Trang chủ/Người Đứng Sau Ánh Đèn/Chương 10: Hợp tác bất đắc dĩ
Người Đứng Sau Ánh Đèn

Chương 10: Hợp tác bất đắc dĩ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tin đồn về buổi lễ trao giải chưa kịp lắng xuống, đoàn phim “Sóng Gió Vô Thanh” lại dậy sóng vì một thông báo bất ngờ: nhà đầu tư chính xem xét rút vốn. Không khí tại phòng họp sáng hôm ấy căng như dây đàn. Hạ Tư Linh đặt tờ fax xuống bàn, giọng run rẩy:

– Nếu trong ba ngày không có phương án đảm bảo tiến độ, họ sẽ cắt toàn bộ tài trợ.

Bạch Kha cau mày, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt sắc lẻm:

– Họ luôn đợi lúc chúng ta yếu thế để ra đòn.

Thẩm Diệp đứng bên cạnh, giọng dứt khoát:

– Tin đồn về Lâm Vy vừa mới dấy lên, nhà đầu tư đã lập tức gây áp lực. Chúng ta phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Tiếng xì xào của các diễn viên phụ văng vẳng. Đỗ Minh Hạo vẫn cố nở nụ cười, nhưng ánh mắt anh đầy lo lắng. Lâm Vy ngồi lặng ở góc phòng, tay nắm chặt tài liệu, cảm giác áp lực đè nặng lên vai. Cô liếc nhìn Trần Dịch Phong, người đàn ông vốn điềm tĩnh, hôm nay nét mặt càng lạnh lùng hơn thường ngày.

Dịch Phong đứng dậy, ánh mắt quét qua cả phòng:

– Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng từ giờ, tôi muốn Lâm Vy phối hợp cùng tôi trong tất cả các phân cảnh quan trọng. Mọi chỉ đạo nghệ thuật sẽ do tôi trực tiếp giám sát.

Bạch Kha nhíu mày:

– Anh định can thiệp cả vào nghệ thuật?

Dịch Phong không liếc nhìn anh, chỉ lạnh nhạt đáp:

– Nếu không làm vậy, bộ phim sẽ chẳng có cơ hội hoàn thành. Ai không đồng ý có thể rời khỏi đoàn ngay bây giờ.

Cả phòng im phăng phắc. Thẩm Diệp lặng lẽ nhìn Vy, trong mắt đầy lo lắng lẫn cổ vũ. Vy gật đầu, nét mặt bình tĩnh hơn vẻ ngoài. Cuộc họp kết thúc, mọi người lặng lẽ rời đi, không khí vẫn nặng trĩu như có thứ gì đó chưa kịp tan.

Dịch Phong ra hiệu cho Vy đi cùng. Hai người bước vào phòng tập diễn xuất, cánh cửa khép lại, chỉ còn ánh sáng vàng nhạt hắt lên tường trắng.

– Cảnh quay ngày mai rất quan trọng. Em phải làm tốt, không được có sai sót, – Dịch Phong nói, giọng trầm ổn nhưng nghiêm khắc.

Vy nhìn thẳng vào anh, không né tránh:

– Tôi sẽ làm hết sức.

Dịch Phong nhìn xoáy vào mắt cô:

– Tôi không cần nghe những lời sáo rỗng. Nếu em không đủ tự tin, tôi có thể thay người.

Vy giữ vững ánh mắt, giọng bình thản nhưng cứng cỏi:

– Tôi không cần ai thay thế. Anh muốn tôi làm gì, nói thẳng ra đi.

Khóe môi Dịch Phong nhếch lên, ánh mắt lóe lên tia khen ngợi:

– Được. Bắt đầu đi.

Họ diễn tập cảnh nhân vật của Vy phải đối diện với nỗi đau mất người thân, nhưng buộc phải giữ vẻ bình thản trước công chúng. Dịch Phong nhập vai phản diện, lời thoại sắc lạnh, từng câu như lưỡi dao cắt vào cảm xúc.

– Cậu nghĩ mọi chuyện dễ dàng thế sao? Nếu không chịu nổi áp lực, nên rút lui sớm đi! – Anh quát, bàn tay bất ngờ đẩy vai Vy.

Vy đứng vững, hai mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt. Cô gằn giọng, từng chữ rõ ràng:

– Tôi không cần ai thương hại. Nếu anh muốn thấy tôi gục ngã, thì xin lỗi, tôi không chiều ý anh được.

Không khí trong phòng căng thẳng đến nghẹt thở. Dịch Phong dừng lại, ánh mắt ngạc nhiên thoáng qua, rồi dịu lại:

– Dừng lại.

Vy cúi đầu, cố nén hơi thở gấp. Dịch Phong lặng lẽ quan sát, rồi nói:

– Cảm xúc của em tốt, nhưng động tác vẫn cứng nhắc. Khi mất mát, người ta không chỉ đau mà còn trống rỗng. Em phải thể hiện điều đó.

Vy im lặng, thoáng bối rối. Nhưng rồi cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh Lâm Quang – em trai cô, đôi mắt hoảng loạn của nó khi bị dọa đánh vì nợ nần. Khi mở mắt, ánh nhìn của Vy đã khác. Vai cô buông thõng, hai tay run nhẹ, môi mím chặt. Cả căn phòng như lắng lại. Dịch Phong quan sát kỹ, ánh mắt anh dịu đi.

Anh bước lại gần, giọng trầm thấp:

– Tốt hơn rồi. Nhưng còn thiếu một chút gì đó…

Vy khẽ cười, giọng khàn khàn:

– Tôi không hợp diễn theo khuôn mẫu của anh.

Dịch Phong bật cười, nụ cười lạnh nhạt:

– Không phải khuôn mẫu, mà là cảm xúc thật. Nếu em không dám bộc lộ bản thân, khán giả sẽ không cảm nhận được gì.

Vy nhìn anh, ánh mắt bướng bỉnh:

– Mỗi người có cách truyền đạt riêng. Tôi không muốn bị ép thành một kiểu cảm xúc duy nhất.

Dịch Phong trầm ngâm, khóe môi thoáng nhếch:

– Em nghĩ mình hiểu nghệ thuật hơn tôi?

Vy không chùn bước:

– Tôi chỉ muốn được là chính mình trên sân khấu. Nếu không thể làm điều đó, tôi thà không diễn còn hơn.

Không khí lại căng như dây đàn. Đúng lúc ấy, Đỗ Minh Hạo xuất hiện ở cửa, nở nụ cười rạng rỡ:

– Hai người luyện tập nghiêm túc thật đấy! Vy, em có cần tôi thử vai phản diện không?

Vy bật cười, không khí dịu đi:

– Anh để tôi tự lo. Nếu cần cứu tinh, tôi sẽ gọi anh.

Dịch Phong liếc Minh Hạo, nhàn nhạt:

– Nếu cậu vào, cảnh quay sẽ thành hài kịch mất.

Minh Hạo nhún vai:

– Hài kịch cũng có sức mạnh riêng. Đừng coi thường nụ cười.

Vy nhìn hai người, lòng nhẹ nhõm hơn. Nhưng vừa lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ:

– “Mọi bước đi của cậu đều bị theo dõi.”

Nụ cười trên môi Vy vụt tắt, bàn tay siết chặt điện thoại.

Thẩm Diệp bước vào, ánh mắt cảnh giác:

– Có chuyện gì sao?

Vy lắc đầu:

– Không có gì đâu chị.

Diệp không hỏi thêm, chỉ dặn:

– Tối nay có cuộc họp khẩn, nhà đầu tư muốn gặp diễn viên chính. Chuẩn bị tinh thần.

Dịch Phong gật đầu:

– Tôi sẽ đi cùng Vy.

Cả ngày hôm đó, Vy và Dịch Phong tiếp tục luyện tập. Có lúc, tranh luận giữa họ trở nên gay gắt. Dịch Phong muốn nhân vật giữ vẻ lạnh lùng đến cùng, còn Vy lại cho rằng con người dù mạnh mẽ cũng có khoảnh khắc yếu đuối.

– Nếu cứ đóng khung cảm xúc, nhân vật sẽ không thật, – Vy nói, ánh mắt cương quyết.

– Khán giả cần một hình mẫu đáng ngưỡng mộ, không phải một người dễ vỡ vụn, – Dịch Phong phản bác.

Vy không chịu thua:

– Vậy anh thử làm người yếu đuối xem. Tôi muốn thấy tổng tài quyền lực khi rơi nước mắt sẽ ra sao.

Dịch Phong thoáng sững người, rồi bất ngờ đưa tay giả vờ lau khóe mắt, giọng đều đều:

– Tôi xin lỗi… tôi yếu đuối quá…

Cả hai bật cười, không khí trong phòng dịu đi rõ rệt. Dịch Phong nhìn Vy, ánh mắt phức tạp:

– Em bướng bỉnh thật, nhưng chính vì thế mà vai diễn của em mới đặc biệt.

Tối hôm đó, buổi họp khẩn được tổ chức tại phòng hội nghị lớn. Nhà đầu tư ngồi một bên, ánh mắt dò xét từng người. Bạch Kha đứng đầu bàn, vẻ mặt căng thẳng.

– Chúng tôi cam kết tiến độ và chất lượng, chỉ cần thêm thời gian, – anh nói.

Người đại diện nhà đầu tư nhìn lướt qua dàn diễn viên, ánh mắt dừng lại ở Vy:

– Cậu là Lâm Vy?

Vy đứng dậy, giữ giọng điềm tĩnh:

– Vâng.

Ông ta hỏi thẳng:

– Có tin đồn về giới tính thật của cậu. Điều đó có ảnh hưởng gì đến tiến độ và chất lượng phim không?

Căn phòng chìm trong im lặng. Dịch Phong lên tiếng, giọng chắc nịch:

– Đó chỉ là tin đồn. Tôi chịu trách nhiệm về diễn xuất của Lâm Vy. Nếu cần, tôi sẽ ký cam kết cá nhân.

Ông ta nhướn mày:– Anh lấy gì đảm bảo?

Dịch Phong đáp dứt khoát:

– Nếu chất lượng phim không đạt yêu cầu, tập đoàn tôi sẽ bồi thường mọi tổn thất.

Một sự xôn xao nhỏ lan ra. Nhà đầu tư gật đầu:

– Được, tôi muốn xem hai người diễn thử một cảnh ngay tại đây. Nếu đủ sức thuyết phục, tôi sẽ tiếp tục rót vốn.

Cả phòng nín thở. Vy và Dịch Phong chỉ kịp trao đổi ánh mắt, rồi cùng bước ra giữa phòng. Họ diễn lại phân cảnh nhân vật của Vy bị ép chọn giữa tình thân và danh dự, Dịch Phong vào vai kẻ áp bức, ánh mắt lạnh lẽo, lời thoại sắc như dao.

– Nếu muốn bảo vệ gia đình, hãy từ bỏ danh tiếng!

Vy run lên, ánh mắt chuyển từ u uất sang quyết liệt:

– Danh tiếng không phải thứ tôi giữ bằng mọi giá. Nhưng nếu vì uy h**p này mà phải từ bỏ tất cả, tôi sẽ chọn chiến đấu đến cùng.

Dịch Phong tiến sát, giọng sắc lạnh:

– Cậu nghĩ mình đủ sức chống lại tôi?

Vy không lùi bước, ngẩng cao đầu:

– Tôi không biết kết quả ra sao, nhưng tôi sẽ không cúi đầu trước kẻ nào muốn chà đạp lên lòng tự trọng của tôi.

Nhà đầu tư im lặng giây lát, rồi gật đầu:

– Đủ rồi. Tôi đồng ý tiếp tục đầu tư. Nhưng nếu có chuyện ngoài ý muốn nữa, tôi sẽ không khoan nhượng.

Cả phòng thở phào. Vy cúi đầu cảm ơn, Dịch Phong cũng nhún vai, nét mặt bình thản. Khi ra khỏi phòng, anh ghé sát Vy, giọng nhỏ:

– Lần này em nhập vai tốt hơn mọi buổi tập.

Vy đáp khẽ:

– Vì lần này, tôi thực sự sợ hãi.

Dịch Phong nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm:

– Đôi khi, sợ hãi cũng là động lực.

Họ rời khỏi phòng họp, gặp Thẩm Diệp đang chờ ở hành lang. Diệp hỏi nhỏ:

– Em ổn chứ?

Vy gật đầu:

– Em ổn.

Diệp siết nhẹ vai Vy:

– Có gì bất thường, phải nói với chị.

Dịch Phong lặng lẽ đi bên cạnh, ánh mắt vẫn dõi theo Vy. Không ai nói gì thêm, mỗi người đều mang theo nỗi niềm riêng.

Tối muộn, Vy trở về căn hộ nhỏ, Lâm Quang đã ngủ say, trên bàn vẫn còn tô mì chưa ăn. Vy ngồi lặng lẽ, ánh mắt dịu lại khi nhìn em trai. Cô nhắn tin cho Thẩm Diệp:

– Em ổn, chị đừng lo.

Nhưng ngay sau đó, một tin nhắn lạ lại đến:

– “Đừng tưởng mình đã thắng. Tôi sẽ không để yên đâu.”

Vy nhìn màn hình, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

Sáng hôm sau, không khí đoàn phim có phần dịu lại, nhưng áp lực vẫn lẩn khuất trên gương mặt mỗi người. Bạch Kha đứng lặng ở góc phòng, ánh mắt âm thầm quan sát Vy. Hạ Tư Linh mang kịch bản đến, hỏi nhỏ:

– Em có cần chị sửa lại thoại không?

Vy lắc đầu:

– Em muốn thử như bản gốc.

Tư Linh mỉm cười:

– Em mạnh mẽ hơn chị tưởng.

Quách Gia Lệ xuất hiện, dáng vẻ kiêu kỳ. Cô ta liếc Vy, cười nửa miệng:

– Được tổng tài chống lưng, đúng là có số hưởng.

Vy không đáp, ánh mắt bình thản. Quách Gia Lệ ghé sát, hạ giọng:

– Cẩn thận đấy, ánh đèn không che nổi bóng tối đâu.

Vy không bận tâm, chỉ khẽ cười. Buổi tập diễn ra, Dịch Phong trực tiếp chỉ đạo từng cảnh quan trọng. Anh đứng gần Vy, không ngại nhắc nhở từng động tác.

– Tay em run.

Vy bình tĩnh:

– Chỉ là nhập vai thôi.

Dịch Phong nhìn sâu vào mắt cô:

– Nếu không thật sự tin vào bản thân, khán giả sẽ nhận ra ngay.

Vy không đáp, chỉ hít sâu, nhắm mắt lại, để cảm xúc dẫn lối. Khi mở mắt, ánh nhìn của cô đã thay đổi. Dịch Phong gật đầu, khóe môi thoáng nhếch lên.

Trong một cảnh quay, nhân vật của Vy phải bế người bị thương. Dịch Phong bất ngờ đề nghị đổi vai:

– Thử bế tôi xem. Nam chính phải đủ sức bế người khác.

Cả đoàn bật cười. Vy đỏ mặt, vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, ôm lấy vai Dịch Phong, gắng sức nhấc anh lên. Nhưng anh quá nặng, cả hai suýt ngã. Đám đông cười ồ, Dịch Phong cũng không giấu được vẻ bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại phong độ:

– Lần sau nhớ tập thể lực.

Vy đỏ bừng mặt, bật cười theo. Đỗ Minh Hạo vỗ vai cô:

– Không sao đâu, lần đầu ai chẳng vậy.

Dịch Phong liếc Minh Hạo:

– Cậu muốn thử không?

Minh Hạo lắc đầu quầy quậy:

– Thôi, tôi còn muốn sống để diễn tiếp.

Không khí đoàn phim nhờ thế mà nhẹ hơn. Tuy nhiên, mâu thuẫn nghệ thuật giữa Vy và Dịch Phong vẫn chưa có hồi kết. Có lúc, hai người tranh luận ngay trước mặt mọi người.

– Không thể chỉ diễn bằng ánh mắt, – Dịch Phong nói, giọng chắc nịch.

– Nhưng cảm xúc thực sự nằm ở ánh nhìn, không phải ở lời thoại hoa mỹ, – Vy phản bác.

Cả đoàn lặng im, mỗi người một biểu cảm. Ở góc phòng, Bạch Kha thì thầm với Lý Khang:

– Chỉ cần họ rạn nứt, chúng ta sẽ có cơ hội chen vào.

Đêm xuống, Dịch Phong và Vy vẫn ở lại phòng tập muộn. Ánh đèn ngoài phố hắt qua cửa kính, tạo thành vệt sáng dài trên sàn. Vy ngồi bệt xuống, xoa trán mệt mỏi. Dịch Phong đứng bên cửa sổ, im lặng hồi lâu rồi lên tiếng:

– Em giỏi chịu đựng hơn tôi tưởng.

Vy ngẩng đầu, ánh mắt đầy cương quyết:

– Nếu không thế, tôi đã bỏ cuộc từ lâu.

Dịch Phong bước lại gần, giọng trầm:

– Tôi từng nghĩ chỉ cần kiểm soát mọi thứ là sẽ không bị tổn thương. Nhưng càng cố, tôi càng lạc lõng.

Vy nhìn anh, trong lòng dấy lên cảm giác đồng cảm kỳ lạ:

– Kiểm soát đôi khi chỉ là ảo giác. Có những thứ, dù muốn giữ cũng không giữ nổi.

Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc trên tường. Dịch Phong đột ngột hỏi:

– Em có điều gì giấu tôi không?

Vy giật mình, tay siết vạt áo. Cô tránh ánh mắt anh, lặng lẽ lắc đầu:

– Tôi chỉ muốn được diễn xuất, được sống đúng với mình.

Dịch Phong nhìn cô hồi lâu, rồi khẽ nói:

– Nếu có chuyện nguy hiểm, nhất định phải nói với tôi.

Vy gật đầu, cảm xúc ấm áp xen lẫn bất an.

Họ rời khỏi phòng tập, hành lang vắng lặng. Ở cuối hành lang, bóng một người đàn ông lặng lẽ khuất sau cánh cửa – Lý Khang vừa nghe lén cuộc trò chuyện, trên môi nở nụ cười gian xảo.

Trên đường về, Vy nhận được cuộc gọi từ số lạ. Đầu dây bên kia chỉ vỏn vẹn một câu:

– Nếu muốn em trai an toàn, hãy đến nhà kho số 7 lúc nửa đêm. Một mình.

Vy đứng khựng giữa phố, bàn tay lạnh toát. Bóng tối phía sau ánh đèn lại giăng ra, chực chờ cô bước vào.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử