Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Cuối cùng.

Anh ta không chịu nổi nữa.

Như một con thú hoang phát điên.

Gào lên rồi lao tới.

Đánh nhau với gã chủ thầu.

Kết cục chẳng cần đoán cũng biết.

Một người quen sống trong nhung lụa.

Sao có thể là đối thủ của kẻ lăn lộn ngoài xã hội bao năm?

Chẳng mấy chốc.

Chu Dực đã bị đánh đến mặt mũi bầm dập.

Mũi chảy máu.

Khóe miệng rách toạc.

Nằm co quắp dưới đất như một con chó chết.

Gã chủ thầu khạc một bãi nước bọt lên người anh ta.

Chửi vài câu rồi lái xe nghênh ngang rời đi.

Chu Dực nằm trên nền xi măng lạnh ngắt.

Toàn thân đau nhức.

Gương mặt nóng rát.

Anh ta ngước nhìn bầu trời phía trên công trường.

Bầu trời bị những khung giàn giáo cắt thành từng mảnh vụn.

Xa xa.

Một vầng trăng cô độc treo lơ lửng giữa màn đêm.

Không hiểu vì sao.

Khoảnh khắc ấy.

Anh ta bỗng nhớ đến tôi.

Nhớ đến nhiều năm trước.

Khi anh ta nghèo khó nhất.

Tôi từng ở bên anh ta.

Cùng chen chúc trong căn phòng trọ chật hẹp.

Ngày đó.

Anh ta từng ôm tôi vào lòng.

Thề thốt chắc nịch:

“Niệm Niệm.”

“Em yên tâm.”

“Cho dù sau này anh có trắng tay.”

“Có rơi xuống đáy vực.”

“Anh cũng sẽ liều mạng đứng dậy.”

“Cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Vậy tôi đã trả lời thế nào?

Chu Dực cố gắng nhớ lại.

Rồi cuối cùng cũng nhớ ra.

Ngày ấy.

Tôi đã mỉm cười nói với anh ta:

“Không sao đâu, Chu Dực.”

“Dù sau này anh thật sự chẳng còn gì cả.”

“Em vẫn sẽ ở bên anh.”

“Cùng lắm thì…”

“Em nuôi anh.”

Bàn tay Chu Dực run rẩy che kín mặt.

Bờ vai bắt đầu rung lên dữ dội.

Những giọt nước mắt nóng hổi.

Không ngừng chảy ra qua kẽ ngón tay.

Trong đêm tối mà cả thế giới dường như đã quay lưng với mình.

Lần đầu tiên.

Chu Dực khóc.

Khóc vì hối hận.

Khóc đến tê tâm liệt phế.

Anh ta bắt đầu điên cuồng nhớ đến những điều tốt đẹp của tôi.

Nhớ từng bữa cơm tôi nấu.

Nhớ từng chiếc áo sơ mi tôi là phẳng.

Nhớ ánh mắt tôi từng nhìn anh ta.

Một đôi mắt ngập tràn yêu thương.

Ngập tràn ánh sao.

Đáng tiếc.

Anh ta tỉnh ngộ quá muộn.

Trên đời này.

Vốn dĩ chưa từng tồn tại thuốc hối hận.

Có những người.

Một khi đã đánh mất.

Chính là mất cả đời.

Chương 9

Kể từ ngày đó.

Chu Dực như hoàn toàn phát điên.

Anh ta bắt đầu dùng đủ mọi cách cực đoan để cầu xin tôi tha thứ.

Không biết bằng cách nào.

Anh ta dò được địa chỉ công ty mới của tôi.

Mặc bộ quần áo cũ nát.

Chạy đến dưới tòa nhà công ty.

Ngay trước mặt toàn thể nhân viên và khách hàng.

Quỳ suốt từ sáng đến tối.

Không chịu đứng dậy.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất trên tầng cao.

Lạnh nhạt liếc xuống một cái.

Sau đó trực tiếp bảo bảo vệ:

“Dọn người đó đi.”

“Đừng để ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.”

Với tôi.

Anh ta chẳng khác gì một đống rác chắn trước cửa.

Cần phải được xử lý.

Ngày hôm sau.

Trời đổ mưa như trút nước.

Chu Dực vẫn cố chấp đứng bên kia đường.

Để mặc nước mưa lạnh buốt dội từ đầu đến chân.

Quần áo ướt sũng.

Môi tím tái.

Anh ta không ngừng gào tên tôi.

Không ngừng hét lên:

“Anh sai rồi!”

“Niệm Niệm!”

“Anh biết sai rồi!”

Lúc ấy.

Tôi đang ngồi trong khoang sau chiếc Rolls-Royce.

Máy sưởi trong xe mở rất lớn.

Ấm áp dễ chịu.

Khi xe chạy ngang qua anh ta.

Tôi thậm chí còn không nghiêng đầu nhìn lấy một lần.

Chỉ nhàn nhạt nói với tài xế:

“Tăng nhiệt độ thêm một chút.”

“Hơi lạnh.”

Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ điều chỉnh nhiệt độ cao hơn.

Thấy quỳ lạy không có tác dụng.

Chu Dực lại học theo những bộ phim tình cảm cũ rích.

Bắt đầu chơi trò khổ nhục kế.

Anh ta dùng máu viết thư.

Hết lá này đến lá khác.

Gửi đến công ty tôi.

Mấy cô gái ở quầy lễ tân bị dọa đến tái mặt.

Cầm thư tới hỏi tôi nên xử lý thế nào.

Tôi nhận lấy.

Mùi tanh của máu xộc vào mũi.

Nhưng tôi thậm chí còn không mở ra đọc.

Trực tiếp ném vào máy hủy giấy bên cạnh.

Tiếng máy chạy vang lên.

Những dòng chữ đỏ như máu nhanh chóng bị nghiền nát.

Biến thành từng mảnh vụn.

Tôi nhìn tất cả.

Trong lòng không có chút vui vẻ nào.

Chỉ có sự chán ghét vô tận.

Nhìn thấy mọi cách đều vô dụng.

Chu Dực càng lúc càng điên cuồng.

Thậm chí bắt đầu dựng kịch bản tự làm bị thương mình.

Anh ta tìm hiểu kỹ tuyến đường tôi đi làm mỗi ngày.

Canh đúng thời điểm xe tôi xuất hiện.

Rồi ở một ngã tư bắt buộc phải đi qua.

Giả vờ bị một chiếc xe điện lao tới đâm ngã.

Tài xế của tôi đạp phanh gấp.

Xe dừng lại ngay trước mặt anh ta.

Tôi mở cửa bước xuống.

Chu Dực nằm trên mặt đất.

Miệng không ngừng rên rỉ đau đớn.

Trán đầy máu.

Sau này tôi mới biết.

Đó là máu chim bồ câu anh ta chuẩn bị từ trước.

Nhưng đôi mắt ấy.

Vẫn nhìn chằm chằm vào tôi.

Đầy cầu xin.

Đầy hối hận.

Rất nhanh.

Xung quanh đã tụ tập một vòng người xem.

Tôi đi đến trước mặt anh ta.

Từ trên cao nhìn xuống.

Nhìn màn diễn xuất vụng về ấy.

Ánh mắt lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ nào.

“Tôi giúp anh gọi xe cấp cứu nhé?”

“Hay gọi cảnh sát?”

Chu Dực ngẩn người.

Có lẽ anh ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy.

Tôi tiếp tục.

“Nếu là giả vờ bị đụng xe để vòi tiền.”

“Thì rất tiếc.”

“Phòng pháp chế công ty tôi không thanh toán viện phí cho người chuyên ăn vạ.”

“Nếu anh nhất quyết muốn kiện tụng.”

“Vậy chúng ta gặp nhau ở tòa án.”

Chu Dực nhìn tôi.

Nhìn ánh mắt xa lạ lạnh lùng ấy.

Nghe từng câu từng chữ không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Ánh sáng cuối cùng trong mắt anh ta…

Cuối cùng cũng dần dần tắt hẳn.

Đến lúc này.

Anh ta mới thật sự hiểu.

Tôi không còn yêu anh ta nữa.

Không phải vì còn yêu nên hận.

Mà là…

Đến cả hận cũng không còn.

Chỉ còn sự thờ ơ tuyệt đối.

Sự phớt lờ triệt để.

Tôi nhìn anh ta lần cuối.

Giống như nhìn một người xa lạ.

“Chu Dực.”

“Đừng lãng phí công sức nữa.”

“Khi anh chọn phản bội tôi.”

“Tôi đã cho anh vô số cơ hội.”

“Là chính anh.”

“Hết lần này đến lần khác.”

“Tự tay vứt bỏ tất cả.”

Tôi khẽ dừng lại.

Sau đó giơ bàn tay trái lên.

Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út.

Được chính nhà sáng lập của một thương hiệu xa xỉ hàng đầu thế giới thiết kế riêng.

Dưới ánh mặt trời.

Tỏa sáng rực rỡ.

“À đúng rồi.”

“Quên nói với anh một chuyện.”

“Tôi đã đính hôn.”

Đồng tử Chu Dực co rút dữ dội.

Gương mặt vốn đã trắng bệch càng trở nên vô hồn.

Tôi bình thản tiếp lời.

“Vị hôn phu của tôi là một doanh nhân thực thụ.”

“Môn đăng hộ đối.”

“Xuất thân tương xứng.”

“Anh ấy dịu dàng.”

“Chu đáo.”

“Quan trọng nhất là…”

“Anh ấy rất yêu tôi.”

“Yêu đến mức nâng niu tôi trong lòng bàn tay như một nàng công chúa.”

“Tôi ở bên anh ấy.”

“Mới biết thì ra phụ nữ được yêu thương thật sự là cảm giác như thế nào.”

“Còn anh…”

Tôi nhìn Chu Dực.

Khóe môi nhếch lên nhàn nhạt.

“Chẳng qua chỉ là một khoản đầu tư thất bại trong cuộc đời tôi mà thôi.”

Nói xong.

Tôi xoay người lên xe.

Chiếc Rolls-Royce lao đi.

Để lại phía sau một làn bụi mỏng.

Tôi không quay đầu lại.

Nhưng vẫn có thể tưởng tượng được.

Chu Dực đang nằm trên mặt đất.

Ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.

Khuôn mặt ngập tràn tuyệt vọng.

Như một người đã mất hết hy vọng sống.

Cuộc hành trình theo đuổi vợ trong tuyệt vọng của anh ta…

Đến đây là kết thúc.

Ngọn lửa ấy.

Là do chính tôi châm lên.

Và Chu Dực…

Định sẵn sẽ bị thiêu đốt trong đó.

Cho đến khi không còn lại dù chỉ một nhúm tro tàn.

Chương 10

Lễ đính hôn của tôi được tổ chức vô cùng long trọng.

Địa điểm là hòn đảo tư nhân dưới danh nghĩa của cha tôi.

Khách khứa đông như mây.

Người có mặt đều là những nhân vật hàng đầu trong giới chính trị và thương mại trong lẫn ngoài nước.

Vị hôn phu của tôi.

Lục Cảnh Thâm.

Người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Lục Thị.

Gia thế ngang hàng với nhà họ Cố.

Anh ấy ôn hòa, nhã nhặn.

Khí chất xuất chúng.

Mỗi khi nhìn tôi.

Trong mắt luôn tràn đầy yêu chiều và trân trọng.

Khi cha nắm tay tôi.

Trao tôi cho Lục Cảnh Thâm.

Vành mắt ông đỏ hoe.

Giọng nói nghẹn lại.

“Cảnh Thâm.”

“Niệm Niệm nhà chúng ta từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu nhiều tủi thân.”

Ông dừng một chút.

Ánh mắt thoáng hiện nỗi đau.

“Trừ một lần đó…”

“Sau này… ba giao con bé cho con.”

Lục Cảnh Thâm siết chặt tay tôi.

Trịnh trọng nhìn cha tôi.

“Ba yên tâm.”

“Con sẽ không để Niệm Niệm phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào nữa.”

Ngay lúc chúng tôi chuẩn bị trao nhẫn.

Cánh cửa đại sảnh bất ngờ bị đập mạnh.

Rầm!

Tiếng động vang lên khiến toàn bộ hội trường giật mình.

Chu Dực xông vào.

Như một kẻ điên.

Quần áo rách nát.

Toàn thân bốc mùi hôi chua khó chịu.

Mái tóc rối như tổ quạ.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.

Người đàn ông từng là thiên tài thương nghiệp trẻ tuổi.

Giờ đây chẳng còn chút dáng vẻ nào của năm xưa.

Đám bảo vệ lập tức lao tới.

Muốn kéo anh ta ra ngoài.

Nhưng Chu Dực dùng toàn bộ sức lực còn lại.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử