Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu tiên…

Cô ta nếm được cảm giác bị đẩy ra gánh hết mọi trách nhiệm.

Tôi không nói giúp cô ta.

Việc mình làm…

Thì phải tự chịu.

Ban tổ chức lập tức hủy tư cách tham gia của Trịnh Mạn.

Đồng thời yêu cầu đội của Chu Khải nộp bản giải trình.

Trước khi rời đi, La Thiến quay đầu nhìn tôi.

“Đừng tưởng Trịnh Mạn kéo tôi xuống thì cô thắng.”

“Vòng đánh giá cuối cùng…”

“…vẫn là cuộc đấu về năng lực của công ty.”

Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Vậy…”

“…gặp nhau ở vòng cuối.”

Trở về studio.

Một vấn đề mới lại chờ sẵn trên bàn.

Hai khách hàng nhỏ đồng loạt thông báo tạm hoãn hợp tác.

Họ nhìn thấy những tranh cãi trên mạng…

…và không muốn mạo hiểm.

Trần Phóng hỏi:

“Chúng ta có cần lập tức đăng thông báo đính chính không?”

Lương Mẫn lắc đầu.

“Một bản thanh minh chỉ toàn lời nói suông sẽ không thuyết phục được ai.”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Vậy mở cửa studio.”

Lâm Thư ngẩng lên.

“Ý cậu là sao?”

“Mời khách hàng, đại diện dự án và cả người trong nghề đến xem toàn bộ quá trình làm việc của chúng ta. Mỗi dự án do ai phụ trách, tiền được sử dụng thế nào, thành quả được tạo ra ra sao, tất cả đều công khai.”

Lâm Thư hỏi:

“Cả báo giá cũng công khai?”

“Những phần đã ký thỏa thuận bảo mật thì giữ kín. Còn lại đều có thể công khai.”

Trần Phóng vẫn hơi do dự.

“Như vậy người trong ngành sẽ nhìn thấy cách chúng ta làm việc.”

“Phương pháp có thể học, nhưng kinh nghiệm và khả năng phán đoán thì không ai lấy đi được.”

Ngày studio mở cửa, có hơn bốn mươi người đến tham quan.

Chu Khải và La Thiến cũng xuất hiện.

Đứng trước bức tường trưng bày thành quả, La Thiến lạnh lùng hỏi:

“Cô treo dự án của công ty cũ ở đây, không sợ bị truy cứu trách nhiệm sao?”

Tôi chỉ vào phần ghi chú bên dưới từng tài liệu.

“Ở đây chỉ có giấy xác nhận kinh nghiệm cá nhân, không có bất kỳ tài liệu nội bộ nào của công ty.”

Chu Khải cầm bản thảo đầu tiên của dự án Quảng trường Vân Khê lên.

“Tài liệu này thuộc về công ty.”

“Đây là tác phẩm tôi làm khi còn là sinh viên, trước cả thời điểm vào công ty. Phương án Vân Khê chỉ được phát triển lại dựa trên nền tảng ấy.”

Thầy Tống có mặt tại đó và trực tiếp xác nhận thời gian sáng tác.

Lương Mẫn cũng đưa ra giấy ủy quyền của dự án mới.

“Những thành quả đang được trưng bày trên tường đều đã được tôi cho phép công khai.”

Hai đồng nghiệp cũ của tôi cũng đến tham dự.

Một người nhìn Chu Khải, hỏi:

“Sau khi Hứa An Nhiên nghỉ việc, tại sao phiên bản mới của dự án Vân Khê lại dừng lại?”

Chu Khải đáp qua loa:

“Đó là sắp xếp nội bộ.”

Người đồng nghiệp kia không hề né tránh.

“Vì không có ai tiếp quản được. Anh bắt chúng tôi sửa theo bản thảo cũ nhưng lại không cho phép liên hệ với người sáng tạo ban đầu.”

Tất cả khách tham quan xung quanh đều nghe thấy.

La Thiến vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

“Công ty thiếu một nhân viên thì vẫn vận hành bình thường.”

Đồng nghiệp cũ gật đầu.

“Đương nhiên vẫn vận hành được. Nhưng bốn dự án cô ghi trong hồ sơ cá nhân thì phải xóa đi ba cái.”

Đến cuối ngày mở cửa, hai khách hàng từng tạm hoãn hợp tác đã quyết định khởi động lại dự án ngay tại chỗ. Ngoài ra, còn có ba công ty khác chủ động đề nghị sắp xếp một buổi gặp mặt.

Tôi không dùng tiền thưởng để mua lấy lòng tin.

Tôi chỉ đem từng việc mình từng làm, đặt lại ngay ngắn dưới chính tên mình.

“Bố cô nhận của công ty 200.000 tệ, cho nên những đồng nghiệp cũ kia mới đứng ra làm chứng giúp cô.”

Một ngày trước vòng đánh giá cuối cùng, Chu Khải chiếu một tấm ảnh chuyển khoản lên màn hình lớn trong hội trường.

Tên người nhận đã bị che gần hết, chỉ để lộ một chữ Hứa.

Trong hội trường có đại diện dự án, các đội tham gia và hơn mười người đến dự thính.

Chu Khải nói:

“Chúng tôi nhận được tố cáo rằng Hứa An Nhiên đã sử dụng khoản tiền thưởng lớn để can thiệp vào sự công bằng của cuộc tuyển chọn.”

Tôi hỏi:

“Ảnh chụp đầy đủ đâu?”

“Liên quan đến quyền riêng tư của người tố cáo.”

“Vậy anh dựa vào đâu để chứng minh người nhận là bố tôi?”

La Thiến đứng dậy.

“Chính miệng Trịnh Mạn nói.”

Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói.

“Tôi không hề nói như vậy.”

Trịnh Mạn bước vào hội trường, trên tay cầm bản sao kê ngân hàng của mình.

“Khoản 200.000 tệ đó là tiền mẹ tôi chuyển cho tôi để đặt cọc mua nhà. Bà ấy vừa bán một cửa hàng.”

Sắc mặt Chu Khải lập tức trầm xuống.

“Hôm qua cô không nói như vậy.”

“Hôm qua anh chỉ hỏi trong nhà tôi có giao dịch 200.000 tệ hay không. Anh không hề hỏi ai chuyển cho ai.”

La Thiến bước thẳng đến trước mặt cô ta.

“Bây giờ cô giúp Hứa An Nhiên, là vì muốn cô ta cho cô vay tiền sao?”

“Cô ấy sẽ không cho tôi vay.”

“Vậy cô đến đây làm gì?”

Trịnh Mạn nhìn tôi một cái rồi thấp giọng nói:

“Những chuyện sai trái tôi từng làm đã quá nhiều rồi. Tôi không muốn tiếp tục thay các người làm thêm một chuyện nữa.”

Cô ta đặt ảnh chụp đầy đủ trước mặt ban tổ chức.

Người nhận tiền chính là Trịnh Mạn, hoàn toàn không liên quan đến bố tôi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 16 - Tôi Trúng Số Nhưng Không Đổi Đời | uTruyện