỏ tới thư phòng tổ tông. Mảnh ngọc giấu trong tay áo nóng dần lên, khí ngọc trong huyết mạch cuộn trào, báo hiệu một bước ngoặt mới.
Ngọc Cẩn đã chờ bên ngoài. Hai người nhìn nhau, không cần nói một lời, cùng bước về phía cánh cửa đá cổ xưa. Trận pháp Tĩnh Linh hiện rõ, những đường vân ngọc ánh lên trong đêm tối. Ngọc Cẩn và Trinh Nhi đồng thời đặt ngọc vào hốc lõm. Ánh sáng hòa quyện, sóng khí vô hình quét qua khiến cả hai rùng mình. Cửa đá mở ra, một luồng khí lạnh ùa ra cùng mùi hương ngọc cổ.
Bên trong, thư phòng rộng lớn, ánh đèn lưu ly soi rõ những dòng cổ tự khắc trên tường. Trên bệ cao, hộp ngọc xanh biếc và một cuốn sách cổ dày cộp, bìa khắc ba chữ lớn: “Bí Thuật Ngọc Cốt”.
Ngọc Cẩn thận mở sách, lật từng trang. Dòng chữ bạc sáng lên:
“Ngọc cốt sinh từ ngọc khí, chỉ truyền cho kẻ hữu duyên. Nếu vận mệnh không đủ kiên cường, ngọc hóa thành họa, tình sâu hóa hận, trăm đời không giải. Chỉ có thể dùng tâm chân thành, hóa giải bằng tình, đoạn tuyệt bằng ý chí, mới mong giữ được ngọc mà không thành nô lệ của hận thù.”
Trinh Nhi đọc xong, lòng dậy sóng. Nàng trầm giọng:
– Nếu không đủ kiên cường, ngọc sẽ phản chủ?
Ngọc Cẩn đáp:
– Có lẽ ngọc cốt là thử thách tâm tính. Người càng thuần khiết càng dễ bị tình cảm ràng buộc. Nếu để hận thù lấn át, sẽ bị ngọc khí ăn mòn, cuối cùng thân bại danh liệt.
Trinh Nhi khẽ thở dài:
– Người đời tranh đoạt ngọc cốt, đâu biết chính mình là nô lệ cho vòng lặp tình – hận ấy.
Ngọc Cẩn lật tiếp đến mục “Truyền thừa và hóa giải”. Dòng chữ nhỏ:
“Muốn hóa giải lời nguyền ngọc cốt, chỉ có một cách: hai người đồng mệnh tương liên, cùng đối mặt sinh tử, dùng tâm ý chân thành, không để hận thù che lấp. Khi đó, ngọc khí tự tan, vận mệnh tự định.”
Trinh Nhi ngẩng lên, ánh mắt kiên định:
– Chỉ cần không để lòng sinh hận, không để quyền lực và dã tâm dẫn dắt, lời nguyền sẽ không còn?
Ngọc Cẩn cười nhạt:
– Nghe thì dễ, làm mới khó. Giữa quyền mưu, giữ được tâm bình khí hòa đã khó, huống chi khi đối diện với phản bội, mất mát, ai dám chắc không sinh hận?
Trinh Nhi yên lặng, đặt tay lên sách cổ. Lập tức một luồng khí lạnh truyền vào, trong đầu nàng hiện lên những cảnh tượng lạ: máu chảy thành sông, tiếng khóc ai oán, những khuôn mặt thân quen quay lưng. Nàng rùng mình, rút tay lại.
Ngọc Cẩn lo lắng:
– Nàng sao vậy?
Trinh Nhi hít sâu:
– Không sao. Có lẽ cốt ngọc trong ta đã thức tỉnh hoàn toàn. Nó đang nhắc ta phải đối diện tất cả nỗi đau từng trải.
Ngọc Cẩn dịu giọng:
– Có ta bên cạnh, nàng không đơn độc.
Trinh Nhi gật đầu, ánh mắt long lanh nhưng không rơi lệ.
Ngọc Cẩn mở hộp ngọc trên bệ, lấy ra chiếc nhẫn ngọc hình trăng khuyết, mặt nhẫn khắc “Tình – Hận”. Hắn trao cho nàng:
– Đây là vật tổ truyền của Tạ gia, chỉ truyền cho người mang cốt ngọc hiếm. Nếu nàng nhận, vận mệnh hai ta đã gắn liền.
Trinh Nhi nhìn nhẫn ngọc, ký ức kiếp trước ùa về. Nàng ngẩng đầu, nhìn sâu vào mắt Ngọc Cẩn:
– Nếu số phận đã chọn, ta không trốn tránh nữa.
Nàng đeo nhẫn vào ngón áp út. Một luồng khí lạnh lướt qua, hai viên ngọc trên bàn phát sáng, hợp thành vầng hào quang soi sáng cả thư phòng. Trong ánh sáng ấy, họ nhìn nhau, cùng hiểu vòng xoáy ngọc cốt đã khởi động, vận mệnh từ nay không còn thuộc về riêng ai.
