Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Giám đốc Trần dừng lại trước mặt tôi.

Giọng nói trầm thấp.

Mang theo uy áp khiến người khác không dám xem thường.

“Là tôi.”

Tôi gật đầu.

Ông ấy đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

Sau đó nhìn sang Thẩm Tử Mặc đứng cạnh tôi.

Rồi lại liếc chiếc Ferrari đỏ chói ngoài cửa.

Hàng mày khẽ nhíu lại.

“Cô Lâm.”

“Tôi nghe nói cô muốn chuyển toàn bộ 200.000.000 tệ đang gửi tại ngân hàng chúng tôi đi?”

Giọng điệu của ông rất bình thản.

Không nghe ra vui hay giận.

Nhưng tôi có cảm giác không khí xung quanh như đông cứng lại.

“Đúng vậy.”

Tôi vẫn chỉ trả lời bằng hai chữ.

Nói nhiều dễ sai.

Lúc này càng lạnh lùng càng tốt.

“Có thể cho tôi biết lý do không?”

Giám đốc Trần tiếp tục hỏi.

Tôi còn chưa kịp mở miệng.

Quản lý Vương đã vội vàng chen vào.

“Giám đốc Trần!”

“Chỉ là hiểu lầm thôi!”

“Tất cả đều là hiểu lầm!”

“Là do tôi sơ suất trong công việc!”

“Tôi đã xin lỗi cô Lâm rồi!”

“Im miệng!”

Giám đốc Trần lạnh lùng quát một tiếng.

Thậm chí còn không thèm quay đầu lại.

Quản lý Vương lập tức cứng người.

Giống như con vịt bị bóp cổ.

Không dám nói thêm nửa lời.

Ánh mắt Giám đốc Trần lại trở về phía tôi.

“Cô Lâm.”

“Tôi đang hỏi cô.”

Tôi hít sâu một hơi.

Bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt ông ấy.

Không kiêu ngạo.

Cũng không hề sợ hãi.

“Giám đốc Trần.”

“Tôi muốn hỏi ông một câu.”

“Một ngân hàng chỉ vì hai tấm thẻ mua sắm trị giá 1.000 tệ do khách hàng cố tình tặng.”

“Không điều tra rõ trắng đen.”

“Không phân biệt đúng sai.”

“Liền lập tức sa thải nhân viên.”

“Vậy tôi còn lý do gì để tiếp tục gửi tiền ở đây?”

Giọng tôi vang vọng khắp đại sảnh.

“Một ngân hàng có bộ máy quản lý hỗn loạn.”

“Để tiểu nhân lộng hành.”

“Để nhân viên giỏi bị chèn ép và cô lập.”

“Liệu tôi còn đủ niềm tin để tiếp tục gửi tiền ở đây sao?”

Tôi nhìn thẳng về phía quản lý Vương.

Từng chữ sắc bén như dao.

“Một giám đốc chi nhánh không nghĩ cách nâng cao hiệu suất.”

“Không nghĩ cách chăm sóc khách hàng.”

“Mà suốt ngày chỉ chăm chăm chèn ép cấp dưới.”

“Loại bỏ những người không vừa mắt.”

“Vậy tôi còn có thể tin tưởng ngân hàng này đủ khả năng bảo vệ tài sản của mình không?”

Mỗi một câu tôi nói ra.

Sắc mặt Giám đốc Trần lại trầm xuống thêm một phần.

Còn sắc mặt quản lý Vương.

Lại trắng thêm một phần.

Khi tôi nói xong.

Toàn bộ đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Không ai dám phát ra dù chỉ một tiếng động.

Mọi người đều bị màn đối đáp của tôi làm cho kinh ngạc.

Có lẽ không ai nghĩ rằng.

Một người bình thường ít nói như tôi.

Lại dám đứng trước mặt lãnh đạo cao nhất của hội sở.

Nói ra những lời sắc bén như vậy.

Ngay cả Thẩm Tử Mặc đứng cạnh.

Cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tán thưởng.

Giám đốc Trần trầm mặc vài giây.

Gương mặt vẫn không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Sau đó.

Ông quay đầu nhìn về phía quản lý Vương đang mồ hôi đầm đìa.

“Cô ấy nói có đúng không?”

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại mang theo cảm giác áp lực như cơn giông sắp kéo đến.

Quản lý Vương.

Tên thật là Vương Đức Phát.

Hai chân mềm nhũn.

Suýt chút nữa quỳ sụp xuống đất.

“Tôi…”

“Tôi…”

“Giám đốc Trần…”

“Tôi…”

Ông ta lắp bắp mãi.

Nhưng không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

“Trương Lệ.”

Giám đốc Trần đột nhiên gọi tên.

Ánh mắt lập tức chuyển về phía đám đông.

Trương Lệ toàn thân run lên dữ dội.

Giống như học sinh tiểu học bị giáo viên gọi lên bảng.

Cô ta run rẩy bước ra.

“Giám… Giám đốc Trần…”

“Là cô tố cáo Lâm Vãn?”

“Dạ… dạ vâng…”

“Tại sao?”

“Tôi…”

“Tôi nhìn thấy cô ấy nhận thẻ mua sắm của khách hàng.”

“Tôi cảm thấy…”

“Tôi cảm thấy chuyện đó không phù hợp với quy định của ngân hàng…”

Giọng Trương Lệ càng lúc càng nhỏ.

Đầu cũng cúi ngày càng thấp.

“Thật sao?”

Giám đốc Trần chậm rãi hỏi lại.

Giám đốc Trần lạnh lùng cười nhạt.

“Nhưng tôi lại nghe được một phiên bản khác.”

“Tôi nghe nói chính cô tham lam quà tặng của khách hàng.”

“Tự ý lấy hai tấm thẻ mua sắm đó.”

“Sau đó quay ngược lại vu khống Lâm Vãn.”

“Tôi không có!”

“Không phải tôi!”

Trương Lệ giống như bị giẫm trúng đuôi.

Lập tức thét lên phản bác.

“Giám đốc Trần!”

“Ngài đừng nghe cô ta nói bậy!”

“Chính cô ta!”

“Chính cô ta nhận thẻ mua sắm!”

“Đủ rồi!”

Giám đốc Trần đột nhiên quát lớn.

Trương Lệ giật bắn người.

Toàn thân run lên.

Mọi lời định nói tiếp đều bị nuốt ngược trở lại.

“Cô nghĩ tôi già lú rồi sao?”

“Loại thủ đoạn nhỏ nhặt này mà cũng muốn qua mặt tôi?”

Nói xong.

Ông quay sang vệ sĩ phía sau.

“Đi.”

“Trích xuất camera giám sát.”

“Kiểm tra đúng khung giờ chiều thứ Sáu tuần trước.”

“Thời điểm bà Lý Tú Cầm đến giao dịch.”

“Tôi muốn xem từng khung hình một.”

“Rõ!”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử