Trang chủ/Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể/Chương 4: Thức Tỉnh Đồng Chủ
Tái Sinh Làm Thần: Hệ Thống Chúa Tể

Chương 4: Thức Tỉnh Đồng Chủ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Màn đêm phủ xuống rừng già, bầu không khí đặc quánh, mọi vật như lặng im chờ đợi giông bão. Dương Thiên đứng đầu, thân hình sừng sững, ánh mắt xám bạc quét qua mọi kẻ thù đang dần hiện hình từ trong bóng tối. Lý Vũ Nguyệt sát bên, tay giữ chặt Thời Gian Luân, mái tóc trắng xõa dài chạm nhẹ vai áo, từng sợi ánh tím lập lòe trong bóng râm. Lũ trẻ co cụm sau lưng hai người, run rẩy giữa tiếng gió rít và mùi máu tanh thoảng trong không khí.

Một tiếng nổ xé rừng vang lên, mặt đất rung bần bật. Bóng đen khổng lồ từ phía chân trời đã tiến sát, tà khí dâng cao như sóng dữ, nuốt trọn những tia nắng cuối cùng. Từ trong màn sương mù, hàng chục thân ảnh áo choàng đen xuất hiện, mắt đỏ rực sáng như than lửa, khí thế ngùn ngụt. Kẻ dẫn đầu đội quân tà đạo cao lớn dị thường, mặt nạ bạc che kín nửa khuôn mặt, giọng nói trầm đục vọng ra:

— Dương Thiên, trao ra Hệ Thống Chúa Tể. Ngươi không xứng nắm giữ quyền năng đó.

Dương Thiên chỉ nhếch mép, vết sẹo trên má trái càng thêm sắc lạnh. Anh vận chuyển thần lực, trong đầu hệ thống đã hiện lên: “Nguy hiểm cấp SSS phát hiện. Kích hoạt Chúa Tể Khiên – trạng thái phòng ngự tối đa.” Một màn chắn bạc lặng lẽ bao quanh nhóm, ánh sáng lạnh lẽo lan tỏa.

Lý Vũ Nguyệt lặng lẽ di chuyển sang bên, ánh mắt tím sâu thẳm dõi khắp vòng vây. Thời Gian Luân trong tay cô khẽ xoay, không gian quanh cô chập chờn những sợi chỉ bạc như mạng nhện đan cài. Bất cứ kẻ nào tiến gần đều cảm nhận rõ rệt dòng thời gian vặn vẹo, áp lực vô hình đè nặng lên xương tủy.

Tên quỷ diện hừ lạnh, vung tay ra hiệu. Đám áo đen tản rộng, tạo thành vòng vây khép kín, khí lạnh tràn xuống mặt đất. Cây cối quanh đó héo rũ trong chớp mắt, lá khô rơi lả tả, hóa thành tro bụi dưới chân.

— Chỉ dựa vào mấy trò đó mà muốn ép ta khuất phục? — Dương Thiên bật cười, ánh mắt sắc như dao. — Để xem các ngươi có chịu nổi phản chấn của chính mình không.

Hệ thống hiện lên: “Cho phép mở rộng kỹ năng ‘Hấp Hồn Tà Ảnh’ trên diện rộng. Kích hoạt?” Anh khẽ gật đầu.

Một vòng sáng đen bất ngờ bùng lên quanh Dương Thiên, trường kiếm hư ảo dần thành hình, bóng tối quanh lũ áo đen bị hút sạch, tiếng gào rú vang vọng giữa rừng sâu. Đám áo đen lảo đảo, nhiều kẻ gục ngã ngay tức khắc, thân xác hóa thành tro bụi. Tên quỷ diện lùi lại, đôi mắt lóe lên vẻ kinh hoàng:

— Không thể nào... Ngươi vượt qua giới hạn kỹ năng? Ngươi... không phải là Chúa Tể thông thường!

Chưa kịp nói hết câu, một luồng dữ liệu vàng kim quét qua ý thức Dương Thiên. Hệ thống báo động: “Luật Tắc Thiên Đạo dao động dữ dội. Dị biến hệ thống phát sinh.” Không gian chao đảo, thời gian như đông cứng. Một chuỗi ký hiệu cổ xưa hiện lên trước mắt, chuyển từ bạc sang đỏ máu. Hệ thống gào lên:

“Cảnh báo! Luật Tắc Thời Gian bị xâm phạm. Chủ thể thứ hai đang can thiệp vào lõi hệ thống!”

Ở trung tâm, Lý Vũ Nguyệt bất động, trán nổi lên ấn ký ánh bạc hình bánh xe thời gian. Thời Gian Luân rung chuyển mãnh liệt, từng vòng sáng tím phóng ra, xuyên thủng tà khí, đẩy lùi bóng tối. Không gian quanh cô xoắn vặn, mọi tiếng động dường như bị bóp nghẹt.

— Dương Thiên! — Giọng cô vang lên, kiên định, mạnh mẽ. — Nếu hôm nay không phá vỡ xiềng xích, tất cả sẽ bị nghiền nát. Đừng ngần ngại vì ta.

Dương Thiên nhìn thẳng vào mắt cô, ánh sáng trong mắt họ giao hòa – không còn là sự e dè, mà là ý chí sắt đá. Hệ thống tiếp tục cảnh báo: “Phát hiện tương thích đồng chủ. Đề nghị xác nhận đồng hóa. Lưu ý: Quá trình này sẽ phá vỡ một phần luật tắc Thiên Đạo. Hậu quả không thể dự đoán.”

Anh siết chặt tay, ánh nhìn vững vàng. Lý Vũ Nguyệt không chần chừ, tay trái đặt lên trán, tay phải giữ chặt Thời Gian Luân. Một luồng sáng tím trắng nổ tung, xuyên thủng màn đêm, bao trùm cả hai người trong vòng sáng hỗn loạn.

Ý thức Dương Thiên bị kéo vào một không gian kỳ lạ – nơi thời gian và không gian tan chảy, mọi quy tắc đều tan biến. Trước mặt anh, một cánh cửa bạc khổng lồ khắc đầy ký hiệu, những vòng xoáy dữ liệu chuyển động không ngừng. Lý Vũ Nguyệt xuất hiện cạnh bên, tóc trắng tung bay, mắt tím ánh lệ.

— Chỉ có ta mới có thể đảo ngược thời gian, nhưng xiềng xích này muốn giam cầm tất cả. Nếu muốn bước lên, chỉ còn cách cùng nhau phá vỡ nó.

Anh đáp lại bằng ánh nhìn không dao động. Hai bàn tay siết chặt lấy nhau, cùng chạm vào cánh cửa bạc. Luồng dữ liệu khổng lồ tuôn trào, quấn quanh họ, rồi hóa thành tia sáng bạc tím xuyên lên tận trời cao.

Bên ngoài, lũ áo đen quằn quại, bị lực lượng dị thường đẩy lùi. Đất đá rung chuyển, mặt đất nứt toác, bóng tối tan biến. Tên quỷ diện gào thét:

— Luật Tắc Thiên Đạo sụp đổ! Các ngươi... các ngươi điên rồi!

Thân thể Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt hòa vào nhau trong vòng sáng bạc tím, hệ thống vang lên từng nhịp gấp gáp:

“Tiến trình đồng hóa: 10%... 30%... 60%... Cảnh báo! Đồng chủ vượt giới hạn. Quy tắc nghịch chuyển thời gian bị phá vỡ. Luật Tắc Thiên Đạo phản kháng mạnh!”

Trong ý thức, Dương Thiên cảm nhận từng dòng sức mạnh mới cuộn trào, ký ức hàng vạn năm trước lướt qua – từng vòng lặp hệ thống, từng Chúa Tể bị nghiền nát trong bánh xe vận mệnh. Một giọng nói xa xăm lạnh lẽo vọng lại:

— Chỉ có một Chúa Tể. Không ai được phép chia sẻ quyền năng này. Ngươi muốn chống lại số phận?

Anh mỉm cười, ánh mắt kiên nghị:

— Số phận do ta lựa chọn.

Mọi hình ảnh vỡ nát, cánh cửa bạc phát nổ, năng lượng bạc tím cuồn cuộn nuốt trọn cả hai. Bên ngoài, đất trời rung chuyển, bầu trời rạn nứt như mạng nhện, tà khí tan biến sạch sẽ. Lũ áo đen hóa tro bụi, tên quỷ diện bị nghiền nát không kịp kêu lên tiếng cuối cùng.

Hệ thống chuyển trạng thái: “Đồng Chủ thức tỉnh. Kích hoạt quyền năng hợp nhất: Chúa Tể Thời Gian.”

Dương Thiên mở mắt, toàn thân phủ ánh bạc, đôi mắt chuyển sang tím bạc sâu thẳm. Lý Vũ Nguyệt đứng cạnh, tóc trắng rực rỡ, ấn ký trên trán chuyển động liên tục, ánh tím lan tỏa quanh người.

Khoảnh khắc tĩnh lặng ngự trị, hai người nhìn nhau, cùng hiểu rằng họ đã bước lên tầng sức mạnh mới – vượt mọi giới hạn cũ.

— Cảm giác thế nào? — Lý Vũ Nguyệt khẽ hỏi, giọng nhẹ như gió.

Dương Thiên siết nhẹ bàn tay, cảm nhận thần lực luân chuyển trong từng tế bào:

— Tự do. Không còn xiềng xích nào giữ được ta nữa.

Nụ cười hiếm hoi nở trên môi Lý Vũ Nguyệt, ánh mắt long lanh, ngón tay mảnh mai quấn lấy cổ tay Dương Thiên, sợi ánh sáng tím lấp lánh quanh hai người:

— Chúng ta đã phá vỡ luật tắc cấm kỵ nhất. Giờ, mọi thế lực sẽ truy sát.

Dương Thiên gật đầu, ánh mắt sắc lạnh nhưng khóe môi khẽ nhếch:

— Nếu đã phá vỡ quy tắc, để xem ai dám ngăn ta.

Chưa kịp bình ổn, từ bầu trời ba luồng sáng đen, đỏ, xanh xé rách mây trời, lao xuống như thiên thạch. Giọng nói vang vọng khắp không gian:

— Kẻ nghịch thiên! Chúa Tể Hệ Thống đời trước vẫn còn sống. Các ngươi dám phá Thiên Đạo, sẽ phải trả giá bằng linh hồn!

Dương Thiên nắm chặt Thời Gian Luân, ánh mắt lạnh băng:

— Đến rồi sao? Ta muốn biết ai đủ tư cách đối đầu Chúa Tể mới.

Tro bụi tung bay, ba bóng người hiện thân giữa uy áp ngút trời: Cố Minh Triết vận áo choàng đen, mắt đỏ như máu; Tần Hạo Nhiên tóc vàng kim, lửa rừng rực quanh thân; Lăng Uyển Cơ tóc tím dài, dáng yêu kiều, ánh mắt sắc lạnh.

Lý Vũ Nguyệt không chút sợ hãi, thì thầm:— Ba đại phản diện đã xuất hiện. Trận chiến thực sự bắt đầu.

Cố Minh Triết nhếch môi, giọng như xé toạc màn đêm:

— Đợi ngày này đã lâu. Dương Thiên, ngươi nghĩ phá vỡ luật tắc là có thể tự tung tự tác? Hệ Thống Chúa Tể vốn không thuộc về ngươi.

Tần Hạo Nhiên nắm chặt nắm đấm, lửa b*n r* từng luồng, đốt cháy mặt đất:

— Chỉ cần ngươi chết, tất cả sẽ trở lại quỹ đạo cũ.

Lăng Uyển Cơ lùi lại, tay rút ra lọ độc dược, khói tím lan ra như màn sương độc:

— Nếu để các ngươi tiếp tục sống, thế giới này sẽ sụp đổ.

Dương Thiên cười khẩy, ánh mắt không chút dao động:

— Nếu các ngươi muốn thử, cứ việc.

Hệ thống vang lên: “Kích hoạt trạng thái Đồng Chủ. Truy cập Cửa Hàng Cấm Kỵ. Mở khóa kỹ năng hợp nhất: Thời Gian Phản Tố.”

Lý Vũ Nguyệt nâng Thời Gian Luân, vòng sáng tím phủ quanh, thời gian quanh ba phản diện méo mó, mọi chuyển động trở nên chậm chạp. Cố Minh Triết vung tay, bóng tối hóa thành hàng trăm dây xích đen trườn về phía Dương Thiên.

Tần Hạo Nhiên nhảy vọt lên, kết ấn, quả cầu lửa khổng lồ rực cháy lao thẳng xuống. Lăng Uyển Cơ lùi sâu, ảo ảnh trùng điệp vây quanh hai người, không khí đặc quánh mùi độc dược.

Dương Thiên xoay người, thần lực bùng nổ, Hệ Thống tái tạo kỹ năng “Phản Đòn Thời Gian” từ dòng dữ liệu của Lý Vũ Nguyệt. Anh vung kiếm, từng nhát chém xé rách bóng tối, cắt đứt mọi xiềng xích.

— Đừng phí sức. Luật tắc cũ đã sụp đổ. Chiêu trò cũ vô dụng với ta.

Tần Hạo Nhiên gầm lên, quả cầu lửa lao xuống như sao băng. Dương Thiên vận “Thời Gian Phản Tố”, thời gian quanh quả cầu đảo ngược, lửa nổ tung, bắn ngược về phía Tần Hạo Nhiên khiến hắn phải lùi lại, mặt biến sắc.

Lăng Uyển Cơ nhíu mày, ảo ảnh tan biến, khói độc bị Thời Gian Luân tách rời khỏi không gian, tiêu tan không dấu vết.

Cố Minh Triết lùi lại, mắt lóe lên tia hiểm độc:

— Không thể coi thường chúng. Cùng lên!

Ba người đồng loạt tấn công, bóng tối, lửa, độc quyện thành cơn bão hủy diệt. Dương Thiên vận “Khiên Chúa Tể”, màn chắn bạc phủ quanh bảo vệ lũ trẻ. Lý Vũ Nguyệt bám sát, từng bước di chuyển nhẹ nhàng, Thời Gian Luân không ngừng kích hoạt, giữ cân bằng giữa các dòng thời gian.

Trận chiến diễn ra chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng mỗi chiêu đều mang theo lực lượng có thể hủy diệt cả một vùng đất. Đất đá nổ tung, cây cối cháy rụi, không gian vặn vẹo, cuồng phong nổi lên như ngày tận thế.

Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt phối hợp nhuần nhuyễn, mỗi đòn đều uyển chuyển, sắc bén. Hệ Thống liên tục cập nhật kỹ năng, dữ liệu tràn ngập ý thức. Anh tái tạo “Ảnh Phản Linh Hồn”, hóa thành hàng chục dư ảnh tấn công Cố Minh Triết từ mọi hướng.

Tần Hạo Nhiên gào lên, lửa bùng nổ nhưng đều bị Thời Gian Luân làm chậm rồi tắt ngấm. Lăng Uyển Cơ cố mê hoặc tâm trí Dương Thiên, nhưng anh vững như bàn thạch, không chút dao động.

Bầu trời đột nhiên rung chuyển dữ dội, vết nứt trên không gian mở rộng, ánh sáng vàng rực tràn xuống. Một luồng uy áp khủng khiếp quét qua, tất cả đều khựng lại. Hệ thống đồng loạt cảnh báo:

“Cảnh báo tối cao! Thiên Đạo phản kích. Đang triệu hồi Quy Tắc Sát Lệnh. Sát thủ Thiên Đạo cấp SSSS xuất hiện.”

Một bóng người khổng lồ hiện ra giữa trời, thân hình cao lớn, đôi mắt vàng rực, tóc bạc xõa dài, ngực khắc ấn ký Thiên Đạo. Giọng nói vang vọng như sấm:

— Các ngươi là kẻ đầu tiên trong vạn năm dám phá vỡ Luật Tắc Thời Gian. Đón nhận phán quyết của Thiên Đạo!

Dương Thiên và Lý Vũ Nguyệt đứng sát nhau, thần lực giao hòa, ánh sáng bạc tím tỏa ra rực rỡ. Anh liếc sang cô, ánh mắt lấp lánh niềm tin:

— Nếu phải đối mặt với Thiên Đạo, ta cũng không lùi bước.

Lý Vũ Nguyệt mỉm cười, ánh mắt sáng rực:

— Ta cũng vậy. Đã phá xiềng xích, thì cùng nhau nghênh chiến tới cùng.

Bóng Thiên Đạo hạ xuống, mặt đất rung chuyển, từng cột sáng vàng đâm xuyên không gian, khóa chặt mọi lối thoát. Ba phản diện đồng loạt lùi lại, ánh mắt hoảng sợ. Lần đầu tiên, họ không dám đối đầu trực diện.

Dương Thiên vận thần lực cực hạn, hệ thống mở khóa toàn bộ kỹ năng tích trữ. Lý Vũ Nguyệt đẩy Thời Gian Luân lên giới hạn, các dòng thời gian chồng lấn, không gian quanh hai người trở nên bất định.

Bóng Thiên Đạo giơ tay, luồng sáng vàng như thiên thạch lao xuống. Dương Thiên không né tránh, vận “Phản Đòn Chúa Tể”, ánh bạc tím bùng lên đón thẳng luồng sáng. Tiếng nổ vang trời, không gian rạn vỡ, sắc màu cuộn xoáy dữ dội. Từng tế bào trong thân thể Dương Thiên như bị xé rách, nhưng ý chí bất khuất. Anh hét lớn, kéo Lý Vũ Nguyệt vào vòng tay, hai ý chí hòa làm một trong ánh sáng bạc tím rực rỡ.

Hệ thống gào lên: “Tiến trình hợp nhất Đồng Chủ đạt 100%. Kích hoạt kỹ năng cấm kỵ: Đảo Ngược Thiên Đạo.”

Vòng tròn bạc tím hiện dưới chân, ký hiệu cổ xưa phát sáng, thần lực và thời gian hòa quyện. Ánh sáng bùng nổ, nuốt trọn bóng Thiên Đạo và mọi thứ xung quanh.

Trong khoảnh khắc, giọng nói của Lý Vũ Nguyệt vang lên nhẹ như gió:

— Ngươi có tin, dù nghịch thiên, chúng ta vẫn tự viết nên số phận?

Anh đáp bằng ánh mắt rực sáng, bàn tay siết chặt tay cô.

Ánh bạc tím lan rộng, mọi thứ chìm vào hư không. Không gian vỡ nát, thời gian đảo lộn, mọi quy tắc sụp đổ trong tiếng gào thét của Thiên Đạo.

Ở rìa tàn tích, lũ trẻ ôm chặt nhau, ánh mắt hoảng sợ hướng về tâm bão. Xa xa, những bóng đen lặng lẽ quan sát. Trong bóng tối, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:

— Hệ Thống Chúa Tể đã có Đồng Chủ. Cuộc chơi thực sự... mới bắt đầu.

Gió lạnh tràn qua, cuốn theo tro tàn và những âm mưu chưa kịp lộ diện. Trên bầu trời, ánh sáng bạc tím vẫn rực rỡ, như vết nứt không thể hàn gắn giữa trời đất.

Ở trung tâm hỗn loạn, hai ý chí hòa làm một, thách thức mọi luật tắc, sẵn sàng nghênh chiến với cả Thiên Đạo lẫn những thế lực ẩn sâu nhất Đại Lục Vạn Năng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử