Chương 9: Gió Ngược Đài Gấm
Sáng sớm, Vĩnh An viện chìm trong không khí nặng nề. Lục Linh lặng lẽ chỉnh lại áo cho Diễm Khanh, giọng khẽ như sợ gió lay động:
– Tiểu chủ, người có định ra ngoài hôm nay không?
Diễm Khanh ngước nhìn qua khung cửa, ánh sáng yếu ớt lẫn trong mây xám:
– Ta sẽ sang Thừa Hoa các thỉnh an Thục phi. Muốn biết ai thực sự đứng sau Tần Hàn, chỉ phòng thủ không đủ nữa rồi.
Lục Linh gật đầu, ánh mắt thấp thỏm:
– Người phải cẩn thận. Dạo này trong cung, gió ngược thổi mạnh lắm.
Nàng mỉm cười, sự bình thản như một lớp áo giáp mỏng, che đi những sóng ngầm trong tâm trí.
*
Thừa Hoa các vắng vẻ, hương trầm nhè nhẹ lan tỏa. Triệu Diễm Ngọc ngồi nghiêng người trên ghế, đôi mắt phượng lấp lánh ánh cười:
– Trịnh tiểu chủ đến sớm quá nhỉ. Nghe nói hôm qua náo động lắm, bản cung tiếc không có mặt xem trò hay.
– Thần thiếp chỉ mong giữ được chút yên ổn, không dám làm phiền Thục phi chê cười.
Triệu Diễm Ngọc vuốt nhẹ tà áo, khóe môi khẽ nhếch:
– Ở đây mà mong yên ổn, e là phải học nhẫn nhịn cả đời.
Một cung nữ bưng trà lên. Diễm Khanh đón lấy, ánh mắt không một gợn sóng:
– Thần thiếp vẫn ghi nhớ lời dạy của nương nương.
Triệu Diễm Ngọc đặt chén trà xuống, mắt không rời nàng:
– Nghe nói Hoàng hậu cho tra lại vụ kho dược, ngươi liệu mà giữ mình. Đôi khi, chỉ một hạt bụi cũng đủ khiến người khác ngã ngựa.
– Nếu trong sạch, thần thiếp không sợ hãi.
Ánh nhìn hai người như hai lưỡi kiếm lặng lẽ giao nhau, không ai chịu nhường.
Bên ngoài bất ngờ vang lên tiếng xôn xao. Một thị nữ vội vào, ghé tai thì thầm với Thục phi. Triệu Diễm Ngọc nhíu mày, phất tay cho mọi người lui ra, rồi ghé sát Diễm Khanh, giọng thấp hẳn:
– Có người vừa báo, bên Trường Lạc điện tìm thấy túi độc dược giấu dưới gối của ngươi.
Diễm Khanh khẽ thở ra, đáy mắt lóe lên tia sáng lạnh:
– Bọn họ ra tay thật nhanh.
Triệu Diễm Ngọc cười nhạt:
– Ngươi đã bị để ý, lại còn có kẻ bày trò cao tay như vậy. Cẩn thận đi.
*
Chưa kịp về tới phòng, Tôn Tĩnh đã dẫn hai thị vệ tới, sắc mặt lạnh như băng:
– Trịnh tiểu chủ, có người tố giác người tàng trữ độc dược. Xin mời theo chúng ta tới Từ Minh điện gặp Hoàng hậu.
Lục Linh biến sắc, nắm lấy vạt áo Diễm Khanh:
– Tiểu chủ...
Diễm Khanh đặt tay lên vai nàng, bình tĩnh:
– Đừng sợ. Ta muốn xem họ định diễn trò gì tiếp.
*
Từ Minh điện sáng lạnh, ánh sáng lọt qua rèm ngọc càng khiến không khí thêm u ám. Tạ Ngọc Dao ngồi nghiêm nghị trên ghế cao, hai bên là Vương Yến Nhi và Đỗ Nhược Lan. Trước mặt, Tôn Tĩnh dâng lên một túi nhỏ thêu hoa lan:
– Bẩm Hoàng hậu, đây là tang vật vừa thu được dưới gối Trịnh tiểu chủ. Xin nương nương xét xử.
Tạ Ngọc Dao nâng túi lên, mắt sắc như dao:
– Độc dược này là gì?
Một thái y tiến lên, cúi đầu:
– Thưa nương nương, đây là Hàn ngọc tán. Nếu dùng vào trà, sẽ khiến người uống chết trong một canh giờ, không để lại dấu vết.
Vương Yến Nhi nhẹ giọng, ánh mắt buồn buồn:
– Trịnh tiểu chủ xuất thân nhà y, am hiểu dược lý. Không lẽ...
Diễm Khanh đứng thẳng, giọng chắc nịch:
– Thần thiếp không biết gì về túi thuốc này. Gần đây thần thiếp bị kiểm tra nghiêm ngặt, sao có thể cất giấu thứ nguy hiểm như vậy?
Đỗ Nhược Lan nhếch môi:
– Nhưng túi này thêu hoa lan – dấu hiệu của viện ngươi.
– Trong cung, vật gì chẳng có thể bị tráo đổi. Nếu ai đó muốn hãm hại, đâu khó gì?
Tạ Ngọc Dao lạnh lùng:
– Ngươi có gì để tự biện hộ?
Diễm Khanh đáp:
– Xin cho kiểm tra kỹ túi này. Nếu là của thần thiếp, ắt còn vết chỉ đứt ở góc trái vì lần trước thần thiếp từng vá lại.
Thị vệ tra xét, quả nhiên không có vết chỉ đứt. Đỗ Nhược Lan không nhường bước:
– Vật có thể đổi, nhưng tâm thì không. Trịnh tiểu chủ gần đây được chú ý, lại mang hận cũ, ai dám chắc không nảy sinh ý nghĩ xấu?
Vương Yến Nhi chậm rãi:
– Việc này cần làm rõ. Nếu không, hậu cung sẽ khó yên.
Tạ Ngọc Dao ra hiệu cho Tôn Tĩnh:
– Đưa Trịnh tiểu chủ tạm giam vào Tĩnh tâm phòng, chờ tra xét. Nếu có chứng cứ, sẽ xử theo luật.
*
Tĩnh tâm phòng lạnh lẽo, chỉ có một bàn gỗ, hai ghế và cửa sổ nhỏ. Lục Linh bị giữ bên ngoài. Diễm Khanh ngồi lặng, mắt nhìn vệt sáng mờ nhạt trên tường, lòng dằn vặt không yên. Đòn này không chỉ là bẫy, mà còn là lời tuyên chiến.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân. Đỗ Nhược Lan xuất hiện, dáng điệu đắc ý:
– Trịnh tiểu chủ, lần này không ai cứu ngươi đâu.
Diễm Khanh đứng dậy, ánh mắt bình thản:
– Ngươi tự mình đến dọa, hay muốn xem ta chết thế nào?
Nhược Lan cười khẽ:
– Ngươi tưởng mình thông minh? Trong cung này, kẻ yếu thì phải chết. Ngươi thua rồi.
– Ngươi dám chắc mọi việc sẽ như ý ngươi?
– Ta không cần chắc. Ta có Đỗ gia, còn ngươi chỉ có chút thông minh và một vài người trung thành. Ngươi nghĩ thái y Lý Cảnh Vũ bảo vệ được ngươi mãi sao?
Diễm Khanh lặng im. Đỗ Nhược Lan ghé sát, giọng rít qua kẽ răng:
– Nếu biết điều, nhận tội đi. Còn không, đừng trách ta độc ác.
Nói rồi, nàng bỏ đi, để lại tiếng cười lạnh lẽo.
*
Chập tối, Lý Cảnh Vũ được dẫn vào, sắc mặt nặng nề:
– Tiểu chủ, tôi vừa bị tra hỏi, bọn họ muốn tôi khai rằng người từng nhờ lấy độc dược.
– Ngươi nói sao?
– Tôi bảo không có. Nhưng Đỗ Nhược Lan đã gặp riêng, hứa cho tôi bạc và chức vị nếu tôi chịu khai gian.
– Ngươi từ chối?
– Tôi nợ cha người ân tình, không thể phản bội. Nhưng họ sẽ không dừng lại đâu. Người phải chuẩn bị đi.
– Về đi, ta sẽ tự nghĩ cách.
*
Đêm buông xuống, Diễm Khanh ngồi lặng bên bàn, ngón tay gõ nhẹ mặt gỗ. Ký ức về cha lại hiện về – những ngày bình yên, những bài học về y lý và nhân nghĩa. Nếu thất bại, không chỉ nàng, mà cả người thân cũng sẽ bị vạ lây.
Nửa đêm, cánh cửa mở hé. Lục Linh lẻn vào, mặt tái nhợt:– Tiểu chủ, có chuyện lớn!
– Sao ngươi vào được?
– Có người để ngỏ cửa. Tôi nghe nói sáng mai Hoàng hậu sẽ xin trục xuất người khỏi cung, lấy cớ âm mưu đầu độc, còn bịa ra danh sách tội trạng khác nữa.
Diễm Khanh nhắm mắt, lòng dậy sóng. Nếu bị trục xuất, mọi dấu vết liên quan tới vụ án của cha sẽ tan biến, mà chính nàng cũng khó giữ nổi mạng.
– Mấy ngày nay, có ai lạ ra vào viện không?
– Có một cung nữ lạ mặt – nghe nói người của Đỗ gia, hay lui tới phòng giặt giũ, từng thì thầm với Tần Hàn.
– Được rồi, ngươi về đi. Đừng để ai nghi ngờ.
Lục Linh ngập ngừng:
– Nếu không còn đường, tôi sẽ tìm cách báo cho trưởng công chúa. Người ấy ghét bất công, biết đâu...
Diễm Khanh mỉm cười nhẹ:
– Không cần. Ta tự lo được.
*
Sáng hôm sau, trời nặng mây, không khí trong cung đặc quánh như sắp có giông. Từ Minh điện tụ tập đông đảo phi tần, thái giám, cung nữ. Ai cũng thấp thỏm, chờ xem số phận Trịnh Diễm Khanh.
Tạ Ngọc Dao ngồi trên ghế cao, bên cạnh là Thái hậu Trịnh Từ Dung, sắc mặt lạnh tanh. Đỗ Nhược Lan đứng một bên, vẻ đắc thắng hiện rõ. Diễm Khanh bị áp giải vào, dáng điềm tĩnh.
Tôn Tĩnh cất giọng:
– Trịnh tiểu chủ bị tố cáo âm mưu tàng trữ độc dược, xin Thái hậu và Hoàng hậu xét xử.
Thái hậu liếc nhìn Diễm Khanh, giọng lạnh lẽo:
– Ngươi còn gì để nói?
– Thần thiếp không biết về túi độc dược. Nếu cần, xin tra dấu vết trên túi hoặc hỏi các cung nữ tạp dịch gần đây.
Tạ Ngọc Dao lắc đầu:
– Đêm qua đã kiểm tra, không ai thấy người lạ xuất hiện.
Đỗ Nhược Lan chen vào:
– Nếu không trị nghiêm, hậu cung sẽ loạn. Xin Thái hậu cho trục xuất Trịnh tiểu chủ, giao cho hình quan tra hỏi.
Không khí rúng động. Một số phi tần liếc nhìn nhau, người hả hê, người sợ hãi.
Bất ngờ, tiếng bước chân dồn dập ngoài cửa. Một bóng người cao gầy, áo bào trắng, bước vào điện – trưởng công chúa Lý Thanh Loan. Cả điện đồng loạt quỳ xuống.
Lý Thanh Loan sải bước vào giữa, ánh mắt đảo một lượt rồi dừng ở Diễm Khanh:
– Chuyện gì mà ồn ào thế này?
Tạ Ngọc Dao hơi cúi đầu:
– Bẩm trưởng công chúa, Trịnh tiểu chủ bị tố cáo âm mưu đầu độc, chúng thần đang định xử trí.
Thanh Loan liếc nhìn túi độc dược trên bàn, cầm lên, đột ngột bật cười:
– Thứ này à? Hồi nhỏ ta từng bị Lý Thái phó phạt vì lén trộn vào trà của ông ấy. Chẳng lẽ trong cung giờ lại có người thích trò trẻ con này?
Điện lặng đi. Thanh Loan đặt túi xuống, giọng bâng quơ:
– Các người nghĩ một túi Hàn ngọc tán là đại nghịch sao? Năm ngoái, ta còn dùng loại này trị ghẻ cho ngựa chiến ngoài biên cương.
Một số thái giám cố nhịn cười. Thanh Loan tiếp:
– Nếu các người nghi là độc dược, sao không thử với mèo của Thái hậu? Nếu chết, ta xin chịu tội thay Trịnh tiểu chủ. Nếu không – người bày trò này nên tự ra nhận lỗi với ta.
Không ai dám nhìn lên. Thái hậu mặt tối sầm, Tạ Ngọc Dao cười gượng:
– Trưởng công chúa nói phải, chỉ là hiểu lầm. Việc này nên bỏ qua.
Thanh Loan liếc sang Nhược Lan, ánh mắt lạnh lẽo:
– Ai thích bày trò trẻ con, ta sẽ cho người dạy dỗ lại.
Nhược Lan tái mặt, cúi đầu không dám nói.
Thanh Loan nhìn Diễm Khanh:
– Ngươi đi theo ta, ta có chuyện muốn hỏi.
*
Hai người bước qua hành lang vắng, gió thổi cuốn cánh hoa rụng bay loạn trên nền đá. Thanh Loan dừng lại, đối diện Diễm Khanh:
– Ngươi không sợ chết à?
– Sợ chứ. Nhưng nếu sợ mà cúi đầu, thì đâu còn là mình.
Thanh Loan bật cười, ánh mắt lóe lên sự hứng thú:
– Đúng là lời hợp ý ta. Đừng để bọn họ bắt được nhược điểm. Trong cung này, ai cũng diễn, chỉ có kẻ không biết diễn mới chết sớm.
Diễm Khanh cúi đầu cảm tạ:
– Đa tạ trưởng công chúa đã ra mặt giúp đỡ.
– Ta không cứu ngươi, chỉ là ghét người khác bày trò ngốc trước mặt ta. Tự lo cho mình đi, đừng để ta phải nhúng tay nữa.
Bóng áo trắng của Thanh Loan khuất dần, chỉ còn lại tiếng gió vờn trên hành lang.
*
Trở về viện, Lục Linh chạy ra, đôi mắt đỏ hoe:
– May mà trưởng công chúa xuất hiện. Tiểu chủ, người biết vì sao người ấy giúp mình không?
Diễm Khanh lắc đầu, ánh mắt xa xăm:
– Có lẽ vì nàng ấy ghét bất công.
Lục Linh thì thầm:
– Nhưng Đỗ Nhược Lan chắc chắn không buông tha đâu.
Diễm Khanh mỉm cười, vẻ lạnh lùng pha chút thách thức:
– Đòn này không trúng, sẽ còn đòn khác. Từ nay, mọi chuyện sẽ càng nguy hiểm.
Gió ngoài sân cuốn những dải hoa giấy, nhắc nhở về trận cuồng phong chưa dứt.
*
Trong bóng tối, Đỗ Nhược Lan ngồi bóp chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Tần Hàn đứng bên, thì thầm:
– Hỏng cả rồi.
Nhược Lan nghiến răng:
– Ta không tin ả mãi may mắn. Để xem lần sau, ai cứu nổi ả.
Tần Hàn liếc ra ngoài, trời tối đặc, gió rít từng cơn, lạnh lẽo như sự thù hận chưa lộ mặt.
*
Ở một góc điện khác, Vương Yến Nhi ngồi trước gương, chải mái tóc dài, khóe môi cong lên đầy ẩn ý:
– Trò vui mới chỉ bắt đầu thôi…
Ánh gương hắt lên khuôn mặt nàng ta, nửa sáng nửa tối, như vận mệnh Diễm Khanh đang treo lơ lửng giữa hai bờ sinh tử.
*
Đêm, Diễm Khanh ngồi lặng bên án thư, tay vuốt nhẹ những nét chữ cha để lại: “Giữa sóng gió, hoặc mạnh lên, hoặc bị nuốt chửng.”
Gió ngoài song cửa thổi ngược, mang theo hơi lạnh và lời thì thầm của những kẻ trong bóng tối. Nàng biết, mình vừa thoát một kiếp, nhưng sóng ngầm còn đang cuộn dưới đáy.
Ánh đèn lay động, bóng hình nàng đổ dài lên vách, như dự cảm chẳng lành về những ngày sắp tới.
Ở một nơi khác, một bức thư không đề tên, niêm phong kín đáo, được chuyển đi giữa đêm. Kẻ nhận thư chỉ cười lạnh:
– Gió ngược đã nổi, đài gấm sắp nghiêng…
Đêm nuốt chửng mọi âm mưu, chỉ để lại một câu hỏi lơ lửng: Ai sẽ là kẻ ngã xuống đầu tiên, khi ngọc đã nát mà vàng còn phai?











