Chương 2: Dị Không Gian, Dị Vận Mệnh
Bên trong Huyễn Thủy Động, bóng tối lặng lẽ trườn trên vách đá phủ rêu, chỉ bị xé rách bởi ánh sáng nhàn nhạt từ những tinh thể chakra cắm sâu trong lòng động. Không khí đẫm hơi nước lạnh buốt, tiếng giọt nước nhỏ xuống nền đá vang vọng như nhịp đập mơ hồ của một trái tim bất an. Ren ngồi dựa lưng vào vách động, mái tóc đỏ bết ướt, ánh mắt bạc dõi theo từng chuyển động nhỏ nhất quanh mình. Đối diện, Kiyori im lặng chỉnh lại vết băng trên vai, chiếc áo choàng xoắn ốc của Ren phủ nhẹ trên người, tạo thành lớp ngăn mong manh giữa cô và giá lạnh.
Giữa hai người là một khoảng lặng nặng nề. Họ không nói gì, mỗi người chìm trong dòng suy nghĩ riêng. Bên ngoài, tiếng gầm rú của Raien và áp lực chakra nặng như núi đã dần mờ xa, nhưng dư âm vẫn còn vương lại trong từng thớ thịt, từng nhịp thở. Ren siết chặt bàn tay, cảm nhận dòng chakra cuộn trào trong mạch máu. Dù thân xác này mạnh mẽ đến mức khó tin, cậu vẫn không thể xóa đi cảm giác lạc lõng—một kẻ bị ném vào thế giới xa lạ, buộc phải trở thành người quyết định số phận của những người khác.
Kiyori ngẩng đầu, đôi mắt xanh sắc lạnh không che giấu nghi ngờ. Cô chạm nhẹ vào vạt áo choàng, ngón tay dừng lại trên ký hiệu xoắn ốc.
— Cái này… là biểu tượng của tộc Uzumaki, đúng không? — Giọng cô khàn khàn, nhưng từng chữ rõ ràng.
Ren gật đầu, ánh mắt không rời khỏi cô.
— Tôi mang dòng máu Uzumaki. Nhưng tôi không phải người làng Lá… ít nhất không phải như mọi người vẫn nghĩ.
Kiyori cau mày, ánh nhìn như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ Ren tự dựng quanh mình.
— Vậy ngươi là ai? Tại sao lại sở hữu sức mạnh này, lại cứu tôi?
Ren lặng thinh một lúc, rồi đáp, giọng trầm và thật:
— Tôi… không thuộc về thế giới này từ lúc đầu. Thức dậy, tôi đã ở đây, trong thân xác này, với sức mạnh mà chính mình cũng không hiểu hết. Nhưng tôi biết một điều—tôi không muốn nhìn thấy ai phải chết nữa. Càng không muốn trở thành công cụ cho bất kỳ ai.
Kiyori nhìn thẳng vào mắt Ren. Trong ánh xanh lam ấy, sự nghi ngờ dần chuyển thành một thứ khác—một nỗi đau âm ỉ, sâu kín.
— Ngươi nói nghe dễ lắm. Trên đời này, mạnh mẽ đồng nghĩa với việc bị lợi dụng, bị ép trở thành thứ vũ khí của người khác. Ta đã chứng kiến quá nhiều rồi.
Ren thở ra, đôi mắt bạc ánh lên sự đồng cảm không lời.
— Cô từng mất ai đó quan trọng?
Câu hỏi bật ra bất ngờ khiến Kiyori khựng lại. Cô mím môi, bàn tay vô thức siết chặt vết băng trên vai.
— Gia tộc Hatake… đã tan nát từ khi ta còn nhỏ. Cha mẹ chết trong chiến tranh, đồng đội lần lượt ngã xuống. Ta sống sót, không phải vì mạnh hơn họ, mà vì biết ẩn mình, biết cắt bỏ cảm xúc. Nhưng đến cuối cùng, ta cũng chỉ là kẻ thất bại—không cứu được ai cả.
Ren lắng nghe, không chen ngang. Không gian động như trùng xuống, chỉ còn tiếng tim đập lặng lẽ.
— Vậy nên… — Ren nhẹ nhàng — cô càng không nên bỏ cuộc. Nếu sức mạnh của tôi có thể cứu được ai, tôi sẽ không từ chối. Nhưng tôi cũng cần người đồng hành, cần lý do để không trở thành kẻ độc hành giữa bão tố.
Kiyori im lặng hồi lâu, rồi ngẩng đầu. Đôi mắt lạnh lùng của cô lóe lên tia sáng yếu ớt.
— Ngươi không sợ sao? Sức mạnh càng lớn, càng dễ bị nuốt chửng.
Ren lắc đầu, nụ cười nhạt nhoẻn trên môi.
— Tôi từng sợ. Nhưng nếu sợ mãi, tôi sẽ mãi là kẻ đứng ngoài, mãi mãi chỉ biết nhìn thế giới này chìm trong máu và nước mắt. Tôi chọn bước vào, dù cái giá phải trả là gì.
Câu nói ấy như một mũi tên xuyên qua lớp phòng bị cuối cùng của Kiyori. Cô gật đầu khẽ, không nói gì thêm. Trong đôi mắt ấy, lần đầu tiên xuất hiện một chút tin tưởng, dù mong manh như sương khói.
Bên ngoài, áp lực chakra của Raien và Orochiya tạm lắng xuống. Ren tranh thủ thời gian, nhắm mắt tập trung, luồng chakra trong cơ thể cuộn trào mạnh mẽ. Dị không gian Huyễn Thủy Động dần ổn định, lớp màng bảo vệ dày lên từng tầng, những vết nứt đã liền lại. Dù vậy, Ren vẫn cảm nhận được những dòng khí lạnh len lỏi quanh mình—chúng không phải nguy hiểm trước mắt, mà là dự báo cho một hiểm họa lớn hơn đang tới gần.
Ren mở mắt, nhìn sang Kiyori.
— Cô biết gì về Linh Thú Phong không?
Kiyori thoáng giật mình, ánh mắt chợt sắc lại.
— Đó là một trong bảy Linh Thú Nguyên Tố, đại diện cho sức mạnh của gió. Trước đây, nó bị các gia tộc lớn hợp lực phong ấn, không ai biết hiện đang ở đâu. Sao ngươi hỏi chuyện này?
Ren nhìn xuống lòng bàn tay, nơi ánh sáng xanh lục lấp lánh.
— Tôi cảm thấy… nó đang ở gần đây. Có điều gì đó trong dị không gian này đang kêu gọi tôi.
Kiyori cau mày, giọng cảnh giác:
— Đừng hành động thiếu suy nghĩ. Nếu giải phong ấn Linh Thú, ngươi sẽ trở thành mục tiêu của cả Liên Minh Nguyên Tố. Không ai tha thứ cho kẻ dám động vào sức mạnh đó.
Ren nhếch mép, ánh mắt kiên định.
— Tôi không muốn Linh Thú bị lợi dụng làm công cụ chiến tranh nữa. Nếu tôi không làm, sẽ có kẻ khác làm thay tôi—và kết cục sẽ còn tệ hơn.
Kiyori im lặng, ánh mắt nửa tin nửa lo. Ren nhắm mắt, ý chí tập trung vào Không Gian Luân Hồi, từng luồng chakra đan xen, mở lối xuống tầng sâu nhất của dị không gian. Ở đó, một phong ấn khổng lồ dần hiện rõ, ký hiệu xoắn ốc bao quanh một lốc xoáy gió, luồng khí tức nguyên tố Phong mạnh mẽ đến mức khiến không gian rung chuyển.
Ren chạm tay vào phong ấn. Làn khí lạnh chạy dọc sống lưng, chakra phản ứng dữ dội. Kiyori nhận ra Ren đang run lên, liền tiến lại, đặt tay lên vai cậu.
— Đừng cố ép bản thân.
Ren lắc đầu, mỉm cười nhợt nhạt.
— Không sao… Tôi chỉ cảm thấy nỗi đau của nó. Linh Thú này đã bị giam cầm quá lâu.
Cậu trút thêm chakra, để năng lượng của mình hòa vào dòng khí hỗn loạn trong phong ấn. Những ký hiệu cổ xưa phát sáng, tiếng gió rít lên như tiếng khóc ai oán. Linh hồn Linh Thú Phong trỗi dậy, cuộn trào mãnh liệt trong lòng dị không gian, gió lốc xoáy tung mọi thứ. Kiyori phải bám chặt vào vách đá, còn Ren vẫn đứng vững, đôi mắt bạc bừng sáng.
Một hình thể khổng lồ dần hiện ra trong luồng sáng xanh lục: Linh Thú Phong—thân dài như rồng, vảy bạc sáng loáng, đôi mắt ngọc bích rực lên ánh nhìn cổ xưa. Gió lốc cuộn quanh, khí tức mạnh mẽ làm vách động rung chuyển.
— Ngươi là ai… kẻ dám khuấy động giấc ngủ của ta? — Tiếng Linh Thú vang vọng, âm trầm như cơn giông cuối trời.
Ren đối diện thẳng, không cúi đầu, không lùi bước.
— Ta là Uzumaki Ren. Ta không đến để giam cầm ngươi. Ta muốn giải phóng ngươi, để ngươi được tự do lựa chọn số phận của mình.Linh Thú Phong lặng im, đôi mắt ngọc bích dán chặt vào Ren. Gió lốc quanh nó dịu lại, nhưng ánh nhìn vẫn chất chứa nghi ngờ.
— Tự do? Từ khi sinh ra, ta đã là con cờ của các gia tộc. Ngươi nghĩ mình đủ khả năng phá vỡ vận mệnh đó?
Ren gật đầu, giọng nói chắc nịch.
— Tôi từng là kẻ bị trói buộc giữa hai thế giới. Tôi hiểu cảm giác ấy. Nếu ngươi đồng ý, tôi sẽ giải phong ấn. Nếu không, tôi sẽ rời đi, không ép buộc.
Không khí nặng nề kéo dài. Cuối cùng, Linh Thú Phong khẽ gật đầu, tiếng gió rít nhẹ như thở dài.
— Được. Nhưng nhớ, nếu phản bội ta, chính ta sẽ lấy mạng ngươi.
Ren mỉm cười, chakra của cậu lan tỏa, hòa quyện với khí tức của Linh Thú. Những lớp phong ấn cổ xưa lần lượt tan biến, ánh sáng xanh lục bùng lên bao lấy hình thể khổng lồ. Linh Thú Phong thu nhỏ lại, hóa thành một ấn ký hình cánh gió xoắn ốc khắc lên mu bàn tay Ren.
Kiyori ngồi phịch xuống nền đá, mồ hôi vã ra trên trán. Cô nhìn Ren với ánh mắt kinh ngạc lẫn nể phục.
— Ngươi… vừa thực sự giải phóng Linh Thú Phong?
Ren nhìn ấn ký, cảm nhận nguồn sức mạnh nguyên tố Phong chảy dọc huyết mạch. Trong khoảnh khắc, mọi thứ như rõ ràng hơn—ý nghĩa của tự do, của lựa chọn, của trách nhiệm mà cậu phải gánh vác.
Nhưng cơn bình yên ngắn ngủi bị phá vỡ ngay lập tức. Dị không gian rung chuyển dữ dội, một luồng chakra khổng lồ từ bên ngoài quét tới, xé toạc lớp bảo vệ. Tiếng gầm của Raien vang lên, hòa cùng giọng nói lạnh như băng của Orochiya:
— Hắn đã giải phóng Linh Thú Phong! — Raien gào lên, chakra đỏ máu cuộn trào như núi lửa.
— Tuyệt vời… Uzumaki Ren, ngươi thực sự không làm ta thất vọng. — Orochiya lướt vào động như bóng ma, áo choàng rộng che phủ nửa thân, đôi mắt vàng kim sáng rực giữa bóng tối.
Ren bước lên trước, chắn cho Kiyori phía sau. Làn khí lạnh từ Orochiya quét qua, làm không khí đặc quánh lại. Hắn l**m môi, lưỡi rắn thò ra, giọng điệu nửa thích thú nửa thăm dò:
— Không Gian Luân Hồi… Sức mạnh của ngươi vừa vượt khỏi mọi quy tắc của thế giới này. Ngươi thực sự là ai, Ren? Là kẻ được chọn, hay chỉ là một dị vật của số phận?
Ren không đáp, ánh mắt bạc lạnh lẽo, chakra bùng lên bảo vệ Kiyori. Kiyori rút Lôi Ảnh Kiếm, tia điện xanh chạy dọc lưỡi kiếm, ánh mắt sáng quắc.
Orochiya bật cười, hai tay vung lên, chakra đen sẫm hóa thành hàng loạt phân thân mờ nhạt vây quanh. Không gian méo mó, từng bóng hình Orochiya len lỏi giữa các khe đá, rình rập như rắn độc.
Kiyori lao lên trước, động tác nhanh như chớp, Lôi Ảnh Kiếm xé gió chém đứt một phân thân. Tuy nhiên, mỗi phân thân bị phá hủy lại sinh ra hai cái mới, làn khói đen quấn quanh như mạng nhện.
Ren tập trung, đôi mắt Luân Hồi Bạc phát sáng, chakra của Linh Thú Phong hòa vào Không Gian Luân Hồi. Một làn sóng không gian lan tỏa, cuốn bay phân thân gần nhất thành tro bụi. Nhưng Orochiya chỉ cười khẽ, phân thân mới lại mọc lên không ngớt.
— Ta từng xâm nhập dị không gian này, ngươi không thể che giấu ta mãi đâu, Ren. — Giọng Orochiya vang vọng như vọng từ lòng đất.
Ren giữ bình tĩnh, truyền chakra vào Huyễn Thủy Động, từng lớp bảo vệ dựng lên như thành lũy. Nhưng độc tố từ chakra của Orochiya len lỏi, ăn mòn từng tầng không gian, làm dị không gian rung lắc dữ dội.
— Đừng phí lời với hắn, Ren! — Kiyori hét lên, kiếm chém liên tục vào các phân thân, tia điện lóe sáng giữa bóng tối.
Orochiya lùi lại, ánh mắt vàng kim không rời khỏi Ren.
— Ngươi nghĩ có thể bảo vệ tất cả chỉ bằng sức mạnh? Ngươi không thuộc về thế giới này, ngươi là kẻ phá vỡ cân bằng. Ta rất tò mò—rốt cuộc ngươi đến đây để cứu rỗi, hay là để hủy diệt?
Ren siết chặt nắm đấm, chakra dâng trào, gió lốc cuốn phăng mọi phân thân quanh mình. Không gian chấn động, những mảnh bóng tối bị xé rách, nhưng Orochiya vẫn ung dung lẩn khuất.
— Bí mật lớn nhất của ta… là không có bí mật nào cả. Tôi chỉ muốn tự do lựa chọn con đường của mình, không bị vận mệnh thao túng.
Orochiya bật cười, tiếng cười lan ra như sóng độc, rồi hóa thành làn khói đen rút sâu vào khe đá.
— Được, Ren. Ta sẽ còn quay lại. Đừng làm ta thất vọng.
Khi bóng Orochiya tan biến, không gian lắng xuống, chỉ còn tiếng th* d*c của Ren và Kiyori. Ren gục xuống, mồ hôi túa ra trên trán. Kiyori chạy lại, đỡ lấy vai cậu.
— Ngươi ổn không?
Ren gật đầu, ánh mắt vẫn sáng rực cảnh giác.
— Chúng ta cần rời khỏi đây ngay. Raien và Orochiya sẽ không buông tha cho chúng ta.
Kiyori siết chặt kiếm, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển.
— Ta sẽ đi cùng ngươi. Dù là ai truy sát, ta cũng không để ngươi chiến đấu một mình.
Ren nhìn cô, trong mắt ánh lên sự biết ơn và quyết tâm. Cậu siết chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh của Linh Thú Phong hòa vào khí huyết.
— Cảm ơn, Kiyori. Từ giờ, cô không còn phải đơn độc nữa.
Kiyori khẽ mỉm cười, ánh mắt dịu lại. Bên ngoài, tiếng gầm của Raien lại dội tới, chakra đỏ như máu xoáy cuộn. Ren tập trung ý chí, mở ra một cánh cổng không gian dẫn thẳng tới rừng sâu ngoài làng Lá.
— Đi thôi. Chúng ta sẽ không để ai thao túng vận mệnh nữa.
Cả hai cùng bước vào làn sáng bạc, bóng dáng tan biến khỏi Huyễn Thủy Động. Ở tầng sâu nhất, Linh Thú Phong khẽ động đậy, đôi mắt ngọc bích dõi theo hình bóng Ren, trong đáy mắt ngập tràn hy vọng.
Bên ngoài, Orochiya đứng lặng trên vách đá, ánh mắt vàng kim rực lên tia thích thú. Hắn lẩm bẩm, giọng nói rít qua kẽ răng:
— Không Gian Luân Hồi, Linh Thú tự do… Rốt cuộc ngươi là gì, Ren?
Xa xa, ánh sáng đỏ của Mangekyo Sharingan chớp lên trong bóng tối, báo hiệu một cuộc truy đuổi mới đã bắt đầu. Vận mệnh thế giới ninja lại xoay chuyển, cuốn Ren và Kiyori vào cơn bão không hồi kết.
Cánh cổng không gian khép lại, để lại phía sau chỉ còn bóng tối sâu thẳm và những bí ẩn chưa lời giải đáp.