Bất chợt ngoài cửa vang lên tiếng động khẽ. Ánh đèn chao đảo, bóng người thấp thoáng. Trinh Nhi ra hiệu, hai người nhanh chóng cất giấu sách cổ và hộp ngọc, nấp sau tủ gỗ.
Một bóng áo tím lướt vào, mùi hương quen thuộc. Tạ Uyển Cơ xuất hiện, ánh mắt sắc như dao quét một lượt khắp phòng. Nàng ta lẩm bẩm:
– Đèn còn sáng, chắc chắn có người vào. Đại ca, ngươi nghĩ che mắt được ta sao?
Trinh Nhi siết tay Ngọc Cẩn, nín thở. Uyển Cơ tiến đến bệ ngọc, ngón tay lướt qua mặt bàn, dừng lại trước dấu vết ngọc còn sót. Khóe môi nàng nhếch lên, ánh mắt lạnh băng:
– Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng... Càng nắm giữ, càng dễ mất hết!
Uyển Cơ quay đi, tiếng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Trinh Nhi thở phào, nhưng trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành: Uyển Cơ đã bắt đầu nghi ngờ, trận chiến ngầm sắp tới sẽ càng khốc liệt.
Sau khi chắc chắn không còn ai ngoài cửa, hai người rời thư phòng, hòa vào bóng đêm. Trước khi tách ra, Ngọc Cẩn khẽ hỏi:
– Nàng có hối hận không?
Trinh Nhi nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh:
– Đã chọn rồi, không còn đường hối hận. Chỉ có thể đi tiếp, dù phía trước là vực thẳm.
Ngọc Cẩn gật đầu, khóe môi thoáng ý cười.
*
Trở về phòng, Trinh Nhi ngồi trước gương đồng, ánh trăng bạc phản chiếu bóng dáng nàng. Tay nàng chạm lên nhẫn ngọc, dòng khí lạnh ngấm vào tận xương tủy. Ký ức xưa cũ ùa về, những lời nguyền, những đêm tối, những giấc mộng vỡ nát. Nàng nhắm mắt, thầm nhủ: “Nếu cốt ngọc là vận mệnh, ta sẽ tự thay đổi bằng tâm ý mình. Nếu lời nguyền là thật, ta sẽ phá vỡ bằng chính tình cảm và ý chí.”
Ngoài sân, tiếng dế rỉ rả, gió trúc rít lên mang theo hơi lạnh. Một cánh bướm đen đậu lại trên cửa sổ, vỗ cánh rồi tan vào bóng tối. Trinh Nhi mở mắt, nhìn về phía xa, lòng thầm quyết: dù hận tình có sâu đến đâu, nàng cũng không để ngọc cốt quyết định tất cả.
*
Sáng hôm sau, phủ Quốc công dậy sóng: có kẻ đột nhập thư phòng tổ tông, trận pháp bị động nhưng không ai phát hiện dấu vết rõ ràng. Uyển Cơ đứng trước đại sảnh, mặt không đổi sắc, ánh mắt lạnh như băng lướt qua Ngọc Cẩn và Trinh Nhi.
Trinh Nhi giữ vẻ bình thản, nhưng trong lòng cảnh giác cao độ. Nàng biết, từng bước đi từ nay đều bị soi xét, mỗi hành động có thể thành sơ hở chết người. Vận mệnh đã ràng buộc, lời nguyền đã khởi động, cục diện chuyển thành ván cờ sinh tử.
Ngọc Cẩn đứng bên, thần sắc trầm ổn, ánh mắt lặng lẽ quan sát mọi biến động. Hắn hiểu, cuộc chiến bí thuật ngọc cốt đã bùng lên, không còn chỗ cho yếu lòng.
Trong bóng tối, Hạ Tinh Nhi lặng lẽ thu thập tin tức, cài cắm tai mắt khắp phủ. Đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia lạnh lẽo: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng... Rồi các ngươi sẽ rơi vào tay ta.”
Bên ngoài, nắng đầu hạ chiếu rọi vườn trúc, nhưng bóng tối vẫn len lỏi từng góc nhỏ. Trinh Nhi siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi lạnh nhẫn ngọc trên ngón tay áp út. Một lời thề không lời vang lên trong lòng: “Dù là vận mệnh hay lời nguyền, ta sẽ không để nó đánh bại mình.”
Bóng dáng Uyển Cơ lướt qua, nụ cười nhẹ như sương sớm nhưng ẩn chứa sát khí khó lường. Ở phía sau, một trận đấu ngầm đã khởi động, mỗi người che giấu bí mật, mỗi bước đều là ván cờ sống còn.
Trên trời, mây xám kéo về, báo hiệu cơn giông dữ dội sắp trút xuống phủ Quốc công. Trong lòng Trinh Nhi, linh cảm về biến cố ngày càng rõ rệt – tất cả mới chỉ là khởi đầu, cốt ngọc, tình hận, quyền lực, đều bị cuốn vào vòng xoáy không thể cưỡng lại.
Bên dưới vẻ bình yên, sóng ngầm cuộn trào, chỉ chờ ngày bùng phát.











