Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước ra ngoài, tôi đã gọi điện cho Trần Dụ.

Ban đầu anh ta không nghe, tôi cứ gọi mãi, cuối cùng mới kết nối được.

“Tại sao anh lại để Nhiễm Ninh đến chỗ tôi?”

Tôi gần như nghiến răng mà hỏi.

“Chuyện đó là trước đây rồi. Cô ấy nói muốn trải nghiệm cuộc sống trường học, anh chỉ tiện thể chào hỏi một tiếng… Em sao thế?”

Anh ta nhận ra cảm xúc của tôi không ổn.

Tôi ngồi xổm phía sau tòa nhà giảng dạy, lưng tựa vào tường, siết chặt điện thoại, trước mắt mờ đi.

“Trần Dụ, rốt cuộc anh có cho tôi một chút tôn trọng nào không?”

“Anh không hề muốn…”

“Tại sao anh lại kéo cô ta vào công việc của tôi?”

Tôi không nhịn được nữa, nước mắt rơi xuống, giọng nghẹn lại.

“Tại sao anh chẳng hề nghĩ đến cảm nhận của tôi một chút nào vậy? Anh có biết không, anh đã nghỉ việc ở trường rồi, nhưng tôi vẫn còn phải làm ở đây, tôi còn có đồng nghiệp, có lãnh đạo… Dù anh đã không còn thích tôi nữa, thì anh có thể đừng bắt nạt tôi như thế được không?”

Tôi khóc đến mức gần như không thở nổi, ngón tay dùng sức túm chặt tóc mình.

“Chẳng lẽ… tôi không có lòng tự trọng sao? Công việc của anh thì là bận, là áp lực, còn công việc của tôi thì chẳng là gì cả, đúng không? Tại sao, tại sao anh nhất định phải đưa cả cô ta vào đây…”

Cách giải quyết Trần Dụ đưa ra là để Nhiễm Ninh thôi học, nhưng tôi từ chối.

Nếu bây giờ cô ta thôi học, trưởng khoa chắc chắn sẽ nhận ra quan hệ giữa ba người chúng tôi là gì.

Tôi chỉ có thể cố giảm hết mức số tiết mình phải phụ trách.

Dù vậy, tôi vẫn không thể hoàn toàn tránh được Nhiễm Ninh.

Trong giờ thực hành, cô ta đàn một bản nhạc, đàn rất hay, khiến các học viên đều nhìn cô ta bằng con mắt khác.

Cô ta đứng dậy, quay sang phía tôi, cười nhạt.

“Piano của tôi là bạn trai tôi dạy đấy. Cô Hứa, thế nào?”

Ngay trước mặt cả lớp, cô ta công khai khiêu khích tôi.

Sắc mặt tôi vẫn bình thản.

“Rất tốt.”

Tan học, mọi người đều đã đi hết, tôi đang thu dọn đồ thì Nhiễm Ninh bước đến trước mặt tôi.

“Khi nào cô mới ly hôn với anh ấy?”

Tôi ngẩng đầu nhìn cô ta, hỏi rất nghiêm túc:

“Có lợi gì sao?”

“Có chứ. Cô từng tra lịch sử mở phòng của anh ấy, nhưng chẳng tra được gì, đúng không?”

Tôi im lặng không đáp.

Nhiễm Ninh cười như có như không, một tay chống lên góc bục giảng, vừa nhấc chân bước lên một bậc.

“Cô đã từng đến một nơi chưa? Ở đó chẳng có gì cả, chỉ toàn những đường nét lạnh băng. Người bước vào trong chỉ có thể đứng, nhưng ở khắp nơi đều là điểm chịu lực. Cô có thể tùy ý chọn một chỗ, rồi hoàn toàn giao mình cho đối phương, đồng thời, cô cũng hoàn toàn khống chế được đối phương.”

Tôi hoàn toàn không hiểu cô ta đang nói gì.

Nhiễm Ninh chẳng hề để tâm, chỉ cười.

“Cô Hứa, cô xinh đẹp thế này, công việc lại ổn định, thể diện. Nếu để người khác biết chồng cô dan díu với học viên của chính cô, thì sau này cô còn ở trường thế nào được nữa? Tôi nghe nói bố mẹ cô cũng đều là giảng viên đại học, thể diện này, họ mất nổi không?”

Cô ta đang lấy công việc của tôi ra để uy hiếp tôi.

Trong nhất thời, tôi không biết phải nói gì, nói rằng tôi vốn đã muốn ly hôn từ lâu rồi, chỉ là người không chịu đồng ý là Trần Dụ?

Nhưng thế thì sao chứ.

Cô ta chỉ đơn giản là đang uy hiếp tôi, hơn nữa còn lấy danh tiếng của bố mẹ tôi ra để uy hiếp.

Cùng lắm tôi đổi việc khác, nhưng bố mẹ tôi sắp nghỉ hưu rồi, còn bị người ta đem ra giễu cợt, đúng là quá khó coi.

“Tôi…”

Tôi vừa định mở miệng.

Bỗng nhiên, một giọng nói mạnh mẽ vang lên từ cách đó không xa.

“Nếu tôi công khai hết đống phốt cô đi xin bao nuôi, làm tiểu tam, thì cô còn ở trường được nữa không? Trong tay tôi có video của cô, ảnh của cô, còn cả thư tay xin lỗi nữa, phát suốt ba ngày ba đêm cũng chưa hết.”

Nhiễm Ninh kinh ngạc quay đầu lại, như hoàn toàn không ngờ người này sẽ xuất hiện ngay trước mắt mình.

“Ngài Thẩm?”

14

Không biết từ lúc nào, Thẩm Chi Hãn đã đứng ở cửa sau lớp học.

Anh mặt không cảm xúc bước vào, Nhiễm Ninh chủ động lên tiếng với anh, giọng cũng hạ xuống mềm hơn:

“Ngài Thẩm, sao anh lại tới đây?”

Thẩm Chi Hãn liếc nhìn cô ta một cái, giọng không mang theo chút cảm xúc nào:

“Chẳng phải cô rất muốn gặp tôi sao?”

Nhiễm Ninh khựng lại, mím môi cười:

“Sao anh biết tôi ở đây vậy?”

Thẩm Chi Hãn không buồn để ý đến cô ta nữa, đi lướt qua trước mặt Nhiễm Ninh, đến bên cạnh tôi, đưa tay hờ ôm lấy tôi.

“Vừa nãy cô đang uy hiếp ai?”

Anh đang chống lưng cho tôi.

Trong mắt Nhiễm Ninh lóe lên vẻ không thể tin nổi, sắc mặt vô cùng phức tạp, cô ta trở nên lắp bắp:

“Hai người sao lại… Anh chính là người mới của cô ta à? Hóa ra là cô… Hứa Đinh, cô lại đi đào góc tường của tôi, sao cô có thể làm ra chuyện này?”

“Tôi không cần thiết phải giải thích với cô.”

Rõ ràng Nhiễm Ninh muốn kiếm tôi tính sổ, nhưng vì e ngại sự hiện diện của Thẩm Chi Hãn, khí thế chỉ có thể gượng ép đè xuống.

“Ngài Thẩm, cô ta lừa anh đấy, cô ta đã kết hôn rồi.”

Sắc mặt Thẩm Chi Hãn vẫn bình thản như thường.

“Không cần cô nhắc tôi.”

Anh đi cùng tôi ra khỏi cửa, rồi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta.

“Mấy ngày này cô cứ xin nghỉ bệnh trước đi, sau đó tìm một lý do nào đó rồi làm thủ tục thôi học, đừng đến nữa.”

Anh ném lại cho Nhiễm Ninh một câu cảnh cáo nặng nề:

“Nếu xử lý không ổn, cô biết hậu quả rồi đấy.”

Thẩm Chi Hãn đến để đón tôi đi ăn cơm.

“Cảm ơn anh đã giúp tôi.”

Tình huống vừa rồi, nếu không phải anh xuất hiện, có lẽ tôi đã phải cúi đầu trước Nhiễm Ninh rồi.

Nhưng tôi không muốn cúi cái đầu ấy.

Tôi thà gượng chống đỡ, thà để người khác nghĩ tôi và Thẩm Chi Hãn có quan hệ mờ ám, còn hơn cúi đầu.

Cho nên tôi thật sự rất cảm kích anh.

Thẩm Chi Hãn vẫn là dáng vẻ mây gió nhẹ tênh như cũ.

“Đương nhiên thôi. Nếu không phải bên tôi cắt đứt quá dứt khoát, cô ta cũng sẽ không ép chồng cô cưới mình.”

Tôi bất lực cười.

Một tuần sau, Nhiễm Ninh làm xong thủ tục thôi học.

Cô ta cố ý tới tìm tôi, thái độ như biến thành một con người khác.

Cô ta cầu xin tôi, đừng vạch trần cô ta trước mặt Trần Dụ, đừng nói ra chuyện cô ta từng theo Thẩm Chi Hãn.

Cô ta còn cam đoan với tôi rằng, cô ta sẽ không nói chuyện giữa tôi và Thẩm Chi Hãn cho Trần Dụ biết.

“Đời sống riêng của cô không liên quan đến tôi, chuyện giữa tôi và Thẩm Chi Hãn cũng không cần cô che giấu giúp.”

“Hứa Đinh, trước đây đều là hiểu lầm thôi. Nếu giờ chị cũng đã có Thẩm tổng rồi, vậy giữa chúng ta không còn xung đột lợi ích nữa. Dù chị có chướng mắt em, vì ngài Thẩm, chị cũng sẽ ly hôn thôi, đúng không?”

Cô ta đầy mong chờ nhìn tôi, nhưng tôi mãi không lên tiếng, vành mắt cô ta dần đỏ lên.

“Em biết em có lỗi với chị, nhưng em thật sự rất thích Trần Dụ. Thân phận của em đúng là đã lừa anh ấy, nhưng tình cảm của em thì không hề lừa anh ấy. Vì anh ấy, em đã mất đi một người đàn ông hào phóng như Thẩm Chi Hãn. Chị không biết đâu, để hoàn thành chuyện em đã hứa với anh ấy, em đã lấy hết toàn bộ số tiền em có thể lấy ra, kể cả tiền chia tay Thẩm tổng cho em…”

Nhiễm Ninh rời đi.

Sau khi cô ta thôi học, trong đám học viên bắt đầu lan ra những lời đồn đại về cô ta, nói rằng bình thường cô ta lúc nào cũng giả làm bạch phú mỹ, nhà đang ở là nhà thuê, đến cả cái túi cô ta đeo cũng là hàng giả nhìn phát biết ngay…

Đến cả trưởng khoa cũng bắt đầu nhiều chuyện, hỏi cô gái đó rốt cuộc có quan hệ gì với chúng tôi.

Tôi qua loa đáp:

“Chỉ là con cháu nhà người quen của một người bạn thôi, cũng không thân lắm.”

“Xinh thật đấy.”

Trưởng khoa thuận miệng nói:

“Tôi còn tưởng là họ hàng nhà cô cơ, ai ngờ ai cũng xinh thế này.”

Tôi có cảm giác như vừa thoát chết sau một kiếp nạn.

Trưởng khoa lại đột nhiên hỏi tôi:

“Sao cô lại quen tổng giám đốc tập đoàn Hãn Khoa vậy?”

Tôi ngẩn ra một lúc lâu.

“Ai cơ?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử