Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

06

Tin nhắn rất ngắn.

“Cảnh sát đã tới, đang ở dưới tòa nhà.”

Tim tôi giật thót.

Tôi lập tức chạy đến cửa sổ.

Khẽ vén một góc rèm lên nhìn xuống.

Quả nhiên.

Một chiếc xe cảnh sát đang đỗ dưới sân.

Đèn tín hiệu nhấp nháy trong đêm tối.

Hai cảnh sát mặc đồng phục vừa xuống xe, đang trao đổi gì đó với nhân viên bảo vệ.

Họ sắp lên đây.

Tôi phải xử lý mọi thứ trước khi họ xuất hiện.

Tôi lao trở lại phòng làm việc.

Rút chiếc USB khỏi máy tính.

Còn những tài liệu trên màn hình máy tính thì sao?

Không thể để lại.

Tôi chọn toàn bộ tệp.

Kéo thẳng vào thùng rác.

Sau đó xóa sạch.

Làm xong tất cả.

Tôi tắt máy tính.

Còn chiếc USB này…

Nó là vật chứng.

Nhưng cũng là thứ nguy hiểm nhất.

Sở Minh biết sự tồn tại của nó.

Nhất định sẽ tìm mọi cách để hủy diệt.

Tôi không thể để nó rơi vào tay cảnh sát.

Ít nhất…

Không thể để nó rơi vào tay những cảnh sát mà tôi chưa thể tin tưởng.

Anh trai đã nhắc tôi trong thư.

Đừng tin cảnh sát.

Đội trưởng Trương Viễn mà đồng chí Lý giới thiệu cho tôi…

Liệu có phải người của Sở Minh hay không?

Tôi nhìn chiếc USB trong tay.

Rồi đưa ra quyết định.

Tôi bước vào bếp.

Mở bếp gas.

Ngọn lửa xanh bùng lên.

Tôi dùng kẹp gắp chiếc USB đặt lên ngọn lửa.

Lớp vỏ nhựa nhanh chóng nóng chảy.

Mùi khét nồng nặc lan ra khắp căn bếp.

Tôi nhìn nó bị nung đến biến dạng.

Cong vênh.

Cháy đen.

Cuối cùng chỉ còn lại một khối vật thể méo mó, không thể nhận dạng.

Tôi tắt bếp.

Ném nó vào bồn rửa.

Xả nước lạnh liên tục.

Sau đó dùng khăn giấy bọc lại.

Nhét sâu vào túi áo.

Dữ liệu đã được sao lưu.

Còn vật chứng vật lý này…

Phải biến mất.

Đúng lúc ấy.

Chuông cửa vang lên.

Tôi hít sâu một hơi.

Điều chỉnh cảm xúc.

Rồi bước tới mở cửa.

Bên ngoài là hai cảnh sát.

Một người chính là đồng chí Lý đã gặp trước đó.

“Chu Tịnh?”

Người còn lại lên tiếng.

Anh ta trẻ hơn.

Ánh mắt sắc bén.

Tác phong cũng nhanh nhẹn hơn.

“Tôi đây.”

Giọng tôi hơi khàn.

Vẫn còn dấu vết của việc vừa khóc xong.

Rất tốt.

Đây mới là phản ứng bình thường của một cô em gái vừa mất anh trai.

“Chúng tôi là cảnh sát khu vực.”

“Nhận được thông tin từ trung tâm chỉ huy nên tới kiểm tra hiện trường.”

Người thanh niên đưa thẻ ngành ra.

“Tôi là Trương Viễn.”

Tim tôi lập tức trĩu xuống.

Trương Viễn.

Chính là Trương Viễn.

Người mà anh trai đã nhắc tôi phải đề phòng.

Hoặc ít nhất…

Là người tôi không thể hoàn toàn tin tưởng.

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh.

Khẽ gật đầu.

Mở rộng cửa.

“Mời vào.”

“Cảm ơn các anh đã vất vả.”

Trương Viễn bước vào nhà.

Ánh mắt sắc bén nhanh chóng quét khắp căn hộ.

Khi nhìn tới khu vực sàn nhà cạnh cửa sổ trong phòng khách.

Ánh mắt anh ta dừng lại đúng một khoảnh khắc.

Chưa đến một giây.

Sau đó lập tức dời đi.

Như thể chẳng phát hiện điều gì bất thường.

Trong khi đó, đồng chí Lý bắt đầu hỏi tôi những câu hỏi theo quy trình.

“Cô tới đây từ lúc nào?”

“Tôi mới tới không lâu.”

“Tôi không yên tâm nên muốn sang xem thử.”

Tôi trả lời.

“Cô vào bằng cách nào?”

“Anh tôi giấu một chìa khóa dự phòng trong tủ cứu hỏa ngoài cửa.”

Một nửa là thật.

Một nửa là giả.

Ít nhất hiện tại sẽ không khiến họ nghi ngờ.

Trương Viễn không nói gì.

Anh ta đeo găng tay.

Lặng lẽ kiểm tra từng ngóc ngách trong căn hộ.

Hắn kiểm tra hiện trường rất chuyên nghiệp.

Từ huyền quan.

Phòng khách.

Sofa.

Bàn trà.

Không bỏ sót bất kỳ góc nào.

Cuối cùng, hắn bước vào phòng làm việc.

Tôi lập tức đi theo, trái tim treo lơ lửng nơi cổ họng.

Hắn mở laptop của anh trai tôi.

Tôi nhìn thấy hắn nhập mật khẩu vài lần.

Đều thất bại.

Hắn quay đầu nhìn tôi.

“Cô biết mật khẩu không?”

Tôi lắc đầu.

“Mật khẩu của anh tôi, tôi không biết.”

Tôi tuyệt đối không thể để hắn biết tôi đã mở máy tính.

Trương Viễn nhíu mày.

Không hỏi thêm gì nữa.

Hắn gập máy tính lại.

“Chiếc máy tính này cần được đưa về đội kỹ thuật để kiểm tra.”

Nói xong, hắn rời khỏi phòng làm việc.

Ánh mắt hắn cuối cùng dừng lại ở bếp gas trong nhà bếp.

Hắn bước tới.

Đeo găng tay.

Đưa tay sờ nhẹ lên mặt bếp.

“Cô vừa sử dụng bếp à?”

Giọng điệu bình thản đến mức khiến người ta bất an.

“Không có.”

Tôi lập tức phủ nhận.

“Tôi mới tới đây không lâu, chưa đụng vào thứ gì cả.”

“Vậy sao?”

Hắn lấy ra một túi vật chứng.

Dùng nhíp gắp từ khe bếp lên một mẩu nhựa cháy đen nhỏ xíu.

Chính là phần còn sót lại khi tôi đốt chiếc USB.

Sống lưng tôi lập tức lạnh toát.

“Thứ này là gì?”

Trương Viễn giơ túi vật chứng lên.

Đôi mắt sắc như chim ưng khóa chặt lấy tôi.

Tim tôi như ngừng đập trong một nhịp.

Tôi phải giải thích thế nào?

Nói tôi đốt rác?

Quá giả.

Nói tôi không biết?

Càng đáng ngờ hơn.

Ngay lúc đầu óc tôi đang điên cuồng tìm cớ đối phó.

Điện thoại bỗng đổ chuông.

Tôi lấy ra xem.

Vẫn là số điện thoại bí ẩn đó.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Tôi nhìn Trương Viễn.

Rồi trực tiếp nhấn nghe.

Cố ý bật loa ngoài.

Một giọng điện tử khàn khàn vang lên.

Rõ ràng đã qua xử lý.

“Chu Tịnh.”

“Cô nhìn thấy chưa?”

“Trong đội cảnh sát có nội gián.”

“Máy tính của anh trai cô tuyệt đối không được để họ mang đi.”

“Thứ bên trong đó là bằng chứng cuối cùng có thể khiến Sở Minh sụp đổ.”

“Trương Viễn chính là người của Sở Minh.”

Vừa dứt lời.

Cả căn phòng như đông cứng lại.

Đồng chí Lý kinh ngạc nhìn sang Trương Viễn.

Còn sắc mặt Trương Viễn…

Trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.

Trong mắt hắn hiện lên sát ý không hề che giấu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử