Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Không cần.”
“Cô thật sự cho rằng dựa vào một khoản tiền thưởng là có thể chống đỡ được bao lâu sao? Tiền vay mua nhà, tiền lương nhân viên, chi phí dự án, thứ nào cũng cần tiền.”
“Những chuyện đó do tôi tự chịu trách nhiệm.”
“Cô vẫn giống trước đây, chẳng bao giờ chịu nghe khuyên.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Trước đây tôi đã nghe anh suốt sáu năm. Thành quả thuộc về người khác, trách nhiệm đẩy cho tôi, cuối cùng còn phải biết ơn công ty đã đào tạo. Bây giờ tôi không nghe nữa.”
La Thiến bước tới, giọng đầy khinh thường.
“Trưởng nhóm Chu đã cho cô một bậc thang để bước xuống, cô đừng tiếp tục làm bộ.”
“Anh ta là trưởng nhóm của cô, không phải của tôi.”
“Cô…”
“Còn nữa, cô đã chuyển tiếp tin bịa đặt của Trịnh Mạn, cô nợ tôi một lời đính chính công khai.”
La Thiến khoanh tay trước ngực.
“Tôi chỉ chuyển tiếp thôi.”
“Trước khi chuyển tiếp, cô còn thêm một câu rằng tôi chiếm đoạt tiền đền bù của gia đình.”
“Chẳng lẽ cô không lấy sao?”
“Tiền đền bù thuộc về bố tôi. Ông tự nguyện chia cho các con, đó không gọi là chiếm đoạt.”
“Ai tin?”
Ngay sau lưng tôi bỗng vang lên giọng bố.
“Bố tin.”
Tôi quay lại, sững người nhìn bố và anh trai đang đứng ở đầu bên kia hành lang. Trong tay họ là tấm poster đoạt giải tôi để quên ở nhà.
Bố bước đến.
“Con bảo hôm nay phải nộp hồ sơ nên bố mang cái này tới.”
La Thiến nhìn chiếc áo khoác cũ trên người ông, cố tình hỏi:
“Chú biết cô ấy đã trúng số mà vẫn nhận 80.000 tệ của gia đình không?”
Bố gật đầu.
“Biết. Là tôi nhất định phải cho.”
“Chú không thấy cô ấy ích kỷ sao?”
“Con gái tôi nhận tiền bố ruột cho, tại sao phải để cô phán xét?”
Anh trai cũng lên tiếng:
“Ba anh em chúng tôi đều được chia như nhau. Cô còn nói em gái tôi chiếm đoạt thì lấy chứng cứ ra.”
La Thiến vô thức lùi lại một bước.
Những người đang đứng ngoài hành lang chờ đăng ký đều nghe thấy rõ ràng.
Bố đưa tấm poster cho nhân viên phụ trách.
“Đây là bản gốc. Con gái tôi lúc nào cũng thích giấu thành tích của mình. Mọi người cần xem thì cứ xem.”
Tôi theo bản năng muốn ngăn lại, nhưng bàn tay vừa nâng lên đã chậm rãi hạ xuống.
Tôi đã quyết định, từ nay sẽ không còn xin lỗi chỉ vì mình từng đạt được thành tích nữa.
“Cô Hứa, phương án của cô rất tốt, nhưng công ty còn lại báo giá thấp hơn.”
Trong buổi thương lượng vòng sơ tuyển, người phụ trách đặt hai bản hồ sơ cạnh nhau.
Giá Chu Khải đưa ra thấp hơn chúng tôi tới 40%.
Tôi hỏi:
“Nội dung triển khai có giống nhau không?”
“Họ cam kết bao quát toàn bộ.”
Chu Khải lập tức nói:
“Công ty lớn có thể ép thấp chi phí, đó chính là thực lực.”
Lâm Thư lật đến phần bố trí nhân sự của họ.
“Mười hai người tham gia, nhưng chỉ thu mức phí bằng 60% của nhóm ba người chúng tôi. Chẳng lẽ tất cả đều không cần nhận lương?”
La Thiến cười.
“Đó chính là chênh lệch về nguồn lực.”
Tôi khép hồ sơ lại.
“Vậy xin hãy ghi toàn bộ cam kết vào hợp đồng. Không được tăng thêm chi phí, không được cắt giảm nhân sự, và phải bàn giao thành quả đúng thời hạn.”
Chu Khải lập tức cau mày.
“Cô không có tư cách yêu cầu chúng tôi ký hợp đồng thế nào.”
Nhưng người phụ trách lại gật đầu.
“Đề nghị này hợp lý.”
Chu Khải chỉ đành miễn cưỡng đáp:
“Đương nhiên có thể.”
Sau khi cuộc họp kết thúc, Lâm Thư khẽ hỏi:
“Họ thật sự làm nổi sao?”
“Làm được, nhưng sẽ phải điều người từ các dự án khác sang.”
“Vậy vòng này chúng ta thua rồi à?”
“Vòng sơ tuyển chỉ xét giá. Vòng sau mới đánh giá phương án thực tế.”
Trở về studio, Trần Phóng lại đưa ra một vấn đề mới.
“Tài khoản hiện tại chỉ đủ duy trì bốn tháng, không phải sáu tháng.”
Tôi mở sổ sách ra kiểm tra. Chi phí mua thiết bị văn phòng và những khoản đầu tư ban đầu đều đã vượt dự toán.
“Thiếu bao nhiêu?”
“270.000 tệ.”
“Tôi bù.”
Lâm Thư lập tức giữ cuốn sổ lại.
“Lại bù nữa?”
“Đây là cách nhanh nhất.”
“Cũng là thói quen tệ nhất của cậu.” Cô ấy nhìn tôi, giọng rất nghiêm túc. “Cậu dùng tiền để khiến bản thân yên tâm, nhưng vấn đề thật sự là doanh thu chưa ổn định thì vẫn chưa được giải quyết.”
Trần Phóng cũng gật đầu.
“Chúng ta có thể cắt bớt những khoản chưa cần dùng ngay, đồng thời nhận thêm vài dự án nhỏ để xoay vòng.”
Tôi hỏi:
“Như vậy có ảnh hưởng đến thu nhập của mọi người không?”
Lâm Thư hỏi ngược lại:
“Cậu đã bao giờ nghĩ rằng bọn tôi cũng sẵn sàng cùng cậu gánh chưa?”
Tôi chưa từng nghĩ đến.
Từ trước đến giờ, tôi luôn xem việc bỏ tiền ra là cách trực tiếp nhất để chịu trách nhiệm, cũng luôn cho rằng nhận sự giúp đỡ của người khác đồng nghĩa với mắc nợ.
Lâm Thư nhanh chóng sắp xếp lại công việc của cả ba.
“Tôi sẽ nhận thêm hai khách hàng nhỏ. Trần Phóng giảm bớt phần việc thuê ngoài. Cậu tập trung chuẩn bị cho vòng tuyển chọn tiếp theo.”
“Như vậy hai người sẽ rất vất vả.”
“Khởi nghiệp vốn dĩ đã vất vả. Đâu phải chỉ có chủ mới được quyền mệt.”
Tối hôm đó, tôi chủ động gửi toàn bộ sổ sách cho mọi người trong nhóm. Tôi cũng lần đầu tiên nói thật trong nhóm chat gia đình:











