Chương 21: Trận Đấu Cuối
Gió lạnh tạt ào qua hành lang, từng đợt mưa xối xả nện xuống mái ngói, hòa lẫn tiếng trống trận dội về từ phía xa, như thúc ép mọi số phận lao vào vòng xoáy cuối cùng. Cung ngọc chìm trong ánh đèn dầu leo lét, mọi người đều đứng sát vào nhau, ánh mắt lấp lóe sợ hãi, bối rối, tham vọng và tuyệt vọng chồng chéo.
Cửa lớn bật mở, cấm quân ập vào, gươm sáng loáng. Đi đầu là Tôn Tĩnh, thái giám tổng quản, mặt béo tròn méo xệch, giọng the thé vang rền:
– Bệ hạ, Thái hậu và Hoàng hậu đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ cung ngọc. Ai trái lệnh, giết không tha!
Lý Trường Phong lạnh mặt, chưa kịp phản ứng, bên ngoài đã vang lên tiếng hô dồn dập:
– Nộp Trịnh Diễm Khanh, tha cho toàn gia!
Bầu không khí đặc quánh mùi máu và khói độc. Tạ Ngọc Dao trong bộ áo phượng lộng lẫy, đứng chễm chệ giữa sân, trường kiếm trong tay, ánh mắt lạnh như sương. Sau lưng là hàng dài thị nữ và cấm quân, tất cả đều bịt mặt, áo giáp sáng ánh lửa đèn. Bên trái là Vương Yến Nhi, áo đỏ rực, môi đỏ như máu, ánh mắt như đốm lửa. Bên phải, Thái hậu Trịnh Từ Dung ngồi kiệu, tóc bạc phơ, mặt không chút cảm xúc, tay lần tràng hạt, từng lời nặng tựa núi:
– Trịnh Diễm Khanh mưu phản, câu kết ngoại tặc, hại chết bao người. Ai bắt được, thưởng vàng, thăng chức. Kẻ ngăn cản, giết không tha!
Đám người gào lên như thú dữ. Lục Linh run rẩy bám chặt lấy tay Diễm Khanh. Diễm Khanh siết mảnh ngọc trong lòng bàn tay, mắt sáng ngời. Nàng nghiêng đầu nhìn Lý Thanh Loan, truyền ý quyết đoán. Thanh Loan hiểu ý, rút kiếm chắn trước Diễm Khanh, dáng người mảnh khảnh mà kiên quyết. Trình Văn Lương lặng lẽ bước lên, ánh mắt thâm trầm.
Hoàng đế rống lên:
– Các ngươi định tạo phản trước mặt trẫm?
Thái hậu nhếch môi, giọng như băng giá:
– Trẫm chỉ giữ gìn xã tắc, kẻ nào phản bội, phải trả giá!
Tạ Ngọc Dao nâng gươm, chỉ thẳng vào Diễm Khanh:
– Còn chờ gì nữa? Chạy đi, xem ai cứu nổi ngươi!
Vương Yến Nhi nhẹ nhàng lướt tới, vạt áo phất ra một làn khói xanh nhạt. Dương Tuyết Mai từ bóng tối ném ra một ống phấn độc, khói trắng tràn ngập gian phòng. Mọi người ho sặc sụa, mắt cay xè. Đỗ Nhược Lan núp sau lưng Đỗ Tấn, mặt cắt không còn giọt máu.
Giữa hỗn loạn, Trình Văn Lương hét lớn:
– Che mặt lại! Mau!
Hà Thục Uyên run rẩy lấy khăn tay che mũi cho Lục Linh, nhưng bản thân lại loạng choạng, máu rỉ ra nơi khóe miệng. Nàng níu lấy Diễm Khanh, đôi mắt tròn tràn nước:
– Bảo trọng…
Thục Uyên gục xuống, thoi thóp. Diễm Khanh run rẩy bắt mạch, nhưng độc đã ngấm sâu, chỉ còn hơi tàn.
Ngoài sân, tiếng binh khí va chạm, tiếng hét, tiếng người ngã gục vang lên không ngớt. Diễm Khanh kéo Lục Linh chạy về phía cửa sau, nhưng Tần Hàn đã chặn sẵn, lưỡi dao lóe lên trong tay, nụ cười méo mó hiện trên khuôn mặt:
– Đường sống của ngươi chỉ đến đây thôi, Diễm Khanh!
Lý Thanh Loan lao tới, kiếm vung lên, chém sượt cánh tay Tần Hàn. Máu b*n r*, Tần Hàn lùi lại nhưng vẫn cười, rút từ thắt lưng ra một túi nhỏ, ném xuống. Khói tím cuộn lên, mọi thứ mờ dần, tiếng hét vang lên dồn dập.
Đỗ Tấn nhân lúc hỗn loạn kéo Đỗ Nhược Lan chạy về phía Vương Yến Nhi. Nhược Lan ngoái lại, nước mắt ràn rụa, nhưng bị cha lôi đi, không kịp ngoái đầu thêm lần nào.
Trong làn khói tím, Triệu Diễm Ngọc lặng lẽ xuất hiện, kéo Diễm Khanh rẽ vào ngách nhỏ. Lục Linh bám sát sau lưng. Tiếng chân đuổi sát phía sau. Ngọc thì thầm, giọng như gió thoảng:
– Đừng tin ai, kể cả ta. Chỉ có ngươi mới giữ được mạng mình.
Tôn Tĩnh cùng đám thái giám gào lên:
– Mau bắt lấy! Không để nó thoát!
Một cung nữ lao ra chặn đầu, máu từ vai thấm ướt áo, là Tần Hàn. Nàng cười lạnh:
– Ngươi nợ ta một mạng!
Dao vung tới. Trình Văn Lương từ bóng tối lao ra, lấy thân mình đỡ nhát dao, máu phun ra nhuộm đỏ áo. Anh gắng gượng ôm chặt lấy Tần Hàn, cả hai lăn xuống bậc thềm, tiếng mưa át đi tiếng máu rơi.
Lục Linh gào lên, định lao tới, nhưng Diễm Khanh kéo lại. Văn Lương nhìn Diễm Khanh, môi run run:
– Tiểu thư… đi đi… Đừng dừng lại…
Tần Hàn vùng vẫy, máu hòa cùng nước mưa, mắt trừng trừng oán độc:
– Không ai trong cung này được sống sót đâu!
Tiếng mưa rơi nuốt trọn mọi âm thanh, bóng hai người lịm dần trong bóng tối.
Diễm Khanh không ngoái lại. Triệu Diễm Ngọc kéo nàng chạy dọc hành lang nhỏ, mùi máu tanh quyện với hơi mưa lạnh buốt. Đột nhiên, tiếng hô sắc lạnh vang lên. Dương Tuyết Mai xuất hiện, song đao trong tay, mắt đỏ rực:
– Mạng các ngươi hôm nay phải trả cho mẫu thân ta!
Đao vung loang loáng, Triệu Diễm Ngọc đẩy Diễm Khanh sang một bên, nhận trọn nhát chém vào vai. Máu b*n r* nhuộm đỏ vạt áo. Ngọc lảo đảo, nắm chặt tay Diễm Khanh:
– Đừng dừng lại… Ngọc Ấn phải về tay người xứng đáng…
Tuyết Mai không buông tha, đao thứ hai bổ xuống. Lục Linh lao ra, lấy thân mình che cho Diễm Khanh, nhát đao găm trúng lưng, xương gãy răng rắc, máu loang ướt váy áo. Tuyết Mai lảo đảo, bị Diễm Khanh dùng trâm cài tóc đâm ngược vào cổ tay, lùi lại, mắt kinh ngạc:
– Ngươi… cũng biết võ?
Diễm Khanh lạnh lùng:
– Ta biết bảo vệ người xứng đáng sống.
Tuyết Mai bật cười, máu ứa ra khóe môi:
– Ta… đáng lẽ không nên vào cung này… Mẫu thân… đợi ta…
Nàng ngã vật xuống, mắt trừng trừng không nhắm lại.
Lục Linh ôm bụng, môi tái nhợt:
– Tiểu thư… đừng khóc… Được ở bên tiểu thư… là phúc phận lớn nhất của Linh…
Diễm Khanh siết chặt tay nàng, nước mắt tuôn rơi. Lục Linh mỉm cười, rồi buông tay, đầu gục trên vai chủ nhân, lặng lẽ rời khỏi thế gian.
Tiếng gào giết bên ngoài lại vang lên, bóng người lố nhố lao tới. Diễm Khanh dìu Triệu Diễm Ngọc chạy về phía vườn ngự uyển. Lý Thanh Loan đã đứng chờ, kiếm sáng loáng dưới ánh chớp, bên cạnh là Phan Chấn, mặt trắng bệch nhưng ánh mắt quyết liệt.
Thanh Loan hỏi, giọng run:
– Lục Linh đâu?
Diễm Khanh lắc đầu, mắt nhòe nước. Thanh Loan siết chuôi kiếm, môi mím chặt.
Quân nội thị đã bao vây ngự uyển, giáo mác tua tủa, mũ giáp sáng ánh lửa. Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao bước ra, áo bào đen thêu chỉ vàng, mắt rực lửa:
– Diễm Khanh, còn gì để nói?
Diễm Khanh ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:
– Nếu không còn đường lui, hãy phơi bày hết mọi bí mật ở đây. Ai đúng, ai sai, trời đất chứng giám!
Tạ Ngọc Dao cười khẩy:
– Ngươi nghĩ ngươi nắm được gì? Kẻ yếu mãi chỉ là quân cờ thôi!
Vương Yến Nhi tiến tới, tay cầm lọ ngọc, giọng ngọt lịm:
– Đưa Ngọc Ấn đây. Ta hứa, chỉ mình ngươi được sống!
Triệu Diễm Ngọc cười khan, máu chảy xuống cằm:
– Quý phi, ngươi nghĩ ai tin ngươi? Ngọc Ấn vào tay các ngươi, hậu cung càng đẫm máu!
Thái hậu Trịnh Từ Dung rời kiệu, mái tóc bạc bay trong gió, mắt lạnh:
– Đủ rồi. Đưa mảnh ngọc ra, ta tha cho dòng họ ngươi, Diễm Khanh!
Phan Chấn đứng chắn trước Diễm Khanh, ánh mắt cương quyết:– Muốn lấy mạng nàng, bước qua xác ta!
Tôn Tĩnh hét lớn, vung gươm chém tới. Lý Thanh Loan đỡ đòn, hai thanh kiếm tóe lửa. Tôn Tĩnh bị đánh bật lùi, máu phun ra từ miệng, nhưng vẫn gào:
– Giết hết! Không để ai sống sót!
Đám thái giám, cung nữ cầm vũ khí xông vào. Phan Chấn và Lý Thanh Loan hợp sức bảo vệ Diễm Khanh. Triệu Diễm Ngọc, dù thương tích đầy mình, vẫn cầm trâm cài đâm vào cổ một cung nữ định ám sát Diễm Khanh. Máu bắn lên cánh hoa cúc vàng, thấm vào đất lạnh.
Đỗ Tấn dẫn thị vệ riêng, định lẻn vòng sau bắt Diễm Khanh. Nhưng vừa tới gần, Lý Cảnh Vũ từ bóng tối lao ra, tay cầm kim bạc, động tác nhẹ nhàng nhưng hiểm hóc. Đỗ Tấn rút kiếm, chém tới tấp. Lý Cảnh Vũ thoắt ẩn thoắt hiện, mắt sáng lạnh:
– Kẻ gieo nhân nào, gặt quả ấy. Hôm nay, tự cứu lấy mình đi, Đỗ đại nhân!
Đỗ Nhược Lan thấy cha bị vây, khóc nức nở, quỳ xuống:
– Xin tha cho cha con!
Cảnh Vũ không đáp, ánh mắt lặng lẽ.
Lục phi Dương Tuyết Mai bò dậy, máu lênh láng dưới chân, cười ngặt nghẽo:
– Ai cũng là ác quỷ… Ta chết, không cô đơn!
Nàng lao về phía Hoàng hậu, hét lớn:
– Ngươi cũng phải chết!
Tạ Ngọc Dao không kịp tránh, bị Mai đâm trúng vai. Cả hai ngã xuống, Dao dùng trâm cài đâm ngược vào ngực Mai. Máu trào ra, hai người gục lên nhau, mắt mở trừng trừng.
Vương Yến Nhi nhân lúc hỗn loạn lao tới, vồ lấy mảnh ngọc trong tay Diễm Khanh. Phan Chấn cản lại, hai người vật lộn dưới mưa, áo quần lấm lem bùn đất. Yến Nhi cắn vào tay Chấn, cướp được mảnh ngọc, cười lớn:
– Cuối cùng cũng là ta thắng!
Chưa kịp vui mừng, một mũi tên xuyên qua bàn tay nàng, mảnh ngọc rơi xuống vỡ làm đôi. Yến Nhi gào lên, ôm bàn tay đẫm máu:
– Không thể nào! Công sức bao năm của ta…
Thái hậu chậm rãi bước tới, nhặt nửa mảnh ngọc, giọng trầm:
– Kẻ tham tự hại mình. Ngươi cũng chỉ là quân cờ thôi, Vương Yến Nhi.
Yến Nhi bò tới, nước mắt hòa nước mưa:
– Người cũng thế thôi! Ai rồi cũng chỉ là cát bụi dưới chân Hoàng đế!
Trong lúc mọi người tranh đoạt, Đỗ Nhược Lan lao tới ôm lấy mảnh ngọc vỡ, quay sang cha, nước mắt ròng ròng:
– Cha, chúng ta về đi! Con không cần gì hết!
Đỗ Tấn giật lấy mảnh ngọc, ánh mắt lóe lên tham vọng:
– Có nó, cha con ta sẽ đổi đời! Đừng khóc nữa!
Nhược Lan vùng ra, hét lớn:
– Con chỉ muốn sống yên ổn thôi!
Tôn Tĩnh lao tới giật mảnh ngọc khỏi tay Đỗ Tấn, bị Đỗ Tấn chém đứt tai. Máu phun ra, Tôn Tĩnh lăn lộn trên đất, gào rú:
– Đồ tham lam! Tất cả các ngươi đều đáng chết!
Đỗ Tấn chưa kịp chạy, một mũi kiếm xuyên ngực. Lý Thanh Loan thu kiếm, ánh mắt lạnh như băng. Nhược Lan ngã quỵ, ôm xác cha, khóc nghẹn, mắt hóa đá.
Xác người ngổn ngang, máu hòa nước mưa thành dòng đỏ tươi. Tiếng khóc, tiếng hét, tiếng gươm đao va chạm hòa thành khúc nhạc tang thương.
Thái hậu cầm mảnh ngọc, bước về phía Diễm Khanh:
– Ngươi tưởng ngươi thắng sao? Còn sống đến giờ này, là ta cho phép thôi.
Diễm Khanh không lùi, mắt sáng rực:
– Nếu người trong sạch, cần gì sợ sự thật?
Thái hậu bật cười, tiếng cười vang như chuông đồng:
– Trong cung này, chẳng ai trong sạch. Kể cả ngươi.
Bà rút dao nhỏ, lao tới. Phan Chấn kịp chắn trước, bị dao đâm vào bụng. Anh ôm vết thương, gắng nói:
– Khanh… đừng… đầu hàng…
Diễm Khanh đỡ lấy Chấn, nước mắt trào ra:
– Chỉ còn huynh là người thân duy nhất…
Phan Chấn mỉm cười, bàn tay nắm chặt tay nàng:
– Còn sống… còn hy vọng… Đừng để họ thắng…
Chấn ngã xuống, máu loang đỏ vạt áo, mắt nhắm lại bình yên.
Thái hậu rít lên, lao tới định kết liễu Diễm Khanh. Lý Thanh Loan vung kiếm ngăn cản, hai người quần thảo giữa mưa. Dù tuổi cao, Thái hậu vẫn nhanh nhẹn, mỗi chiêu đều hiểm độc. Thanh Loan đỡ đòn, mắt đỏ ngầu:
– Người đã hại bao nhiêu mạng người, chưa đủ sao?
Thái hậu cười nhạt:
– Kẻ yếu phải chết, đó là quy luật!
Bà bất ngờ xoay người, dao đâm vào đùi Thanh Loan. Thanh Loan lảo đảo, Thái hậu vung dao định kết liễu, Diễm Khanh lao tới, dùng mảnh ngọc vỡ đâm vào cổ tay bà. Máu phun ra, Thái hậu lùi lại, mắt trợn trừng:
– Ngươi… cũng dám…
Bà ngã xuống, tay vẫn nắm chặt mảnh ngọc, máu hòa nước mưa thành dòng. Đôi môi bà mấp máy:
– Đừng để ai… giữ được Ngọc Ấn… Không ai xứng đáng…
Bà tắt thở, mắt chưa khép.
Vườn ngự uyển lặng ngắt. Xác người ngổn ngang, máu loang trên cỏ. Chỉ còn Diễm Khanh, Lý Thanh Loan, Triệu Diễm Ngọc bị thương nặng, Nhược Lan ôm xác cha, Vương Yến Nhi thất thần ôm bàn tay đẫm máu.
Hoàng đế Lý Trường Phong từ xa tiến lại, áo choàng ướt sũng, mắt đỏ ngầu. Hắn nhìn quanh, giọng trầm:
– Đây là cái giá của quyền lực. Có đáng không?
Diễm Khanh đặt xác Phan Chấn xuống, mắt ráo hoảnh. Nàng nhặt lấy mảnh ngọc vỡ, đưa cho Hoàng đế:
– Tất cả đã kết thúc. Hãy giữ lấy nó, đừng để máu lại đổ xuống.
Lý Trường Phong cầm lấy, nhìn nàng hồi lâu, rồi quay đi, giọng khàn khàn:
– Ta không chắc còn ai xứng đáng giữ nó nữa.
Tia chớp xé ngang trời, ánh sáng trắng soi rõ những người sống sót, những xác chết, giấc mơ tan vỡ, tham vọng chưa kịp thành hình.
Trong mưa lạnh, Diễm Khanh đứng lặng, tóc bết máu, mắt sâu thẳm. Nàng ngẩng lên nhìn trời, lòng trống rỗng. Mọi thứ từng quý giá, những người thân thiết, đều ngã xuống trong đêm mưa này.
Ngoài thành, tiếng trống trận vẫn vọng về. Sáng mai, triều đình sẽ thức dậy với tin dữ. Nhưng đêm nay, chỉ còn lại những linh hồn vật vờ giữa ranh giới sống chết, giữa ngọc nát và vàng phai.
Một bóng người thấp thoáng ngoài rìa vườn ngự uyển. Diễm Khanh lập tức cảnh giác, lặng lẽ nhặt lấy nửa mảnh ngọc còn sót lại, siết chặt trong tay.
Bầu trời chưa kịp sáng, Đại Dục đã nhuốm thêm máu mới. Trong bóng tối, những bí mật chưa kịp phơi bày vẫn tiếp tục ẩn mình, chờ một ngày khác để lộ diện.
Đêm chưa tàn, và trận đấu cuối cùng, có lẽ vẫn chưa thật sự khép lại…











