Chương 13: HẾT
4.
Sau khi tôi và Dung Mộ làm lành, có một khoảng thời gian tôi cực kỳ ghen tị với chính mình năm 17 tuổi.
Tôi không chắc Dung Mộ yêu tôi nhiều hơn hay yêu cậu thiếu niên năm đó nhiều hơn.
Ý nghĩ ấy giày vò tôi suốt một thời gian dài. Có một hôm, tôi cuối cùng cũng hỏi ra.
Dung Mộ đang tựa đầu giường đọc kịch bản. Ánh đèn phủ lên nửa thân trên trần trụi của em ấy, đẹp đến mức khiến người ta không dời mắt nổi.
Tôi quyết định, lát nữa bất kể em ấy trả lời thế nào, tôi cũng phải kéo em ấy làm tiếp chuyện vừa rồi.
Dung Mộ chăm chú nhìn kịch bản. Nghe tôi hỏi, em ấy khẽ “ừm” một tiếng rồi ngẩng đầu lên, “Chẳng phải đều là anh sao?”
“Em yêu dáng vẻ mười bảy tuổi của anh, dũng cảm, nhiệt huyết và tràn đầy sức sống. Cũng yêu dáng vẻ hiện tại của em, trưởng thành và trầm lặng.”
“Người em yêu từ đầu đến cuối đều là Cố Đình Gia. Anh trở thành dáng vẻ gì thì đối với em, có khác biệt gì đâu?”
Tôi thở phào một hơi thật dài. Đúng vậy, từ đầu đến cuối vẫn luôn là tôi.
Rèm cửa được kéo kín. Tôi vén chăn lên, lần nữa ôm lấy người trong lòng.
[Hết]
Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:
NGÀY TÔI CÔNG KHAI BỎ RƠI TRA CÔNG
Tôi đang mang thai. Thế nhưng trong buổi kỷ niệm ngày yêu nhau, “Ánh trăng sáng” Omega của Khương Diệc Thành lại cố tình va vào tôi.
Tôi cao hơn cậu ta nửa cái đầu, đứng vững như bàn thạch. Ngược lại, chính cậu ta bị bật ngược ra sau rồi ngã xuống.
Trong lúc hoảng loạn, cậu ta bất ngờ túm c.h.ặ.t lấy tôi, kéo tôi cùng lăn xuống cầu thang.
Khương Diệc Thành cứu “Ánh trăng sáng” của mình, còn tôi lăn thẳng xuống tầng một. Máu thấm đỏ tấm t.h.ả.m.
Khương Diệc Thành nói: "Em đừng trách Lâm Việt. Cậu ấy lương thiện, yếu đuối như vậy, không phải cố ý đâu."
Tôi phun ra một ngụm m.á.u, khẽ bật cười, "Sao tôi lại trách cậu ta được? Tôi còn phải cảm ơn cậu ta nữa kìa."
"Dù sao cũng không phải con của anh, sảy rồi càng tốt."
Chương 1:
1.
Khương Diệc Thành hoàn toàn quên mất hôm nay là ngày kỷ niệm của chúng tôi, cũng chẳng còn nhớ đây là năm thứ mấy chúng tôi yêu nhau.
Ai ai cũng nói tiểu thiếu gia Omega của nhà họ Tống nổi tiếng nhất về nhan sắc, yêu Khương Diệc Thành đến c.h.ế.t đi sống lại. Nhưng không ai biết rằng, lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, chính Khương Diệc Thành là người chủ động bước đến gần tôi.
Ba năm sau khi cậu ruột tôi qua đời, mẹ tôi vì đau buồn quá độ cũng theo ông mà đi. Thế nhưng còn chưa qua tuần đầu thất, cha tôi đã dẫn người phụ nữ khác cùng đứa con riêng đến tận cửa. Tôi sống c.h.ế.t giữ c.h.ặ.t cánh cổng biệt thự, không cho bọn họ bước vào. Móng tay gãy bật, đầu ngón tay đầy m.á.u.
Nhưng ngay ngày hôm sau, mẹ kế đã đem bức tranh nổi tiếng nhất của mẹ tôi tới buổi đấu giá từ thiện. Bà ta nói là tích công đức cho người đã khuất. Lúc ấy, toàn bộ tài sản đứng tên tôi đều đã bị cha đóng băng. Tại buổi đấu giá, tôi gần như quỳ xuống cầu xin. Thế nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn kiệt tác mà mẹ yêu quý nhất trở thành món hàng bị người khác đem ra định giá.
Mùi bụi trên tấm t.h.ả.m xộc thẳng vào mũi. Trong tầm mắt mờ nhòe, có người bước tới. Đôi giày da bê thủ công không vương một hạt bụi, người ấy kéo tôi đứng dậy, "Tranh chỉ có giá trị khi nằm trong tay người thật sự trân trọng nó."
Khương Diệc Thành của tuổi thiếu niên không sắc bén như sau này, đôi mày đôi mắt vẫn mang vẻ trong trẻo như ngọc thô chưa được mài giũa, "Tôi sẽ trả lại bức tranh của mẹ cậu."
2.
Con người luôn dễ dàng bám lấy một khúc gỗ trôi nổi khi sắp c.h.ế.t đuối. Năm tôi vừa trưởng thành, cha tôi rất ghét Khương Diệc Thành. Mà tôi lại xem việc thích Khương Diệc Thành như một thanh kiếm đ.â.m vào cha mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi theo đuổi Khương Diệc Thành một cách rầm rộ. Tính cách Khương Diệc Thành lạnh lùng, kiêu ngạo. Bất kể Omega nào muốn tiếp cận, anh đều đối xử lạnh nhạt như nhau. Còn sự nhiệt tình của tôi thì giống như ngọn lửa chẳng bao giờ tắt.
Khi ấy, anh chơi bóng rổ, tôi mang nước tới. Anh lên lớp, tôi ngồi dự thính. Lúc nghỉ ngơi, tôi còn mang đồ ngọt đến cho anh. Chỉ tiếc rằng chẳng bao lâu sau, những thứ ấy đều trở thành thức ăn cho ch.ó hoang hoặc trà chiều của bạn bè anh.
Nhưng lúc đó tôi còn trẻ. Anh càng lạnh nhạt, lòng hiếu thắng của tôi càng mạnh. Tôi biết Khương Diệc Thành thích nhiếp ảnh, thế nên tôi định mua chiếc máy ảnh DSLR vừa mới ra mắt để tặng anh vào dịp Giáng Sinh.
Khi ấy, vì thường xuyên cãi lại mẹ kế nên tiền tiêu vặt của tôi bị cắt giảm. Từ nhỏ tôi vốn chưa từng chịu khổ, vậy mà cũng bắt đầu đi làm thêm. Đến khi cả mười đầu ngón tay đều nổi đầy mụn cóng, cuối cùng tôi mới mua được chiếc máy ảnh đời mới ấy.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Tôi đứng dưới ký túc xá của anh đợi tới tận đêm khuya, lông mi và tóc đều phủ đầy băng vụn, xương cốt như bị đông cứng. Mãi rất lâu sau, Khương Diệc Thành mới xuống.
Ngày hôm đó, gương mặt anh không chút cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm như đáy biển.
"Thiếu Alpha đến thế sao?" Anh cầm món quà lên, rồi nhét vào tay một Alpha đứng cạnh, "Tôi giới thiệu cho cậu một người, sau này đừng bám theo tôi nữa."
Kết cục của ngày hôm đó là tôi đ.ấ.m cho Khương Diệc Thành một cú móc thẳng vào mặt, loại đ.ấ.m khiến m.á.u mũi văng tung tóe.
3.
Ánh mắt thích một người và ghét một người là thứ không thể che giấu. Dù khi ấy tôi còn trẻ, chưa biết trời cao đất dày là gì, vẫn cảm thấy tổn thương.
Vì thế tôi thật sự thân thiết hơn với vị đàn anh mà Khương Diệc Thành giới thiệu. Tôi xem anh ấy như anh em. Chúng tôi cùng tự học, cùng xem phim, cùng nói về tương lai sau khi tốt nghiệp.
Về sau, chúng tôi thường xuyên đến quán net chơi game. Anh ấy hỗ trợ để tôi lao lên phía trước. Anh ấy mở chiêu cuối, tôi nối tiếp bằng đòn kết liễu. Lần nào anh ấy cũng nhường cho tôi những món trang bị tốt nhất.
Có lần chơi quá muộn, bất cẩn thức trắng đêm không về. Khi hai chúng tôi trèo qua tường trường quay lại, cửa ký túc xá vẫn chưa mở.
Buổi sáng đầu Đông vẫn lạnh buốt, tôi đứng trong gió rét giậm chân liên tục. Đàn anh cởi áo khoác, choàng lên người tôi.
Đúng lúc ấy, cửa ký túc xá mở ra, Khương Diệc Thành bước từ bên trong ra ngoài.
Tôi có chút lúng túng. Bởi vừa rồi lúc khoác áo cho tôi, đàn anh còn ghé sát lau khóe môi tôi, bảo rằng sau bữa sáng vẫn còn dính gì đó.
Nhưng hiển nhiên là tôi nghĩ nhiều rồi, Khương Diệc Thành dường như chẳng hề nhìn thấy chúng tôi. Anh đi thẳng qua bên cạnh, không liếc lấy một lần.
4.
Đàn anh hẹn tôi ra ngoài ngày càng thường xuyên hơn. Cho đến một hôm, khi đang nghỉ giữa giờ trên sân bóng rổ, anh ấy gửi cho tôi một tin nhắn.
[Hẹn hò với anh nhé?]
Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngây người mất mấy giây. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một quả bóng rổ đập thẳng vào đầu tôi.
Tôi ngất tại chỗ.
Trong cơn choáng váng, dường như có ai đó đang ôm tôi chạy đi. Đến khi tỉnh lại, tôi không sao ngờ được rằng người ngồi bên cạnh mình lại là Khương Diệc Thành. Anh tiện tay ném thứ gì đó sang, tôi vội chụm hai tay đón lấy.
Lạnh ngắt.
Là một chiếc nhẫn. Chỉ có điều đeo lên thì hơi rộng.
Đầu óc tôi quay cuồng, tim đập loạn nhịp, "Ý anh là gì?"
Thế nhưng thứ đáp xuống lại là một nụ hôn trên trán.
Khương Diệc Thành không trả lời, chỉ có gương mặt anh được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu vàng nhạt.
Chương 2:
Suốt nhiều năm sau đó, vì sao anh đột nhiên chấp nhận tôi vẫn luôn là bí ẩn khiến tôi không tài nào hiểu nổi.
Nhưng tôi không ngờ rằng, sẽ có một ngày chân tướng ấy được phơi bày theo cách như vậy.











