Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Đáng tiếc, trên đời không có nhiều mãi mãi như vậy.
Máy bay xuyên qua tầng mây, thành phố ấy và con người ấy không còn nhìn thấy được nữa.
Khi máy bay hạ cánh, nơi đó đang là buổi sáng.
Tôi kéo vali bước ra khỏi nhà ga.
Gió lạnh lùa vào cổ áo, cũng là một mùa đông giống như trong nước.
Nhưng bầu trời rất xanh, xanh đến mức có phần không chân thật.
Tôi không tới khách sạn, mà gọi một chiếc xe đi tới thị trấn nhỏ mà tôi đã nhờ người tìm hiểu từ mấy tháng trước.
Đó là một nơi nhỏ bé nằm dưới chân núi tuyết, dân số chưa tới một nghìn người, yên tĩnh như bị cả thế giới lãng quên.
Căn nhà là một tòa nhà gỗ cũ hai tầng, trước đây từng là một quán cà phê, đã đóng cửa rất lâu.
Tôi đứng trước cửa, người môi giới đưa chìa khóa tới.
“Cô Lâm, cô chắc chắn muốn mua nơi này sao? Chỗ này ngay cả khách du lịch cũng không có nhiều.”
Tôi nhận chìa khóa, mở cửa.
Bên trong rất cũ, sàn nhà phát ra tiếng kẽo kẹt.
Nhưng cửa sổ rất lớn, đối diện thẳng với núi tuyết. Ánh nắng tràn vào, chiếu bụi trong không khí lấp lánh như bột vàng.
“Chọn nơi này.”
Tiền bạc đối với tôi không phải vấn đề.
Số tiền giành được sau vụ kiện, cộng với tiền bán cổ phần, đủ để tôi tiêu mấy đời.
Nhưng tôi không muốn chỉ tiêu tiền.
Tôi muốn tìm một việc gì đó cho bản thân làm.
Trong hai tháng tiếp theo, tôi thuê đội thi công ở địa phương sửa sang lại tòa nhà cũ.
Tầng một được cải tạo thành quán cà phê và quầy lễ tân, tầng hai chia thành năm căn phòng, mỗi phòng đều có một ô cửa sổ có thể nhìn thấy tuyết.
Trước cửa treo một tấm biển gỗ, bên trên viết cùng một câu bằng tiếng Anh và tiếng Trung:
“Nhà nghỉ Miên Miên.”
Con gái của tôi.
Tôi biết con bé không thể trở về nữa.
Nhưng tôi muốn con bé sống trong ký ức của tôi, sống dưới ngọn núi tuyết này, sống trong nụ cười của từng vị khách.
Ngày tháng cứ như vậy trôi qua.
Có người tới, có người rời đi.
Tôi học được cách nướng bánh mì, học cách sửa ống nước, học cách chăm sóc đủ loại hoa cỏ.
Có những đêm đóng cửa muộn, tôi ngồi trong sân, nhìn bầu trời đầy sao, thỉnh thoảng cũng nhớ tới những người ấy.
Châu Dật An, Ôn Ôn, mẹ tôi.
Những chuyện đó giống như đã trôi qua rất lâu, lại giống như vừa mới xảy ra.
Ban đầu khi nhớ tới, lồng ngực vẫn sẽ nghẹn lại.
Sau đó dần dần, cảm giác ấy nhạt đi, không còn đau đến thế nữa.
Có một vài thứ, chẳng biết từ lúc nào, tôi đã buông xuống.
Không phải tôi đã tha thứ cho họ.
Mà là tôi đã buông tha cho chính mình.
Lần nữa nghe được tin tức về Châu Dật An là ba năm sau.
Mẹ anh ta không biết lấy số điện thoại của tôi từ đâu.
Bà gửi rất nhiều tin nhắn:
“Tri Hạ, Dật An nó… nhập viện rồi. Xuất huyết dạ dày, vẫn luôn gọi tên con. Bác biết bác không có mặt mũi cầu xin con, nhưng con có thể… gọi cho nó một cuộc điện thoại không?”
Tôi đọc hai lần.
Trong lòng còn bình tĩnh hơn mình tưởng tượng.
Ngoài cửa sổ nổi gió, những chậu hoa trên ban công cần được mang vào.
Tôi cầm điện thoại lên, chặn số đó.
Sau đó đứng dậy đi chuyển những chậu hoa.
Kết quả vừa chuyển xong, gió lại ngừng thổi.
Tôi nằm xuống sàn, thở ra một hơi thật dài.
Trước đây tôi từng cho rằng, buông bỏ là khóc lớn một trận, là gào thét đến khản giọng, là một ngày nào đó đột nhiên nghĩ thông suốt.
Bây giờ tôi mới biết, buông bỏ không phải chuyện xảy ra trong chớp mắt.
Nó diễn ra từng chút một, giống như tuyết tan, giống như vết thương đóng vảy, giống như hoa trong sân nở rồi tàn, tàn rồi lại nở.
Những người ấy và những chuyện ấy vẫn còn ở đó, nhưng không thể làm tổn thương tôi nữa.
“Bà chủ, còn phòng không?”
Ngoài cửa vang lên giọng một vị khách.
“Còn.”
Tôi đứng dậy đi mở cửa.
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, nhưng may mắn là sau cơn mưa, trời cuối cùng cũng đã sáng.











