Trang chủ/Ngọc Nát Vàng Phai/Chương 12: Ván Cờ Đen Trắng
Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 12: Ván Cờ Đen Trắng

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ánh nắng sớm vừa hé qua mái ngói rêu phong của điện Khánh Phúc, trong không gian lặng như tờ, tiếng guốc khẽ gõ trên nền đá cẩm thạch vọng lại từng nhịp nặng nề. Diễm Khanh vừa ngồi xuống bàn điểm tâm thì đã thấy Lục Linh hấp tấp bước vào, mặt tái nhợt, giọng thì thào:

– Tiểu chủ, người của Hoàng hậu tới, truyền chỉ mời người sang điện Từ An.

Bàn tay cầm chén trà của Diễm Khanh khựng lại, gợn sóng nhẹ trên mặt nước phản chiếu ánh mắt trầm tư của nàng. Nàng khẽ gật đầu, không hỏi thêm, chỉ bình thản đứng dậy. Lục Linh vội vàng khoác áo cho chủ tử, bàn tay run rẩy, ánh mắt lộ vẻ lo âu.

– Tiểu chủ phải hết sức cẩn trọng.

Diễm Khanh mỉm cười dịu dàng, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu:

– Nơi này, chỉ cẩn trọng thôi chưa đủ.

*

Điện Từ An chìm trong hương trầm dìu dịu, rèm lụa trắng buông mờ như sương, ánh nắng sáng sớm len lỏi qua cửa sổ, rọi lên những bộ xiêm y rực rỡ của các vị nương nương. Giữa chính điện, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, lưng thẳng, vai thon, gương mặt như tạc bằng ngọc lạnh. Bên trái là Quý phi Vương Yến Nhi, váy lụa màu phấn hồng, ánh mắt giảo hoạt ẩn sau lớp mi mắt cong vút; bên phải là Thục phi Triệu Diễm Ngọc, dáng ngồi đoan trang, nét mặt điềm tĩnh đến lạnh lùng. Xa hơn, Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan và Lục phi Dương Tuyết Mai ngồi lặng lẽ, ánh mắt chập chờn quan sát. Cuối cùng, Tài nhân Hà Thục Uyên được an bài ngồi ở cuối, vẻ hiền lành, dè dặt.

Diễm Khanh khom người hành lễ:

– Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương, các vị nương nương.

Hoàng hậu gật nhẹ, nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt lạnh lùng quét qua từng người:

– Diễm Khanh, ngươi ngồi đi. Hôm nay bản cung triệu tập các vị là để bàn về chuyện gần đây trong cung liên tục xảy ra biến cố. Bản cung lo cho sự an nguy của các muội muội, nhất là những người xuất thân bình dân như ngươi, dễ bị kẻ xấu lợi dụng.

Nàng nhìn thẳng vào Diễm Khanh, nụ cười như sóng lăn tăn trên mặt hồ:

– Ngươi có điều gì muốn giãi bày không?

Diễm Khanh ngồi xuống, đầu hơi cúi, giọng nhỏ nhẹ:

– Thần thiếp quê mùa dốt nát, vào cung chỉ mong an phận, không dám nghĩ tới chuyện lớn lao. Gần đây xảy ra nhiều chuyện, thần thiếp thực sự không hiểu rõ đầu đuôi, chỉ sợ lỡ lời làm kinh động các vị nương nương.

Quý phi Vương Yến Nhi che miệng cười khẽ, ánh mắt cong cong, chứa đựng ý giễu cợt:

– Diễm Khanh thật thà quá. Nhưng ngươi nghĩ, ở hậu cung này, thật thà có cứu được mạng mình không? Hay là… ngươi giả ngây giả dại để tránh sóng gió?

Thục phi Triệu Diễm Ngọc liếc nhìn Diễm Khanh, khóe môi nhếch nhẹ:

– Kẻ thật thà ở chốn này, chỉ có hai kết cục: hoặc bị người khác biến thành con cờ, hoặc sớm thành vật hy sinh.

Lục phi Dương Tuyết Mai lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ nhưng lạnh lùng:

– Đã có lời đồn, nói tài nhân gần đây qua lại với thị vệ, lại được Hoàng thượng đặc biệt ưu ái. Không biết có phải là thật?

Không khí trong điện đột ngột nặng nề. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Diễm Khanh, như muốn xuyên thấu từng suy nghĩ ẩn sâu trong nàng.

Hoàng hậu gõ nhẹ lên mặt bàn:

– Chuyện mảnh vải hoa mai trong tay cung nữ chết tối qua, ngươi giải thích sao, Diễm Khanh?

Diễm Khanh mở to mắt, vẻ ngơ ngác chân chất, giọng run run:

– Thần thiếp cũng nghe nói chuyện ấy, nhưng mảnh vải đó… thần thiếp chưa từng nhìn thấy. Quê thần thiếp có nhiều người thêu hoa mai, chẳng lẽ chỉ vì vậy mà liên lụy tới thần thiếp sao?

Đỗ Nhược Lan hừ nhẹ, giọng chua chát:

– Ai chẳng biết, quê ngươi chỉ có một nhà thêu nổi tiếng, lại chính là nhà ngươi. Người chết nắm mảnh vải ấy, không thể là ngẫu nhiên!

Diễm Khanh lúng túng, hai tay xoắn chặt vào nhau:

– Thần thiếp thật sự không biết. Mẫu thân thần thiếp dạy thêu, nhưng thần thiếp vụng về lắm, may vá toàn làm hỏng thôi. Nếu không tin, các vị cứ sai người kiểm tra mấy món thần thiếp thêu trong phòng, toàn là chỉ rối, chẳng ra hoa ra lá gì cả.

Câu nói vừa dứt, các phi tần bật cười rì rầm. Quý phi đưa khăn che miệng, mắt long lanh:

– Ngươi ngốc thật hay giả ngốc đấy, Diễm Khanh?

Hoàng hậu cười nhạt, song đáy mắt thoáng lướt qua tia sắc lạnh:

– Ngươi nói mình ngốc, vậy nếu một ngày bản cung và Quý phi bất hòa, ngươi sẽ đứng về phía ai?

Câu hỏi như nhát dao bổ xuống ván cờ, mọi người nín thở chờ đợi.

Diễm Khanh cúi đầu, giọng lí nhí:

– Thần thiếp thân phận nhỏ bé, không dám xen vào đại sự. Nếu Hoàng hậu và Quý phi bất hòa, thần thiếp chỉ biết nguyện ở giữa hòa giải, mong các vị thương tình cho thần thiếp yên ổn sống qua ngày.

Đỗ Nhược Lan cười khẩy:

– Ngươi khéo léo quá nhỉ, lúc nào cũng tránh được mọi bề. Không biết thật lòng hay giả vờ ngây dại!

Diễm Khanh đỏ mặt, bàn tay run nhẹ:

– Ở quê thần thiếp, cha mẹ dạy cứ gặp chuyện lớn thì tránh, gặp chuyện rối thì nhường. Thần thiếp chỉ mong được bình an, không dám có ý gì khác.

Tiếng cười râm ran vang lên, xua tan không khí căng thẳng. Hà Thục Uyên ngồi cuối, ánh mắt dịu dàng, môi mím chặt như cố nhịn cười.

Hoàng hậu chậm rãi nói:

– Hậu cung này không dung kẻ ngu ngốc thật, càng không dung kẻ giả ngốc. Nếu ai lợi dụng sự thật thà để che giấu mưu đồ, bản cung nhất định không tha thứ.

Ánh mắt nàng dừng lại trên Diễm Khanh lâu hơn một nhịp, rồi quét sang những người còn lại:

– Từ hôm nay, ai có hành động khả nghi, bản cung đều sẽ biết. Tự bảo trọng.

*

Buổi nghị sự kết thúc, các phi tần rời khỏi điện thành từng nhóm nhỏ, mỗi người đều mang một tâm sự riêng. Quý phi sánh bước cùng Thục phi, hạ giọng:

– Nàng ta đóng vai ngốc khéo thật, không biết bao nhiêu phần là thật?

Thục phi nhếch môi, ánh mắt xa xăm:

– Đừng xem thường. Kẻ biết mình yếu, lại càng khó lường.

Đỗ Nhược Lan chen vào, giọng chanh chua:

– Muội không tin nàng ta thật sự ngốc. Nhìn cách trả lời, vừa khéo vừa thoát hiểm. Nhưng nhìn mặt ngơ ngác ấy, lại thấy buồn cười.

Tuyết Mai lạnh lùng:

– Trong cung này, ai càng bị xem nhẹ, càng dễ sống sót.

*

Diễm Khanh cùng Lục Linh lặng lẽ trở về điện Khánh Phúc. Trên đường, tiếng xì xào bàn tán vang lên phía sau lưng:

– Gái quê thật thà thế, sao lại lọt vào mắt Hoàng thượng nhỉ?

– Nghe nói nàng ta từng cứu một cung nữ bị rắn cắn, chắc cũng có tài gì đó…

– Đừng coi thường, kẻ ngoài mặt ngốc nghếch, trong lòng chưa biết sâu bao nhiêu!

Lục Linh thì thầm:

– Tiểu chủ, họ đều cười người, nhưng càng cười càng sợ người. Họ không hiểu nổi đâu.Diễm Khanh gật đầu, ánh mắt trầm lắng. Lời nói của Hoàng hậu như từng mũi kim ghim vào da thịt, ép nàng phải lựa chọn, dò xét từng kẻ trong cung. Chỉ một sơ hở nhỏ, cũng có thể rước họa sát thân.

*

Đêm xuống, trời trở lạnh. Lục Linh bưng vào một bát canh nóng, thì thầm:

– Tiểu chủ, có người để lại thư dưới bậc thềm. Hình như là của Tài nhân Hà.

Diễm Khanh nhận lấy, mở thư, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Cẩn thận thị vệ mới, có người của Thái hậu trà trộn.”

Nàng trầm ngâm, nhíu mày. Đêm qua, thị vệ trực điện phía tây vừa bị thay mới, dáng người lạ mặt, ánh mắt láo liên. Nay lại có người nhắc nhở, rõ ràng nguy hiểm đang áp sát từng bước.

Lục Linh lo lắng:

– Có cần báo cho Trình đại nhân không?

Diễm Khanh lắc đầu:

– Chưa vội. Cứ quan sát đã, xem ai thực sự muốn gì.

Nàng đốt lá thư vào lò than, nhìn tàn tro cuộn lên rồi tan biến. Trong lòng, những sợi dây liên kết dần hiện rõ: Thái hậu, Hoàng hậu, Quý phi… ai cũng cài người khắp nơi. Mỗi cái bóng đều là một quân cờ.

*

Sáng hôm sau, Diễm Khanh vừa bước ra sân nhỏ thì gặp Thục phi đang đi dạo. Triệu Diễm Ngọc dừng lại, ánh mắt sắc lẻm quét qua nàng:

– Nghe nói hôm qua Hoàng hậu làm khó nàng?

Diễm Khanh cúi đầu:

– Thần thiếp chỉ là người nhỏ bé, đâu dám làm phật lòng ai.

Thục phi cười nhạt, giọng khẽ như gió:

– Đừng vờ ngốc nữa. Nơi này, ai càng tỏ ra yếu, càng bị nghi ngờ. Ta từng như thế, cuối cùng bị đâm sau lưng lúc nào không hay.

Diễm Khanh nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nhỏ nhẹ:

– Thần thiếp biết mình không thể đấu lại các vị. Nhưng thần thiếp cũng chẳng muốn làm quân cờ cho ai cả.

Thục phi nhìn nàng một lúc lâu, rồi quay đi, giọng buông nhẹ:

– Có những ván cờ, dù không muốn cũng phải đi hết nước.

*

Trưa hôm ấy, Quý phi Vương Yến Nhi đột ngột đến thăm, theo sau là cung nữ Tần Hàn, ánh mắt sắc bén. Quý phi mỉm cười, nhưng đáy mắt đầy dò xét:

– Gần đây trong cung xảy ra nhiều chuyện lạ, bản cung lo cho muội. Bản cung muốn hỏi, muội có nghe ai bàn tán về chuyện Ngọc Ấn bị mất trộm không?

Diễm Khanh giả vờ ngờ nghệch, hai tay vò khăn tay:

– Thần thiếp nào dám nghe chuyện lớn như thế. Ngọc Ấn là vật báu, ai dám nhắc đến trước mặt thần thiếp, thần thiếp cũng không dám nghe đâu. Ở quê thần thiếp, hễ nghe chuyện chẳng lành là bị phạt quỳ hương, thần thiếp sợ lắm.

Tần Hàn liếc nhìn Quý phi, ánh mắt ngờ vực. Quý phi dịu dàng:

– Muội ngốc thật hay chỉ giả vờ? Bản cung hỏi để bảo vệ muội. Nếu ai muốn hãm hại muội, muội cứ nói thật, bản cung sẽ đứng về phía muội.

Diễm Khanh rụt cổ, mặt đỏ bừng:

– Thần thiếp chỉ biết thêu thùa vá áo, chuyện lớn không dám nghĩ tới. Nếu có ai tới hỏi thần thiếp về Ngọc Ấn, thần thiếp nhất định bịt tai chạy trốn!

Quý phi bật cười, vỗ nhẹ vai nàng:

– Được rồi, xem ra muội thật sự không biết gì.

Khi họ rời đi, Lục Linh ghé tai chủ tử:

– Quý phi thử người, còn Tần Hàn thì dò xét từng câu từng chữ. May mà tiểu chủ diễn quá đạt.

Diễm Khanh cười nhạt:

– Kẻ thông minh thường bị nghi ngờ, kẻ ngốc lại được thả lỏng. Nhưng làm ngốc cũng mệt lắm.

*

Chiều muộn, Trưởng công chúa Lý Thanh Loan ghé thăm. Nàng mang theo một hộp trà thơm, đặt xuống bàn, ánh mắt thâm trầm nhìn Diễm Khanh, không nói gì. Im lặng kéo dài, chỉ có tiếng lá rơi ngoài hiên.

Cuối cùng, Thanh Loan hỏi:

– Trong cung này, ai cũng diễn. Ngươi diễn vai gì?

Diễm Khanh đáp nhẹ:

– Kẻ lạc loài, không ai để ý.

Thanh Loan mỉm cười hiếm hoi:

– Lạc loài dễ sống. Nhưng muốn tồn tại lâu, phải biết khi nào ngẩng đầu.

Nàng đặt hộp trà xuống, thấp giọng:

– Có tin gì về Ngọc Ấn, nhớ báo cho ta trước.

Diễm Khanh gật đầu, lòng dậy sóng. Công chúa là người duy nhất không ép nàng chọn phe, nhưng cũng chẳng trao trọn niềm tin.

*

Đêm xuống, gió thổi lạnh buốt. Lục Linh đóng cửa sổ, rón rén hỏi:

– Tiểu chủ, người có định liên minh với phe nào không?

Diễm Khanh nhìn ra ngoài trời tối:

– Lúc này, phe nào cũng là hiểm họa. Chỉ có thể giữ mình, chờ thời cơ.

Tiếng chuông giờ Tý vang lên, ngoài cửa bất chợt có tiếng gõ nhẹ. Lục Linh mở hé, thấy một cung nữ lạ mặt, tay cầm chiếc hộp nhỏ:

– Tiểu chủ, có người gửi cho người.

Diễm Khanh nhận lấy, mở ra, bên trong là trâm bạc khắc hoa mai bốn cánh, dưới đáy hộp là mảnh giấy nhỏ: “Kẻ thêu hoa mai đã trở lại. Hãy cẩn trọng với người đứng sau lưng.”

Nàng chết lặng. Trâm bạc này là vật cha nàng từng tặng mẹ, đã mất tích từ đêm gia đình gặp nạn. Ai gửi vật này, mục đích là gì?

Nàng ngồi lặng hồi lâu, lòng rối như tơ vò. Mọi dấu vết đều dẫn về quá khứ đau thương, nhưng kẻ đứng sau vẫn chưa lộ mặt. Đêm nay chỉ mới là khởi đầu cho một ván cờ mới, đen trắng đan xen, không ai đoán được đâu là thật, đâu là giả.

Bên ngoài, gió rít qua kẽ cửa, bóng người lặng lẽ lướt qua hành lang tối om. Trong căn phòng nhỏ, Diễm Khanh nắm chặt trâm bạc, ánh mắt sâu hun hút. Ván cờ đã mở, mỗi nước đi đều là thử thách niềm tin.

Ở điện Từ An, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi trầm ngâm bên bàn cờ. Quý phi lặng lẽ rót trà, ánh mắt long lanh giảo hoạt. Đỗ Nhược Lan cắn môi, lòng đầy bất an.

Bên ngoài điện Khánh Phúc, một bóng người dừng lại, đặt xuống một phong thư, rồi biến mất vào màn đêm. Trên phong thư chỉ có duy nhất một chữ: “Chọn.”

Tiếng gió đêm cuốn theo hơi lạnh và những tiếng động lạ, báo hiệu một ván cờ mới thực sự bắt đầu, nơi mọi lòng tin đều bị thử thách và mỗi bước chân đều có thể là vực thẳm.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử