Chương 3: Địa Mạch Tiên Tông
Dương Thiên dẫn Lý Vũ Nguyệt băng qua những triền núi phía bắc. Sương mù dày đặc phủ kín lối, hơi lạnh bám sâu vào từng sợi tóc, từng thớ da. Không khí đặc quánh mùi đất ẩm, lẫn trong đó là hương tro tàn phảng phất như tiếng thì thầm của quá khứ. Trong đầu Dương Thiên, hệ thống lập lòe ký tự: “Địa mạch Tiên Tông còn ba dặm. Cảnh báo: Vùng cấm cấp S, tồn tại cổ vật nguy hiểm, tà khí mạnh.”
Lý Vũ Nguyệt đi sát bên, tay đặt nhẹ lên Thời Gian Luân. Ánh mắt tím sâu thẳm quét quanh, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Khi rẽ qua một khe đá hẹp, vách núi đổ bóng xanh rì, ánh sáng lấp lánh từ những viên khoáng thạch vùi sâu dưới rêu.
— Cảm nhận gì không? — Dương Thiên trầm giọng, mắt xám bạc lướt nhanh địa hình.
Lý Vũ Nguyệt nhắm mắt, không khí quanh cô chậm lại, hơi lạnh ngấm vào xương.
— Dưới đất có luồng oán khí mạnh. Nhưng sâu hơn, còn một thứ cổ xưa, như đang ngủ say, nhưng không yên ổn.
Dương Thiên gật đầu. Trong đầu, hệ thống tái hiện địa hình, các tầng trận pháp hiện lên chằng chịt như mạng nhện. Anh vận “Phá Ảo Nhãn”, nhìn rõ từng lớp phù văn ẩn giấu dưới mặt đất, từng đốm sáng tím lập lòe báo hiệu bẫy hồn.
Không nói nhiều, anh nhặt một viên đá, ném về phía trước. Đá vừa chạm đất, ánh điện tím lóe lên, một bóng ma hình người bật dậy, rú lên rồi tan biến. Anh nhếch mép:
— Trận pháp hồn phách. Theo sát ta.
Hai người lách qua khe đá, từng bước dò dẫm, tránh những vết nứt phủ đầy rêu trơn trượt. Mỗi khi Dương Thiên vung tay, các ký hiệu dưới đất bị hóa giải, ánh tím tắt dần. Cảm giác lạnh lẽo lan rộng, gió rít qua hành lang đá, mang theo tiếng vọng rền rĩ.
Phía trước, một cánh cửa đá khổng lồ hiện ra, phủ kín phù văn cổ. Dương Thiên đặt tay lên cửa, hệ thống vang lên: “Nhiệm vụ: Đột nhập cổ mộ Địa Mạch Tiên Tông. Yêu cầu: Ẩn thân, không gây chấn động lớn. Phần thưởng: Mở khóa kỹ năng ‘Chúa Tể Bảo Hộ’.”
Anh vận nội lực, dải sáng mỏng từ lòng bàn tay hòa vào phù văn, âm thanh kim loại va chạm vang vọng. Cửa đá mở ra, để lộ hành lang tối hun hút, mùi máu khô và hương đàn hương đan xen trong không khí.
Hai bên hành lang, tượng đá xếp thành hàng, mỗi bức đều dữ tợn, mắt đỏ rực như ẩn chứa oán niệm chưa tan. Lý Vũ Nguyệt rút đoản kiếm, lặng lẽ theo sát. Dưới chân, nền đá lạnh buốt, tiếng bước chân vọng dài.
— Cẩn thận. — Dương Thiên nhắc, vận “Phòng Ngự Bóng Tối”, tạo màng chắn mỏng bao quanh hai người.
Tiếng gió lùa qua hành lang, mang theo những tiếng thì thầm xa xăm. Hệ thống cảnh báo: “Năng lượng tà ác tăng. Khuyến nghị trạng thái phòng ngự tối đa.”
Càng đi sâu, ánh sáng càng yếu, bóng tối đặc quánh. Bất ngờ, mặt đất rung nhẹ, một tượng đá nứt ra, từ trong vỡ òa một bóng người mờ ảo, đôi mắt đỏ rực như máu.
Nó lao đến, móng vuốt dài ngoằng, gào lên không thành tiếng. Dương Thiên không chần chừ, vung kiếm, vận “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”. Lưỡi kiếm xé đôi bóng ma, nhưng hai thực thể nhỏ hơn lập tức tái hợp, gào rú dữ dội.
Lý Vũ Nguyệt xoay Thời Gian Luân, thời gian quanh bóng ma chậm lại như dính vào lớp keo đặc. Cô lướt tới, đoản kiếm đâm xuyên trán nó. Bóng ma tan thành vệt khói đen ngoằn ngoèo.
— Không thể tiêu diệt hoàn toàn bằng sức mạnh thường. — Dương Thiên cau mày, hỏi hệ thống.
Hệ thống đáp: “Tàn hồn cao thủ Tiên Tông. Chỉ có thể hủy bằng năng lượng Chúa Tể hoặc phá vật dẫn gốc.”
Anh quan sát, dưới lớp bụi lộ ra viên ngọc xám. Vận “Phá Ảo Nhãn”, anh thấy bên trong là ký ức bị khóa. Anh bóp nát viên ngọc, tiếng thét rợn người vang lên, bóng ma tan thành tro bụi.
Lý Vũ Nguyệt giữ cảnh giác:
— Cả mộ thất là bẫy hồn. Phải tìm vật dẫn gốc.
— Đi thôi.
Họ tiếp tục tiến sâu, địa hình chằng chịt, nền đá gồ ghề, vết máu khô loang lổ như dấu tích trận tàn sát. Không gian đặc quánh, từng khối đá lớn xếp lớp, ánh sáng lay lắt.
Đột ngột, phía trước vang lên tiếng la hét thất thanh. Dương Thiên dừng lại, hệ thống quét nhanh, phát hiện ba nguồn năng lượng yếu ớt bị bao vây bởi một thực thể tà ác. Anh ra hiệu cho Lý Vũ Nguyệt, cả hai lao tới.
Ba đứa trẻ mặc áo vải cũ, mặt lấm lem, bị một bóng đen khổng lồ vây lấy. Bóng đen có hàng chục cánh tay, mỗi bàn tay là một khuôn mặt méo mó, gào khóc điên dại. Trẻ nhỏ run rẩy, ôm chặt nhau, mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Không chần chừ, Dương Thiên vận “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”, thân ảnh lướt tới, kiếm vung chém rụng những cánh tay bóng tối. Một cánh tay vươn tới định tóm lấy đứa nhỏ nhất, Lý Vũ Nguyệt tung người, đoản kiếm cắt phăng bàn tay quỷ.
Bé trai òa khóc, mắt mở to nhìn hai người như thần thánh. Dương Thiên quỳ xuống, đặt tay lên vai nó, giọng dịu dàng:
— Đã an toàn rồi. Không sao nữa đâu.
Hệ thống phát cảnh báo: “Nhiệm vụ phát sinh: Bảo hộ vạn sinh. Yêu cầu: Giải cứu và bảo vệ mọi sinh linh yếu thế trong cổ mộ. Phần thưởng: Mở khóa chức năng nâng cấp hệ thống.”
Một luồng sức mạnh mới trào lên trong anh. Dương Thiên nhìn ba đứa trẻ, ánh mắt dịu lại:
— Từ giờ, ta sẽ bảo vệ các ngươi. Đây là lời thề của ta.
Lý Vũ Nguyệt nhìn anh, trong mắt ánh lên sự cảm phục.
Bóng đen co lại, hóa thành thực thể quỷ dị cao lớn, mắt đỏ ngầu, hàm răng lởm chởm. Trên trần, trận pháp bừng sáng, ký hiệu ma quái xoay chuyển, tạo cột sáng vây lấy nhóm nhỏ.
Hệ thống: “Cảnh báo! Phong ấn cấp S. Chỉ có thể hóa giải bằng kỹ năng Chúa Tể.”
Dương Thiên nhắm mắt, ý niệm tập trung. Giao diện hệ thống mở ra: “Chức năng nâng cấp. Chọn kỹ năng mới: Chúa Tể Bảo Hộ — Tạo lá chắn tuyệt đối bảo vệ mục tiêu, miễn nhiễm tà khí, tăng cường sức mạnh cho người yếu.”
Anh xác nhận. Luồng sáng bạc bùng lên, bao phủ cả nhóm. Bóng đen gào rú, đập vào lá chắn nhưng không thể xuyên phá. Bên trong, lũ trẻ cảm nhận hơi ấm lan tỏa, nỗi sợ dần tan biến.
Anh mở mắt, tia bạc lóe lên:
— Kỹ năng này... thật kỳ diệu.
Lý Vũ Nguyệt mỉm cười nhạt:
— Có ngươi ở đây, ta yên tâm cho những kẻ yếu thế.
Bóng đen điên cuồng, thân thể tan rã trước lá chắn. Một mảnh linh hồn xám b*n r* định trốn, Dương Thiên vung kiếm, vận “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”, chém trúng. Hệ thống tái tạo kỹ năng “Ảnh Phách Thực Hồn” — hấp thụ và xóa sạch tà khí.
Anh vận dụng kỹ năng mới, linh hồn tà ác tan biến hoàn toàn. Trận pháp tắt ngấm, ánh sáng dịu trở lại.
Lũ trẻ nức nở cảm ơn, mắt nhìn Dương Thiên như bám víu lấy sự sống. Lý Vũ Nguyệt nhẹ nhàng lau nước mắt cho bé gái nhỏ nhất:
— Đừng sợ. Chúng ta sẽ đưa các em ra ngoài.
Dương Thiên kiểm tra hệ thống, thấy tiến độ “Bảo hộ vạn sinh” tăng lên. Anh hỏi nhỏ:
— Các em sao lại ở đây?
Bé trai lớn nhất run run:
— Chúng cháu bị bắt làm vật hiến tế... Người áo đen nói phải khai mở địa mạch để triệu hồi thần linh...Ánh mắt Dương Thiên lạnh lại. Hệ thống quét toàn bộ cổ mộ, nhận diện nhiều nguồn tà khí di chuyển. Anh hiểu, đây mới chỉ là khởi đầu cho âm mưu lớn hơn.
Anh ra hiệu cho Lý Vũ Nguyệt bảo vệ lũ trẻ, còn mình tiến lên phía trước. Hệ thống phát hiện một cánh cửa ngầm, khí tức tà ác nồng nặc tràn ra.
— Cô bảo hộ bọn trẻ. Ta vào xem xét.
— Gặp nguy hiểm, hãy gọi ta. — Lý Vũ Nguyệt đáp, ánh mắt kiên định.
Anh mỉm cười, bước vào căn phòng ngầm. Không khí đặc mùi tử khí, ánh đỏ nhạt hắt ra từ những viên đá khắc trận pháp. Giữa phòng, tế đàn đá đen đặt một xác người phủ vải rách, quanh đó là hàng chục bình cổ chứa linh hồn bị giam cầm.
Trên tường, phù văn cổ chuyển động, tạo thành chuỗi trận pháp trói buộc. Hệ thống: “Cảnh báo! Pháp trận ‘Thần Linh Hiến Tế’ cấp S. Nếu không phá giải, toàn bộ linh hồn sẽ bị hút sạch, mở đường cho tà thần giáng lâm.”
Dương Thiên tập trung, vận “Phá Ảo Nhãn”, thấy điểm yếu trận pháp nằm ở viên ngọc đỏ trên tế đàn. Anh rút phi tiêu, ném xuyên không khí. Viên ngọc vỡ nát, trận pháp rung chuyển dữ dội.
Từ xác chết trên tế đàn, khí đen bắn lên trần, hóa thành bóng quỷ thần khổng lồ, mắt đỏ như máu, tiếng gầm rung chuyển cổ mộ.
— Kẻ nào dám phá nghi thức của ta?
Dương Thiên không lùi, mắt lạnh như thép:
— Ta là Dương Thiên, Chúa Tể Hệ Thống. Kẻ làm hại người vô tội, đều phải trả giá.
Bóng quỷ bật cười, vung tay tạo sóng khí đen. Anh vận “Chúa Tể Bảo Hộ”, lá chắn bạc bật lên, sóng khí tan biến. Đồng thời, anh dùng “Ảnh Phách Thực Hồn”, hấp thụ từng đợt tà khí.
Quỷ thần gào rú, thân thể nứt vỡ, lao tới định cướp linh hồn anh. Dương Thiên vận “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”, hóa chuỗi bóng mờ, xuyên thủng ngực quỷ thần. Bóng quỷ vỡ vụn, hóa làn khói đen.
Một luồng sức mạnh ùa vào hệ thống: “Bạn đã hấp thụ Tàn Hồn Thần Tông. Kỹ năng mới: ‘Phong Ấn Linh Hồn’ — Khóa linh hồn tà ác, ngăn tái sinh.”
Anh rời khỏi phòng ngầm, quay lại với Lý Vũ Nguyệt và lũ trẻ. Hệ thống hiện thông báo: “Nhiệm vụ hoàn thành. Mở khóa chức năng nâng cấp hệ thống. Cam kết bảo hộ mọi sinh linh yếu thế trong phạm vi hệ thống. Danh hiệu mới: Chúa Tể Bảo Hộ.”
Lý Vũ Nguyệt nhìn anh, môi mấp máy, ánh mắt dâng cảm xúc khó gọi tên:
— Có người sinh ra để thống trị, có người để hủy diệt. Ngươi lại chọn bảo hộ.
Anh đáp, ánh mắt dịu đi:
— Quyền lực không gắn với trách nhiệm chỉ là công cụ của quỷ dữ. Nếu không bảo vệ được kẻ yếu, sức mạnh này vô nghĩa.
Cô im lặng, tay siết nhẹ tay anh. Lũ trẻ ngẩng lên, ánh mắt lấp lánh hy vọng.
Đột nhiên, sâu trong cổ mộ vang lên tiếng động lớn. Đất rung chuyển, một cánh cửa đá bị ép mở, bóng người áo đen tràn vào. Dẫn đầu là một kẻ cao lớn, mắt đỏ rực, khí tức tà ác ngùn ngụt.
Dương Thiên nhận ra, đó là tàn dư Tiên Tông bị tha hóa, giờ là nô lệ cho bóng tối. Hệ thống cảnh báo: “Địch nhân cấp S xuất hiện. Nhiệm vụ mới: Bảo vệ người yếu, ngăn nghi thức triệu hồi tà thần lần hai.”
Anh ra hiệu cho Lý Vũ Nguyệt đưa lũ trẻ rút về hành lang cũ. Cô vận Thời Gian Luân, chuyển động quanh cô chậm lại, dẫn bọn trẻ lướt qua trận địa im lặng.
Dương Thiên đối diện đám áo đen. Tên thủ lĩnh gầm lên:
— Ngươi phá nghi thức? Sẽ phải trả giá bằng linh hồn!
Dương Thiên không đáp, ánh mắt lạnh tanh. Anh kích hoạt “Chúa Tể Bảo Hộ”, lá chắn bạc bao phủ cửa hành lang, ngăn tà khí tràn ra.
Đám áo đen đồng loạt lao vào, từng người vận nội lực hóa thành bóng quỷ. Anh vận “Phong Ấn Linh Hồn”, từng bóng quỷ bị khóa lại, gào rú bất lực. Tên thủ lĩnh vung kiếm, tia sáng đen xé không khí, bổ về phía anh.
Dương Thiên lùi nửa bước, vận “Thương Ảnh Xuyên Thời Gian”, hóa chuỗi dư ảnh, tránh đòn rồi phản kích bằng nhát kiếm xuyên ngực. Hệ thống tái tạo kỹ năng “Hấp Hồn Tà Ảnh” từ tên thủ lĩnh, cho phép hấp thụ toàn bộ tà khí gần đó.
Anh vận kỹ năng mới, tà khí quanh cổ mộ bị hút sạch, lũ áo đen gục ngã. Tên thủ lĩnh vùng vẫy, ánh mắt mờ dần. Trước khi tan biến, hắn thì thào:
— Ngươi... không ngăn nổi... chủ nhân sẽ trở lại... địa mạch này chỉ là khởi đầu...
Dương Thiên lặng người. Hệ thống cảnh báo: “Địa mạch Tiên Tông chỉ là một trong mười hai điểm phong ấn. Có thế lực đang mở khóa toàn bộ, chuẩn bị nghi thức hủy diệt đại lục.”
Anh siết chặt tay, nhìn sâu vào cổ mộ, nơi bí mật còn chưa lộ diện.
Lý Vũ Nguyệt dẫn lũ trẻ trở lại, ánh mắt lo lắng:
— Không thể ở lại. Tà khí vẫn dày đặc. Phải đưa bọn trẻ rời đi.
Anh gật đầu, kích hoạt hệ thống mở “Cửa Chuyển Dẫn”, vòng sáng bạc xuất hiện dưới chân. Trong khoảnh khắc, cả nhóm được dịch chuyển ra ngoài, đứng giữa rừng già, ánh mặt trời nhạt rọi xuống nền đất ướt sương.
Lũ trẻ òa khóc sung sướng, ôm chặt lấy nhau, mắt ngập tràn cảm kích. Dương Thiên cúi xuống, đặt tay lên vai từng đứa:
— Các em không còn là vật hiến tế cho bất kỳ ai nữa. Hãy sống mạnh mẽ.
Lý Vũ Nguyệt đứng cạnh, tay vẫn đặt trên Thời Gian Luân. Trên cao, mây xám kéo về, gió lạnh thổi qua. Hệ thống nhắc: “Nhiệm vụ chính: Truy tìm mười một địa mạch còn lại. Cảnh báo: Thế lực tà ác tăng tốc, thời gian không còn nhiều.”
Dương Thiên nhìn về phương xa, ánh mắt kiên quyết. Anh cảm nhận rõ gánh nặng lời thề — bảo hộ vạn sinh, chống lại bóng tối đang lan khắp đại lục.
— Ngươi có hối hận không? — Lý Vũ Nguyệt hỏi khẽ.
Anh lắc đầu:
— Nếu không ai đứng lên, mọi sinh linh sẽ bị nghiền nát trong vòng xoáy hệ thống. Ta không hối hận.
Cô im lặng, đặt tay lên vai anh:
— Ta sẽ cùng ngươi, dù phía trước là vực sâu.
Gió lạnh lướt qua, mang theo hơi thở hiểm nguy mới. Xa xa, tiếng trống trận vọng về từ rừng sâu. Hệ thống hiện dòng chữ đỏ: “Địch nhân truy tung đã tiếp cận. Chuẩn bị đối đầu thế lực tà ác mới.”
Dương Thiên siết chặt kiếm, ánh mắt không lay động. Lý Vũ Nguyệt đứng cạnh, tóc trắng tung bay. Lũ trẻ run rẩy nép sau lưng hai người, ánh mắt bừng hy vọng.
Ở chân trời, một bóng đen khổng lồ dần xuất hiện, tà khí cuồn cuộn. Hệ thống vang cảnh báo cuối cùng: “Chú ý! Phản diện cấp SSS chuẩn bị xuất hiện. Chế độ bảo hộ vạn sinh tự động nâng cấp.”
Không gian đặc quánh, hơi thở nặng nề, mọi linh cảm đều chỉ về phía trước — nơi định mệnh mở ra chương mới, nơi những kẻ mạnh nhất và tàn ác nhất sẽ lần lượt xuất hiện.
Và ngay tại ranh giới sinh tử ấy, Dương Thiên biết: lời thề bảo hộ vạn sinh của anh chỉ vừa bắt đầu.











