Chương 7: Giao Kèo Dưới Bóng Hoa
Buổi trưa, trời phủ một màu vàng nhạt, nắng lọc qua vòm lá tử kim, rơi lặng lẽ như tơ. Vườn sau phủ Quốc công vắng vẻ, chỉ nghe tiếng gió len vào khe lá, mang theo hương hoa thược dược ngọt thanh nhưng phảng phất chút đắng của mùa hạ. Trinh Nhi đứng dưới tán tử kim, áo lụa trắng nhẹ nhàng, bàn tay mảnh mai xoay nhẫn ngọc trên ngón áp út. Ánh mắt nàng sâu thẳm, thấp thoáng nét kiên định lẫn u buồn, như thể trong lòng cất giữ những bí mật không thể sẻ chia.
Tiếng bước chân trầm ổn vang lên phía sau. Nàng không quay lại, nhưng hơi thở cũng chùng xuống. Tạ Ngọc Cẩn dừng lại bên cạnh, giữ khoảng cách vừa đủ – đủ để không ai nghi ngờ, nhưng cũng không quá gần để lộ ra điều gì bất thường. Hắn mặc trường bào xanh sẫm, tóc cột cao, mắt bạc như hồ thu lặng sóng. Gương mặt hắn bình thản, nhưng dưới vẻ điềm tĩnh là lớp phòng bị sắc lạnh.
“Nơi này không an toàn, Uyển Cơ đã cho người canh giữ mọi lối,” Ngọc Cẩn nói, giọng trầm và thấp.
Trinh Nhi vẫn không rời mắt khỏi khoảng nắng trên mặt đất. “Trong phủ này, còn nơi nào thực sự an toàn đâu? Nếu đã muốn hợp tác, chi bằng chọn chỗ mà ngay cả kẻ thù cũng không ngờ tới.”
Ngọc Cẩn nhìn nàng chăm chú. Ánh mắt ấy không chỉ là dò xét, mà còn là sự thừa nhận. Hắn tiến thêm một bước, đứng đối diện dưới tán hoa. “Vậy, nàng muốn nói gì, cứ nói thẳng.”
Trinh Nhi hít sâu, giọng nhỏ nhẹ nhưng rắn rỏi: “Ngươi và ta, từ nay chung một con thuyền. Uyển Cơ không chỉ muốn ngọc cốt, mà còn muốn diệt trừ cả hai. Muốn sống sót, ta giúp ngươi, ngươi giúp ta – nhưng phải rõ quy tắc.”
“Quy tắc thế nào?” Ngọc Cẩn hỏi, khóe môi hơi nhếch, ánh mắt sắc như gươm.
Trinh Nhi ngẩng đầu, mắt phượng sáng rực: “Thứ nhất, mọi hành động phải tuyệt đối bí mật. Thứ hai, nếu một trong hai lâm vào hiểm cảnh, người còn lại phải lập tức tách ra, không liên lụy. Thứ ba, mọi thông tin về bí pháp ngọc cốt, phải chia sẻ cho nhau, không được giấu giếm.”
Gió lướt qua, vạt áo trắng khẽ bay, để lộ vết sẹo mờ trên cổ tay nàng. Ngọc Cẩn liếc nhìn, trong mắt xao động, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ điềm tĩnh. “Ta đồng ý, nhưng ta cũng có điều kiện.”
Trinh Nhi không ngạc nhiên, ánh mắt bình thản: “Nghe đây.”
“Thứ nhất, nếu nàng có ý lợi dụng ta trả thù riêng, ta sẽ không dung thứ. Thứ hai, lúc thế cục biến đổi, nàng phải nói thật lòng mình. Ta không cần đồng minh giả dối. Thứ ba, bất kể kết cục ra sao, danh dự của cả hai phải giữ trọn.”
Nàng bật cười nhạt: “Ngươi nghĩ ta là hạng người thấp kém thế sao?”
Ngọc Cẩn lắc đầu, cười lạnh: “Ta không nghĩ, nhưng tranh quyền đoạt lợi, không gì là không thể. Ta chỉ muốn rõ ràng.”
Không khí giữa hai người căng như dây đàn, vừa đồng minh vừa đối thủ. Im lặng kéo dài trong tiếng ong vờn hoa. Cuối cùng, Trinh Nhi khẽ gật đầu: “Được. Ta nhận lời.”
Ngọc Cẩn cúi nhẹ đầu, ánh mắt sâu thẳm phản chiếu bóng nàng. “Từ nay, ta và nàng là cộng sự. Nhưng nhớ, cộng sự không đồng nghĩa tin tưởng hoàn toàn.”
Trinh Nhi đáp, giọng nhẹ như gió: “Ta chưa từng đặt trọn niềm tin vào ai, kể cả chính mình.”
*
Buổi chiều trôi qua chậm rãi. Trinh Nhi trở về phòng, cẩn thận sắp xếp những mảnh giấy mật vào đáy hộp ngọc. Ngoài hành lang, tiếng bước chân của Dương thị vang lên. Bà mở cửa, dáng đoan trang, trên tay bưng khay trà ấm.
“Trinh Nhi, sắc mặt con không tốt lắm,” Dương thị dịu dàng, mắt ánh lên lo lắng.
Trinh Nhi mỉm cười, giọng mềm mại: “Con chỉ hơi mệt. Mẫu thân đừng lo.”
Dương thị ngồi xuống bên con gái, bàn tay ấm áp khẽ siết lấy tay nàng: “Mẹ chỉ mong con bình an. Trong phủ này hiểm họa khắp nơi, con phải tự biết giữ mình.”
Trinh Nhi cúi đầu, giấu đi nỗi xót xa trong đáy mắt. Ký ức kiếp trước xẹt qua như dao cắt, nỗi đau mất mẹ vẫn chưa phai nhạt. Nàng ngẩng đầu, mắt trong vắt: “Nếu một ngày con phải rời xa, xin người tin con nhất định sẽ trở về.”
Dương thị thoáng sững sờ, rồi lắc đầu: “Nói gì lạ thế. Mẹ con ta sẽ không chia lìa đâu.”
Trinh Nhi chỉ cười, không nói gì thêm. Trong lòng thầm thề: kiếp này, dù phải trả giá thế nào, nàng cũng không để mẫu thân chịu thêm một lần bất hạnh.
*
Hoàng hôn buông xuống, phủ Quốc công khoác lên mình ánh sáng rực rỡ của những chiếc lồng đèn ngọc. Trong đại sảnh, Tạ Uyển Cơ ngồi trước bàn cờ, ngón tay thon dài gõ nhịp trên quân đen. Đôi mắt sắc lạnh nhìn vào bóng tối, khóe môi cong lên vẻ nham hiểm.
Hạ Tinh Nhi lặng lẽ xuất hiện phía sau, áo choàng mỏng nhẹ, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt. “Tiểu thư, mọi việc trong tầm kiểm soát. Nhưng Tạ công tử và Lục tiểu thư đều không dễ đối phó.”
Uyển Cơ cười nhạt: “Càng khó càng thú vị. Đừng bỏ sót bất cứ động tĩnh nào của bọn họ.”
Hạ Tinh Nhi cúi đầu, đôi mắt ánh lên đố kỵ: “Nếu không nhờ tiểu thư, họ đã chẳng còn chỗ đứng hôm nay.”
Uyển Cơ không đáp, chỉ nhấc quân cờ đặt xuống, âm thanh lạnh lẽo vang vọng trong không gian.
*
Tối ấy, Trinh Nhi ngồi bên bàn trang điểm, tay cầm kim châm, ánh mắt dừng lại ở vết bầm nhỏ trên cổ tay. Trong lòng nàng, nỗi lo lắng dấy lên: “Hợp tác với Ngọc Cẩn, liệu kiểm soát nổi cục diện? Hay sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hận thù như kiếp trước?”
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Nàng giấu kim châm, mở cửa. Ngọc Cẩn xuất hiện, dáng cao lớn che khuất ánh đèn ngoài hành lang, giọng hạ thấp: “Có chuyện cần bàn. Ra vườn phía tây.”
Hai người lặng lẽ đi men theo hành lang vắng, tới bên hồ sen. Ngọc Cẩn đưa cho nàng tờ giấy nhỏ: “Danh sách thân tín của Uyển Cơ, đa phần liên hệ với Hạ Tinh Nhi.”
Trinh Nhi liếc qua, ánh mắt tán thưởng: “Ngươi làm nhanh thật.”
Ngọc Cẩn nhếch môi: “Muốn sống trong phủ này, không thể chậm.”
Trinh Nhi cất giấy, nói khẽ: “Ta cũng có tin. Trong phủ đã xuất hiện độc dược Vân Linh tán, chỉ ai biết Tử Hoa pháp mới chế được. Hạ Tinh Nhi từng là cung nữ bên cạnh ta, nay thành phi tần, chắc chắn có liên quan.”
Ngọc Cẩn cau mày: “Nếu độc dược vào tay Uyển Cơ, chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh.”
Trinh Nhi gật đầu, lòng càng nặng trĩu. Mỗi người đều phải dốc hết tâm cơ, không được phép lùi bước.
Gió đêm mang hương sen thoảng qua, Trinh Nhi nhìn bóng mình và Ngọc Cẩn in trên mặt nước. Nàng thầm nghĩ: “Đồng minh, hay chỉ là hai kẻ cùng đường dựa vào nhau tạm bợ?”
*
Đêm khuya, Trinh Nhi ngồi bên bàn, ánh nến lay động trên những trang sách cổ. Trong lòng nàng, nghi hoặc và lo âu giằng xé: “Ngọc Cẩn nói sẽ giữ danh dự, nhưng nếu lợi ích đối lập, liệu hắn có giữ lời? Hay lại như kiếp trước, ta bị đẩy vào đường cùng chỉ vì một câu hứa?”
Nàng tự nhủ: “Kiếp này, không dựa vào ai hoàn toàn. Vận mệnh của ta, chỉ do ta nắm giữ.”
*
Sáng hôm sau, phủ Quốc công mở tiệc nhỏ, mời các tiểu thư danh gia lấy cớ thưởng hoa, thực chất để các thế lực thăm dò lẫn nhau. Trinh Nhi xuất hiện bên Dương thị, dáng điềm đạm, cử chỉ tao nhã. Ánh mắt nàng kín đáo quan sát mọi động tĩnh trong sảnh.Tạ Uyển Cơ chủ trì, nụ cười dịu dàng, mỗi lời nói đều ẩn ý. Khi rót trà cho Trinh Nhi, nàng ta ghé sát, hạ giọng: “Lục tiểu thư, gần đây tâm tư có vẻ nặng nề. Có cần bản tiểu thư giúp gì không?”
Trinh Nhi mỉm cười, đáp nhẹ: “Đa tạ hảo ý của Tạ tiểu thư. Thân nữ nhi, ai mà chẳng có chút ưu tư riêng?”
Uyển Cơ nhướng mày, ánh mắt lướt qua nhẫn ngọc trên tay Trinh Nhi: “Nhẫn đẹp thật. Nghe nói vật này chỉ dành cho người có cốt ngọc thuần khiết.”
Trinh Nhi điềm tĩnh: “Chỉ là vật mẫu thân ban, không đáng để người khác để tâm.”
Uyển Cơ thu lại ánh mắt, cười sâu hơn, nhưng đáy mắt lạnh lùng.
Bữa tiệc trôi qua giữa những câu khách sáo, nhưng dưới lớp vỏ hào nhoáng, ánh mắt ai nấy đều dò xét, thử lòng nhau từng chút. Trinh Nhi kín đáo ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: ai đến gần ai, ai tránh ai, từng nụ cười, từng ánh nhìn đều có thể là dấu hiệu của âm mưu.
*
Khi màn đêm buông, Trinh Nhi nhận được thư mời tới thư phòng phía tây. Ngọc Cẩn đã đợi sẵn, đèn lồng treo thấp, ánh sáng dịu nhưng không giấu nổi sự căng thẳng.
Ngọc Cẩn ngồi bên bàn, khép lại cuốn binh thư, ánh mắt sắc lạnh: “Có kẻ vừa lấy đi hai lọ độc dược hiếm trong kho. Ta nghi là người của Uyển Cơ.”
Trinh Nhi trầm ngâm: “Chuyện Vân Linh tán càng phải gấp. Ta đã điều chế được giải dược, nhưng cần thời gian thử.”
Ngọc Cẩn gật đầu, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ: “Đây là bùa Ám Ngọc, che giấu khí tức ngọc cốt trong bảy ngày. Khi nguy cấp, dùng nó để giấu thân phận.”
Trinh Nhi cầm lấy, cảm nhận hơi lạnh bùa chú lan vào lòng bàn tay. Giữa hai người, không khí chợt lặng đi. Nàng hỏi, giọng nhẹ: “Ngươi tin ta đến mức nào?”
Ngọc Cẩn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh bạc sáng rực: “Trong phủ này, ngoài nàng, ta còn có thể tin ai?”
Trinh Nhi không đáp, lòng dâng lên cảm xúc phức tạp: ấm áp, nhưng cũng đầy hoài nghi. Liệu thứ tin tưởng này có bền lâu, hay sẽ tan vỡ khi lưỡi dao kề cổ?
Ngọc Cẩn đứng dậy, tiến lại gần, tay siết nhẹ vai nàng: “Ta biết nàng từng chịu nhiều tổn thương. Nhưng đã cùng chung một thuyền, ta tuyệt không để ai làm hại nàng.”
Trinh Nhi lặng người, cảm nhận hơi ấm truyền qua lớp áo, nhưng lý trí không cho phép yếu mềm. Nàng rút vai ra, ánh mắt bình thản: “Nếu một ngày, ta buộc phải đối đầu với ngươi, ngươi sẽ làm gì?”
Ngọc Cẩn cười nhạt: “Nếu ngày ấy đến, ta sẽ tự tay kết thúc tất cả. Nhưng chỉ khi nàng phản bội trước.”
Lời hắn như lưỡi dao lạnh cắt qua mọi phòng bị, để lại vết xước trong tâm hồn cả hai.
*
Đêm ấy, Trinh Nhi không ngủ, trong đầu xoay vần những câu hỏi: “Ngọc Cẩn là đồng minh, hay là người sẽ đẩy ta vào vực sâu lần nữa? Ta nên đặt niềm tin vào đâu, khi ai cũng có thể phản bội, kể cả bản thân?”
Nàng mở cửa sổ, để gió đêm xoa dịu tâm trí. Ngoài kia, ánh trăng soi xuống mặt hồ, phản chiếu bóng ai đó lặng lẽ đi qua hành lang – Ngọc Cẩn. Hai ánh mắt giao nhau một thoáng, rồi hắn quay đi, im lặng như chưa từng xuất hiện.
*
Sáng hôm sau, Trinh Nhi nhận được phong thư lạ, bên trong chỉ vỏn vẹn một câu bằng máu: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Kẻ phản bội không toàn mạng.”
Nàng siết chặt tờ giấy, sắc mặt lạnh băng. Lời nguyền đã bắt đầu bủa vây từng bước chân, từng hơi thở. Nhưng ánh mắt nàng lại sáng lên tia quyết liệt: “Nếu đây là cái giá của tự do, ta sẽ trả. Nhưng chỉ bằng máu kẻ gieo hận, không phải sinh mệnh người thân.”
*
Trong phủ, sóng ngầm càng lúc càng dữ dội. Uyển Cơ siết chặt giám sát, Hạ Tinh Nhi dần lộ nanh vuốt. Nhưng cũng lúc này, liên minh giữa Trinh Nhi và Ngọc Cẩn ngày một bền chặt. Họ trao đổi mật tín, thử lòng nhau qua từng lần hợp tác nhỏ. Thành công nối tiếp thành công, nhưng cũng khiến cả hai càng dè chừng, càng hiểu rõ nguy hiểm từ chính đồng minh mình chọn.
Một đêm nọ, sau khi bàn bạc xong kế hoạch, Ngọc Cẩn hỏi: “Nếu có kiếp sau, nàng còn muốn hợp tác với ta không?”
Trinh Nhi ngạc nhiên, rồi cười buồn: “Nếu còn kiếp sau, ta chỉ mong sống một đời bình thường, không tranh đấu, không quyền lực, không ngọc cốt, cũng không hận tình.”
Ngọc Cẩn lặng im, mắt bạc ánh lên nỗi niềm khó đoán: “Ta cũng vậy. Nhưng sinh ra trong gia tộc như chúng ta, vốn không có lựa chọn.”
Trinh Nhi nhìn hắn, lòng dâng lên cảm xúc vừa dịu dàng, vừa bi thương: “Chỉ người từng trải tận cùng đau khổ mới hiểu, tự do là thứ xa xỉ nhất.”
Im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng gió đêm và mùi hương hoa thoảng qua mái ngói. Khoảng cách giữa họ ngắn lại một chút, nhưng vẫn còn vách ngăn vô hình của nghi kỵ và quá khứ.
*
Gần cuối tháng, một tin dữ truyền đến: có người trong phủ Thượng thư trúng độc, nghi là Vân Linh tán. Dương thị bị triệu vào cung tra hỏi. Trinh Nhi lập tức hiểu: đây là đòn phủ đầu của Uyển Cơ, nhằm thử phản ứng của nàng.
Nàng vội tìm gặp Ngọc Cẩn, giọng khẩn thiết: “Mẫu thân ta gặp nguy. Nếu ta vắng mặt vài ngày, ngươi phải bảo vệ bí mật của ta.”
Ngọc Cẩn trầm giọng: “Yên tâm. Ta sẽ cho người canh giữ cửa phòng, không để ai lục lọi giấy tờ của nàng.”
Trinh Nhi nhìn sâu vào mắt hắn, lần đầu tiên trong đời, nàng đặt trọn niềm tin vào người ngoài mẹ. Không nói lời cảm tạ, nàng chỉ khẽ gật đầu, rồi quay đi thẳng.
*
Đêm đó, nàng lặng lẽ rời phủ, mang theo giải dược và bùa Ám Ngọc. Đường vào cung tối như mực, mỗi bước chân nặng trĩu âu lo. Trong lòng nàng chớm nở một niềm tin mong manh: “Chỉ khi đứng giữa ranh giới sống chết, ta mới biết ai thật sự ở bên mình.”
*
Ở góc tối cuối hành lang, Hạ Tinh Nhi tựa cột, ánh mắt lạnh lùng dõi theo bóng Trinh Nhi khuất dần. Nàng ta khẽ cười, thì thầm: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng… Các ngươi cứ hợp tác đi, rồi sẽ thành quân cờ trong tay ta.”
Gió đêm cuốn theo tiếng cười ấy, len lỏi vào từng khe cửa, báo hiệu hồi sóng gió mới đang chực ập tới phủ Quốc công.
*
Trên trời, trăng non lơ lửng, ánh sáng bạc như máu đổ trên vạt áo ai đó khuất dần sau rặng liễu. Trong bóng tối, một liên minh vừa hình thành, nhưng đã chực chờ vỡ vụn dưới móng vuốt của lòng người.
Bên ngoài, tiếng vó ngựa vọng lại từ xa – báo hiệu một sứ mệnh mới, một thử thách mới đang chờ đợi Trinh Nhi và Ngọc Cẩn phía trước.











