Trang chủ/Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể/Chương 15: Cánh Cửa Thần Linh
Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 15: Cánh Cửa Thần Linh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Không khí quảng trường chìm trong im lặng đến nghẹt thở. Mọi ánh mắt dõi về phía trung tâm, nơi Dương Thiên và những người đồng hành vừa vá liền vết nứt trên bầu trời. Dưới ánh sáng bạc xanh nhạt nhòa, từng hơi thở, từng chuyển động đều chậm lại, như cả Đại Lục cùng níu giữ khoảnh khắc trước cơn bão lớn.

Bất chợt, một lực chấn động quét qua, khiến nền đất rung lên khe khẽ. Không gian phía trước Dương Thiên chao đảo, méo mó như mặt nước bị xé toạc. Một bóng người chậm rãi xuất hiện từ giữa tầng sóng bạc, dáng cao gầy, tóc bạc dài phủ xuống vai, ánh mắt xanh sâu thẳm hun hút. Từng nếp nhăn trên khuôn mặt ông ta khắc họa sự lạnh lùng và quyền lực tích tụ qua năm tháng. Không khí quanh ông ta như đông cứng, khiến cả trăm tu sĩ và thần linh cũ đều nín thở, bản năng run rẩy trước uy lực không thể lý giải.

Chỉ Dương Thiên cùng Lý Vũ Nguyệt đứng thẳng, ánh mắt không né tránh. Dương Thiên nhận ra ngay: Sở Dương, lãnh tụ giáo hội bí mật, kẻ thao túng bóng tối Đại Lục suốt bao năm.

Sở Dương lên tiếng, giọng nói vang vọng, trầm đục như tiếng chuông đá:

— Dương Thiên, ngươi đã làm được điều không ai dám nghĩ tới. Nhưng ngươi mới chỉ bước được nửa con đường.

Dương Thiên nheo mắt, vết sẹo trên má trái khẽ co lại. Anh bình thản đáp:

— Ngươi đến để đòi lại quyền lực đã mất, hay muốn kéo tất cả vào cơn ác mộng mới?

Sở Dương mỉm cười, nụ cười khô lạnh không chút cảm xúc:

— Ta đến để mở cánh cửa cuối cùng. Tự do thực sự chỉ bắt đầu khi ngươi dám vượt qua giới hạn của chính mình. Cánh cửa thần linh — đó mới là đích đến của mỗi Chúa Tể.

Ông ta đưa tay lên, các đầu ngón tay vẽ thành một vòng tròn trong không khí. Không gian chợt rung động dữ dội. Từng ký tự ánh bạc hiện lên, xoay tròn thành một trận pháp khổng lồ phủ kín quảng trường. Ở trung tâm, một cánh cửa mờ ảo dần hiện hình, phát ra luồng hấp lực lạnh lẽo khiến mọi sinh linh đều bất giác lùi lại.

Trần Gia Huy lao lên đầu tiên, gió cuộn quanh thân, nhưng vừa chạm tới mép vòng tròn đã bị hất văng, va mạnh xuống đất. Hàn Bách Lâm, Ngọc Thanh Dao cùng các đồng đội cũng bị đẩy lùi, lớp kết giới vô hình không cho phép ai đến gần.

Âu Dương Thục vội vàng dựng khiên chắn, giữ lấy mọi người khỏi bị thương. Hứa Tiểu Vân run rẩy, đôi mắt đầy hoang mang. Trình Hạo đã lặng lẽ rút về phía sau, tay chạm nhẹ vào nhẫn truyền tin, thì thầm:

— Trận pháp này không giống bất kỳ thứ gì mình từng thấy… Nó như được dệt từ ý chí thuần túy.

Ngọc Thanh Dao cũng lắc đầu, ánh mắt hoang mang:

— Không có điểm yếu vật lý, mọi đòn tấn công đều bị hấp thu.

Ở trung tâm, Dương Thiên đối diện cánh cửa thần linh, cảm nhận luồng năng lượng không thuộc bất cứ hệ thống nào từng biết. Thứ này đến từ tầng sâu nhất của vũ trụ, nơi quy tắc không còn bị bó buộc bởi bất kỳ ý chí cá nhân nào.

Lý Vũ Nguyệt nắm chặt bông tai hình lông vũ, ánh mắt tím lóe lên sắc lạnh:

— Sở Dương, rốt cuộc ngươi muốn gì?

Sở Dương nhìn cô, ánh mắt đảo qua Thời Gian Luân lấp lánh trên cổ tay:

— Ta muốn hoàn tất tiến hóa của Đại Lục. Chỉ cần hợp nhất hệ thống Chúa Tể với Thời Gian Luân, cánh cửa sẽ mở ra. Ngươi, Dương Thiên, là vật dẫn mạnh nhất từng xuất hiện. Ngươi sinh ra để vượt lên trên tất cả — hoặc trở thành thần linh tối cao, hoặc hóa thành nền móng cho kỷ nguyên mới.

Dương Thiên cười nhạt:

— Ta không phải công cụ cho bất kỳ ai. Ngươi muốn dùng ta để hợp nhất quy tắc, thao túng tất cả, đúng không?

Sở Dương không phủ nhận, giọng nói trầm tĩnh như nước sâu:

— Kẻ mạnh không hỏi ý kiến kẻ yếu. Chỉ những ai đủ bản lĩnh mới xứng đáng đặt ra luật chơi. Nếu ngươi từ chối, Đại Lục sẽ rơi vào hỗn loạn vĩnh viễn. Nếu ngươi đồng ý, một kỷ nguyên thần linh mới sẽ bắt đầu — và ngươi đứng ở đỉnh cao nhất.

Lý Vũ Nguyệt bước tới, chắn ngang giữa Dương Thiên và Sở Dương, ánh mắt kiên quyết:

— Ngươi đã thất bại. Dương Thiên không phải mắt xích trong kế hoạch của ngươi.

Sở Dương cười nhạt, khí tức quanh ông ta dâng cao, từng luồng sóng tâm linh lan tỏa khắp quảng trường. Ông ta không nói nữa, chỉ lặng lẽ nâng tay. Trận pháp ánh bạc sáng rực lên, cánh cửa thần linh dần chuyển động, phát ra tiếng rít khe khẽ như tiếng thở dài của vũ trụ.

Ngay lúc ấy, Hệ Thống Chúa Tể bỗng bật lên trước mắt Dương Thiên:

【Nhiệm vụ khẩn cấp: Bước qua cánh cửa thần linh. Thành công — nắm giữ quyền thao túng mọi luật tắc vũ trụ. Thất bại — ý chí bị xóa, hệ thống trở về trạng thái gốc.】

Chỉ một thoáng, thông báo biến mất. Áp lực quanh Dương Thiên tăng lên, luồng sáng bạc từ cánh cửa hút lấy ý thức anh, kéo anh vào tầng sâu chưa từng chạm tới.

Thế giới mờ đi trong mắt anh. Dương Thiên thấy mình đứng một mình trước cánh cửa thần linh khổng lồ, sau lưng là Đại Lục Vạn Năng trĩu nặng những sợi xích mờ ảo. Luồng sáng bạc rọi xuống, vừa gọi mời vừa lạnh lẽo. Một tiếng nói vang lên, không phải của hệ thống, cũng chẳng phải của Sở Dương, mà là âm vang cổ xưa của vũ trụ:

— Ngươi có dám bỏ lại tất cả để bước sang phía bên kia?

Dương Thiên không đáp. Ký ức về cái chết oan nghiệt, những trận chiến sinh tử, những người bạn đã mất, những gương mặt thân quen anh thề sẽ bảo vệ… Tất cả như vỡ òa, quấn chặt lấy ý chí anh, không cho phép một lựa chọn dễ dãi.

Anh lùi lại, tập trung toàn bộ thần lực, dồn vào lõi Hệ Thống Chúa Tể, cố tách ý thức khỏi dòng hấp lực của cánh cửa. Mồ hôi lạnh rịn trên trán, vết sẹo trên má trái nóng rực như lửa đốt.

Bên ngoài, Lý Vũ Nguyệt cảm nhận thời gian quanh Dương Thiên bắt đầu vặn vẹo. Thời Gian Luân trên cổ tay cô phát sáng, các vòng tròn nhỏ chuyển động hỗn loạn. Trong mắt cô, vô số nhánh thời gian tách ra, tất cả đều dẫn về một điểm — hoặc Dương Thiên bị xóa sạch ý chí, hoặc Sở Dương thành công, Đại Lục chìm trong hỗn loạn không lối thoát.

Cô cắn môi, truyền thêm thần lực vào Thời Gian Luân, cố nhìn sâu hơn vào các khả năng. Đột ngột, một cơn sóng dữ dội dâng lên trong tâm trí — Thời Gian Luân bắt đầu cộng hưởng với Hệ Thống Chúa Tể. Lần đầu tiên, giao diện hệ thống xuất hiện trong ý thức cô, lạnh lùng, xa lạ mà quen thuộc.

Một chuỗi ký tự hiện lên:

【Vòng lặp hệ thống: Mỗi nghìn năm, một Chúa Tể được chọn. Nhiệm vụ — phá vỡ hoặc duy trì quy tắc. Nếu thất bại, ký ức và sức mạnh bị xóa sạch, hệ thống khởi động lại từ đầu. Thời Gian Luân là mảnh ghép duy nhất có thể lưu giữ ký ức vòng lặp.】

Lý Vũ Nguyệt choáng váng. Cô hiểu rằng, nếu Dương Thiên thất bại, mọi thứ sẽ bị xóa sạch, tất cả lại bắt đầu như một trò chơi tàn nhẫn lặp đi lặp lại mãi mãi.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Cô gọi khẽ vào ý thức Dương Thiên:

— Thiên, Thời Gian Luân có thể giữ lại ký ức của chúng ta, ngay cả khi vòng lặp khởi động lại. Chỉ cần hai ta hợp lực, em tin mình có thể chống lại cánh cửa này.

Dương Thiên nghe rõ, cảm giác ấm áp của Lý Vũ Nguyệt len lỏi vào tầng ý thức, xoa dịu sức ép đang nghiền nát ý chí anh. Anh không do dự, mở rộng ý thức, cho phép thần lực của cô hòa nhập vào dòng sáng đang bao quanh cánh cửa.Bên ngoài, Sở Dương nhíu mày, nhận ra sự bất thường. Ông ta nâng tay, phóng ra luồng sóng tâm linh mạnh mẽ, nhắm thẳng vào Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt.

— Đủ rồi! Các ngươi không thể chống lại ý chí vũ trụ! Nếu không hợp tác, ta sẽ xóa sạch sự tồn tại của các ngươi khỏi mọi dòng thời gian!

Hàn Bách Lâm gầm lên, vung đại đao chém thẳng vào lớp kết giới. Lưỡi đao đỏ rực cắt xuyên không khí, nhưng vừa chạm lớp sáng bạc đã bị bật ngược, chỉ để lại một vệt lửa nhỏ.

Trần Gia Huy dịch chuyển liên tục, cố tạo ra khe hở bằng các luồng gió xoáy, song mọi nỗ lực đều bị hấp thu. Ngọc Thanh Dao gọi dây leo cổ đại, quấn quanh các ký tự bạc, nhưng chỉ như côn trùng bám vào lưới nhện, không để lại dấu vết.

Trình Hạo run tay, kích hoạt thiết bị phá giải trận pháp, giao diện năng lượng lóe sáng rồi tắt ngấm, hoàn toàn bất lực trước sức mạnh của trận pháp ý chí.

Bên trong tầng ý thức, Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt hợp nhất thần lực, tạo thành một dòng sáng tím – bạc rực rỡ. Dòng sáng ấy xuyên thẳng vào cánh cửa thần linh, khiến nó rung lên dữ dội, các ký tự bạc lấp lánh, phát ra tiếng thì thầm tuyệt vọng.

Một tiếng thét chói tai vang vọng, không rõ của ai, nhưng khiến mọi sinh linh trên quảng trường quỵ xuống, đầu óc choáng váng.

Sở Dương lùi lại một bước, mắt xanh lóe lên tia điên cuồng. Ông ta dốc toàn bộ sức mạnh, triệu hồi những ảo ảnh thần linh cổ xưa hiện ra sau lưng — những bóng người khoác áo choàng, tay cầm quyền trượng, đôi mắt vô hồn phát ra luồng tử khí dày đặc.

Dương Thiên cảm nhận áp lực tăng lên gấp bội, nhưng không lùi bước. Anh nhìn sang Lý Vũ Nguyệt, thấy trong đôi mắt tím của cô là quyết tâm không gì lay chuyển. Cô khẽ gật đầu, cùng anh dồn toàn bộ ý chí vào dòng sáng xuyên qua cánh cửa.

Cánh cửa thần linh bắt đầu rạn nứt. Các vết nứt nhỏ chạy dọc theo ký tự bạc, lan rộng như mạng nhện. Tiếng thì thầm trong đầu Dương Thiên trở thành tiếng gào thét:

— Ngươi không thể phá vỡ vòng lặp! Ngươi sinh ra để hoàn thành nó, không phải để chống lại!

Dương Thiên mỉm cười, ý chí vững vàng:

— Không ai sinh ra chỉ để tuân lệnh. Ta chọn con đường của mình.

Dòng sáng tím – bạc bùng nổ, xuyên thủng cánh cửa thần linh. Một sóng chấn động lan ra, phá tan kết giới quanh quảng trường. Các ký tự bạc vỡ vụn, hóa thành bụi sáng phủ lên mặt đất.

Sở Dương gào thét, thân hình bị cuốn vào vòng xoáy năng lượng. Ông ta cố bám lấy những ảo ảnh thần linh, nhưng tất cả tan biến, chỉ còn lại bóng dáng già nua, run rẩy giữa làn sáng bạc.

— Không… Ta mới là kẻ xứng đáng trở thành thần linh tối cao! — Sở Dương vùng vẫy, nhưng thần lực cạn kiệt, ý chí bị cuốn trôi.

Cánh cửa thần linh vỡ nát hoàn toàn, từng mảnh bạc tung bay như pha lê. Một luồng sáng trắng cuộn trào, phủ lấy Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt. Trong khoảnh khắc, vô số hình ảnh tràn về — các kiếp sống trước, những vòng lặp hệ thống, các Chúa Tể thất bại và bị xóa bỏ, ký ức bị vùi sâu trong tận cùng vũ trụ.

Lý Vũ Nguyệt thì thầm:

— Đây là ký ức của tất cả vòng lặp…

Dương Thiên gật đầu, cảm nhận sức nặng hàng nghìn năm lịch sử đè lên vai. Anh biết, chỉ cần lơ là, ý thức sẽ bị dòng ký ức này nuốt chửng.

Thời Gian Luân trên tay Lý Vũ Nguyệt phát sáng rực rỡ, tách ra một phần ký ức, đưa vào lõi Hệ Thống Chúa Tể. Hai người hợp lực, khóa chặt đoạn ký ức ấy, giữ nguyên vẹn cho tương lai — dù vòng lặp có khởi động lại, dù vũ trụ biến động, họ vẫn còn cơ hội gặp lại nhau.

Bên ngoài, vòng xoáy năng lượng tan dần. Sở Dương gục xuống, ánh mắt tuyệt vọng nhìn về phía hai người.

— Không cam tâm… — Ông ta thì thào, thân thể hóa thành làn khói bạc, tan biến vào hư không.

Quảng trường trở lại tĩnh lặng. Các đồng đội lảo đảo đứng dậy, ánh mắt ngỡ ngàng xen lẫn khâm phục.

Trần Gia Huy th* d*c, vỗ ngực:

— Anh Thiên… mọi chuyện thực sự đã kết thúc chưa?

Âu Dương Thục đến bên, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dương Thiên:

— Sức mạnh vừa rồi… đã vượt ngoài giới hạn thần linh rồi phải không?

Dương Thiên lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm:

— Đó chỉ là khởi đầu mới. Tự do không dễ dàng, nhưng ít nhất, chúng ta đã có quyền lựa chọn.

Lý Vũ Nguyệt đứng cạnh, đôi mắt tím ánh lên niềm tin. Cô nắm lấy tay anh, truyền sự dịu dàng lặng lẽ.

Ở phía xa, Trình Hạo kiểm tra thiết bị, ánh mắt nghi hoặc:

— Chúng ta thực sự thoát khỏi vòng lặp chưa? Hay chỉ là một phần của trò chơi lớn hơn?

Ngọc Thanh Dao ngước lên bầu trời, nơi những tia sáng trắng bạc vẫn lập lòe:

— Nếu cánh cửa thần linh đã vỡ, liệu còn cánh cửa nào khác ẩn phía sau?

Không ai trả lời. Một cơn gió lạnh thổi qua quảng trường, mang theo dư âm của những vòng lặp chưa từng dứt. Ở góc xa, nơi vết nứt không gian từng xuất hiện, một đốm sáng nhỏ chớp tắt — mầm mống của biến động mới.

Trong ý thức Dương Thiên, Hệ Thống Chúa Tể rung nhẹ, hiện lên dòng thông báo ngắn:

【Bí mật vòng lặp hệ thống đã được ghi nhận. Quyền năng mới sắp khai mở. Chuẩn bị cho thử thách cuối cùng.】

Dương Thiên siết nhẹ tay Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt hướng về phía chân trời rực sáng. Ẩn sâu trong lòng, anh biết: thử thách lớn nhất vẫn chưa bắt đầu. Lần này, không chỉ số phận của anh, mà cả tự do của Đại Lục, đều nằm trong lựa chọn của chính họ.

Một âm thanh trầm đục vọng lên từ lòng đất, khiến mọi người lặng người. Từ xa, những bóng tối cổ xưa bắt đầu chuyển động, báo hiệu một kỷ nguyên mới vừa mở ra — nơi không còn xiềng xích, nhưng cũng không còn chỗ cho yếu đuối hay do dự.

Cánh cửa thần linh đã vỡ vụn, nhưng phía sau nó, một bí ẩn còn sâu hơn đang chờ đợi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử