Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhìn bác.
Cổ họng nghẹn cứng.
Cuối cùng…
Chỉ có thể khẽ đáp:
“Vâng.”
Tháng đầu tiên đi làm.
Tôi giống như một miếng bọt biển.
Ra sức hấp thu mọi thứ.
Mã sản phẩm.
Danh mục nhà cung cấp.
Quy trình giao hàng.
Cách làm việc với khách.
Tất cả…
Đều bắt đầu học từ con số không.
Phần lớn công nhân trong xưởng đều là người đã theo bác cả nhiều năm.
Đối với cô “cháu gái ông chủ” như tôi.
Ai cũng rất khách sáo.
Có gì không hiểu.
Tôi hỏi.
Họ đều sẵn lòng chỉ bảo.
Có lần.
Đơn hàng gấp.
Tôi tăng ca đến hơn chín giờ tối.
Mỏi lưng đau vai bước ra khỏi xưởng.
Chợt thấy đèn trong phòng làm việc của bác cả vẫn còn sáng.
Đi ngang qua cửa.
Tôi vô tình nhìn vào qua lớp kính.
Bác đang đeo kính lão.
Chăm chú nhìn màn hình máy tính.
Trên bàn có một bát mì ăn liền.
Mì đã nở hết.
Nhưng bác vẫn chưa động đến.
Tôi gõ nhẹ cửa.
“Bác cả.”
“Vẫn chưa về ạ?”
Bác ngẩng đầu.
Thấy là tôi.
Liền tháo kính lão.
Day nhẹ hai mắt.
“Sắp về rồi.”
“Cháu cũng về đi.”
“Đừng thức khuya quá.”
Tôi nhìn bát mì.
“Bác ăn mỗi cái này thôi sao?”
“Tiện.”
“Nhanh.”
“Đỡ mất công.”
Bác tắt máy tính.
Đứng dậy vươn vai.
“Đi.”
“Bác tiện đường chở cháu.”
Trên xe.
Tôi ngồi ghế phụ.
Nhìn những con phố tối om ngoài cửa kính.
Đột nhiên hỏi:
“Bác cả.”
“Khoản tiền bác giúp bố cháu trả ngân hàng…”
“Là bác tự bỏ tiền.”
“Hay lấy từ quỹ công ty?”
Bác vẫn nhìn đường.
Không quay sang tôi.
“Tiền của bác.”
Tôi im lặng một lúc.
“Chắc cũng không ít đâu…”
“Đừng lo.”
“Bác tự biết tính.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Bác cả.”
“Đợi cháu làm đủ ba năm.”
“Cháu không muốn chỉ làm nhân viên theo dõi đơn hàng nữa.”
“Cháu muốn học bác.”
“Học quản lý.”
“Học điều hành nhà máy.”
Tô Vệ Quốc quay sang nhìn tôi.
Vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
“Cháu học Y.”
“Lại muốn học mở xưởng?”
Tôi cười nhạt.
“Học Y…”
“Là để hoàn thành tâm nguyện của mẹ.”
“Mẹ luôn mong cháu trở thành bác sĩ.”
“Nhưng bây giờ…”
“Cháu cảm thấy.”
“Nếu có thể giúp bác quản lý tốt nhà máy.”
“Giúp mẹ giữ lại căn nhà ấy.”
“Thì cũng đáng.”
Trong xe.
Im lặng suốt mấy giây.
Bác không nói.
Nhưng tôi thấy bàn tay đang cầm vô lăng của bác khẽ siết lại.
Như đang cố kìm nén điều gì.
Rất lâu sau.
Bác mới lên tiếng.
Giọng hơi khàn.
“Được.”
“Đợi cháu nắm vững công việc theo dõi đơn hàng.”
“Bác sẽ dạy cháu những thứ khác.”
Xe rẽ vào cổng khu chung cư nơi tôi thuê trọ.
Tôi tháo dây an toàn.
Chuẩn bị xuống xe.
Bác lại gọi.
“Vãn Vãn.”
“Dạ?”
“Nếu mẹ cháu biết…”
“Cháu đã trưởng thành như bây giờ.”
“Bà ấy…”
“Chắc chắn sẽ rất vui.”
Sống mũi tôi cay xè.
Vội vàng mở cửa xe.
Đứng dưới ánh đèn đường.
Vẫy tay với bác.
“Bác cả.”
“Lái xe cẩn thận nhé.”
Bác bấm còi một tiếng.
Chiếc xe từ từ rẽ qua góc phố.
Hai vệt đèn hậu đỏ dần biến mất trong màn đêm.
Tôi đứng trước cổng khu chung cư.
Lặng lẽ nhìn theo.
Trong lòng chua xót.
Như có ai bóp thật mạnh vào nơi mềm yếu nhất.
Ngày mẹ mất.
Tôi mới mười tám tuổi.
Khi ấy.
Tôi tưởng cả bầu trời đã sụp xuống.
Sau này bố tái hôn.
Tôi lại tưởng mình không còn nhà nữa.
Nhưng đến hôm nay.
Tôi mới hiểu.
Có những người.
Dù đã rời đi.
Vẫn luôn ở bên cạnh mình.
Chỉ bằng một cách khác.
Giống như bác cả.
Giống như lời mẹ gửi gắm trước lúc nhắm mắt.
Đêm ấy.
Tôi nằm trên giường.
Trong đầu chỉ quanh quẩn câu nói của bác:
“Nếu mẹ cháu biết cháu đã trưởng thành như bây giờ, chắc chắn bà ấy sẽ rất vui.”
Điều mẹ yên tâm nhất.
Cũng là điều mẹ lo lắng nhất.
Chính là tôi.
Khi mẹ mất.
Tôi vừa mới thi đỗ đại học.
Chưa biết kiếm tiền.
Chưa biết tự mình gánh vác.
Có lẽ mẹ cũng không ngờ.
Sau này.
Tôi sẽ một mình lo học phí.
Lo tiền sinh hoạt.
Hoàn thành bốn năm đại học.
Sẽ theo bác cả học cách quản lý một xưởng phụ tùng ô tô.
Sẽ ở tuổi hai mươi hai.
Bắt đầu tính chuyện giúp bố trả khoản vay thế chấp căn nhà.
Tôi mở điện thoại.
Nhìn rất lâu vào bức ảnh của mẹ.
Trong ảnh.
Mẹ mặc chiếc áo hoa ngắn tay.











