Trang chủ/Thiên Đạo Vô Song/Chương 3: Hỏa Diễm Hậu Cung
Thiên Đạo Vô Song

Chương 3: Hỏa Diễm Hậu Cung

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Phượng Dao đặt cây trâm ngọc lên bàn, ngón tay thon dài khẽ vuốt qua mặt gương đồng mờ ánh lửa. Hồng Liên Hỏa Vũ lặng lẽ bốc lên sau lưng nàng, phản chiếu bóng đỏ rực vào vách tường. Không gian trong tẩm điện như bị bao phủ bởi một làn sương mỏng, hư thực giao hòa, khiến mọi đường nét quanh nàng càng thêm mờ ảo. Ngoài cửa, tiếng bước chân cung nữ vừa dứt, mùi hương mai trộn lẫn nhè nhẹ vị ngòn ngọt của phấn độc do chính tay nàng điều chế.

– Thưa nương nương, Hoàng hậu đã nhận được ngọc thư. Sắc mặt vô cùng kém, vừa rồi còn nôn ra máu trước mặt cung nhân.

Giọng người hầu run rẩy, không dám ngẩng đầu. Phượng Dao mỉm cười, mắt lóe lên tia thích thú.

– Bệnh cũ tái phát, cũng là hợp tình hợp lý. Chuẩn bị sẵn linh dược, sai ngự y thân tín của ta tới chẩn trị. Nhớ nhắc bọn họ: chỉ cần giữ được hơi thở là đủ.

Nàng đưa tay nhận lấy hộp son, tự mình điểm nhẹ lên môi, rồi dặn thêm:

– Chuyển lời cho Tĩnh Nhi ở Lạc Thần Các: đêm nay không ai được bén mảng đến khuê phòng Hoàng hậu. Nếu có kẻ trái lệnh, cho uống “Thanh Diễm Hoàn” rồi vứt xuống hồ sen.

Cung nữ rùng mình, vội vàng lĩnh mệnh lui ra. Không khí trong điện lại chìm vào yên lặng. Phượng Dao nhắm mắt, ngón tay nhẹ xoay chuỗi hạt trên cổ tay, lẩm bẩm:

– Hậu cung này, kẻ yếu không có tư cách tồn tại. Một khi đã bước vào trò chơi, chỉ còn hai ngả: hoặc tôn quý vạn người, hoặc chết không toàn thây.

Bên ngoài, ánh đèn lồng lay động theo gió, lửa hắt lên những bóng người lặng lẽ di chuyển trong hành lang u tối. Từ sâu trong các cung điện phụ, tiếng nức nở của những nữ nhân thất sủng vang lên lẫn với tiếng gió rít. Tin tức Hoàng hậu cũ bệnh nặng lan đi như lửa gặp cỏ khô, kéo theo vô số ánh mắt thăm dò, bán tín bán nghi.

***

Giữa lúc Phượng Dao ung dung thao túng mọi diễn biến, nơi thâm cung, Hoàng hậu cũ – Tạ Nhược Hàn – ngồi lặng trước án thư. Gương mặt nàng trắng bệch, đôi môi tím tái, bàn tay run lên khi cầm chén thuốc. Đám cung nữ quanh nàng cúi đầu, không ai dám thốt lời an ủi. Trên chiếc bàn nhỏ, một phong thư màu lửa đặt chệch bên cạnh hộp ngọc, nét chữ uốn lượn như rắn lượn, bên trên chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Tuyệt Lộ”.

Tạ Nhược Hàn cắn răng, ánh mắt tràn ngập uất hận và tuyệt vọng. Nàng hiểu rõ từng ngụ ý trong đó: “Con đường của ngươi, tới đây là hết.”

Bên ngoài vọng lại tiếng bước chân dồn dập của ngự y và thị vệ. Cửa phòng vừa hé, vị ngự y già bước vào, cúi đầu báo cáo:

– Nương nương, thần phụng mệnh Phượng quý phi đến chẩn trị.

Tạ Nhược Hàn khẽ bật cười. Tiếng cười ấy khô khốc, đầy chua xót. Nàng không nhìn ngự y, chỉ lặng lẽ đẩy chén thuốc sang một bên:

– Đã là con cờ bị vứt bỏ, cần gì đến thuốc thang nữa?

Ngự y cúi thấp đầu, lặng lẽ bày ra lọ thuốc màu vàng nhạt. Một cung nữ toan tiến lại, bị nàng gạt phắt đi. Đôi mắt Tạ Nhược Hàn lấp lánh lệ, nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười kiêu ngạo cuối cùng:

– Truyền lời ta cho Phượng quý phi: hậu cung này, không phải ai cũng cam lòng làm lửa cho nàng sưởi ấm. Ta chưa chết, nàng vẫn chỉ là kẻ đứng trong bóng tối.

Câu nói vừa dứt, nàng phất tay áo, tự mình nâng chén thuốc lên uống cạn. Mùi vị vừa vào miệng đã biết có độc, nhưng Tạ Nhược Hàn không hề biến sắc. Nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt phức tạp nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, một cánh phượng đỏ thẫm vừa rơi xuống, chạm khẽ lên thềm ngọc lạnh băng.

***

Trở lại Hỏa Diễm cung, Phượng Dao ngồi giữa vòng lửa đỏ, mắt khép hờ, linh thức tản ra khắp hậu cung. Trong ý niệm, từng hơi thở, từng nhịp tim yếu ớt của Hoàng hậu đều không lọt khỏi cảm nhận của nàng. Dưới lớp son phấn rực rỡ là một nụ cười lạnh lùng:

– Tạ Nhược Hàn, ngươi có thể chết, nhưng danh tiếng của ngươi sẽ do ta quyết định.

Bàn tay nàng khẽ lật, một viên ngọc xanh xuất hiện, bên trong ẩn hiện ký hiệu truyền tin. Nàng niệm chú, truyền ý niệm tới một bóng người áo đen đang ẩn mình ngoài cung cấm:

– Truy tìm tung tích Tần Mặc Vũ. Tất cả những ai từng tiếp xúc với hắn, dù là một lời, một ánh mắt, đều không được bỏ sót. Nếu phát hiện, lập tức bẩm báo, không được tự ý hành động.

Từ trong ngọc truyền ra tiếng đáp ngắn gọn:

– Tuân lệnh.

Phượng Dao cất viên ngọc, ánh mắt lại xoáy sâu vào ngọn lửa đang nhảy múa trên bàn. Nàng biết, chỉ cần Tần Mặc Vũ còn sống, chiếc ngai vàng này vẫn chưa thực sự thuộc về ai. Mọi vinh quang, quyền lực, ân sủng – đều là vật đổi sao dời trong một ván cờ chưa ngã ngũ.

***

Cùng lúc ấy, tại cổng phụ phía tây hoàng cung, Triệu Tử Uyển lặng lẽ dừng chân dưới bóng cây ngô đồng. Ánh trăng nhạt phủ lên dáng nàng, khiến mái tóc dài càng thêm huyền ảo. Bên cạnh, Diệp Khinh Tuyết khoác áo choàng trắng, đôi mắt phượng lạnh như băng, giọng nói khẽ vang lên:

– Muội chắc chắn muốn đi một mình?

Tử Uyển gật đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:

– Sư tỷ, lần này chỉ có ta mới thích hợp. Thanh Vân Tiên Cung đã sớm bị tai mắt Phượng Dao giám sát. Nếu để tỷ xuất hiện, mọi dấu vết sẽ bị phát hiện.

Khinh Tuyết nhìn sâu vào mắt nàng, trong lòng dấy lên dự cảm bất an. Nhưng nàng không ngăn cản, chỉ lặng lẽ đặt vào tay Tử Uyển một viên băng châu:

– Nếu có biến, bóp nát châu này, ta sẽ đến ngay.

Tử Uyển cười nhẹ, ánh mắt toát lên vẻ kiên định hiếm thấy. Nàng chỉnh lại áo choàng, bước thẳng vào con đường nhỏ dẫn về phía điện Thừa Ân.

Cung thành về đêm, ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ các cửa sổ cao vút, trải dài trên nền gạch xanh xám. Tử Uyển bước đi không tiếng động, khí tức thu liễm tới cực hạn. Đôi mắt tím hoa lan đảo qua từng góc tối, ghi nhận mọi dấu vết khả nghi. Vừa rẽ vào hành lang phía đông, một bóng người lướt qua, chặn đường nàng.

Đó là một thiếu nữ vận áo hồng, tóc buộc cao, ánh mắt lanh lợi. Nàng ta cúi đầu, nhỏ giọng:

– Khách quý của quý phi, xin dừng bước.

Tử Uyển không đổi sắc, khẽ nhướng mày:

– Cung quy của Hỏa Diễm cung từ khi nào lại nghiêm ngặt đến thế? Ta chỉ muốn thăm hỏi Hoàng hậu, chẳng lẽ cũng phải xin phép?

Thiếu nữ kia mỉm cười, đôi môi cong lên thành một nét lạnh lùng:

– Nơi này không phải ai muốn vào là được. Phượng quý phi đang tiếp khách. Nếu cô nương không có lệnh bài, mời quay lại.

Tử Uyển liếc mắt nhìn kỹ, phát hiện trên cổ tay thiếu nữ có một vết sẹo nhỏ, hình dạng như ngọn lửa. Dấu hiệu của người từng luyện “Huyễn Hỏa Diễm Thể”. Nàng hiểu ngay: đây là một trong những tâm phúc được Phượng Dao đích thân bồi dưỡng.

Không nói thêm, nàng lặng lẽ lùi lại, hòa vào bóng tối. Nhưng trong lòng đã ngấm ngầm vận chuyển linh lực, khởi động “Vạn Hoa Ảnh Giới”, tạo ra một luồng ảo ảnh nhỏ, lặng lẽ bám theo thiếu nữ kia. Khi bóng người áo hồng vừa khuất sau hành lang, Tử Uyển vội men theo lối tắt, lách mình vào một vườn hoa nhỏ phía sau điện.

Bên trong, không gian im ắng, chỉ có tiếng nước chảy róc rách. Tử Uyển vận dụng thuật che khí tức, tiến về phía căn phòng nhỏ bên hồ. Nơi đó, nàng cảm nhận được một luồng khí tức yếu ớt, pha lẫn mùi thuốc độc và tử khí. Đó chính là nơi Tạ Nhược Hàn đang bị giam lỏng.Đột nhiên, một làn hương lạ tràn ngập, khiến tâm thần nàng rung động. Ý thức như bị kéo vào một vùng hư vô mờ mịt, mọi cảnh vật xung quanh bắt đầu vặn vẹo, hóa thành biển lửa ngập trời. Trong biển lửa, từng khuôn mặt quen thuộc hiện lên rồi tan biến, tiếng cười của Phượng Dao vang vọng:

– Triệu Tử Uyển, ngươi cũng chỉ là một quân cờ. Đến cuối cùng, kẻ thắng vẫn là ta.

Cảm giác nóng rát lan khắp thân thể, linh lực vận chuyển bị áp chế, mọi ký ức đau thương đột ngột trỗi dậy. Tử Uyển nhận ra bản thân đã rơi vào ảo cảnh của “Hồng Liên Hỏa Vũ”. Trong biển lửa, bóng dáng mẫu thân nàng – Triệu Mẫn – xuất hiện, đôi mắt đầy máu lệ, khẽ thì thầm:

– Uyển nhi, vì sao con lại phản bội mẫu thân? Vì sao con lại lựa chọn Thanh Vân thay vì gia tộc?

Tử Uyển nghiến răng, cố giữ tỉnh táo. Nàng biết rõ đây là ảo giác, nhưng linh hồn vẫn run rẩy trước những lời oán trách ấy. Phượng Dao đã nắm quá rõ vết thương trong lòng nàng, dùng chính ký ức đau đớn nhất để đánh gục ý chí.

Trong lúc sắp không trụ nổi, một luồng hàn khí sắc lạnh bất ngờ tràn vào. Băng tuyết ngưng kết thành từng cánh hoa nhỏ, lặng lẽ bao phủ lấy thân thể Tử Uyển. Một giọng nói lạnh như đêm đông vang lên bên tai:

– Tỉnh lại, Tử Uyển. Đừng để tâm ma thao túng.

Diệp Khinh Tuyết xuất hiện như bóng ma, bàn tay đặt lên vai sư muội, truyền vào linh hồn một luồng băng lực thanh khiết. Ảo cảnh biển lửa dần tan biến, xung quanh chỉ còn lại vườn hoa lạnh giá, mặt hồ phẳng lặng phản chiếu bóng hai người.

Tử Uyển th* d*c, mồ hôi túa ra trên trán, ánh mắt vẫn còn ngỡ ngàng. Khinh Tuyết siết chặt tay nàng, giọng trầm xuống:

– Phượng Dao giăng bẫy khắp nơi. Nếu muội còn cố chấp đơn độc, chẳng khác nào tự dâng mình cho hổ.

Tử Uyển cắn môi, ánh mắt lại bừng sáng:

– Sư tỷ, nếu không thâm nhập vào tận gốc, chúng ta mãi mãi chỉ là kẻ bị động. Phượng Dao đang truy tìm Mặc Vũ, ta không thể chậm trễ.

Khinh Tuyết nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng khẽ gật đầu:

– Nếu đã quyết, ta sẽ đi cùng muội. Nhưng từ giờ, mọi hành động đều phải cùng nhau. Một mình, dù là thiên tài cũng chỉ là quân cờ trong mắt kẻ khác.

Hai người trao đổi ánh mắt, ngầm hiểu ý nhau. Tử Uyển vận dụng phân thân “Vạn Hoa Thiên Ảnh”, để lại một phân thân làm mồi nhử, còn bản thể và Khinh Tuyết lặng lẽ len sâu vào hậu cung, hướng về phía mật đạo dẫn tới kho tư liệu mật của Hỏa Diễm cung.

***

Phượng Dao vẫn ngồi bất động trong phòng, linh thức cảm nhận được dao động linh lực kỳ lạ ở vườn hoa phía sau. Nàng khẽ nhíu mày, lấy ra một chiếc bùa đỏ, niệm chú. Từ trong bùa, một luồng hỏa diễm bay vút ra ngoài cửa sổ, lao về phía Tử Uyển và Khinh Tuyết.

Cùng lúc ấy, trong mật thất dưới nền điện, một lão thái giám áo xám đang lật giở từng cuốn sách cổ, ánh mắt sắc như dao. Đó là Sở Nhược Kỳ, tâm phúc của Phượng Dao, chuyên lo việc giám sát mật đạo. Lão vừa cảm nhận được động tĩnh lạ, liền gõ nhẹ vào vách tường, mở ra một lối đi bí mật.

Tử Uyển và Khinh Tuyết vừa đặt chân vào hành lang đá lạnh lẽo thì nghe tiếng cơ quan chuyển động. Không khí trở nên nặng nề, sát khí ẩn hiện trong bóng tối. Khinh Tuyết vung “Băng Linh Tán Hoa”, kết thành màn băng mỏng bảo vệ hai người. Tử Uyển vận dụng Vạn Hoa Ảnh Giới, tạo ra mấy chục phân thân tản ra bốn phía, che giấu vị trí thực sự.

Một toán hộ vệ mặc áo giáp đỏ lao tới, sắc mặt lạnh như sắt, vung vũ khí chặn đường. Tử Uyển không chút do dự, dùng Cửu Hoa Vân Cầm gảy một khúc đàn, khiến bọn họ chìm vào ảo cảnh mê hồn. Khinh Tuyết tranh thủ dẫn nàng lách qua hành lang bên trái, tiến sâu hơn vào lòng đất.

Trong mật thất, Sở Nhược Kỳ dõi theo từng chuyển động qua một chiếc kính đồng cổ. Lão nhếch môi, nhấn vào một ký hiệu ẩn trên bàn đá. Bức tường phía trước Khinh Tuyết và Tử Uyển bỗng bốc lên ngọn lửa xanh, linh lực bị rút cạn nhanh chóng. Khinh Tuyết quát khẽ:

– Lùi lại!

Nàng dùng Băng Linh Tán Hoa phá vỡ tường lửa, nhưng phía sau đã bị các phân thân của Tử Uyển báo động: có sát thủ đang tiếp cận từ bốn phía. Tình thế trở nên nguy hiểm, hai người bị vây trong một mê cung lửa – băng, vừa phải đối phó sát thủ, vừa giữ kín thân phận.

Tử Uyển nhắm mắt, dồn linh lực vào đàn cầm, gảy lên một khúc “Vọng Tịch Thiên Hoa”. Âm thanh vang vọng, từng đóa hoa ảo ảnh bay khắp mật thất, cản trở tầm nhìn của sát thủ. Khinh Tuyết nhân cơ hội đó, tung ra Băng Linh Tán Hoa, đóng băng các cơ quan ẩn dưới mặt đất.

Sau một hồi quần thảo, hai người cuối cùng cũng tìm được một chiếc hộp ngọc nhỏ giấu trong tường đá. Tử Uyển mở ra, bên trong là một tập giấy lụa ghi lại nhật ký của các thái giám thân cận Phượng Dao, cùng danh sách những người từng tiếp xúc với Tần Mặc Vũ trong cung.

Khinh Tuyết vừa cất hộp ngọc, vừa thì thầm:

– Chúng ta phải rút ngay. Phượng Dao chắc chắn đã phát hiện.

Tử Uyển gật đầu, vận dụng phân thân che chắn, cùng Khinh Tuyết men theo mật đạo ngược trở ra. Nhưng khi vừa đến cửa ra, một bóng đỏ choàng lấy hai người. Hồng Liên Hỏa Vũ bốc lên rực rỡ, ngăn lối thoát.

Phượng Dao xuất hiện giữa làn khói lửa, ánh mắt như muốn thiêu đốt linh hồn đối phương. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Tử Uyển, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng:

– Triệu tông chủ, Thanh Vân Tiên Cung quả nhiên không đơn giản. Nhưng hậu cung này, không phải ai muốn ra vào cũng được.

Khinh Tuyết tiến lên một bước, băng khí tỏa ra lạnh thấu xương:

– Nơi này không phải chỗ để ngươi phách lối. Nếu muốn thử sức, cứ việc.

Phượng Dao mỉm cười, vung tay áo, hỏa diễm cuộn trào. Nhưng đúng lúc đó, một tiếng chuông đồng vang lên từ phía xa, ánh sáng lôi điện loé lên trên bầu trời hoàng cung.

Tử Uyển nhân cơ hội, dùng phân thân đánh lạc hướng, kéo Khinh Tuyết lao ra ngoài, phá vỡ tầng tầng lớp lớp lửa đỏ. Phượng Dao không đuổi theo, chỉ đứng lặng, ánh mắt sâu thẳm dõi về phía chân trời.

– Thiên Mệnh Chi Tử… Đám người các ngươi, cứ vùng vẫy đi. Đến lúc bàn cờ hoàn tất, chỉ còn lại tro tàn.

Bóng dáng nàng hòa vào ánh lửa, khuôn mặt lạnh như băng. Khắp hậu cung, những luồng khí tức bất thường nổi lên, báo hiệu một đêm dài chưa có điểm dừng.

***

Trong bóng tối ngoài cung, Tần Mặc Vũ khoanh tay đứng lặng dưới gốc liễu già, vết ấn lôi vân trên trán nhấp nháy từng tia lam quang. Bên cạnh, Lục Thanh Dương thấp giọng:

– Vừa rồi trong cung có dị động lớn. Có nên tiến vào hỗ trợ không?

Mặc Vũ lắc đầu, mắt nhìn về phía cung điện rực lửa:

– Chưa phải lúc. Phượng Dao chỉ mới bắt đầu lộ sát chiêu. Nếu muốn phá vỡ thế cờ này, cần một cú đột phá thực sự. Chúng ta đợi, cho đến khi mọi bí mật được phơi bày.

Ánh mắt hắn giao với ánh trăng lạnh, sâu thẳm như vực. Trong lòng mỗi người, sóng ngầm đã nổi, nhưng chưa ai biết, cơn bão thực sự còn đang chờ phía trước.

Phía xa, tiếng gió đêm cuốn theo hơi nóng của lửa, mùi máu và độc dược quyện vào nhau, báo hiệu những ngày tháng bình yên đã vĩnh viễn khép lại cho hậu cung này.

Trên mái ngói đỏ rực, một cánh phượng lửa lặng lẽ bay lên, chao liệng giữa không trung, gieo xuống bóng tối một dấu hỏi chưa lời đáp.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử