Trang chủ/Nhẫn Giả Dị Thế/Chương 3: Đối Đầu Uchiha
Nhẫn Giả Dị Thế

Chương 3: Đối Đầu Uchiha

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Màn đêm trong rừng sâu như bị xé toạc bởi những luồng chakra mạnh mẽ. Ren và Kiyori vừa thoát khỏi dị không gian, chưa kịp định thần thì sát khí đã phủ kín bốn phía. Họ dừng lại dưới tán cây rậm rạp, hơi thở hòa vào sương lạnh, mọi giác quan căng như dây đàn. Ren nhắm mắt, cảm nhận từng rung động trong không gian quanh mình. Năm nguồn chakra đang bao vây, một luồng mạnh mẽ, lạnh lẽo như lưỡi dao sắc bén áp sát, khiến không khí đặc quánh lại.

Kiyori khẽ dịch chuyển, tay đã đặt trên chuôi kiếm, tia điện lượn quanh ngón tay. Ren giơ tay ngăn, ánh mắt loé lên ý cảnh giác. “Không chỉ Raien, còn nhiều kẻ khác,” cậu thì thầm, giọng dứt khoát. Tiếng bước chân vang lên đều đặn, dội vào lòng đất. Raien xuất hiện, áo choàng đen in dấu quạt đỏ rách rưới, tóc đen buộc thấp, vết sẹo lộ rõ dưới cổ áo. Đôi mắt đỏ máu của Mangekyo Sharingan quét qua Ren và Kiyori, lạnh lùng, kiêu ngạo, như không gì có thể lay chuyển.

Bốn Uchiha còn lại, mắt Sharingan mở lớn, đứng sau Raien thành hình cánh quạt, vây kín mọi lối thoát. Raien dừng lại, khóe môi nhếch lên, giọng nói vang lên sắc lạnh: “Uzumaki Ren. Ngươi trốn khéo đấy, nhưng hôm nay mọi thứ kết thúc ở đây. Tộc Uchiha không dễ bị diệt như ngươi tưởng.”

Ren không đáp, ánh mắt điềm tĩnh lướt qua từng đối thủ, đo đếm khoảng cách, nhịp thở và sự di chuyển của họ. Bên cạnh, Kiyori đứng thấp, lặng lẽ như bóng rừng, mắt xanh lam sắc lạnh, kiếm giấu sau lưng, sẵn sàng bật ra bất cứ lúc nào.

Raien tiến lên, Mangekyo Sharingan xoay tròn không ngừng. Hắn giơ tay, chakra bùng lên hóa thành lưỡi kiếm lửa dài, đỏ rực, vặn vẹo như rắn độc. Mũi kiếm chỉ thẳng vào Ren, ánh mắt Raien rực lên như kẻ khát máu: “Ngươi nghĩ có thể nắm giữ Linh Thú và dị không gian, lại còn che giấu trước mắt tộc Uchiha? Đừng tự huyễn hoặc nữa, Uzumaki. Ngươi chỉ là kẻ ngoài cuộc.”

Ren siết chặt tay, chakra Linh Thú Phong cuộn trào dưới làn da. Cậu bước lên một bước, giọng bình thản nhưng không chút do dự: “Sức mạnh sinh ra không phải để hủy diệt. Ngươi dùng hận thù làm động lực, mãi mãi chỉ là con rối của quá khứ.”

Raien bật cười, tiếng cười khô khốc vang vọng: “Ngươi lên lớp ta à? Chỉ kẻ yếu mới nói đến lòng nhân từ!”

Một Uchiha đứng bên trái vung tay, kết ấn chớp nhoáng. Ảo thuật phủ xuống, cây cối nhòe dần, bóng tối tràn ngập. Ren lập tức nhận ra, trước mắt cậu là biển máu đỏ ngầu, tiếng thét và tiếng cười vang vọng khắp nơi—ký ức đau thương của tộc Uchiha, nỗi hận chất ngất không nguôi.

Ren nhíu mày, đôi mắt bạc lấp lánh, Luân Hồi Bạc khẽ động. Chỉ một nhịp chớp mắt, mọi hình ảnh vỡ vụn, thực tại trở lại. Kiyori vẫn đứng cạnh, ánh mắt vững vàng, không hề dao động, kiếm trong tay rung lên nhẹ nhẹ.

Raien cau mày, Sharingan xoay nhanh hơn, như muốn nghiền nát đối thủ bằng ý chí. Hắn phẩy tay, bốn Uchiha lập tức xông lên, đồng loạt kết ấn: “Hỏa Độn: Hỏa Long Hào Thiên!”

Bốn dòng lửa rực cháy, cuộn tròn như rồng, lao về phía Ren và Kiyori. Kiyori lướt đi nhẹ như mèo rừng, Lôi Ảnh Kiếm vung lên, tia điện chém rách bức tường lửa, mở một lối thoát hẹp. Ren không lùi, xoay người tạo ra luồng gió xoáy dữ dội, hút lấy lửa rồng rồi nén thành quả cầu nhỏ trên tay. Cậu ném lên cao, quả cầu phát nổ thành mưa lửa, từng tia lửa tắt dần trên mặt đất.

Ren liếc sang Kiyori, khẽ gật đầu: “Đừng tách khỏi ta.” Kiyori gật nhẹ, ánh mắt đầy quyết tâm, dịch chuyển sát vai Ren, sẵn sàng phối hợp.

Raien cười nhạt, vung kiếm, thân hình bùng lên như ngọn lửa đỏ, biến mất trong nháy mắt. Ren lập tức xoay người đỡ đòn, cánh tay va chạm với lưỡi kiếm lửa, tia lửa bắn tung tóe. Raien xuất hiện sau lưng, kiếm chém xuống, Ren nghiêng người tránh, khuỷu tay gạt ra, đồng thời tung chân đá ngược lại. Nhưng Raien như tan vào không gian, thân hình mờ đi, chuyển động méo mó như hình bóng bị kéo giãn bởi thời gian.

Một cảm giác nguy hiểm ập tới. Ren chưa kịp xoay người, lưỡi kiếm lửa đã xuyên qua vai trái, máu phụt ra, đau buốt chạy dọc sống lưng. Raien bật cười, giọng lạnh như băng: “Chậm rồi! Ảnh Phản Thời Gian—ngươi không thể đuổi kịp mắt ta!”

Ren lùi lại, tay áp lên vết thương, ánh bạc trong mắt vẫn sáng rực. Chakra Linh Thú Phong lan ra, vết thương mau chóng liền lại. Cậu hiểu: đây không chỉ là tốc độ, mà là năng lực đảo ngược thời gian thực.

Raien không dừng, kết ấn liên tục, Mangekyo bừng sáng, không gian quanh hắn méo mó như gương vỡ, từng nhịp thời gian bị bẻ cong. Hắn lao đến, kiếm chém liên hoàn, mỗi nhát như tái hiện khoảnh khắc ban đầu, dồn Ren vào thế bị động, không cho cậu thở.

Kiyori nhận thấy bất thường, vội lao tới hỗ trợ. Nhưng một Uchiha khác đã chặn cô lại, Sharingan lóe lên, ảo thuật phủ xuống. Kiyori cắn môi, Lôi Ảnh Kiếm chém rách bóng tối, nhưng mỗi lần phá giải, đối thủ lại xuất hiện sau lưng, kiếm kề cổ, vòng vây càng lúc càng khép chặt.

Ren đảo mắt, thấy Kiyori dần kiệt sức, bị bao vây bởi ảo ảnh. Cậu siết chặt nắm tay, chakra dâng trào. Đúng lúc ấy, Raien áp sát, Mangekyo phát sáng: “Ảnh Phản Thời Gian!”

Mọi chuyển động quanh Ren chậm lại, như bị ép vào một khuôn hình cũ kỹ. Cậu cảm thấy thân thể nặng trịch, chakra như bị bóp nghẹt, ý thức mờ dần. Raien xuất hiện phía sau, lưỡi kiếm kề sát cổ, giọng rít lên lạnh lẽo: “Ngươi nghĩ mình bất bại? Ta đã nhìn thấu mọi ảo ảnh của ngươi. Sức mạnh này… là của Uchiha!”

Lưỡi kiếm lạnh ngắt chạm vào da. Ren nheo mắt, ý chí bùng lên như cơn bão dữ. Cậu vận Không Gian Luân Hồi, thử mở cổng không gian trốn thoát, nhưng mọi lối đều bị Mangekyo khóa chặt, không còn kẽ hở.

Ngay khoảnh khắc đó, Kiyori bị một Uchiha ép sát, kiếm chém ngang ngực, tia điện b*n r*, máu phụt thẳng xuống đất. Cô khuỵu xuống, ánh mắt đau đớn vẫn không rời Ren: “Đừng để bị ảo thuật lừa…”

Tiếng gọi ấy vang lên như tiếng chuông cứu rỗi, xuyên qua tầng tầng áp lực, đánh thức dòng chakra cuồng bạo trong Ren. Cậu nhắm mắt, Luân Hồi Bạc mở rộng, ánh sáng lạnh lan tỏa khắp con ngươi. Không gian đọng lại, thời gian ngưng đọng, mọi ảo ảnh vỡ vụn.

Ren nhìn xuyên qua mọi lớp thời gian méo mó, mọi ảo giác. Cậu nhận ra bản chất thực sự của Mangekyo Raien: không chỉ đảo ngược thời gian, mà còn bóp méo nhận thức, giam đối thủ trong vòng lặp tuyệt vọng.

Ánh bạc trong mắt Ren xoáy sâu vào không gian đóng băng. Cậu nhấc tay, chakra Linh Thú Phong hòa vào ánh sáng Luân Hồi, phá vỡ mọi xiềng xích vô hình. Không gian rạn nứt, thời gian vỡ òa.

Trong một nhịp thở, Ren đã đứng chắn trước mặt Kiyori, đẩy lưỡi kiếm đối thủ bật ra. Cậu đưa tay đỡ lấy cô, truyền chakra chữa thương vào vết chém sâu hoắm. Kiyori th* d*c, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn biết ơn. Ren khẽ thì thầm, giọng khàn đặc: “Cô không sao. Ta sẽ không để ai lấy đi người của mình.”Raien sững sờ, Mangekyo trong mắt co rút. Hắn lùi lại, ánh mắt bừng lên vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ: “Ngươi… phá được Mangekyo của ta?”

Ren đứng thẳng, ánh bạc trong mắt sáng rực, khí thế lạnh lùng như băng tuyết. Cậu nhìn Raien, giọng chắc nịch: “Thời gian, ảo giác, hận thù… đều là xiềng xích ngươi tự trói mình. Nếu muốn chứng minh sức mạnh, hãy chiến đấu bằng chính bản thân, không phải trốn sau ảo ảnh.”

Raien nghiến răng, chakra đỏ máu bùng lên dữ dội. Hắn gào lớn, Mangekyo bừng sáng, mặt đất nứt toác, cỏ cây cháy sém. Hắn kết ấn, triệu hồi Cựu Linh Hắc Hỏa: rắn lửa khổng lồ uốn lượn trên bầu trời, mắt đỏ rực, miệng phun biển lửa đen ngòm.

Ngọn lửa Hắc Hỏa nuốt trọn mọi vật thể, chỉ cần chạm vào là cháy thành tro bụi. Ren bế Kiyori tránh sang một bên, vận dụng Không Gian Luân Hồi, mở cổng vào Huyễn Thủy Động. Nhưng Raien chặn lối, Mangekyo phát sáng, khóa cứng mọi không gian quanh đó.

“Ngươi không chạy nổi đâu, Uzumaki! Nơi này là mồ chôn của ngươi!” Raien gầm lên, lửa đen ập tới như sóng thần.

Ren không lùi, ánh bạc trong mắt xoáy sâu vào biển lửa. Cậu đặt Kiyori xuống, dặn nhỏ: “Hãy tin ta.” Cậu đứng chắn trước luồng Hắc Hỏa, chakra Linh Thú Phong hóa thành lốc xoáy cuốn sạch lửa thường, nhưng Hắc Hỏa lại bùng lên dữ dội hơn, như được nuôi dưỡng bởi gió mạnh.

Ren nhắm mắt, tập trung ý chí vào Luân Hồi Bạc. Ánh sáng bạc tràn ra, xuyên thấu bóng tối, hóa giải từng tia Hắc Hỏa bằng dòng chảy yên lặng tuyệt đối. Lửa đen chạm vào Ren, bị hút vào vòng xoáy không gian, rồi biến mất không dấu vết.

Raien lùi lại, mặt tái nhợt vì kinh hãi. Bốn Uchiha còn lại cũng khựng lại, Sharingan run rẩy trước sức mạnh vượt ngoài lý giải.

“Không thể nào… Ảnh Phản Thời Gian, Cựu Linh Hắc Hỏa… đều vô hiệu?” Raien lẩm bẩm, giọng lạc đi.

Ren tiến lên, khí thế lạnh như băng, ánh bạc trong mắt như xuyên thủng bóng tối. Cậu nói chậm rãi, từng chữ dội vào tâm trí Raien: “Sức mạnh không phải để trả thù, càng không phải để biến ai thành công cụ. Raien, ngươi còn muốn lặp lại bi kịch này đến bao giờ?”

Raien gào lên, chakra dâng trào, Mangekyo xoáy dữ dội, không gian quanh hắn lại méo mó, thời gian chuẩn bị đảo ngược. Nhưng lần này, Ren đã sẵn sàng. Luân Hồi Bạc mở rộng, bao phủ toàn bộ khu rừng, hóa giải mọi ảo giác, mọi vòng lặp thời gian. Raien lao tới, kiếm chém thẳng vào cổ Ren.

Ren giơ tay, bắt lấy lưỡi kiếm, ánh bạc trong mắt chiếu thẳng vào Mangekyo. Ý chí hai người đối đầu, không ai chịu nhường bước. Raien gầm lên, Mangekyo bừng sáng, cố gắng đảo ngược khoảnh khắc, nhưng sức mạnh trong mắt Ren như ngọn núi không thể lay chuyển.

Ren nhìn sâu vào mắt Raien, giọng nói vang vọng trong không gian đóng băng: “Nếu chỉ biết hận thù, ngươi sẽ mãi là tù nhân của chính mình.”

Raien vùng vẫy, cố thoát khỏi sức ép vô hình. Nhưng càng chống cự, sức mạnh của Ren càng bùng lên, nhấn chìm mọi ảo ảnh, mọi vòng lặp. Raien cảm giác như đang bị nuốt trọn trong biển bạc vô tận, không còn lối thoát.

Cuối cùng, Raien buông tay, toàn thân run lên bần bật, Mangekyo nhạt dần, ánh mắt đỏ chuyển sang mệt mỏi và tuyệt vọng. Ren thả kiếm, lùi lại một bước, ánh mắt dịu đi, thấp thoáng chút xót xa.

“Raien, dừng lại đi. Đủ rồi,” Ren nói, giọng trầm.

Raien lảo đảo, ánh mắt tràn ngập thù hận. Hắn nhìn Ren, giọng nghẹn ngào: “Ngươi… đã làm nhục ta trước mặt tộc nhân. Ngươi sẽ phải trả giá!” Hắn quay người, kéo theo bốn Uchiha còn lại, biến vào bóng tối rừng sâu. Ánh mắt cuối cùng hắn nhìn Ren, không chỉ có thù hận mà còn ẩn chứa nỗi ám ảnh không thể hóa giải.

Ren th* d*c, khí lực cạn kiệt. Cậu cúi xuống đỡ Kiyori dậy. Cô nhìn cậu, ánh mắt vừa biết ơn vừa lo lắng: “Ngươi… thật sự phá được Mangekyo của hắn sao?”

Ren gật đầu, ánh mắt trầm tư: “Luân Hồi Bạc không chỉ nhìn thấu ảo thuật, mà còn hóa giải cả sự bóp méo thời gian. Nhưng Raien sẽ không dừng lại. Hắn sẽ còn mạnh hơn nữa.”

Kiyori mím môi, bàn tay siết chặt: “Chỉ cần ta còn sống, sẽ không để hắn làm hại ngươi. Dù là Raien, hay Orochiya… ai dám đụng đến ngươi, đều phải trả giá.”

Ren khẽ mỉm cười, nét ấm áp ánh lên trong mắt. Cậu đặt tay lên vai cô, truyền thêm chakra chữa thương. “Cảm ơn. Ta cũng sẽ không để ai lấy đi người thân của mình nữa.”

Cả hai ngồi lại dưới bóng cây, lặng lẽ lấy lại sức. Xa xa, tiếng động lạ vang lên, báo hiệu hiểm họa mới đang rình rập. Trong lòng Ren, dư âm trận chiến vẫn cuộn trào. Cậu biết, hiềm khích với Raien giờ không còn đơn thuần là xung đột giữa hai kẻ mạnh—mà đã hóa thành vực sâu không thể lấp đầy giữa hai số phận: một Uchiha bị ruồng bỏ, một Uzumaki lưu vong, cả hai đều không thuộc về đâu cả.

Trên bầu trời, vệt sét lóe lên, bóng tối càng dày đặc. Bên rìa rừng, một bóng áo choàng rộng đứng lặng, đôi mắt vàng kim lóe sáng thích thú. Orochiya đã chứng kiến tất cả, môi nở nụ cười lạnh: “Thú vị thật… Không Gian Luân Hồi, Luân Hồi Bạc… hai dòng máu giao nhau, hai ý chí đối đầu. Lịch sử sẽ bị xé rách thôi.”

Gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi máu, tro tàn và nỗi bất an đang lớn dần trong lòng Ren. Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Bóng tối vẫn chưa chịu tan, và trong sâu thẳm không gian, những bí mật nguy hiểm hơn đang chờ được phơi bày.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử