Trang chủ/Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể/Chương 14: Đại Hội Thăng Cấp
Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 14: Đại Hội Thăng Cấp

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ánh sáng bạc rút lui như thuỷ triều cuối cùng, để lại trên quảng trường Vạn Thần một không khí trầm mặc lạ lùng. Dương Thiên đứng lặng giữa tâm điểm, cảm nhận sự trống trải kỳ lạ len lỏi trong tâm trí. Bên cạnh, Lý Vũ Nguyệt vẫn nắm chặt tay anh, bàn tay mảnh dẻ nhưng ấm áp, như sợi dây níu giữ thực tại giữa cơn sóng dữ. Đôi mắt tím sâu lắng của cô lấp lánh tia sáng của niềm tin – và cả lo âu.

Khắp quảng trường, hàng vạn sinh linh vừa trải qua cơn biến động chưa từng có. Từ phàm nhân lam lũ, thần linh kiêu hãnh đến những tu sĩ mang đủ sắc phục của các tộc, tất cả đều ngơ ngác nhìn quanh. Một số quỳ sụp xuống, nước mắt lăn dài, bàn tay run rẩy chạm vào ngực như không dám tin luồng thần lực trong cơ thể mình chuyển động tự do đến vậy. Những kẻ từng là Chúa Tể giả mạo thì lặng lẽ cụp mắt, vẻ mặt trống rỗng pha lẫn sợ hãi.

Dương Thiên quan sát tất cả, ánh mắt xám bạc bình thản nhưng trong sâu thẳm là muôn trùng cảm xúc. Anh biết, Hệ Thống Chúa Tể đã lặng lẽ tan biến, để lại trong anh một dòng thần lực thuần khiết, không còn hình thái, không còn tiếng nói dẫn dắt, chỉ còn ý chí nguyên sơ của chính mình.

Đột ngột, từ phía tây quảng trường vang lên tiếng bước chân đều đặn, dứt khoát. Đám đông tách ra nhường đường cho đoàn người vận long bào lộng lẫy. Dẫn đầu là Mục Vân Long – trưởng tộc rồng, dáng người cao lớn, tóc đen dài cột cao, áo bào thêu rồng cuộn tràn sắc vàng kim. Đôi mắt một mí sáng quắc, ánh lên vẻ ngạo mạn cố hữu.

Hắn dừng lại, đối diện Dương Thiên, nụ cười nhếch môi vừa khinh bạc vừa sắc lạnh:

— Dương Thiên, ngươi nghĩ phá vỡ xiềng xích là đủ đổi thay thế giới này? Tộc rồng tồn tại trước cả hệ thống, huyết mạch chúng ta mới là chân lý vĩnh hằng. Ngươi có dám đối mặt với lịch sử của Đại Lục không?

Dương Thiên đáp ngắn gọn, giọng trầm tĩnh:

— Quy tắc cũ đã sụp đổ, mỗi sinh linh đều tự lựa chọn con đường. Nếu ngươi muốn tranh đoạt quyền lực, ta sẵn sàng.

Mục Vân Long bật cười lớn, âm thanh vang vọng khắp quảng trường:

— Được, vậy hãy chứng kiến sức mạnh của huyết thống cổ đại!

Hắn vung tay, không trung rạn nứt, từng luồng sáng vàng kim xoắn lấy nhau, tạo thành một vòng tròn ma pháp khổng lồ khắc đầy ký hiệu rồng cổ. Tiếng gầm rền vang như sấm động, không khí rung chuyển, mặt đất nứt toác từng mảng.

— Linh vật tổ long, hãy nghe hiệu triệu của ta, thức tỉnh!

Từ giữa không trung, một con rồng khổng lồ dần hiện ra. Toàn thân nó phủ vảy bạc xen vàng, hai mắt đỏ rực như hòn than nung, mỗi nhịp thở khiến bầu trời tối sầm, không khí nghẹt lại, áp lực đè nặng lên mọi sinh linh. Cả quảng trường như chìm vào bóng tối chỉ còn tiếng gầm vang vọng của linh vật tổ long.

Mục Vân Long ngẩng đầu, thần lực bốc lên cuồn cuộn, khí thế hòa làm một với cổ long:

— Nếu ngươi đủ bản lĩnh, hãy đánh bại chính quá khứ của Đại Lục này!

Các thế lực lớn nhỏ đều nín thở. Cố Minh Triết kéo thấp mũ áo choàng, mắt đỏ lấp lánh thích thú. Tần Hạo Nhiên lặng lẽ siết chặt nắm tay, ngọn lửa quanh người bùng cháy. Lăng Uyển Cơ nhếch môi cười, ánh mắt quyến rũ như có như không. Những kẻ từng là Chúa Tể giả mạo im lặng, sợ hãi nhìn Dương Thiên – hoặc mong đợi một kết cục vượt ngoài tưởng tượng.

Trần Gia Huy rón rén tiến gần, giọng thấp đầy lo lắng:

— Đại ca, con rồng kia… vượt xa mọi ghi chép lịch sử, là truyền thuyết chưa từng có thực thể!

Âu Dương Thục cũng tới bên cạnh, ánh mắt nghiêm nghị:

— Nếu xảy ra chiến đấu, toàn Đại Lục có thể bị cuốn vào diệt vong…

Dương Thiên không đáp, nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc, anh cảm nhận rõ từng nhịp đập trái tim, thần lực nguyên sơ cuộn chảy như sóng, mọi dấu vết của hệ thống đã tan biến, chỉ còn bản năng, ý chí và trách nhiệm.

Lý Vũ Nguyệt siết tay anh, giọng thì thầm khàn khàn:

— Nếu cần, em sẽ đảo ngược thời gian bảo vệ mọi người. Nhưng anh biết, cái giá phải trả sẽ rất lớn.

Dương Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo hướng về phía Mục Vân Long:

— Nếu ngươi muốn thử sức mạnh của tự do, ta sẽ đáp lại.

Anh sải bước, mỗi bước chân khiến không khí chao đảo, thần lực quanh người không còn hình hài cũ, mà hóa thành sóng bạc tinh khiết. Anh nâng tay, thần lực hội tụ thành một thanh kiếm bạc không hình dạng – không phải thần khí, không phải kỹ năng, mà là biểu tượng của ý chí tự do.

Mục Vân Long quát vang:

— Tấn công!

Cổ long gầm rống, sóng âm cuộn lên như bão tố, quét phăng mọi thứ trên đường. Đám tu sĩ yếu bị thổi văng khỏi quảng trường, thần linh dựng khiên bảo vệ. Cố Minh Triết phủ bóng tối quanh mình và đồng bọn. Tần Hạo Nhiên dựng tường lửa che chắn. Ngọc Thanh Dao điều khiển thực vật mọc lên như tường thành, giữ vững vị trí đồng đội.

Dương Thiên không lùi. Anh vung kiếm bạc, nhát chém xé không gian, sóng thần lực xám bạc va chạm trực diện với sóng âm của cổ long. Một vệt đen dài xé toạc mặt đất, chạy thẳng tới đầu rồng. Cổ long tru lên, vảy bạc vàng trên ngực nứt toác, máu tím phụt ra dữ dội. Dư chấn khiến đất đá dựng lên, sấm sét rền vang khắp bầu trời.

Mục Vân Long nhíu mày, gầm lớn, thần lực hòa nhập hoàn toàn với cổ long. Hắn rút ngọc phù, nghiền nát. Một vòng ma pháp thứ hai xuất hiện, ba con rồng phụ trợ lần lượt hiện hình – đỏ rực, xanh thẫm, nâu đồng. Bốn con rồng hợp lực, kết thành một xoắn ốc khổng lồ, vây chặt Dương Thiên và đồng đội.

— Dương Thiên, dù ngươi mạnh đến đâu, liệu có chống nổi huyết mạch rồng của toàn Đại Lục?

Dương Thiên vẫn không đáp. Anh nhắm mắt, cảm nhận không gian vặn vẹo. Lý Vũ Nguyệt triệu hồi Thời Gian Luân, vòng tròn thời gian quay chậm trên tay. Âu Dương Thục vận thần lực, tạo khiên bảo vệ nhóm. Hàn Bách Lâm vung đại đao, ánh mắt kiên định. Ngọc Thanh Dao khiến dây leo bám sâu vào đất, giữ mọi người đứng vững.

Trần Gia Huy dồn thần lực vào chân, sẵn sàng bứt tốc. Hứa Tiểu Vân nắm chặt dây chuyền, triệu hồi linh thú hộ vệ – hổ trắng, ưng xanh, hươu vàng – đồng loạt chắn trước nhóm Dương Thiên.

Không khí đặc quánh, mọi ánh mắt hướng về trung tâm kết giới.

Dương Thiên mở mắt, ánh bạc trong con ngươi rực lên, ý chí Đại Lục như hội tụ. Thần lực trong người vận chuyển tự do, không còn ràng buộc bởi hệ thống, chỉ còn bản ngã.

Một cửa sổ ảo lóe lên trong tâm trí:

“Chức năng hệ thống: Đã giải phóng. Toàn bộ quy tắc vũ trụ tạm thời mở khóa.Cảnh báo: Đụng độ quy tắc vũ trụ có thể gây biến động không gian – thời gian.”

Dương Thiên hít sâu, tay giơ về trước, thần lực hội tụ thành ấn ký bạc chói lọi, bắn thẳng vào trung tâm kết giới.

Bốn rồng gầm lên, hợp lực phun ra lửa, nước, đá, gió – mọi nguyên tố hòa quyện thành bão tố dữ dội. Không gian chao đảo, mặt đất rung chuyển, trời đất như đảo lộn.

Trong khoảnh khắc, Dương Thiên cảm nhận quy tắc vũ trụ xung quanh chuyển động. Anh thấy rõ từng sợi thời gian, từng dòng năng lượng, từng lớp không gian chồng lên nhau như tấm bản đồ khổng lồ. Anh vươn tay, ý chí nhập vào dòng quy tắc, bẻ cong không gian ngay trước mắt.

Một vùng trũng xuất hiện giữa kết giới, hút trọn đòn tấn công của bốn rồng vào hư không. Lý Vũ Nguyệt kinh ngạc nhìn anh, mắt tím rực sáng:

— Anh… vừa thao túng quy tắc vũ trụ?

Dương Thiên gật đầu, giọng điềm tĩnh:

— Không còn hệ thống ngăn cản, mọi sức mạnh đều do ý chí quyết định.

Mục Vân Long gào lên, hóa rồng hoàn toàn, móng vuốt vàng kim phóng tới như sét đánh. Cổ long phía sau cũng vung móng tấn công, không khí rung chuyển, từng đợt thần lực tràn tới như sóng thần.

Dương Thiên vung kiếm bạc, nhát chém xé không gian, chặn đứng mọi đòn tấn công. Mỗi lần can thiệp quy tắc, thần lực trong anh bị rút đi từng sợi, nhưng đồng thời càng mạnh mẽ, thuần khiết hơn.

Mục Vân Long nhận ra thế yếu, lùi lại, nhưng cổ long đã trúng một nhát kiếm, máu tuôn xối xả. Hắn trừng mắt, giọng khàn đặc:

— Ngươi… không còn là người, mà là hiện thân của quy tắc!

Dương Thiên đáp ngắn:

— Ta chỉ là một sinh linh tự do, không chấp nhận bị ràng buộc.

Đám đông bắt đầu xôn xao. Tu sĩ bình thường quỳ gối, kính sợ sức mạnh vừa chứng kiến. Các thần linh cũ, từng là Chúa Tể giả mạo, cũng cúi đầu, không dám thách thức.

Trịnh Mẫn Nhi bước ra, mắt xám tro lạnh băng:

— Nếu quy tắc bị phá vỡ, chúng ta còn gì để dựa vào?

Dương Thiên nhìn cô, ánh mắt bình thản:

— Từ nay, mọi sinh linh tự do lựa chọn con đường. Không còn hệ thống, không còn xiềng xích – chỉ còn ý chí và trách nhiệm.

Cố Minh Triết cười nhạt, lùi vào bóng tối, rõ ràng toan tính điều gì đó. Tần Hạo Nhiên ánh mắt lóe lên tia thù hận, nhưng không dám manh động. Lăng Uyển Cơ vuốt mái tóc tím, ánh mắt lạnh lùng quan sát.

Mục Vân Long khuỵu xuống, máu từ miệng nhỏ xuống áo bào, ánh mắt ngập tràn tuyệt vọng:

— Ngươi đã thắng, nhưng tự do liệu có mang lại hòa bình? Đại Lục sẽ lại rơi vào hỗn loạn, chiến tranh, chết chóc…

Dương Thiên dịu giọng:

— Có thể. Nhưng đó là lựa chọn của mỗi người, không phải số phận bị áp đặt.

Bầu trời phía trên chợt rung chuyển. Một vết rạn toạc ngang không gian, sóng dữ lan rộng. Dương Thiên nhận ra: đây không còn là hệ quả từ hệ thống, mà là hậu quả khi quy tắc vũ trụ bị bẻ cong quá mức. Từng mảnh không gian vỡ vụn, như chuẩn bị sụp đổ.

Lý Vũ Nguyệt lo lắng nhìn lên, giọng nhỏ nhưng dứt khoát:

— Nếu không ổn định, Đại Lục sẽ bị cuốn vào hỗn loạn thời – không…

Dương Thiên tập trung toàn bộ ý chí, vận dụng thần lực còn lại, nhập vào dòng quy tắc. Anh cảm nhận từng sợi thời gian, không gian, năng lượng, dùng ý chí kết nối chúng lại, dần vá liền vết nứt trên bầu trời.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, vết sẹo trên má trái nóng rực. Lý Vũ Nguyệt đặt tay lên vai anh, truyền thần lực dịu mát. Trần Gia Huy, Âu Dương Thục, Hàn Bách Lâm, Ngọc Thanh Dao, Hứa Tiểu Vân, Trình Hạo – tất cả cùng dồn thần lực vào Dương Thiên, như dòng suối tiếp sức không ngừng.

Đại Lục nín thở. Không gian chao đảo, rồi dần ổn định. Bầu trời trở lại sắc bạc xanh rực rỡ, vết nứt liền lại từng chút một. Ánh sáng vàng kim từ xa chiếu rọi quảng trường, xua tan tăm tối, phủ lên mọi sinh linh cảm giác ấm áp chưa từng có.

Dương Thiên khuỵu xuống, th* d*c, khuôn mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lấp lánh niềm tin.

Mục Vân Long cúi đầu, giọng nghẹn ngào:

— Ta… thua rồi.

Dương Thiên không đáp. Anh nhìn lên bầu trời, nơi ánh sáng vàng kim nhảy múa, lòng biết rõ: một kỷ nguyên mới đã mở ra, nhưng thử thách của tự do và ý chí chỉ vừa bắt đầu.

Bên cạnh anh, Lý Vũ Nguyệt vẫn nắm chặt tay. Đôi mắt tím phản chiếu bầu trời vừa hàn gắn, ẩn chứa hy vọng và cả nỗi lo cho ngày mai.

Ngay lúc ấy, một âm thanh vang lên trong tâm trí Dương Thiên, không phải của hệ thống, mà là tiếng thì thầm của vũ trụ:

“Ngươi đã phá vỡ vòng lặp, nhưng hạt giống quyền lực sẽ luôn đâm chồi. Ngươi có sẵn sàng đối mặt thử thách tiếp theo?”

Dương Thiên khẽ mỉm cười, ánh mắt hướng về phía trước, nơi bình minh đang lên. Trong sâu thẳm, một cơn gió lạnh lướt qua, báo hiệu biến động còn lớn hơn đang đợi ở phía chân trời.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử