Chương 19: Ký Ức Dư Âm
Đèn hậu trường rực sáng hắt lên mái tóc đen dài của Nhược Hy, phản chiếu ánh tím vàng nhạt trên làn da trắng mịn. Trước mặt cô, gương trang điểm lấp lánh những bóng đèn nhỏ, khung cảnh nhộn nhịp phía sau dần mờ xa như thể cô và chiếc bóng trong gương là hai thế giới tách biệt. Bàn tay cô khẽ chạm vào cánh lan trắng ép khô trong ví, ngón tay run nhẹ không rõ vì lạnh hay vì cảm giác trống rỗng trào dâng không kiểm soát.
Tiếng giày cao gót, tiếng trợ lý, tiếng đạo diễn hối thúc vang lên như sóng, nhưng tất cả chỉ càng khiến không khí quanh cô thêm đặc quánh. Cô nhận ra bản thân đã quá quen thuộc với sự cô độc giữa đám đông, quá thuần thục việc hóa thân vào nhân vật để che giấu những điều không thể gọi tên. Ánh mắt Nhược Hy thoáng nhìn sang Gia Bảo đang rón rén bước đến, tập kịch bản ôm sát ngực.
“Chị Hy, cảnh này nặng lắm. Chị ổn chứ?” Gia Bảo hỏi nhỏ, giọng lộ vẻ căng thẳng.
“Chị ổn.” Nhược Hy đáp, môi cười nhạt, đôi mắt vẫn không rời hình ảnh phản chiếu. Thật ra, cô không biết bản thân đang ổn hay chỉ đang diễn tròn vai một người ổn.
Gia Bảo liếc nhìn cô, rồi khẽ thì thầm: “Em nghe nói Khánh Linh vừa tung tin mới. Cẩn thận nhé.”
Cô chỉ gật đầu, không nói thêm. Ngoài hành lang, tiếng gọi thúc giục vang lên: “Nhược Hy, chuẩn bị vào cảnh!”
Cô đứng dậy, khoác lên mình lớp mặt nạ chuyên nghiệp, sải bước qua hành lang chật hẹp. Đạo diễn chờ sẵn, ánh mắt không rời khỏi cô: “Cảnh này, em phải diễn nỗi đau mất mát lớn nhất. Đừng nghĩ, hãy cảm nhận.”
Nhược Hy mỉm cười, không đáp. Nỗi đau lớn nhất – liệu cô còn biết nó là gì không? Hay tất cả đã bị xóa mờ bởi những bàn tay vô hình?
Cô bước vào trường quay, ánh đèn rọi thẳng lên khuôn mặt. Bạn diễn nam quỳ xuống, giọng khàn đặc: “Đừng rời xa anh… Anh không sống nổi nếu thiếu em.”
Nhược Hy ngẩng nhìn, đôi mắt nâu ánh vàng thoáng ngơ ngác. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh biến mất, chỉ còn cảm giác nghẹn thắt nơi lồng ngực. Một sợi dây mảnh vô hình siết lấy tim cô, kéo căng từng hơi thở. Đôi mắt bạn diễn nhòe dần, hình ảnh trước mặt vỡ ra, thay bằng một bóng dáng cao lớn, lạnh lùng, đôi mắt xám sâu thẳm lướt qua tâm trí cô như một tia chớp.
Bàn tay cô run bắn. Đạo diễn hét lớn: “Cắt! Em sao vậy, Nhược Hy?”
Cô siết chặt bàn tay, cố kìm nước mắt. “Em xin lỗi… Cho em ít phút.” Nói xong, cô vội vã rời trường quay, hành lang phía sau tối sẫm như nuốt lấy cô.
Gia Bảo chạy theo, vừa thở vừa hỏi: “Chị lại thấy gì sao? Dị năng…?”
Nhược Hy lắc đầu, giọng như lạc vào khoảng không: “Chị không biết. Chỉ thấy thiếu mất một thứ gì đó. Như có một người rất quan trọng đã biến mất khỏi đời mình, mà chị không thể nhớ nổi tên, nổi mặt…”
Gia Bảo kéo cô vào phòng hóa trang nhỏ, đóng cửa lại, không khí bên trong lặng ngắt. “Chị tin vào định mệnh không?” Cậu hỏi, giọng khàn hẳn.
“Chị không biết. Nhưng cảm giác này… cứ như sợi dây nào đó từng gắn bó sâu sắc, giờ chỉ còn lại một đầu lơ lửng.”
Gia Bảo nhìn cô, ánh mắt sau gọng kính bỗng sâu thẳm lạ kỳ. “Em tin, có những sợi dây không thể cắt đứt. Có thể ký ức bị xóa, nhưng cảm xúc thật thì vẫn còn.”
Tiếng gõ cửa thúc giục. Nhược Hy lau nước mắt, hít sâu rồi bước ra, gương mặt trở lại nét điềm tĩnh thường ngày. Cô nhập vai, hoàn thành cảnh quay dưới những tràng pháo tay, nhưng trong lòng chỉ thấy trống rỗng. Bên ngoài, mọi người rộn ràng, chỉ mình cô với nỗi lạc lõng không thể giải thích.
***
Đêm buông, Nhược Hy rời phim trường. Thành phố rực sáng bởi những biển quảng cáo, màn hình led chạy dọc theo những tòa cao ốc. Trên một màn hình lớn, hình ảnh cô xuất hiện: “Minh tinh Lâm Nhược Hy lại vướng tin đồn hẹn hò tổng tài bí ẩn.”
Cô dừng lại, nhìn lên chính nụ cười hoàn hảo của mình, rồi khẽ nhếch môi. Phía sau, Gia Bảo theo sát, khẽ nhắc: “Chị đừng để ý mấy tin đó. Showbiz vốn vậy mà.”
Cô không đáp, trong lòng bỗng trào lên nỗi sợ không tên. Không phải sợ scandal, mà là sợ mất đi một phần bản thân – phần ký ức mà cô không biết đã từng có những gì.
Về đến nhà, Nhược Hy ngồi lặng trên sofa, cánh lan trắng đặt trên bàn. Điện thoại bất ngờ reo, màn hình hiện số lạ.
Cô do dự, rồi nhấc máy. “A lô?”
“Lâm Nhược Hy?” Giọng phụ nữ sắc lạnh vang lên. “Tôi là Phan Khánh Linh.”
Nhược Hy cảnh giác: “Chị gọi tôi có việc gì?”
“Có vài hình ảnh cô cần xem. Nếu không, ngày mai sẽ xuất hiện trên trang nhất.” Giọng Khánh Linh đều đều, không chút cảm xúc.
“Ở đâu?”
“Quán cà phê số 9, đường Bạch Dương. Mười giờ tối. Đến một mình.”
Điện thoại tắt. Nhược Hy ngồi bất động, cảm giác bất an len lỏi. Gia Bảo nhìn cô dò hỏi, nhưng cô chỉ lắc đầu: “Chị ra ngoài một lát. Em ở lại.”
Gia Bảo mím môi, ánh mắt lo lắng: “Nếu có gì, nhắn cho em ngay.”
Cô gật đầu, khoác áo, rời khỏi căn hộ.
***
Quán cà phê số 9 chìm trong ánh vàng lặng lẽ. Phan Khánh Linh ngồi cạnh cửa sổ, tóc ngắn ôm sát khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Nhược Hy khi cô bước vào.
“Ngồi đi.” Khánh Linh chỉ tay xuống ghế đối diện.
Nhược Hy ngồi xuống, giữ vẻ bình thản. “Chị muốn gì?”
Khánh Linh đẩy qua một xấp ảnh. “Cô nhận ra người này không?”
Bức ảnh chụp một người đàn ông đứng bên cầu, khuôn mặt góc cạnh, mắt xám lạnh. Tim Nhược Hy đập mạnh, nhưng cô nén lại. “Tôi không biết.”
Khánh Linh nhếch môi: “Cô chắc chứ? Tôi nhìn thấy quá khứ qua từng bức ảnh. Người này xuất hiện trong ký ức cô, không ít lần.”
Nhược Hy siết chặt tay, giữ ánh mắt bình thản. “Chị muốn gì?”
“Tôi muốn biết dị năng của cô. Và tôi muốn cô giúp tôi xóa một ký ức – ký ức về một người mà tôi không thể quên.”
Không khí đặc lại, chỉ còn tiếng nhạc nền nhè nhẹ. Nhược Hy nhìn Khánh Linh, thấy rõ trong ánh mắt ấy là một vực sâu tuyệt vọng pha lẫn tham vọng không đáy.
“Nếu tôi giúp chị, chị sẽ giữ bí mật cho tôi?” Nhược Hy hỏi, giọng khàn.
“Nếu cô giữ bí mật cho tôi.” Khánh Linh đáp, môi mím chặt.Hai người lặng lẽ nhìn nhau, bóng họ đổ dài trên bức tường vàng nhạt.
***
Trở về, Nhược Hy đứng lặng bên cầu, gió lạnh thổi qua cuốn theo hương hoa thoang thoảng. Cô nhìn xuống dòng nước, hình ảnh người đàn ông trong ảnh lẩn quất trong tâm trí. Bàn tay cô run lên, chạm vào mặt dây chuyền tím vàng giấu dưới áo.
Một tia sáng lóe lên, ký ức mơ hồ kéo về – một cái ôm, một lời hứa vang vọng: “Anh sẽ luôn ở đây.” Nước mắt cô trào ra, nhưng khi cố níu lấy, mọi thứ lại tan biến như khói.
Tiếng còi xe kéo cô về thực tại. Cô lặng lẽ quay về căn hộ, ngồi bất động, mắt nhìn trân trân cánh lan trắng trên bàn, lòng ngập tràn nỗi nhớ không tên.
***
Sáng hôm sau, lịch trình kéo Nhược Hy vào vòng xoáy mới. Phía trước là hàng chục máy quay, ánh đèn chớp nháy, khán giả reo hò. Cô mỉm cười, ký tặng, trả lời phỏng vấn, tất cả đều hoàn hảo. Chỉ có Gia Bảo nhận ra đôi mắt cô ngày càng mệt mỏi.
Trong một góc vắng, Gia Bảo đưa cho cô chiếc hộp nhỏ: “Có người gửi cho chị. Không đề tên.”
Nhược Hy mở hộp, bên trong là chiếc vòng tay mặt đá tím vàng. Cô cầm lên, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Trên mặt đá, dòng chữ nhỏ khắc chìm: “Dù ký ức bị xóa, sợi dây vẫn còn.”
Nước mắt cô rơi, nhưng cô không khóc thành tiếng. Gia Bảo chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai cô, không nói gì.
***
Đêm đó, Nhược Hy nằm mơ. Trong giấc mơ, cô đứng giữa biển người xa lạ, ai cũng lướt qua không nhìn thấy cô. Ở phía xa, bóng một người đàn ông cao lớn quay lưng lại. Cô chạy đến, gọi mãi không ai đáp. Khi sắp chạm vào, bóng ấy tan biến, chỉ còn lại sợi dây tím vàng vắt giữa hai bàn tay cô, rực sáng như hoàng hôn.
Cô choàng tỉnh, tim đập dồn. Điện thoại rung, tin nhắn từ số lạ: “Có những sợi dây không thể cắt đứt.”
Cô siết chặt chiếc vòng tay, nước mắt lăn dài.
***
Ngày tiếp theo, đoàn phim chuyển địa điểm. Sân khấu lớn, ánh sáng rực rỡ. Nhược Hy hóa thân thành nhân vật mới, đôi mắt bình thản, nhưng sâu bên trong là sóng ngầm dữ dội.
Khi diễn cảnh tay chạm tay bạn diễn, một luồng khí lạnh bất ngờ chạy dọc sống lưng cô. Trong khoảnh khắc, mọi âm thanh biến mất, chỉ còn tiếng tim đập. Trước mắt cô, hàng trăm sợi dây phát sáng lơ lửng trên không, mỗi sợi nối cô với một người xa lạ, chỉ duy nhất một sợi dây tím vàng kéo dài về phía bóng người mờ nhạt đang đứng đợi.
Cô đưa tay về phía đó, sợi dây rung lên, ánh sáng bùng nổ. Ký ức vỡ òa – tiếng cười, cái ôm, lời hứa chưa bao giờ rời xa.
Tiếng đạo diễn hét lên: “Cắt! Nhược Hy, em sao vậy?”
Cô choàng tỉnh, toàn thân run rẩy. Bạn diễn đỡ lấy cô: “Em ổn không?”
“Em… không biết.” Nhược Hy lắc đầu, nước mắt nhòe mi.
Gia Bảo lập tức kéo cô ra khỏi trường quay. “Chị thấy gì?”
“Chị vừa thấy… sợi dây định mệnh. Rất thật. Rất đau.” Giọng cô nghẹn lại.
Gia Bảo ôm cô, khẽ vỗ lưng: “Chị không đơn độc. Em ở đây.”
Nhược Hy gục đầu lên vai Gia Bảo, thì thầm: “Nếu chị không nhớ được anh ấy thì sao? Nếu sợi dây ấy đã bị cắt đứt vĩnh viễn thì sao?”
Gia Bảo thì thầm: “Nếu định mệnh đã nối lại một lần, nó sẽ không dễ dàng biến mất đâu.”
***
Tối muộn, Nhược Hy ngồi lặng trong phòng, ánh đèn vàng nhạt phủ lên khuôn mặt mỏi mệt. Cô đặt chiếc vòng tay lên bàn, nhìn chằm chằm vào mặt đá tím vàng, một ý nghĩ điên rồ lóe lên: nếu cô có thể chạm vào ký ức của chính mình, liệu có thể lấy lại những gì đã mất?
Cô khép mắt, tập trung toàn bộ ý chí, bàn tay run rẩy đặt lên mặt đá. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, từng mảnh ký ức vụn vỡ loáng thoáng hiện về – tiếng cười vang trong mưa, bàn tay ai đó siết chặt vai cô, lời thì thầm: “Anh sẽ luôn ở đây, cho dù em có quên anh.”
Nước mắt trào ra, nhưng khi mở mắt, mọi thứ lại tan biến chỉ còn dư âm nặng trĩu trong lồng ngực.
Điện thoại reo, lần này là Gia Bảo. “Chị Hy, em vừa nghe tiếng thì thầm trong phòng hóa trang. Có ai đó đang nhắm vào chị. Cẩn thận.”
Cô siết chặt điện thoại. “Ai?”
“Không rõ, chỉ nghe tiếng ‘Khế Ước’, rồi một giọng đàn ông: ‘Sợi dây đó… không thể để tồn tại.’”
Toàn thân Nhược Hy lạnh buốt. Cô biết, những hiểm họa cũ chưa từng biến mất, chúng chỉ lặng lẽ chờ thời cơ.
***
Ở một nơi khác, Phan Khánh Linh đứng trong phòng làm việc, ánh mắt lướt qua những bức ảnh ngôi sao dán kín tường. Trên bàn, đoạn phim quay chậm hình ảnh Nhược Hy siết cánh lan trắng, đôi mắt ngấn lệ. Khánh Linh khép mắt, tiếng nói năm xưa vang vọng: “Nếu có thể xóa sạch ký ức này, tôi sẽ làm mọi thứ…”
Cô mở mắt, nhắn một dòng ngắn lên điện thoại: “Chúng ta đã bắt đầu, không ai được phép dừng lại.”
***
Đêm khuya, Nhược Hy ngồi trên ban công, gió lùa qua mái tóc dài. Thành phố sáng đèn trải rộng dưới chân, ánh đèn vàng nhạt hắt lên gương mặt cô, phản chiếu trong mắt là nỗi cô đơn và quyết liệt pha trộn. Chiếc vòng tay tím vàng phát sáng lặng lẽ trên cổ tay, nhắc nhở cô về một sợi dây chưa từng thực sự biến mất.
Ở đâu đó trong thành phố, một người đàn ông cao lớn đứng lặng dưới cột đèn, mắt xám lạnh hướng về phía ban công sáng đèn. Trong tay anh, một sợi dây tím vàng lấp lánh, đầu dây còn lại khẽ rung động trong gió.
Giữa màn đêm yên tĩnh, âm thanh mơ hồ vọng lại: “Chúng ta sẽ gặp lại, dù ký ức có bị xóa sạch.”
Nhược Hy siết chặt chiếc vòng, lòng trào lên khát khao mãnh liệt: Nếu định mệnh có thể nối lại, cô sẽ không để nó đứt gãy thêm lần nào nữa.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, màn hình hiện số lạ, chỉ một dòng tin: “Sợi dây chưa kết thúc. Sự thật sắp phơi bày.”
Bên ngoài, thành phố vẫn không ngủ. Trong bóng tối, những sợi dây vô hình khẽ rung lên, báo hiệu một cơn bão mới đang đến gần.











