Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Người phụ trách dự án nhìn Chu Khải, sắc mặt lạnh hẳn.

“Các anh đã xác minh chưa?”

“Tài liệu tố cáo đến quá gấp, chúng tôi chỉ đưa ra nghi vấn.”

Tôi mở giấy xác nhận tài khoản ngân hàng của mình.

“Sau khi tiền thưởng được chuyển vào tài khoản, tôi dùng nó mua ba căn hộ bình thường. Một căn để ở, hai căn còn lại vay ngân hàng rồi cho thuê. Phần tiền còn dư và tài khoản studio hoàn toàn tách biệt.”

Bên dưới lập tức vang lên vài tiếng bàn tán.

La Thiến lập tức nắm lấy một câu.

“Cuối cùng cô cũng thừa nhận dùng tiền thưởng để nuôi công ty.”

Lâm Thư chiếu toàn bộ sổ sách của studio lên màn hình.

“Vốn đăng ký đến từ số tiền An Nhiên tiết kiệm trong sáu năm đi làm. Doanh thu dự án hiện tại đã đủ trang trải ba tháng chi phí. Cô ấy chỉ cung cấp địa điểm làm việc và không thu tiền thuê.”

Trần Phóng tiếp tục đưa toàn bộ lịch sử trả lương lên màn hình.

“Chúng tôi không phải được cô ấy bỏ tiền thuê đến để làm chứng. Chúng tôi là đối tác.”

Chu Khải hỏi:

“Vậy còn những đồng nghiệp cũ thì sao?”

Năm đồng nghiệp cũ đồng loạt đứng dậy từ khu vực dự thính.

“Chúng tôi không nhận tiền.”

“Chúng tôi đến đây vì thành quả của chính mình cũng từng bị đổi tên.”

“Hứa An Nhiên là người đầu tiên dám nói ra sự thật, nhờ vậy chúng tôi mới có can đảm lên tiếng.”

Người phụ trách dự án quay sang nhìn Chu Khải.

“Những dự án tiêu biểu quý công ty đã nộp cần được kiểm tra lại danh sách người sáng tạo chính.”

Chu Khải cuối cùng cũng không thể ngồi yên.

“Việc này không liên quan đến buổi đánh giá hôm nay.”

“Đương nhiên có liên quan. Anh liên tục dùng quy mô công ty để chứng minh năng lực, nhưng lại không thể chứng minh những thành quả cốt lõi đó do đội ngũ hiện tại thực hiện.”

Tôi bước lên trước bục trình bày.

“Ba căn nhà không thể đại diện cho năng lực của tôi. Việc từng trúng thưởng cũng không khiến phương án của tôi trở nên xuất sắc hơn.”

“Hôm nay tôi đứng ở đây, chỉ dùng chính tác phẩm của mình để nói chuyện.”

Bố ngồi ở hàng ghế cuối cùng, vẫn mặc chiếc áo khoác cũ đã giặt đến bạc màu.

Lần này, tôi không còn lo người khác sẽ nhìn ông thế nào, cũng không sợ ông sẽ lỡ lời.

Ông là bố tôi.

Không phải xuất thân mà tôi cần phải giấu đi.

Buổi đánh giá được tiếp tục.

Sau khi tôi trình bày xong trang cuối cùng, không còn ai hỏi thêm một câu nào về tiền thưởng nữa.

Người phụ trách công bố nhóm chúng tôi giành vị trí đứng đầu về điểm tổng hợp, chính thức nhận được tư cách thực hiện dự án.

Khi tiếng vỗ tay vang lên, Chu Khải vẫn nhìn chằm chằm tấm ảnh chuyển khoản đã bị chứng minh là giả. La Thiến đứng cạnh anh ta, lần đầu tiên chủ động lùi ra xa một bước.

“Hứa An Nhiên, nói chuyện một chút.”

Sau khi buổi đánh giá kết thúc, Chu Khải chặn tôi ngay trước cửa hội trường.

“Giữa chúng ta không còn gì để nói.”

“Tôi có thể công khai thừa nhận cô là người phụ trách chính của dự án Vân Khê. Điều kiện là cô từ bỏ dự án này và quay lại công ty.”

Lâm Thư đang đứng bên cạnh tôi, nghe vậy liền hỏi:

“Giám đốc Chu, anh lấy một sự thật vốn dĩ thuộc về An Nhiên ra làm điều kiện trao đổi sao?”

Chu Khải không để ý đến cô ấy, chỉ tiếp tục nhìn tôi.

“An Nhiên, cô hiểu rõ một studio nhỏ khó tồn tại đến mức nào. Hôm nay thắng một lần không có nghĩa lần nào cũng thắng.”

“Vậy ý anh là gì?”

“Công ty sẽ giao cho cô vị trí trưởng bộ phận, lương một năm 300.000 tệ.”

Tôi hỏi:

“Thế còn La Thiến?”

Chu Khải im lặng một lát rồi đáp:

“Kinh nghiệm của cô ấy vẫn chưa đủ, có thể làm cấp phó cho cô.”

Đúng lúc ấy, La Thiến từ phía sau đi tới và nghe rõ từng chữ.

“Trưởng nhóm Chu, anh từng nói vị trí trưởng bộ phận sẽ là của tôi.”

“Bây giờ không phải lúc bàn chuyện này.”

“Anh bảo tôi đại diện công ty tham gia tuyển chọn, để tôi đứng ra gánh hết mọi nghi ngờ. Bây giờ thua rồi, anh lập tức giáng tôi xuống làm cấp phó sao?”

Chu Khải mất kiên nhẫn.

“Cô về trước đi.”

Nhưng La Thiến không chịu rời đi.

“Những dự án tiêu biểu trong hồ sơ là anh bảo tôi viết vào. Trịnh Mạn phát tán tin đồn, anh cũng nói không cần ngăn. Bây giờ xảy ra chuyện, tất cả đều tính lên đầu tôi sao?”

Những người đến dự thính vẫn chưa rời hết. Không ít người nghe thấy động tĩnh đều dừng chân lại.

Chu Khải hạ thấp giọng cảnh cáo:

“Chú ý thân phận của cô.”

La Thiến bật cười lạnh.

“Thân phận của tôi là gì? Là người thay anh cướp công, rồi lại thay anh gánh trách nhiệm sao?”

Tôi đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn hai người họ.

Ngày trước, người đứng ở vị trí đó là tôi.

Khác biệt duy nhất là tôi đã nhẫn nhịn suốt sáu năm, còn La Thiến chưa chịu nổi đến sáu tháng.

Chu Khải quay sang tôi.

“Cô nhất định phải đứng đây nhìn công ty mất mặt sao?”

“Là chính hai người đang nói ra những chuyện này.”

“Chỉ cần cô quay lại, mọi chuyện đều có thể giải quyết.”

“Tôi vẫn trả lời như cũ. Không.”

“Cô đừng hối hận.”

“Rời khỏi công ty là quyết định khiến tôi ít hối hận nhất trong đời.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 17 - Tôi Trúng Số Nhưng Không Đổi Đời | uTruyện