Chỉ cho rằng bản thân là thiên mệnh chi tử.
Mọi thành công đều do chính anh ta tạo nên.
Còn hôm nay.
Tôi tự tay kéo anh ta ra khỏi giấc mộng đẹp ấy.
“Chu Dực.”
“Tôi nói cho anh biết thêm một chuyện nữa.”
Giọng tôi bình thản.
Nhưng từng chữ đều mang theo sức sát thương trí mạng.
“Công ty của anh…”
“Ngay từ ngày đầu tiên.”
“Đã được xây nên bằng tiền của tôi.”
“Từng viên gạch một.”
“Từng bước một.”
“Đều là tiền của tôi.”
“Tôi muốn nó sống.”
“Nó có thể rung chuông niêm yết trên Nasdaq.”
“Tôi muốn nó chết.”
“Ngày mai nó sẽ phải nộp đơn phá sản.”
“Vậy nên nói cho tôi biết.”
“Thứ mà anh luôn tự hào ấy…”
“Rốt cuộc là cái gì?”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Yên lặng đến đáng sợ.
Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề.
Tuyệt vọng.
Giống như một con thú đang hấp hối.
Cuối cùng.
Chu Dực cũng hiểu ra.
Tòa cao ốc thương mại mà anh ta dựng lên bằng tham vọng và sự kiêu ngạo.
Phần móng của nó…
Là do tôi đặt xuống.
Mà bây giờ.
Tôi chuẩn bị rút nó đi.
Những gì anh ta tự hào nhất.
Những thứ giúp anh ta có tư cách giẫm đạp lên lòng tự trọng của tôi.
Từ đầu đến cuối.
Chẳng qua chỉ là món đồ chơi tôi ban cho anh ta mà thôi.
Giờ đây.
Tôi đã chán.
Không muốn chơi nữa.
Vậy nên…
Trò chơi kết thúc rồi.
Tôi không cho anh ta thêm bất kỳ cơ hội nào để mở miệng.
Trực tiếp cúp máy.
Bên ngoài cửa sổ xe.
Ánh đèn neon của thành phố lùi về phía sau với tốc độ chóng mặt.
Muôn vàn sắc màu rực rỡ đan xen thành dòng sáng dài bất tận.
Còn thế giới của Chu Dực…
Kể từ giây phút này…
Chỉ còn lại bóng tối vô tận.
Chương 5
Tôi vốn nghĩ sau cú sốc đó, Chu Dực sẽ yên phận được một thời gian.
Không ngờ người đầu tiên nhảy ra gây chuyện…
Lại là người mẹ yêu quý của anh ta.
Không biết bà ta nghe ngóng được tin tức từ đâu.
Lúc cuộc gọi đến, tôi đang nhàn nhã ngồi trong phòng tổng thống mà Tần thúc sắp xếp cho mình.
Vừa uống trà chiều.
Vừa thưởng thức cảnh sông ngoài cửa sổ.
Điện thoại vừa kết nối.
Một tràng chửi rủa the thé, cay nghiệt đã xộc thẳng qua loa.
Âm thanh sắc nhọn đến mức như muốn đâm thủng màng nhĩ.
“Cố Niệm!”
“Con đàn bà không đẻ được, đồ sao chổi hại người!”
“Mày còn có lương tâm không hả?”
“Nhà tao, thằng Dực nhà tao đã làm gì có lỗi với mày?”
“Mà mày dám ra ngoài hại nó như thế?”
“Tao nói cho mày biết!”
“Có giỏi đến đâu cũng đừng hòng lật trời!”
“Bây giờ, ngay lập tức, lập tức cút về đây!”
“Quỳ xuống xin lỗi con trai tao!”
“Nếu không tao lột da mày!”
Tôi lặng lẽ nghe hết những lời thô tục ấy.
Gương mặt không chút cảm xúc.
Thậm chí còn ung dung cầm một chiếc macaron lên.
Cắn một miếng nhỏ.
Ừm.
Ngọt thật.
Đợi đến khi bà ta mắng mệt.
Khản cả cổ.
Tôi mới chậm rãi mở miệng.
Giọng nói không lớn.
Nhưng rõ ràng và đầy sức nặng.
“Bác gái.”
“Căn hộ view sông mà bác đang ở…”
“Giấy tờ nhà đứng tên cháu.”
“Chiếc thẻ phụ hạn mức không giới hạn trong tay bác…”
“Là Chu Dực đưa cho bác.”
“Nhưng tiền trong đó là của cháu.”
“Tóm lại.”
“Bác muốn mắng cháu thế nào cũng được.”
“Nhưng bác còn ba tiếng đồng hồ.”
“Thu dọn đồ đạc.”
“Và chuyển ra ngoài.”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Yên lặng đến đáng sợ.
Mãi hơn nửa phút sau.
Tiếng hét còn điên cuồng hơn trước mới vang lên.
“Mày dám!”
“Đó là nhà của con trai tao!”
“Con tiện nhân này lấy tư cách gì đuổi tao đi!”
“Tao sẽ kiện mày!”
“Tao sẽ khiến mày thân bại danh liệt!”
Tôi lười nghe tiếp.
Trực tiếp cúp máy.
Ngay sau đó.
Tôi gọi cho trợ lý của Tần thúc.
“Đến căn hộ ở khu Cẩm Tú.”
“Thu hồi nhà.”
“Kiểm kê toàn bộ tài sản bên trong.”
“Những thứ thuộc về tôi thì mang đi hết.”
“Những thứ không thuộc về tôi…”
“Tuyệt đối không được để họ mang theo dù chỉ một món.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Một giờ sau.
Mẹ Chu Dực đang mua sắm trong trung tâm thương mại.
Lúc quẹt thẻ.
Máy thanh toán đột nhiên báo:
“Tài khoản đã bị đóng băng.”
Bà ta lập tức ngồi bệt xuống đất khóc lóc om sòm.
Lăn lộn ăn vạ giữa trung tâm thương mại.
Thu hút vô số người đứng lại xem náo nhiệt.
Không lâu sau.
Điện thoại của tôi lại đổ chuông.
Là bà ta.
Vừa kết nối.
Tiếng khóc lóc thảm thiết xen lẫn chửi bới đã vang lên.
Tôi nghe chưa đầy năm giây.
Liền kéo số vào danh sách đen.
Rất nhanh sau đó.
Chu Dực gọi tới.
Giọng nói hoàn toàn sụp đổ.
Đầy tuyệt vọng.
“Cố Niệm!”
“Rốt cuộc em muốn làm gì?”
“Đó là mẹ anh!”
“Người sinh ra anh, nuôi lớn anh!”
“Em sao có thể đối xử với bà ấy như vậy?”
“Em sao có thể đuổi bà ấy ra khỏi nhà?”
Nghe những lời ấy.
Tôi bỗng thấy thật buồn cười.
Hình như anh ta quên mất rồi.
Ngày trước.
Khi mẹ anh ta đẩy tôi từ cầu thang ngã xuống.
Khiến tôi sảy thai.
Anh ta cũng từng nói với tôi như thế.
“Niệm Niệm.”
“Đó là mẹ anh.”
“Bà không cố ý đâu.”
“Em tha thứ cho bà lần này được không?”
Tôi nghe những lời chất vấn đầy đạo lý ấy.
Chỉ cảm thấy vô cùng châm biếm.
“Chu Dực.”
“Khi mẹ anh chỉ vào mặt tôi mắng là đồ sao chổi không biết đẻ…”
“Sao anh không nhớ rằng tôi mới là vợ anh?”
“Là người anh cưới hỏi đàng hoàng về nhà?”
“Khi bà ta ép tôi uống những bài thuốc không rõ nguồn gốc, suýt lấy mất nửa cái mạng của tôi…”
“Sao anh không biết đau lòng?”
“Sao anh không nói một câu…”
‘Đó là vợ tôi’?”
“Khi bà ta đẩy tôi ngã cầu thang…”
“Khiến tôi mất đi đứa con của mình…”
“Sao anh không chỉ vào mặt bà ta mà hỏi rằng…”
‘Đó là mẹ tôi, sao bà có thể độc ác đến thế?’”
Giọng tôi vẫn bình tĩnh.
Nhưng mỗi câu nói ra đều như một lưỡi dao sắc bén.
Đâm thẳng vào tim Chu Dực.
“Chu Dực.”
“Lá gan của anh.”
“Và cả cái mặt dày của mẹ anh.”
“Đều là do tôi nuông chiều suốt ba năm nay mà thành.”
“Từng chút một.”
“Từng ngày một.”
“Nhưng bây giờ…”
“Tôi không muốn nuông chiều nữa.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn câm lặng.
Chu Dực không nói nổi một lời.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh ta nếm trải cảm giác tiến thoái lưỡng nan giữa chữ hiếu và chữ tình.
Muốn bảo vệ mẹ mình.
Nhưng lại không có bất kỳ tư cách nào để mở miệng.
Muốn trách tôi.
Nhưng mọi lý lẽ đều đứng về phía tôi.
Cái cảm giác bất lực, đau đớn và nghẹn khuất ấy…
Tôi đã nếm trải suốt ba năm trời.
Giờ đây.
Cuối cùng cũng đến lượt anh ta.
Chương 6
Hiệu quả của việc rút củi dưới đáy nồi đến nhanh hơn tôi tưởng.
Ngay ngày hôm sau khi Tập đoàn Thịnh Vũ chính thức tuyên bố rút vốn.
Chuỗi vốn của công ty Chu Dực lập tức đứt gãy.
Như một tòa nhà mất đi cột chống.
Sụp đổ chỉ trong nháy mắt.
Tường đổ thì người người xô.
Những đối tác từng xếp hàng lấy lòng anh ta.
Từng nâng anh ta lên tận mây xanh.
Giờ đây đồng loạt biến thành chủ nợ đến đòi mạng.
Điện thoại đòi nợ gọi tới không ngừng.
Thư luật sư chất đầy bàn làm việc.
Nhân viên trong công ty hoang mang cực độ.
Đơn xin nghỉ việc bay tới như tuyết rơi.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.
Vị Chu tổng từng phong quang vô hạn đã trở thành một con chó mất nhà.
Đầu tóc rối bời.
Khắp nơi chạy vạy cầu cứu.
Còn Bạch Vy.
Người phụ nữ từng lấy Chu Dực làm niềm kiêu hãnh.
Từng cho rằng mình đã câu được một chàng rể kim cương.
Sau khi biết công ty sắp phá sản.
Biết Chu Dực chẳng còn gì trong tay.
Cô ta cũng bắt đầu lộ nguyên hình.
Hai người ngày nào cũng cãi vã.
Chửi bới.
Giằng co.
Xé mặt nhau không chút nể nang.
Nghe nói có lần còn đánh nhau ngay trong văn phòng.
Làm cả công ty được một phen xem kịch miễn phí.
Cuối cùng.
Chu Dực cũng hiểu thế nào là chúng bạn xa lánh.
Người thân phản bội.
Cô độc đến tận cùng.
Có lẽ vì thật sự không còn đường lui.
Cho nên…
Anh ta cuối cùng cũng nhớ tới tôi.
Không biết đã phải tốn bao nhiêu công sức.
Chu Dực mới dò được khách sạn tôi đang ở.
Chiều hôm đó.
Tôi vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến.
Đang chuẩn bị xuống nhà hàng dùng bữa.
Vừa bước ra khỏi thang máy.
Tôi đã bị tiếng ồn ào dưới đại sảnh thu hút.
Giữa sảnh khách sạn.
Chu Dực đang đứng đó.
Trên người là bộ vest rẻ tiền không còn vừa vặn.
Trong tay ôm một bó hồng đỏ khổng lồ.
Dưới chân còn đặt một chiếc hộp nhung đã mở sẵn.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương to đến mức khoa trương.
Lấp lánh một cách giả tạo.
Vừa nhìn đã biết không đáng giá bao nhiêu.
Nhìn thấy tôi xuất hiện.
Mắt Chu Dực lập tức sáng lên.
Giống như người chết đuối nhìn thấy cọng rơm cứu mạng.
Ngay giây tiếp theo.
Trước ánh mắt của tất cả mọi người.
Anh ta quỳ sụp xuống.
Rầm!
Hai đầu gối đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch.
“Niệm Niệm!”
“Anh sai rồi!”
Giọng nói khàn đặc vang vọng khắp đại sảnh.
Mang theo vẻ bi thương được cố tình diễn xuất.
“Trước đây là anh hồ đồ!”
“Là anh bị ma quỷ che mắt!”
“Người anh yêu từ đầu đến cuối vẫn luôn là em!”
“Xin em!”
“Cho anh thêm một cơ hội!”
“Gả cho anh thêm lần nữa được không?”
Diễn xuất của anh ta quả thực rất khá.
Ánh mắt đau khổ.
Biểu cảm hối hận.
Khiến không ít người vây xem bắt đầu mềm lòng.
“Trời ơi, lãng mạn quá!”
“Người đàn ông này si tình thật đấy!”
“Vợ anh ta hạnh phúc ghê.”
“Đúng đó, đã chịu quỳ xuống nhận sai rồi thì tha thứ đi.”
“Người ta biết lỗi là tốt rồi mà.”
Tôi đứng trên hành lang tầng hai.
Từ trên cao nhìn xuống.
Nhìn người đàn ông đang cố gắng biểu diễn như một tên hề.
Trong lòng không có lấy một gợn sóng.
Thậm chí còn thấy buồn cười.
Tôi mang giày cao gót.
Từng bước.
Từng bước một.
Chậm rãi đi xuống cầu thang xoắn.
Tiếng gót giày gõ trên nền đá cẩm thạch vang lên trong trẻo.
Tựa như đang đệm nhạc cho màn độc diễn của anh ta.
Cuối cùng.
Tôi dừng lại trước mặt Chu Dực.
Ánh mắt rơi xuống chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn trong tay anh ta.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
“Chu Dực.”
“Anh có biết không?”
“Tiền mua chiếc nhẫn này…”
“Cũng là tiền của tôi.”
Nụ cười thâm tình trên mặt anh ta lập tức cứng đờ.
Tôi hơi cúi người xuống.











