Trang chủ/Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể/Chương 2: Huyết Chiến Trường Sinh
Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 2: Huyết Chiến Trường Sinh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bóng tối dày đặc phủ lên cánh rừng, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ giữa những tán cây và ánh sáng lờ mờ của trăng non xuyên qua kẽ lá. Dương Thiên lặng lẽ áp sát bìa rừng, ánh mắt xám bạc không hề dao động khi nhìn về phía đoàn kỵ sĩ đang tiến lại. Màu cờ xanh lục vàng kim phấp phới trong gió, lấp lánh qua các khe hở giữa thân cây. Cạnh anh, Lý Vũ Nguyệt lùi về sau nửa bước, tay khẽ chạm vào Thời Gian Luân dưới lớp áo choàng bạc, sẵn sàng cho mọi biến cố.

Hệ thống lặng lẽ hiện lên trong ý thức Dương Thiên: “Đội quân không xác định. Nguy cơ: cao. Đề nghị chuẩn bị chiến đấu.”

Anh không chần chừ, truyền ý niệm cho Lý Vũ Nguyệt: — Chờ tín hiệu. Không chủ động giao chiến.

Cô gật đầu, mắt tím sâu thẳm như mặt hồ mùa đông, chăm chú quan sát ba kỵ sĩ dẫn đầu. Một trong số họ, mặc giáp bạc, cầm trường thương, ánh mắt lạnh lùng, cất giọng vang vọng: — Ra mặt đi! Các ngươi không thể trốn mãi đâu!

Lý Vũ Nguyệt hơi nghiêng người, né tránh mũi ám khí vừa cắm phập vào thân cây sau lưng. Cô không tỏ ra sợ hãi, bàn tay trắng siết chặt Thời Gian Luân. Dương Thiên vẫn bất động, ánh mắt lướt qua đội hình sát thủ đang dàn ra, vây kín lối thoát.

Hệ thống cập nhật: “Nhiệm vụ mới: Hạ gục đội trưởng sát thủ. Phần thưởng: Tái tạo kỹ năng cấp hai.”

Một mệnh lệnh lạnh lẽo vang lên trong đầu anh: “Đánh nhanh, diệt gọn, không để lại dấu vết.”

Anh truyền ý niệm cho Lý Vũ Nguyệt: — Ta dẫn dụ, cô đánh sườn. Đừng để lộ Thời Gian Luân.

Nụ cười nhạt thoáng qua trên môi cô: — Rõ.

Dương Thiên rẽ khỏi bụi rậm, dáng vẻ điềm tĩnh, đôi mắt xám bạc không một gợn sóng. Đội hình sát thủ lập tức chuyển hướng, mũi thương nhắm thẳng vào anh. Đội trưởng hạ thấp trường thương, giọng lạnh tanh: — Dương Thiên, giao cô gái và bảo vật. Ta sẽ cho ngươi chết nhẹ nhàng.

— Ngươi có thật sự cho ta lựa chọn không? — Giọng anh đều đều, không chứa cảm xúc.

— Không, nhưng ta thích cho ngươi ảo tưởng trước khi chết.

Bốn mũi tên lao vút trong đêm. Dương Thiên lướt đi như bóng ma, hệ thống hiện loạt kỹ năng: “Ẩn hình Bóng Tối Sơ Cấp”, “Ám Sát Cận Chiến Trung Cấp”, “Phòng Ngự Bóng Tối”. Anh vòng ra sau hai sát thủ bên trái, ra đòn chớp nhoáng. Hai thân người gục xuống, không kịp kêu tiếng nào.

Hệ thống báo: “Kỹ năng mới tái tạo: Phi Tiễn Định Vị Sơ Cấp.”

Không dừng lại, Dương Thiên đoạt cung tên từ tay sát thủ vừa ngã, bắn trả. Mũi tên ghim thẳng vào gáy một tên khác. Đội hình đối phương bắt đầu rối loạn.

Lý Vũ Nguyệt ẩn mình trong bóng tối, kích hoạt Thời Gian Luân. Một vùng không gian quanh cô như bị đóng băng, ba sát thủ lao đến thì khựng lại, động tác chậm chạp như trong mộng. Cô lướt qua, lưỡi kiếm ánh bạc vung lên dứt khoát, cả ba gục ngã không kịp kêu đau.

Đội trưởng sát thủ nhận ra nguy cơ, hét lớn: — Tản ra! Đừng để chúng hợp lực!

Nhưng Dương Thiên đã di chuyển như gió. Anh áp sát một sát thủ, tái tạo kỹ năng “Cấm Chân Địa Hỏa Sơ Cấp”. Đất dưới chân đối phương nứt ra, lửa bùng lên, chặn lối rút lui của nhóm còn lại. Anh truy cập cửa hàng hệ thống, đổi lấy một viên đan tăng tốc, nuốt vào không do dự. Cơ thể anh bừng lên sinh lực, tốc độ tăng gấp đôi. Bóng áo đen quét qua, từng kẻ địch ngã xuống như rạ.

Khi chỉ còn năm tên, đội trưởng gào lên, trường thương hóa thành rắn độc lao thẳng vào Dương Thiên. Anh bình thản đỡ đòn, vận dụng “Phòng Ngự Bóng Tối”, lớp giáp đen hiện ra, chặn đứng mũi thương. Đội trưởng chưa kịp lùi lại, Dương Thiên đã phản kích: “Ám Sát Cận Chiến Trung Cấp” kết hợp “Cấm Chân Địa Hỏa”, mũi kiếm xuyên qua khe giáp, đồng thời ngọn lửa bùng lên dưới chân đối thủ. Kẻ địch rú lên, ngã vật xuống.

Hệ thống: “Nhiệm vụ hoàn thành. Kỹ năng mới: Thương Pháp Gió Lốc Sơ Cấp. Mở khóa Tái Tạo Kỹ Năng Cấp 2.”

Bốn tên còn lại hoảng loạn tháo chạy, nhưng Lý Vũ Nguyệt đã chặn trước, Thời Gian Luân tỏa sáng, không gian quanh họ đặc quánh, thân thể nặng nề như bị xiềng xích. Dương Thiên lướt đến, dứt khoát hạ gục từng tên. Không ai sống sót.

Trận chiến kết thúc trong im lặng. Dương Thiên đứng giữa bãi xác, hơi thở đều đặn, ánh mắt không chút rung động. Lý Vũ Nguyệt bước lại, áo choàng bạc lấm tấm máu, mặt bình thản.

— Ngươi không giữ lại ai để tra hỏi sao? — Cô hỏi, giọng nhẹ như gió.

— Không cần. Hệ thống đã ghi lại toàn bộ dữ liệu. Những kẻ này chỉ là con cờ.

Cô lặng lẽ vuốt Thời Gian Luân. Làn sáng bạc nhè nhẹ lan ra, bao quanh cô một tầng hào quang mỏng. Dương Thiên nhìn kỹ vật phẩm trên tay cô: chiếc luân trắng bạc, mặt đồng hồ khảm đá tím, kim chỉ giờ xoay chậm, khí tức thần bí lan tỏa.

Hệ thống: “Phát hiện thần khí cấp S: Thời Gian Luân. Kết nối phù hợp: Lý Vũ Nguyệt. Khả năng: Đảo ngược thời gian phạm vi nhỏ, nhìn thấy các nhánh thời gian song song. Đề nghị: Thiết lập đồng chủ hệ thống.”

Anh nhìn Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt hai người chạm nhau. Cô không né tránh, chỉ khẽ nói:

— Ngươi đã biết rồi.

— Ta cần đồng minh, không phải thuộc hạ. — Giọng anh vững vàng.

Nụ cười nhạt mỏng như khói sớm hiện trên môi cô: — Nếu ngươi phản bội, ta sẽ tự tay kết liễu mình.

— Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra. — Anh nhìn sâu vào mắt cô, truyền ý niệm kích hoạt “Đồng Chủ Hệ Thống”.

Hệ thống rung nhẹ trong tâm trí cả hai. Một luồng sáng xanh tím nối kết, ký hiệu tuôn chảy, hòa quyện thành một mạch mới. Bảng hệ thống: “Đồng Chủ xác nhận. Kỹ năng hỗ trợ: Chia sẻ tầm nhìn, truyền ý niệm, hợp nhất kỹ năng nhất định.”

Lý Vũ Nguyệt cảm nhận dòng sức mạnh mới trỗi dậy trong mình. Cô nhìn Dương Thiên, ánh mắt ánh lên chút xao động.

— Cảm giác thế nào? — Anh hỏi.

— Như có một con đường mới mở ra. Nhưng cũng giống như bị trói chặt hơn trước.

— Nếu muốn, ta sẽ cùng cô phá vỡ xiềng xích đó.

Cô không đáp, chỉ khẽ gật đầu.

Gió rừng lùa qua, mùi máu tanh nhàn nhạt lan tỏa. Lý Vũ Nguyệt ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dõi theo mặt đất rải rác xác người. Dương Thiên kiểm tra chiến lợi phẩm: từ xác đội trưởng thu được một chiếc nhẫn lưu trữ chứa vài bình đan dược, mấy quyển bí tịch tầm trung, bản đồ quân sự và một viên ngọc phát sáng.

Hệ thống nhận diện: “Ngọc Truy Tung – vật phẩm định vị, dùng để theo dấu Thời Gian Luân.”

Anh đưa viên ngọc cho Lý Vũ Nguyệt. — Chúng sẽ còn tới nữa. Ta cần rời khỏi đây.

— Ta biết. — Cô nhận ngọc, bóp nhẹ. Viên ngọc vỡ tan, ánh sáng tắt lịm.

Dương Thiên truy cập cửa hàng, đổi lấy tấm bùa che giấu khí tức, chia cho cô một nửa. Hai người dán bùa lên ngực, khí tức lập tức nhạt dần.

Họ men theo triền đồi thấp về phía tây. Trong im lặng, Dương Thiên truyền ý niệm:

— Hệ thống của cô từng nói gì về Thời Gian Luân?

— Không nhiều. Chỉ bảo ta là người duy nhất có thể dùng nó mà không bị thời gian nuốt chửng. Nhưng từ khi gặp ngươi, nó như bừng tỉnh. Ở gần ngươi, ta cảm thấy nó sống lại mạnh mẽ hơn.

— Có thể vì hệ thống của ta là gốc của mọi hệ thống. Kết nối với thần khí là quyền hạn của nó.

— Ngươi thật sự muốn phá vỡ mọi quy tắc sao? — Giọng cô thoáng ngờ vực.

— Ta không thích làm con rối cho bất kỳ ai, kể cả hệ thống này.

— Ta cũng vậy. — Mắt cô ánh lên quyết tâm.Dưới một gốc cây cổ thụ, cả hai dừng chân nghỉ ngơi. Dương Thiên kiểm tra kho kỹ năng: “Ẩn hình Bóng Tối Sơ Cấp”, “Ám Sát Cận Chiến Trung Cấp”, “Phi Tiễn Định Vị Sơ Cấp”, “Cấm Chân Địa Hỏa Sơ Cấp”, “Thương Pháp Gió Lốc Sơ Cấp”, và quyền tái tạo kỹ năng cấp 2 mới mở.

Hệ thống: “Có thể tái tạo kỹ năng từ mọi đối thủ cấp Siêu Phàm trở xuống đã đánh bại trong 24 giờ. Số lượng kỹ năng cùng lúc không quá 10.”

Anh cân nhắc, rồi truyền ý niệm: — Có muốn thử hợp nhất kỹ năng không?

Cô nhìn anh, ánh mắt lóe sáng: — Hợp nhất thế nào?

— Ta dùng Thương Pháp Gió Lốc, cô tạo vùng thời gian chậm lại. Nếu kết hợp thành công, thương pháp sẽ tăng tốc trong vùng đó, đối thủ không kịp phản ứng.

Cô mỉm cười, môi cong nhẹ: — Thú vị đấy.

Anh cầm trường thương từ xác đội trưởng, vận dụng “Thương Pháp Gió Lốc”, cảm nhận luồng khí xoáy quanh mũi thương. Lý Vũ Nguyệt kích hoạt Thời Gian Luân, tạo vùng không gian chậm quanh anh.

Anh vung thương, thân ảnh như hóa ba, mỗi bóng di chuyển trong một nhịp thời gian khác nhau. Mọi chuyển động đều nhanh hơn thế giới xung quanh, từng nhát thương xé toạc không gian.

Hệ thống: “Hợp nhất thành công. Kỹ năng mới: Thương Ảnh Xuyên Thời Gian Sơ Cấp. Đặc tính: Đòn tấn công tạo dư ảnh xuyên các lớp thời gian, cực khó né tránh.”

Dương Thiên hài lòng, ánh mắt hai người giao nhau trong niềm tin câm lặng.

Tiếng động từ phía xa vọng lại. Một nhóm người khác đang tiến đến, cờ hiệu đỏ đen nổi bật. Hệ thống cảnh báo: “Phát hiện thành viên giáo phái tà ác. Đề nghị cảnh giác tối đa.”

Dương Thiên ra hiệu cho Lý Vũ Nguyệt lùi lại, cả hai ẩn mình sau vách đá. Anh truyền ý niệm: — Chuẩn bị. Nếu cần, dùng Thời Gian Luân.

— Hiểu rồi.

Nhóm người xuất hiện, dẫn đầu là thiếu nữ tóc tím dài, môi mỏng, ánh mắt sắc lạnh. Lăng Uyển Cơ. Bên cạnh cô ta là ba sát thủ áo đen, khí tức nguy hiểm toát ra.

Lăng Uyển Cơ dừng lại giữa bãi xác, nhíu mày, phẩy chiếc quạt ngọc. Làn sương mỏng lan ra, phủ lấy thi thể rồi tan biến.

— Dương Thiên, ngươi ở gần đây đúng không? — Giọng cô ta vang lên, ngọt ngào mà hiểm độc. — Đừng phí công trốn nữa. Ta chỉ muốn nói chuyện… hoặc cùng nhau thưởng thức vũ điệu máu.

Dương Thiên không đáp. Hệ thống báo: “Đối tượng nguy hiểm, sở hữu ảo thuật và độc dược. Đề nghị tránh đối đầu trực diện.”

Anh truyền ý niệm: — Ta đánh lạc hướng, cô vòng ra sau.

— Đừng để bị trúng độc. — Cô dặn.

— Ta không chết dễ vậy đâu.

Dương Thiên kích hoạt “Ẩn hình Bóng Tối”, vòng ra sau tảng đá lớn, bất ngờ xuất hiện cách Lăng Uyển Cơ mười bước.

— Đến nhanh thật, Lăng Uyển Cơ. Tưởng giáo phái các ngươi thích chơi trò sau lưng hơn.

Cô ta quay lại, môi cong lên đầy giễu cợt: — Ta chỉ lấy lại thứ thuộc về mình. Thời Gian Luân, và mạng của ngươi.

Ba sát thủ lao lên. Dương Thiên vận dụng “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”, thân ảnh hóa thành chuỗi dư ảnh, lướt giữa bọn chúng như gió. Mỗi nhát thương đều xuyên phòng ngự, đánh bật đối thủ.

Một sát thủ rút bình độc, phun màn sương tím. Dương Thiên dùng “Phòng Ngự Bóng Tối” tạo màng chắn. Lăng Uyển Cơ vung quạt, ảo ảnh tràn ra, cảnh vật chao đảo.

Dương Thiên nhắm mắt, tập trung vào cảm giác hệ thống. Anh nhận ra nhịp di chuyển của ảo thuật, lập tức tái tạo “Phá Ảo Nhãn Sơ Cấp”, phá vỡ ảo giác, nhìn rõ vị trí thật của đối thủ.

Lý Vũ Nguyệt xuất hiện phía sau Lăng Uyển Cơ, Thời Gian Luân xoay nhẹ, không gian quanh cô ta chậm lại. Lăng Uyển Cơ bật lùi, phóng loạt kim độc về phía Lý Vũ Nguyệt.

Cô nghiêng người, mọi mũi kim chậm lại giữa không trung, rơi xuống đất vô hại.

Dương Thiên tận dụng thời cơ, vận dụng “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”, đòn tấn công xé rách không khí, ép Lăng Uyển Cơ lùi sâu vào rừng.

— Ngươi không thắng nổi đâu. — Giọng anh lạnh lùng.

Lăng Uyển Cơ cười khẩy, mắt lóe tia sắc lạnh: — Đừng vội tự tin. Ta chưa giết ngươi hôm nay. Hẹn gặp lại, Dương Thiên. Khi ấy, ta muốn thấy ngươi tuyệt vọng khi đồng đội ngã xuống.

Cô ta phất quạt, thân ảnh tan vào bóng tối, ba sát thủ theo sau.

Không khí lặng đi. Lý Vũ Nguyệt bước tới, ánh mắt còn cảnh giác.

— Đám người đó sẽ không buông tha.

— Ta biết. Nhưng ta cũng không dễ khuất phục.

Anh kiểm tra hệ thống, phát hiện thông báo mới: “Nhiệm vụ phụ: Khám phá bí mật nguồn gốc Thời Gian Luân. Phần thưởng: Kỹ năng Thời Không Truy Tung, mở Cửa Hàng Chúa Tể cấp ba.”

Anh nhìn Lý Vũ Nguyệt: — Cô từng cảm nhận điều gì lạ từ Thời Gian Luân? Ngoài năng lực đảo ngược thời gian?

Cô vuốt nhẹ mặt đồng hồ bạc, ánh mắt xa xăm: — Mỗi lần sử dụng, ta nghe tiếng thì thầm. Như ai đó gọi tên ta từ bên kia thời gian. Đôi khi, ta thấy hình ảnh rời rạc… một cánh cửa lớn, ánh sáng chói lòa, một bàn tay vươn ra… rồi tan biến.

— Có lẽ đó là manh mối. Chúng ta sẽ lần theo những giấc mơ ấy.

Cô gật đầu, tia hy vọng mỏng manh ánh lên trong mắt.

— Chỉ cần ngươi ở bên, ta không sợ gì cả.

— Ta đã hứa rồi.

Đêm buông xuống, sương mù len qua các tán lá. Hai người ngồi sát nhau giữa rừng sâu lạnh lẽo, nhưng lòng không còn cô độc. Dương Thiên kiểm tra kho kỹ năng, hài lòng với sức mạnh mới. Anh biết thử thách phía trước sẽ ngày càng hiểm ác, nhưng giờ đây, bên cạnh anh đã có một đồng minh thật sự.

Tiếng côn trùng rỉ rả, xa xa vang lên hồi trống trận mơ hồ. Hệ thống: “Có tín hiệu truy tung từ phương bắc. Thế lực mới sắp tiếp cận.”

Anh nhìn Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt nghiêm nghị.

— Chúng ta phải đi thôi. Cuộc chiến chưa kết thúc.

Cô đứng dậy, áo choàng bạc khẽ lay động, tóc trắng nổi bật trong đêm. Dương Thiên cầm chắc thanh kiếm, ánh mắt hướng về phía bắc, nơi định mệnh lại một lần nữa vẫy gọi.

Bước chân họ hòa vào màn sương, tiến về phía trước, nơi bí mật về Thời Gian Luân và Hệ Thống Chúa Tể đang chờ đợi. Đằng sau, bóng tối vẫn bám riết, nhưng lần này, họ không còn e ngại.

Đêm chưa tàn, và trận huyết chiến trường sinh chỉ vừa bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử