Chương 1: Tử Vong Trọng Sinh
Bóng tối. Sự im lặng tuyệt đối nuốt chửng mọi cảm giác, chỉ còn lại nỗi lạnh buốt lan dần trong tim Dương Thiên. Anh không biết mình đã chết như thế nào, chỉ nhớ khoảnh khắc lưỡi dao lạnh ngắt xuyên qua lưng, ánh mắt kẻ từng gọi là bạn lấp lóe sự phản bội và màn hình máy tính vẫn nhấp nháy những dòng mã dang dở. Cơn đau mơ hồ rồi tan đi, ý thức trượt khỏi xác thân, rơi vào khoảng không vô tận không ánh sáng, không âm thanh, không cảm xúc.
Bỗng, một giọng nói vang vọng trong đầu, lạnh lùng như tiếng chuông định mệnh:
— Ký chủ Dương Thiên. Sinh mệnh cũ: Kết thúc. Đang tái cấu trúc linh hồn. Chuẩn bị tiếp nhận Hệ Thống Chúa Tể.
Khoảnh khắc ấy, mọi ký ức vụt sáng rồi sụp đổ, để lại một khoảng trống lạ lẫm. Anh không còn cảm thấy cơ thể mình, chỉ là một luồng ý niệm mỏng manh trôi dạt giữa hai bờ sinh tử. Dường như có hàng trăm sợi chỉ vô hình quấn quanh, kéo anh xuyên qua hư vô, vặn xoắn và tái tạo từng mảnh linh hồn.
Bất ngờ, ánh sáng lạnh bừng lên trong tâm trí. Anh mở mắt. Không gian đầu tiên hiện ra trước mặt là một bầu trời chìm trong khói lửa, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Tiếng gào thét, tiếng kim loại va chạm, tiếng vó ngựa dồn dập hòa cùng tiếng hét xé rách bầu không khí.
Cơn đau nhức đầu nhói lên, từng ký ức xa lạ lẫn lộn giữa quá khứ và hiện tại xô vào nhau. Dương Thiên lặng lẽ kiểm tra bản thân: cơ thể cao gầy, mái tóc đen dài được buộc gọn sau gáy, đôi mắt xám lạnh như băng, vết sẹo hình tia chớp hằn sâu bên má trái. Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận rõ sức mạnh dẻo dai, cơ thể tuy xa lạ nhưng không yếu đuối.
Bên cạnh, xác một người đàn ông xa lạ nằm bất động, mắt trợn trừng, cổ họng bị cắt sâu đến tận xương. Đất dưới tay lạnh ẩm, hơi máu nồng nặc len vào từng hơi thở.
Trước khi kịp định thần, một bảng dữ liệu trong suốt xuất hiện ngay trước mắt, chỉ mình anh có thể nhìn thấy:
“Hệ Thống Chúa Tể đã kết nối. Xin chào, Dương Thiên. Chúc mừng ký chủ thức tỉnh. Kích hoạt quyền hạn Chúa Tể: Nhiệm vụ, Cửa Hàng, Kỹ Năng, Quản Lý Hệ Thống, Thăng Cấp, Tái Tạo Kỹ Năng.”
Cảm giác quyền lực như sóng điện chạy dọc sống lưng. Anh nén nhịp thở, lập tức lấy lại bình tĩnh vốn có của một lập trình viên từng sống trong thế giới logic lạnh lùng. Dòng chữ tiếp theo hiện lên:
“Nhiệm vụ khởi đầu: Sinh tồn. Yêu cầu: Đánh bại tối thiểu một kẻ địch. Bảo vệ mục tiêu đặc biệt: Lý Vũ Nguyệt. Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng Tái Tạo, nâng cấp quyền hạn Chúa Tể.”
Một tiếng hét vang lên ngay sát bên tai. Dương Thiên vội cúi xuống, tránh lưỡi kiếm lóe sáng xé gió bổ thẳng vào đầu. Phản xạ như bản năng, anh xoay người, bắt lấy cổ tay đối phương, dùng lực hất mạnh khiến gã áo choàng đen ngã sõng soài. Không chần chừ, anh nhặt vũ khí, mũi kiếm đâm xuyên yết hầu đối phương. Máu bắn tung tóe lên mu bàn tay, lạnh lẽo mà quen thuộc.
Bảng hệ thống ngay lập tức cập nhật: “Đã đánh bại kẻ địch. Kích hoạt kỹ năng Tái Tạo.”
Một luồng sóng dữ liệu tràn vào đầu óc, mang theo thông tin và ký ức chiến đấu của đối phương. “Kiếm kỹ Sát Thủ Sơ Cấp” được tái tạo hoàn chỉnh, các động tác sát thủ trở nên tự nhiên như thở.
Anh chưa kịp nghỉ, ba tên áo choàng đen khác đã lao đến. Chúng phối hợp bài bản, một tên ập đến chính diện, hai tên còn lại chia cắt hai bên. Dương Thiên lùi nửa bước, mắt đảo nhanh, kiếm vung lên như sấm sét. Tên thứ nhất vung rìu bổ xuống, anh né sang, khuỷu tay thúc thẳng vào bụng, kiếm đâm xuyên sườn. Một tên khác dùng roi quấn chân, Dương Thiên tung chân đá bật, tay trái khóa cổ tay đối phương, bẻ ngược khiến tiếng xương gãy vang lên rợn người. Tên cuối cùng chỉ kịp thấy ánh bạc lóe lên trước mắt, rồi lưỡi kiếm lạnh xuyên qua ngực.
Ba xác người đổ xuống, máu loang đỏ mặt đất. Dòng hệ thống lạnh lùng vang lên: “Thu thập kỹ năng: Trận Pháp Phong Ấn Sơ Cấp, Cường Hóa Thể Chất Sơ Cấp, Ám Sát Cận Chiến Sơ Cấp.”
Dòng sức mạnh mới hòa vào mạch máu, cơ bắp siết lại, phản xạ nhạy bén hơn trước. Anh liếc nhìn bảng nhiệm vụ: “Mục tiêu đặc biệt: Lý Vũ Nguyệt. Trạng thái: Nguy hiểm.”
Một tiếng kêu đau đớn vọng lên phía sau rặng cây. Dương Thiên không do dự, lao thẳng về phía đó. Cơ thể anh phản ứng nhanh nhẹn đến kinh ngạc, từng động tác đều chuẩn xác, không một chút thừa. Anh lướt qua những vũng máu, né tránh các đòn tấn công mù quáng, hướng thẳng về phía mục tiêu hệ thống chỉ dẫn.
Trong rừng cây rậm rạp, một cô gái tóc trắng ngã quỵ, thân thể bê bết máu. Hai tên áo choàng đen ép sát, một tên giơ kiếm nhắm thẳng vào tim cô. Không chần chừ, Dương Thiên kích hoạt “Tăng tốc Sát Thủ”, thân hình mờ đi như bóng ma. Trong nháy mắt, anh đã áp sát phía sau, mũi kiếm đâm xuyên lưng tên gần nhất, rồi quét ngang đánh bật kiếm của tên còn lại.
Cô gái ngẩng đầu, ánh mắt tím sâu thẳm lóe lên tia sáng bất khuất. Dù vết thương loang lổ, cô vẫn giữ chặt đoản đao, không hề lùi bước.
— Lý Vũ Nguyệt? — Dương Thiên hỏi, giọng trầm lạnh.
Cô cau mày, ánh nhìn sắc bén lướt qua anh, đánh giá nhanh rồi gật đầu. Lời chưa kịp thốt ra, một đoàn áo giáp bạc tràn tới, đầu lĩnh hét lớn:
— Giết sạch tàn dư tà giáo! Ai chống cự, giết không tha!
Không khí đặc quánh sát khí. Dương Thiên kéo Lý Vũ Nguyệt đứng dậy, thì thầm:
— Cô còn chiến đấu được chứ?
— Chỉ cần giữ chân bọn chúng năm phút. — Giọng cô bình thản, môi trắng bệch nhưng đôi mắt không hề run sợ.
Đội áo giáp bạc tản ra bao vây, khiên và thương dựng thành hàng. Một tên cao lớn chỉ thẳng mũi thương:
— Hai kẻ khả nghi! Nộp mạng!
Dương Thiên không đáp, mắt xám bạc ánh lên tia lạnh lùng. Anh kích hoạt toàn bộ kỹ năng vừa nhận, thân thể bùng nổ sức mạnh. Anh lao lên, kiếm vẽ một đường bạc chói lọi, đập tan khiên đầu tiên rồi lướt nhanh như gió xuyên qua hàng phòng ngự. Ba tên áo giáp ngã gục trong một hơi thở.
Lý Vũ Nguyệt lập tức tận dụng khoảng trống, đoản đao lướt nhẹ như cánh chim, cắt phăng động mạch cổ của tên gần nhất. Những tên còn lại lùi lại, ánh mắt hoảng sợ trước tốc độ và sự lạnh lùng không tưởng của hai người.
Đội trưởng áo bạc rút trường kiếm, lưỡi kiếm bốc cháy rừng rực, lao thẳng về phía Dương Thiên. Anh vận dụng “Cường Hóa Thể Chất”, đón đỡ không chút sợ hãi. Lửa cuộn lên, nhưng kiếm của đối phương bị chặn đứng trong nháy mắt. Dương Thiên đạp mạnh, đẩy hắn lùi lại, rồi mũi kiếm đâm xuyên giáp ngực. Đội trưởng trợn mắt, gục xuống.
Hệ thống cảnh báo: “Kẻ địch cấp cao phát hiện. Đề nghị kích hoạt quyền hạn Chúa Tể.”
Bảng hệ thống hiện lên: “Bạn có muốn tạm thời nâng cấp kỹ năng Ám Sát Cận Chiến lên Trung Cấp? Tiêu hao: 500 điểm Năng Lượng. Phần thưởng: Tăng mạnh khả năng di chuyển và tốc độ ra đòn.”
Dương Thiên không ngần ngại: “Kích hoạt.”
Cảm giác từng tế bào bùng cháy, anh lướt tới, chỉ còn tàn ảnh chớp nhoáng, trong năm hơi thở đã hạ thêm bảy kẻ địch. Lý Vũ Nguyệt cũng không kém, thần khí trong tay tỏa ra luồng sáng bạc, bánh xe nhỏ xuất hiện trên lòng bàn tay. Không gian quanh cô rung động, thời gian như ngưng đọng. Một tên địch vừa vung kiếm, động tác chậm lại như rơi vào bùn lầy, để mặc cô đâm xuyên tim.
Những kẻ còn lại tháo chạy tán loạn. Dương Thiên dừng lại, thở đều, ánh mắt lạnh lùng nhìn xác người ngổn ngang dưới chân. Bên trong, cảm giác trống rỗng trào dâng, như thể mọi thứ chỉ là một ván cờ vô nghĩa.
Lý Vũ Nguyệt thu hồi thần khí, đôi mắt tím liếc anh dò xét.
— Ngươi không phải người nơi này.
Câu nói như một sự thật hiển nhiên. Dương Thiên không phủ nhận, ánh mắt hướng về cô gái lạ lẫm mà thân thuộc một cách kỳ lạ.
— Ngươi là mục tiêu hệ thống giao cho ta bảo vệ. — Anh đáp, giọng bình thản. — Ta là Dương Thiên.
Lý Vũ Nguyệt nhếch môi, một nụ cười nhạt lướt qua gương mặt tái nhợt.
— Ta là Lý Vũ Nguyệt. Nếu hệ thống chọn ngươi, ta tin.
Bầu không khí căng thẳng dịu xuống. Dương Thiên chăm chú nhìn bảng hệ thống hiện lên thông tin mới: “Phát hiện năng lực đặc biệt: Thần khí Thời Gian Luân. Đề nghị thiết lập Đồng Chủ Hệ Thống với Lý Vũ Nguyệt. Kích hoạt chức năng hỗ trợ đồng đội, mở khóa kỹ năng đặc biệt.”
Anh xác nhận. Một luồng sáng bạc lan từ ngực, kết nối với chiếc bông tai hình lông vũ trên tai Lý Vũ Nguyệt. Cô khẽ rùng mình, ánh mắt lóe lên kinh ngạc, rồi trở nên kiên định hơn bao giờ hết.
“Chức năng Đồng Chủ hoàn thành. Năng lực hỗ trợ: Đồng bộ kỹ năng, chia sẻ trạng thái, phối hợp nhiệm vụ.”
Bóng tối quanh họ như lùi xa. Dương Thiên liếc nhìn chiến trường vắng lặng, xác người và vệt máu loang khắp đất. Anh cúi xuống kiểm tra vũ khí trên xác kẻ địch, phát hiện một viên đá nhỏ phát sáng nhè nhẹ. Hệ thống thông báo: “Tinh Thạch Năng Lượng – vật phẩm cấp thấp, dùng để nâng cấp kỹ năng hoặc đổi vật phẩm trong Cửa Hàng Chúa Tể.”
Anh cất viên đá vào túi, quay sang Lý Vũ Nguyệt. Cô đã buộc lại vết thương nơi cánh tay, gương mặt không lộ chút đau đớn nào, chỉ có ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.— Ngươi từ đâu đến? — Cô hỏi, giọng nhẹ như gió.
— Một nơi không còn tồn tại, ít nhất là với ta. — Anh đáp, mắt hướng về chân trời xa. — Kiếp trước, ta là lập trình viên. Bị phản bội, chết. Tỉnh lại ở đây, ký ức còn nguyên.
Ánh nhìn cô lóe lên tia đồng cảm, rồi lại che giấu rất nhanh.
— Đại Lục này không dung kẻ yếu. Nếu ngươi sở hữu hệ thống Chúa Tể, sẽ là mục tiêu của mọi thế lực.
Dương Thiên hiểu rõ, từ lúc này, anh đã không còn là một kẻ bình thường. Quyền lực, hiểm nguy, trách nhiệm đang chờ phía trước.
— Kế hoạch của ngươi? — Cô hỏi.
— Sống sót. Sau đó, phá vỡ xiềng xích mà hệ thống này áp đặt lên tất cả.
Lý Vũ Nguyệt khẽ cười, nụ cười nhạt nhưng ánh lên nơi khóe mắt.
— Nếu vậy, ta sẽ đi cùng ngươi. Ta không còn gì để mất, ngoài chính mình.
Tiếng gầm vang lên phía xa. Dương Thiên kéo cô nấp sau tảng đá lớn. Từ cuối con dốc, hơn hai mươi bóng đen xuất hiện, dẫn đầu là người khoác áo choàng đen dài, mắt đỏ rực, dáng gầy mảnh. Cái tên hiện lên trong bảng hệ thống: “Cố Minh Triết – Trưởng giáo phái tà ác, Siêu Phàm Trung Cấp. Mục tiêu nguy hiểm.”
Cố Minh Triết cất tiếng, giọng lạnh lẽo vang vọng:
— Lũ vô dụng các ngươi để mục tiêu chạy thoát? Đem đầu tới nhận tội!
Năm sát thủ quỳ rạp dưới chân hắn, run rẩy. Hắn phẩy tay. Năm bóng đen tan thành tro bụi trong tiếng thét tuyệt vọng. Bóng tối quanh hắn như sống dậy, quấn quanh thân thể, khí lạnh tràn ngập không gian.
Hệ thống nhắc nhở: “Cảnh báo: Đối phương sở hữu năng lực thao túng bóng tối, triệu hồi linh hồn. Đề nghị tránh giao chiến trực diện khi chưa xác định hết sức mạnh.”
Lý Vũ Nguyệt nghiến răng, thì thầm:
— Hắn chính là kẻ đã diệt tộc ta.
Ánh mắt cô rực lửa phẫn nộ, nhưng lý trí vẫn giữ vững. Dương Thiên đặt tay lên vai cô, ánh nhìn kiên định:
— Không cần liều mạng bây giờ. Ta sẽ lấy đầu hắn, nhưng không phải hôm nay.
Cô gật đầu, siết chặt đoản đao.
Cố Minh Triết quét mắt quanh chiến trường, cười nhạt:
— Hai kẻ các ngươi, ra đây đi. Đừng tưởng có hệ thống là thoát khỏi số phận.
Dương Thiên nín thở, kích hoạt “Ẩn thân Sơ Cấp” vừa tái tạo. Không khí quanh hai người đặc lại, bóng tối che phủ, hơi thở chìm vào yên lặng. Cố Minh Triết nhíu mày, búng tay, hàng loạt bóng ma lướt đi truy lùng từng bụi cỏ, từng khe đá.
Hệ thống thông báo: “Nhiệm vụ tạm thời: Sống sót khỏi truy sát của Cố Minh Triết. Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng Phòng Ngự Bóng Tối.”
Dương Thiên nắm chặt tay Lý Vũ Nguyệt, truyền ý niệm qua hệ thống đồng chủ:
— Di chuyển về phía tây, tránh giao chiến trực diện. Đợi cơ hội phản kích.
Cô gật đầu dứt khoát. Hai người men theo các tảng đá, lặng lẽ lẩn vào rừng rậm. Phía sau, tiếng quỷ khóc rít lên, bóng ma lượn lờ khắp nơi. Một sát thủ phát hiện dấu vết, lao tới, nhưng Dương Thiên đã sẵn sàng. Anh vận dụng “Ám Sát Cận Chiến Trung Cấp”, hạ gục đối phương trong im lặng. Kỹ năng mới được tái tạo: “Ẩn hình Bóng Tối Sơ Cấp”.
Lý Vũ Nguyệt tranh thủ vận dụng Thời Gian Luân, tạo vùng không gian chậm lại quanh mình, khiến bóng ma di chuyển chậm chạp bất thường. Dương Thiên kéo cô lướt nhanh như gió, bỏ lại bọn truy sát phía sau.
Cuối cùng, khi đã an toàn trong rừng sâu, hai người dừng lại th* d*c. Hệ thống báo nhiệm vụ hoàn thành, mở khóa kỹ năng phòng ngự mới. Một lớp bảo vệ vô hình bao quanh, giảm thiểu sát thương từ đòn bóng tối.
Anh quay sang Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt dịu lại:
— Ổn chứ?
Cô gật đầu, môi vẫn tái nhợt nhưng ánh nhìn không chút yếu đuối.
— Ta không dễ ngã gục vì vài vết thương.
Dương Thiên khẽ cười, mở bảng hệ thống kiểm tra phần thưởng: một lọ thuốc trị thương, một bộ áo giáp nhẹ, bản đồ khu vực.
— Dùng cái này đi. — Anh đưa lọ thuốc cho cô.
Cô nhận lấy, lặng lẽ bôi lên vết thương, rồi trả lại ánh mắt sâu thẳm cho anh.
— Ngươi không định hỏi lý do ta bị truy sát sao?
— Nếu muốn nói, ta sẽ nghe. Không thì không ép.
Cô im lặng thật lâu, rồi chậm rãi:
— Tộc ta bị diệt vì giữ Thời Gian Luân. Ta là người cuối cùng còn sống.
Dương Thiên gật đầu, không hỏi thêm. Mỗi người đều có nỗi đau riêng.
Trên bầu trời, trăng non nhô khỏi rặng núi, gió rừng mang theo mùi máu tanh vương vất. Dương Thiên nhìn về phía xa, nơi ánh lửa vẫn bập bùng phía chân trời. Hệ thống hiện bảng nhiệm vụ mới: “Tập hợp đồng đội, xây dựng căn cứ đầu tiên. Phần thưởng: Mở khóa Kỹ Năng Lãnh Đạo, Cửa Hàng Chúa Tể cấp 2.”
Lý Vũ Nguyệt nhắm mắt, hơi thở đều lại. Dương Thiên ngồi cạnh, kiểm tra kho vật phẩm, phân tích kỹ năng, chuẩn bị cho những trận chiến tới.
Bất ngờ, tiếng vó ngựa vọng lại. Một đoàn người xuất hiện, cờ hiệu xanh lục và vàng kim bay phấp phới, rõ ràng không thuộc hai phe vừa giao chiến. Hệ thống cảnh báo: “Thế lực mới xuất hiện. Đề nghị cảnh giác tối đa.”
Dương Thiên siết chặt chuôi kiếm, mắt sắc lạnh nhìn về phía đoàn người đang áp sát. Lý Vũ Nguyệt mở mắt, tay nắm chắc Thời Gian Luân. Không khí căng thẳng lại bao trùm.
— Chuẩn bị. — Anh thì thầm, giọng vững vàng.
Bóng tối vẫn phủ khắp rừng, nhưng lần này, Dương Thiên không còn cảm thấy cô độc. Bên cạnh anh đã có một đồng minh. Quyền lực mới, thử thách mới, kẻ thù và đồng đội đang dần lộ diện. Số phận đã bắt đầu chuyển bánh, cuốn anh vào vòng xoáy định mệnh không lối thoát.
Khởi đầu của một chương mới, và Dương Thiên biết, đây chỉ là bắt đầu.











