Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Vốn của studio đang hơi căng, nhưng bọn con đã tìm được cách xử lý.”

Anh trai lập tức trả lời:

“Cần tiền thì nói.”

Hứa Ninh nhắn ngay sau đó:

“Cần người cũng phải nói. Cuối tuần em có thể qua giúp.”

Bố chỉ gửi một câu:

“Nhớ ăn cơm đúng giờ.”

Lần này, tôi không trả lời rằng không cần.

Tôi chỉ nhắn:

“Vâng.”

Ngày hôm sau, Hứa Ninh đến studio. Con bé còn mang theo một tin mới.

Trịnh Mạn cũng đăng ký tham gia dự án văn hóa công cộng, với thân phận trợ lý của La Thiến.

“Hứa An Nhiên, chị kéo cả em gái ruột đến làm không công cho mình à?”

Vừa đến nơi tuyển chọn, Trịnh Mạn đã chặn đường chúng tôi.

Hứa Ninh ôm chặt tập hồ sơ trước ngực.

“Tôi đến giúp chị tôi sắp xếp tài liệu, liên quan gì đến cô?”

“Cậu cho chị cô 80.000 tệ, cô ta còn có mấy triệu tiền thưởng, vậy mà vẫn bắt cô chạy việc vặt. Cô đúng là biết cách lấy lòng chị gái.”

Hứa Ninh vừa định cãi lại, tôi đã giữ tay con bé.

“Trịnh Mạn, hôm nay cô đại diện cho công ty nào?”

“Đương nhiên là nhóm của trưởng nhóm Chu.”

“Vậy thì nói chuyện dự án.”

“Cô sợ tôi nhắc chuyện trong nhà à?”

“Chuyện gia đình đã được nói rõ từ lâu. Cô cứ lôi ra nhắc đi nhắc lại chỉ chứng minh ngoài chuyện đó ra, cô không còn gì đáng để nói.”

Mấy đội đang chờ tuyển chọn xung quanh đều quay sang nhìn.

La Thiến vội vàng bước tới.

“Mạn Mạn, đừng phí thời gian.”

Tôi nhìn thẻ người phụ trách sáng tạo đeo trước ngực cô ta.

“Lần này phương án dự thi của cô vẫn là lục từ kho tài liệu cũ ra sao?”

La Thiến hất cằm.

“Lần này tôi sẽ khiến cô thua tâm phục khẩu phục.”

Phần thuyết trình trực tiếp nhanh chóng bắt đầu.

Nhóm của Chu Khải xếp trước chúng tôi. Mười hai người cùng bước lên sân khấu, tài liệu trải kín cả một chiếc bàn dài.

Người phụ trách đặt ra ba câu hỏi liên quan đến khả năng triển khai thực tế, nhưng những người trên sân khấu lại nhìn nhau, không ai chịu đứng ra trả lời.

Cuối cùng, Chu Khải đành nói:

“Phần chi tiết sẽ do bộ phận thi công hoàn thiện sau.”

Đến lượt chúng tôi, trên sân khấu chỉ có ba người.

Sau khi trình bày xong toàn bộ phương án, tôi chỉ rõ từng hạng mục sẽ do ai chịu trách nhiệm.

Một vị giám khảo hỏi:

“Đội ngũ chỉ có ba người, các cô dựa vào đâu để bảo đảm tiến độ?”

“Chúng tôi không hứa những điều vượt quá năng lực của mình. Trong phương án, mỗi mốc công việc đều có người phụ trách cụ thể, đồng thời đã chừa sẵn thời gian để điều chỉnh khi phát sinh vấn đề.”

“Nhưng giá của các cô cao hơn.”

“Vì toàn bộ chi phí của chúng tôi đều được công khai ngay từ đầu, không giấu lại để thu thêm sau khi ký hợp đồng.”

Sắc mặt Chu Khải ở dưới sân khấu lập tức sa sầm.

Vị giám khảo lại hỏi:

“Trong sáu năm qua, cô đã tham gia những dự án nào?”

La Thiến đột nhiên giơ tay.

“Những thành quả cô ấy thực hiện trước khi nghỉ việc đều thuộc về công ty cũ, không thể mang ra làm thành tích cá nhân.”

Người phụ trách ra hiệu cho cô ta ngồi xuống.

Tôi mở giấy xác nhận kinh nghiệm do công ty cũ cấp. Trên đó chỉ ghi tôi từng tham gia các dự án, nhưng không hề nhắc đến vai trò người phụ trách chính.

Vị giám khảo lật qua vài trang.

“Trong những dự án tiêu biểu này, cụ thể cô phụ trách phần nào?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, cửa sau hội trường đã bị đẩy ra.

Năm đồng nghiệp cũ cùng bước vào.

Người đồng nghiệp lâu năm đi đầu đặt một bản xác nhận có chữ ký chung lên bàn ban tổ chức.

“Dự án Quảng trường Vân Khê, Trung tâm Bờ Sông và Thư viện Nam Thành, toàn bộ phương án cốt lõi đều do Hứa An Nhiên hoàn thành.”

Chu Khải bật dậy.

“Ai cho các người đến đây?”

Người đồng nghiệp kia bình tĩnh nhìn anh ta.

“Hôm nay là ngày nghỉ. Chúng tôi đến với tư cách cá nhân để làm chứng.”

La Thiến lạnh giọng hỏi:

“Các người đã nhận lợi ích gì từ cô ta?”

Một đồng nghiệp khác lập tức mở hồ sơ cuộc họp của những năm trước.

“Mỗi tài liệu đều có thời gian gửi và lịch sử chỉnh sửa rõ ràng. La Thiến, cô mới vào công ty hai năm, nhưng trong hồ sơ lại viết mình có năm năm kinh nghiệm. Người cần giải thích rốt cuộc là ai?”

Cả hội trường bắt đầu xôn xao.

Vị giám khảo lật đến phần cuối hồ sơ của nhóm Chu Khải.

Trong sáu dự án tiêu biểu họ liệt kê, có đến bốn dự án do tôi trực tiếp thực hiện.

Người phụ trách nhìn Chu Khải.

“Tại sao người sáng tạo chính đang đứng ở đội đối diện, nhưng trong hồ sơ của các anh lại không hề có tên cô ấy?”

Chu Khải siết chặt cây bút trong tay.

“Cô ta là nhân viên công ty. Thành quả đương nhiên thuộc về công ty.”

Tôi đứng trên sân khấu, nhìn thẳng vào anh ta.

“Thành quả có thể thuộc về công ty, nhưng kinh nghiệm không thể bị xóa khỏi cuộc đời tôi.”

Người đồng nghiệp lâu năm lại nói:

“Trước khi An Nhiên nghỉ việc, chúng tôi thậm chí còn không biết toàn bộ phương án Vân Khê là do cô ấy độc lập hoàn thành. Trưởng nhóm Chu luôn nói người phụ trách chính là La Thiến.”

Tất cả ánh mắt trong hội trường lập tức đổ dồn về phía La Thiến.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 14 - Tôi Trúng Số Nhưng Không Đổi Đời | uTruyện