Chương 8: Kẻ Trong Bóng Tối
Gió đêm len lỏi qua từng kẽ cửa Tĩnh Đường, lướt nhẹ lên gò má Diễm Khanh đang trầm ngâm bên ánh đèn mờ. Mảnh giấy nhỏ nằm giữa bàn, nét chữ nghiêng ngả như một vết cắt chưa liền. Lục Linh đóng cửa, bước đến gần, thấp giọng:
– Tiểu chủ, nô tỳ vừa nghe ngoài viện có tiếng người lạ, hình như đang rình mò quanh vườn.
Ánh mắt Diễm Khanh khẽ động, nhưng nàng không trả lời ngay. Nàng lặng lẽ áp tay lên mảnh giấy, mỗi dòng chữ như một lớp sương lạnh phủ lên tâm trí: “Kẻ giữ Ngọc Ấn từng sát hại người vô tội. Bằng chứng giấu trong hộp ngọc – đáy hai lớp.” Sợi dây liên kết giữa vụ oan của cha và bí mật Ngọc Ấn mỗi lúc càng thắt chặt, nhưng bàn tay nào đang giật dây trong bóng tối?
Lục Linh rót trà, đặt chén xuống, giọng nhỏ đi:
– Sáng mai, nô tỳ sẽ dò hỏi phòng tạp dịch. Trong cung có chuyện gì lạ, bọn họ lan truyền rất nhanh.
Diễm Khanh khẽ gật đầu. Ngoài kia, tiếng mưa rơi rả rích hòa với tiếng gió, kéo dài một nỗi bất an không tên. Nàng nhắm mắt, tâm trí như trôi về những ngày bình yên xưa cũ, rồi lại giật mình với thực tại lạnh lẽo của cung son.
*
Giữa đêm, ở góc sâu Cẩm Tú Viên, Tần Hàn khoác áo choàng đen, lặng lẽ lẩn vào bóng tối. Đôi mắt một mí quan sát kỹ càng, xác nhận không ai bám theo, nàng ta rút từ tay áo một mảnh giấy nhỏ, nhét vội dưới chậu hoa trúc cạnh hành lang. Vừa quay lưng, một bóng người thấp đậm xuất hiện ở cuối hành lang, giả vờ sắp xếp khăn lụa. Tần Hàn lập tức đổi thái độ, bước lại, hạ giọng:
– Đêm nay lạnh quá, nghe nói Hoàng hậu lại muốn kiểm tra phòng giặt. Ngươi đã thu xếp ổn thỏa chưa?
Cung nữ kia không ngẩng đầu, trả lời đều đều:
– Đã chuẩn bị xong, chỉ chờ người tới.
Tần Hàn liếc mắt dò xét, rồi thì thào:
– Có nghe gì về Diễm Khanh không? Dạo này nàng ta lui tới kho dược liên tục.
Cung nữ kia đáp, giọng cẩn trọng:
– Nghe nói tiểu chủ bị bệnh, thường lấy thuốc. Nhưng mấy ngày nay, ai cũng xì xào rằng cô ấy có mưu đồ gì đó với hộp ngọc của Hoàng hậu.
Khóe môi Tần Hàn nhếch lên, ánh mắt lộ vẻ hiểm độc. Nàng ta im lặng rời đi, ý đồ tiếp theo đã rõ ràng trong đầu.
*
Sáng sớm, sương chưa tan, Tĩnh Đường đã ngập trong không khí căng thẳng. Lục Linh bước vào, nét mặt đầy lo lắng:
– Tiểu chủ, tin đồn lan khắp nội viện rồi. Người ta bảo tiểu chủ lén vào tẩm cung Hoàng hậu, lấy trộm vật trong hộp ngọc.
Diễm Khanh đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm:
– Tin ấy xuất phát từ đâu?
– Mấy cung nữ tạp dịch đều bảo nghe từ Cẩm Tú Viên. Có người còn nói đã thấy tiểu chủ đi qua hành lang phía tây đêm mưa.
Diễm Khanh trầm ngâm, giọng bình thản:
– Có kẻ muốn gài bẫy ta, không chỉ là chuyện vô căn cứ.
Lục Linh thấp giọng:
– Tiểu chủ muốn nô tỳ dò hỏi ai là người khởi xướng không?
– Không cần. Cứ để chúng tự lộ mặt.
Nàng dặn thêm:
– Đêm nay, ngươi cứ như thường lệ. Nếu phát hiện gì khác lạ quanh đây, báo ngay cho ta.
Lục Linh gật đầu, ánh mắt sáng lên sự quyết tâm.
*
Ở Phượng Hoa Cung, Tạ Ngọc Dao ngồi trước hộp ngọc tinh xảo, ánh mắt lạnh như sương. Tôn Tĩnh quỳ bên cạnh, giọng khúm núm:
– Bẩm nương nương, tin đồn về Diễm Khanh đã lan khắp cung. Có cần cho bắt giữ?
Tạ Ngọc Dao mỉm cười, giọng dịu dàng mà lạnh lẽo:
– Cứ để nàng ta tự lộ sơ hở. Khi cá đã mắc câu, ta chỉ việc kéo lưới.
Bà vuốt nhẹ hộp ngọc, đáy mắt loé lên tia hiểm độc. Tôn Tĩnh hiểu ý, cúi đầu lui ra.
*
Tại điện Trường Lạc, Quý phi Vương Yến Nhi ngồi tỉa hoa, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch khi nghe cung nữ thân cận báo cáo:
– Tin đồn về Diễm Khanh đã dậy sóng. Người trong cung nói Hoàng hậu nắm bằng chứng, chỉ chờ thời cơ.
Yến Nhi đặt kéo xuống, ánh mắt đăm chiêu:
– Cứ để mọi chuyện rối lên, càng loạn càng dễ ra tay. Dặn Tần Hàn tiếp tục bám sát Diễm Khanh, có biến phải báo ngay.
Cung nữ cúi đầu lĩnh mệnh, rời đi.
*
Khi màn đêm buông xuống, Tĩnh Đường càng thêm vắng lặng. Diễm Khanh ngồi bên bàn, ánh đèn vàng in bóng lên gương mặt u uẩn. Lục Linh bước vào, thì thầm:
– Tiểu chủ, nô tỳ vừa thấy Tần Hàn quanh bếp, lại lén nói chuyện với người bên phòng giặt.
Diễm Khanh trầm ngâm:
– Ngươi có nghe được gì không?
– Nàng ta dò hỏi về giờ giấc tiểu chủ đi lại, còn nhắc đến kho dược.
Diễm Khanh suy nghĩ một lát, dặn:
– Ngươi kín đáo theo dõi Tần Hàn. Phát hiện gì lạ, báo cho ta.
Lục Linh vâng lời, ánh mắt lộ rõ cảnh giác.
*
Đêm khuya, Tần Hàn lặng lẽ rời khỏi phòng, khoác áo choàng, tiến về phía phòng chứa dụng cụ. Nàng ta kiểm tra kỹ lưỡng, lật viên gạch nhỏ dưới chân tường, lấy ra một mảnh giấy, nhét vào tay áo. Một bóng người lướt qua hành lang phía xa, Tần Hàn kịp nấp sát tường, đợi bóng ấy biến mất mới tiếp tục.
Ở góc vắng, nàng mở mảnh giấy ra, đọc lướt: “Kế hoạch bắt đầu. Đêm mai, hộp ngọc sẽ được kiểm tra. Sắp xếp bằng chứng giả, đổ hết lên đầu Diễm Khanh.” Khóe môi nàng ta cong lên hiểm độc, cất giấy, lặng lẽ quay về.
*
Sáng hôm sau, Tĩnh Đường rối loạn khi Lục Linh chạy vào, thì thào:
– Tiểu chủ, Hoàng hậu sai Tôn Tĩnh dẫn thị vệ lục soát các phòng. Nói để tìm vật bị đánh tráo trong hộp ngọc.
Diễm Khanh bình tĩnh hỏi:
– Đã tới đâu rồi?
– Vừa xong kho dược, giờ đến lượt Tĩnh Đường.
Nàng liếc hộp gỗ nhỏ trên bàn, dặn Lục Linh mở cửa đón khách.
Tôn Tĩnh dẫn hai thị vệ vào, cười giả lả:
– Trịnh tiểu chủ, Hoàng hậu có lệnh kiểm tra. Mong tiểu chủ phối hợp.
Diễm Khanh điềm đạm đáp:
– Công công cứ làm việc.
Tôn Tĩnh ra hiệu cho thị vệ lục soát. Hắn mở hộp gỗ trên bàn, chỉ thấy kim bạc, mấy lọ thuốc, không có gì lạ. Hắn nhíu mày, hỏi:
– Tiểu chủ gần đây thường vào kho dược, có chuyện gì phải giấu chăng?
Diễm Khanh bình thản:
– Ta bị đau đầu, thái y dặn lấy dược liệu về sắc uống. Công công có thể hỏi Cảnh Vũ.
Tôn Tĩnh dò xét, kiểm tra thêm các ngăn tủ, nhưng vẫn không tìm được gì. Hắn thất vọng, khoát tay cho thị vệ lui ra. Trước khi đi, hắn ghé sát, giọng rít qua kẽ răng:
– Trong cung này, ai cũng có bí mật. Giữ không khéo, e khó giữ được mạng.
Diễm Khanh không đáp, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng.
*
Tối đó, Lục Linh vội vã trở về, mặt tái đi:
– Tiểu chủ, có người nói tìm thấy mảnh vải lụa xanh thẫm – kiểu áo tiểu chủ hay mặc – giấu dưới gầm giường kho dược. Họ bảo đó là bằng chứng tiểu chủ từng lẻn vào trộm vật.
Diễm Khanh suy nghĩ một lát, hỏi:
– Ai phát hiện đầu tiên?
– Tần Hàn. Nàng ta còn gọi hai cung nữ khác làm chứng.
Nàng nhắm mắt, thở sâu. Mọi thứ diễn ra đúng như nàng dự liệu. Tần Hàn là mắt xích then chốt trong mạng lưới gián điệp, giờ lại cố tình gài bẫy nàng bằng “bằng chứng” giả.
– Lục Linh, đêm nay ngươi bí mật theo dõi Tần Hàn. Nếu có động tĩnh lạ, báo ngay.
– Vâng!
*
Đêm xuống, bóng tối nuốt chửng từng hành lang quanh Tĩnh Đường. Lục Linh bám sát theo Tần Hàn, thấy nàng ta lẩn vào phòng giặt, thì thầm với một thái giám trẻ. Sau đó, cả hai rời đi, tiến về phía kho dược. Lục Linh giữ khoảng cách, nấp sau bụi ngọc lan khi Tần Hàn dừng lại, trao cho thái giám một vật nhỏ. Ánh trăng hắt lên ánh kim: chiếc trâm cài đầu Diễm Khanh từng mất.
Thái giám nhận lấy, giấu vào người, rảo bước về hướng Phượng Hoa Cung. Lục Linh nín thở, quay về báo cho Diễm Khanh.
*Nghe xong, Diễm Khanh trầm ngâm, hỏi lại:
– Ngươi chắc chắn chiếc trâm đó là của ta?
– Vâng, nô tỳ từng thấy tiểu chủ dùng khi đi tế tổ. Trên thân còn khắc hoa văn mai chiếu thủy.
Diễm Khanh gật đầu, mắt lạnh lẽo:
– Rõ rồi. Chúng định vu cho ta thêm tội trộm cắp, thậm chí mưu phản. Đêm nay, ngươi ra hiệu cho Trình Văn Lương âm thầm theo dõi Phượng Hoa Cung. Nếu phát hiện Tần Hàn hoặc thái giám kia đem vật gì lạ vào cung, lập tức báo lại.
Lục Linh lĩnh mệnh, rời đi.
*
Tại điện Trường Lạc, Quý phi Yến Nhi soi mình trước gương, mân mê mảnh lụa xanh. Tần Hàn cúi đầu trước mặt nàng, giọng nhỏ:
– Việc đã xong. Sáng mai chỉ cần truyền tin, Diễm Khanh không thể chối cãi.
Yến Nhi nhếch môi:
– Đừng chủ quan. Cô ta không dễ bị bắt bài. Còn chiếc trâm?
– Đã đưa cho Tôn Tĩnh.
Yến Nhi gật đầu, ánh mắt rực lên vẻ thỏa mãn.
*
Đêm càng sâu, Diễm Khanh vẫn ngồi bên bàn, ánh đèn hắt lên gương mặt kiên cường. Bên ngoài vang tiếng gõ cửa rất khẽ. Nàng ra hiệu cho Lục Linh mở cửa. Trình Văn Lương bước vào, hơi thở dồn dập:
– Tiểu chủ, tôi vừa thấy Tần Hàn lẻn vào Phượng Hoa Cung, rồi cùng Tôn Tĩnh mang một hộp nhỏ về kho dược.
Diễm Khanh hỏi dồn:
– Có ai đi cùng?
– Ngoài Tần Hàn, còn một cung nữ lạ mặt.
Nàng trầm ngâm:
– Chúng chuẩn bị cho màn kịch cuối. Nếu chiếc trâm xuất hiện ở Phượng Hoa Cung, mọi bằng chứng sẽ chống lại ta. Ngày mai, ta sẽ bị triệu vào điện Phượng Hoa với tội danh mưu phản.
Trình Văn Lương siết chặt nắm tay:
– Tiểu chủ, tôi sẽ tìm cách lấy lại chiếc trâm.
– Đừng liều lĩnh. Ta cần chứng cứ vạch mặt kẻ chủ mưu, không chỉ lấy lại vật chứng.
Nàng quay sang Lục Linh:
– Đêm nay, canh chừng kỹ càng. Có gì lạ, báo ngay.
*
Sáng hôm sau, Tĩnh Đường nháo nhào khi Tôn Tĩnh dẫn thị vệ đến, lớn tiếng:
– Trịnh Diễm Khanh, Hoàng hậu triệu kiến!
Lục Linh lo lắng, nhưng Diễm Khanh chỉ mỉm cười điềm tĩnh, dặn nhỏ:
– Đừng lo. Mọi việc rồi sẽ sáng tỏ.
Tới Phượng Hoa Cung, Diễm Khanh thấy Tạ Ngọc Dao ngồi trên ghế cao, mặt lạnh như băng. Bên cạnh là Tôn Tĩnh, phía sau có mấy cung nữ lạ, Tần Hàn cúi đầu đứng giữa.
Tạ Ngọc Dao giọng đều đều:
– Trịnh Diễm Khanh, nghe nói ngươi lén vào tẩm cung, lấy trộm vật quý trong hộp ngọc. Có người tận mắt chứng kiến, vật chứng cũng đã tìm thấy.
Diễm Khanh cúi đầu, đáp bình tĩnh:
– Thần thiếp chưa từng vào tẩm cung, càng không lấy vật gì.
Tạ Ngọc Dao phất tay, Tôn Tĩnh bày ra một chiếc trâm vàng:
– Đây có phải của ngươi không?
Diễm Khanh liếc nhìn, nhận ra chiếc trâm của mình. Nàng không dao động, đáp nhẹ:
– Đúng là vật của thần thiếp, nhưng đã mất từ lâu. Không rõ sao lại xuất hiện ở đây.
Tạ Ngọc Dao nhướng mày, quay sang Tần Hàn:
– Ngươi nói đi, đã thấy gì?
Tần Hàn bước lên, cúi đầu, giọng run rẩy:
– Bẩm nương nương, đêm qua tiểu nữ thấy Trịnh tiểu chủ quanh kho dược, rồi lén về hướng Phượng Hoa Cung. Tiểu nữ nhặt được mảnh vải áo xanh thẫm – giống áo tiểu chủ – rơi ở hành lang phía tây. Sáng nay lại thấy chiếc trâm này dưới gối nương nương.
Tạ Ngọc Dao giả vờ kinh ngạc:
– Ngươi có bằng chứng gì?
Tần Hàn dâng mảnh vải xanh, nét mặt tội nghiệp:
– Đây ạ.
Tạ Ngọc Dao cầm lấy, quay sang Diễm Khanh:
– Ngươi còn gì để nói?
Diễm Khanh mỉm cười, ánh mắt bình tĩnh:
– Tần Hàn nói thấy ta ở kho dược đêm qua, nhưng ta bị đau đầu, cả đêm chỉ nằm trong phòng, có Lục Linh chăm sóc. Nếu không tin, có thể hỏi thái y Lý Cảnh Vũ – người kê đơn cho ta và dặn phải nghỉ ngơi tuyệt đối.
Tạ Ngọc Dao chau mày. Tôn Tĩnh cho gọi Cảnh Vũ. Một lát sau, Cảnh Vũ vào, mặt bình thản:
– Đúng là mấy ngày nay Trịnh tiểu chủ bị đau đầu, tôi dặn không được ra khỏi phòng. Đêm qua tôi còn ghé qua kiểm tra.
Tần Hàn biến sắc, vội cúi đầu:
– Nhưng… mảnh vải và chiếc trâm là thật!
Diễm Khanh nhìn thẳng, giọng sắc lạnh:
– Ngươi nói nhặt được mảnh vải ở hành lang phía tây. Đêm qua trời mưa lớn, hành lang trơn trượt, nếu ta đi qua chắc chắn để lại dấu chân ướt. Xin hỏi, ngươi có thấy dấu vết ấy không?
Tần Hàn ấp úng, không đáp được.
Tạ Ngọc Dao nhíu mày, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh:
– Vật chứng đã rõ. Ngươi giải thích thế nào về chiếc trâm?
Diễm Khanh mỉm cười nhẹ:
– Thần thiếp đã mất chiếc trâm này từ lâu. Nếu Hoàng hậu nghi ngờ, xin cho gọi Lục Linh đối chất. Hơn nữa, nếu tìm kỹ, sẽ phát hiện trong phòng các cung nữ khác cũng có vật dụng thần thiếp bị lấy cắp.
Tạ Ngọc Dao ra hiệu cho Tôn Tĩnh. Hắn miễn cưỡng sai người kiểm tra. Một lúc sau, thị vệ mang vào chiếc khăn tay thêu hoa mai của Diễm Khanh, tìm thấy trong phòng cung nữ tạp dịch.
Không khí căng như dây đàn. Tạ Ngọc Dao nhìn Diễm Khanh, ánh mắt tối lại. Bà biết màn kịch bị bẻ gãy, nhưng vẫn giữ vẻ điềm nhiên:
– Được rồi. Việc này sẽ điều tra tiếp. Nếu ngươi vô tội, sẽ có ngày sáng tỏ.
Bà phất tay, ra hiệu cho Diễm Khanh lui ra.
*
Trên đường về, Diễm Khanh đi chậm rãi, gió lạnh táp vào mặt. Lục Linh chạy theo, thở phào:
– May mà tiểu chủ bình tĩnh, không thì…
Diễm Khanh khẽ cười:
– Bọn họ chưa đủ khôn ngoan để hạ gục ta.
Nàng dừng lại dưới tán ngọc lan, thì thầm:
– Nhưng Tần Hàn không phải kẻ đầu tiên, cũng chẳng là cuối cùng. Trong bóng tối, còn nhiều kẻ chờ cơ hội.
Lục Linh lo lắng:
– Nếu chúng lại giở trò, chúng ta làm sao?
Diễm Khanh siết nhẹ tay Lục Linh, quả quyết:
– Chỉ cần giữ vững lòng, không để sơ hở, bọn họ sẽ tự lộ mặt.
Ánh trăng nhạt phủ lên hai bóng người nhỏ bé giữa cung vàng son lạnh lẽo. Xa xa, tiếng đàn ai oán lại vang lên, như nhắc nhở trận cuồng phong còn đang chờ phía trước.
Ở góc khuất, Tần Hàn nghiến răng, mắt đỏ ngầu. Nàng ta rút mảnh giấy, ghi vội mấy dòng rồi giấu vào tay áo. Bóng đen lướt qua hành lang, biến mất trong màn đêm. Một âm mưu khác lại bắt đầu.
*
Đêm ấy, Diễm Khanh ngồi bên bàn, ánh đèn hắt lên gương mặt kiên cường. Nàng mở lại mảnh giấy, nghiền ngẫm từng chữ. Ngoài cửa, tiếng gió rít qua khe, cuốn theo những lời thì thầm của kẻ trong bóng tối.
Mọi thứ chưa kết thúc. Sự thật còn nằm sâu dưới lớp ngụy trang, chờ ngày phơi bày. Trong cung, từng bóng người vẫn âm thầm di chuyển, mỗi bước chân đều ẩn chứa một bí mật chết người.
Và ở nơi nào đó, một bàn tay lạnh lẽo vừa khép lại cánh cửa, để mặc cho gió đêm cuốn qua, mang theo hơi thở của hiểm nguy đang tới gần.











