Chương 1: Chén Trà Đêm Mưa
Trời vừa sang canh hai, từng hạt mưa như sợi tơ bạc rơi đều trên mái ngói xám của Trình phủ. Trong màn đêm dày đặc, ánh đèn nơi gian phòng thờ nhỏ nhoi vẫn chờn vờn lay động, in bóng người con gái khoác áo choàng lụa màu khói nhạt, dáng người thanh mảnh tựa sương mai. Đó là Trình Thư Nguyệt, trưởng nữ Trình gia, đôi mắt long lanh như mặt hồ thu, yên lặng ôm hộp trà tiến về phía bàn thờ thấp. Tiếng guốc gỗ nhỏ vang khẽ trên nền đá lạnh, hòa cùng tiếng mưa rơi, tạo nên một thứ nhạc nền vừa dịu dàng vừa lạnh lẽo.
Khói hương chầm chậm bay lên, quấn quýt lấy linh vị mẫu thân. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu phản chiếu lên đôi má trắng ngần của Thư Nguyệt, khiến nàng càng thêm mong manh giữa không gian trầm mặc. Nàng đặt hộp trà xuống cạnh bát hương, mím môi thật khẽ, để cảm xúc không tràn ra ngoài. Đêm nay, như bao đêm khác, nàng đến đây để trò chuyện cùng mẫu thân, mong tìm chút an ủi giữa những sóng gió không lời.
Chiếc ấm đất tử sa ngày xưa vẫn ở nguyên vị trí cũ, phủ lớp bụi thời gian. Thư Nguyệt cẩn thận lấy khăn mềm lau qua, rồi rót nước sôi vào, động tác thuần thục mà dịu dàng. Lời dạy năm xưa của mẫu thân chợt vang vọng: “Người biết trà, trước hết phải biết lắng nghe, phải dùng tâm mà cảm nhận.” Nàng nở một nụ cười nhạt, tự giễu mình vẫn chỉ là cô gái nhỏ ngày nào, mãi không thể trưởng thành trong vòng tay mẹ.
Nước trà rót ra, màu xanh biếc tựa ngọc, sóng sánh trong chén men trắng. Nàng đặt một chén lên bàn thờ, khẽ cúi đầu thì thầm: “Mẫu thân, hôm nay Nguyệt lại đến bầu bạn cùng người. Nếu người linh thiêng, xin hãy chỉ dẫn cho con, ai là kẻ thực sự đã hại người...”
Mưa ngoài hiên vẫn rả rích, từng cơn gió lạnh len vào qua khe cửa nhỏ. Thư Nguyệt ngồi xuống, mở hộp trà, lấy ra một gói nhỏ được gói cẩn thận bằng giấy dầu cũ. Trên giấy, nét chữ mềm mại của mẫu thân vẫn còn rõ ràng: “Trà Thanh Lộ – chỉ dùng khi nhớ con.” Nàng chạm tay lên dòng chữ, mắt khẽ nhòe đi trong khoảnh khắc.
Hương trà dịu ngọt tỏa ra khắp phòng. Đôi tay Thư Nguyệt thoăn thoắt, từng động tác pha trà đều toát lên vẻ điềm tĩnh, chuẩn xác của người am hiểu trà đạo. Nước vừa đủ nhiệt, nàng chắt lấy một chén nhỏ, đặt cạnh chén cúng trên bàn thờ, rồi nhẹ nhàng nâng chén cuối cùng lên, soi dưới ánh đèn dầu vàng vọt.
Ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt nàng bỗng khựng lại. Ở đáy chén, một vệt màu vàng nhạt hiện lên, mỏng như lớp phấn, ánh lên lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Thư Nguyệt nghiêng chén, đưa lên mũi ngửi. Mùi trà vẫn trong trẻo, thanh thuần, nhưng đâu đó có chút vị chát rất nhẹ, lạ lẫm, không giống bất kỳ loại trà nào nàng từng biết. Nàng đưa ngón tay chạm khẽ vào vệt màu, lòng dấy lên một nỗi bất an không tên.
Nàng lấy khăn giấy sạch, nhẹ nhàng thấm lên vệt lạ rồi gói cẩn thận lại. Ánh mắt càng thêm trầm ngâm, những ký ức về mẫu thân hiện về dồn dập: người đàn bà ấy xưa nay cẩn trọng, mỗi chén trà đều tinh khiết, vì cớ gì lại để sót lại dấu vết kỳ lạ này? Hay đây chính là manh mối cuối cùng mà mẫu thân muốn gửi gắm lại cho nàng?
Tiếng gió rít lên qua khe cửa, kéo theo hơi lạnh thấm vào tận xương. Đang mải suy nghĩ, Thư Nguyệt chợt nghe ngoài hành lang vang lên tiếng động lạ. Rất khẽ, như ai đó lướt qua, nhẹ tựa hơi thở, song lại đủ khiến lòng nàng thắt lại trong cảnh giác. Nàng đặt chén trà xuống, nhón chân đi về phía cửa, ghé mắt nhìn qua khe hở.
Ánh đèn ngoài hành lang le lói, hắt bóng lên nền đá ướt. Dưới mái hiên, một bóng người cao lớn lướt qua, áo choàng sẫm màu quét nhẹ nền gạch. Dáng người ấy không quen thuộc, tuyệt đối không phải gia nhân trong phủ. Thư Nguyệt nín thở, cẩn trọng khép cửa, lắng nghe từng âm thanh nhỏ trong mưa. Bên ngoài chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích, bóng người đã biến mất như chưa từng hiện diện.
Nàng quay lại, tâm trí rối bời. Đặt mình ngồi xuống bên bàn thờ, hai tay ôm lấy gối, ánh mắt đăm chiêu nhìn lên di ảnh mẫu thân. “Chẳng lẽ mọi nghi ngờ của con là đúng? Mẫu thân bị hại, kẻ đó vẫn quanh quẩn trong phủ? Lẽ nào mọi chuyện mới chỉ bắt đầu?” Sống trong Trình gia nhiều năm, nàng đã quá quen với sự dè chừng, nhưng chưa bao giờ cảm giác bị rình rập lại rõ rệt như đêm nay.
Tiếng động khe khẽ vang lên ngoài cửa phòng, không phải tiếng mưa, mà là tiếng bước chân ai đó đang đi thật nhẹ. Thư Nguyệt áp sát tai vào vách gỗ, căng thẳng lắng nghe. Ngoài sân, bất chợt chó sủa vang, rồi im bặt, khiến lòng nàng càng thêm nặng trĩu. Đầu óc nàng xoay vần với hàng loạt ý nghĩ, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh như thường.
Một lúc sau, khi mọi thứ trở lại yên ắng, Thư Nguyệt mới dám thở ra nhẹ nhõm. Nàng lấy hộp gỗ nhỏ trên bàn thờ, cất kỹ gói trà có dấu vết lạ, rồi khép lại, khóa bằng chiếc móc đồng cũ. Trong lòng, nỗi hoài nghi về cái chết của mẫu thân càng lớn. “Ngày mai phải hỏi Trần bá, xem đêm nay có ai lạ ra vào phủ.” Nàng tự nhủ, nhưng biết rõ, trong phủ này, đâu phải ai cũng thật lòng.
Chợt tiếng cửa khẽ vang lên, một bóng người thấp thoáng ngoài hành lang. Thư Nguyệt đứng dậy, giấu vội gói trà vào tay áo, bước ra ngoài. Dưới mái hiên, Trình Diệp Lâm xuất hiện, khoác áo gấm, tay cầm ô, nụ cười nửa miệng quen thuộc. Hắn là em trai cùng cha khác mẹ, diện mạo tuấn tú, ánh mắt luôn ánh lên vẻ tinh quái.
“Chị Nguyệt, đêm khuya chưa ngủ, còn ngồi bên linh vị mẫu thân làm gì vậy?” Giọng hắn nửa đùa nửa dò xét, ánh mắt lướt nhanh qua tay áo nàng.
Thư Nguyệt mỉm cười nhã nhặn: “Chỉ là nhớ mẫu thân, muốn trò chuyện đôi câu. Mưa lớn thế này, Diệp Lâm không nghỉ ngơi mà đi đâu vậy?”
Diệp Lâm cười nhẹ, làm bộ quan tâm: “Ta thấy bên này còn sáng đèn, sợ chị lạnh lẽo nên sang xem. Dù sao cũng là người một nhà, chị đừng quá buồn, mẫu thân đã đi xa rồi.”
Nàng đáp khẽ: “Ta không sao, ngươi cũng nên giữ sức khỏe, trời mưa dễ cảm lạnh.”
Hắn nhún vai, ra vẻ chạnh lòng: “Chị lúc nào cũng khách khí. Ở Trình gia này, chị là trưởng nữ, mọi người đều trông vào chị, có gì cứ nói với đệ.”Thư Nguyệt vẫn mỉm cười, ánh mắt không rời từng cử chỉ của Diệp Lâm. Nàng hiểu rõ, hắn ngoài mặt thân thiết, bên trong lại ẩn giấu dã tâm. Đêm nay, hắn đến đây, tuyệt không phải chỉ vì lo lắng cho chị gái.
Diệp Lâm liếc vào phòng thờ, hỏi nhỏ: “Chị vừa pha trà phải không? Mùi thơm lan cả hành lang, chắc lại là loại trà quý của mẫu thân để lại?”
Nàng nhẹ nhàng đáp: “Chỉ là trà Thanh Lộ bình thường thôi, mẫu thân thích vị thanh mát, ta cũng muốn giữ thói quen cho khuây khỏa.”
Hắn cười, mắt ánh lên tia hứng thú: “Chị thật có hiếu. Nếu có dịp, đệ cũng muốn được thưởng thức trà chị pha.”
Nàng đáp nhã nhặn: “Khi nào rảnh, ta sẽ chuẩn bị cho ngươi một bình.” Nàng biết hắn chẳng hề quan tâm trà đạo, chỉ muốn dò xét xem nàng giữ lại bí quyết gì của mẫu thân.
Diệp Lâm đứng thêm một lát, ánh mắt không ngừng đảo quanh, như muốn phát hiện điều gì bất thường. Cuối cùng, hắn cười nhạt, chào một câu rồi rời đi, bóng áo gấm khuất dần trong màn mưa lạnh lẽo.
Thư Nguyệt khép cửa, tựa trán vào cánh cửa gỗ lạnh, thở dài. Dù đã quen với những trò thăm dò, nàng vẫn không khỏi thấy mỏi mệt. Quay lại phòng, nàng rót một chén trà nhỏ, ngồi xuống bên cửa sổ, ánh mắt chăm chú quan sát vệt màu lạ trong chén trà mẫu thân để lại. Đầu óc nàng tràn ngập những giả thuyết: “Chẳng lẽ đây là dược trà? Hay là loại trà cổ chỉ truyền trong hoàng thất như lời đồn?” Trà đạo Trình gia nổi tiếng kinh thành, nhưng những bí quyết thượng thừa xưa nay chỉ có mẫu thân nắm giữ. Nếu quả thật mẫu thân bị ám hại bằng trà, vậy thì kẻ đó chắc chắn rất hiểu trà đạo, thậm chí có liên hệ với hoàng cung.
Tiếng mưa ngoài trời mỗi lúc một lớn, gió thổi mạnh làm cánh cửa sổ rung lên lạch cạch. Thư Nguyệt đặt chén trà xuống, tay run nhẹ. Nỗi nhớ mẫu thân dâng lên nghẹn ngào, nhưng nàng ép mình phải giữ vững lý trí. “Mẫu thân, con nhất định sẽ tìm ra chân tướng. Dù cho kẻ đó là ai, con cũng không tha.”
Bất chợt, một mẩu giấy nhỏ bay vèo qua khe cửa, rơi xuống trước mặt nàng. Thư Nguyệt nhặt lên, mở ra xem. Trên giấy chỉ vỏn vẹn một dòng chữ run run: “Đừng tin người bên cạnh.”
Tim nàng thắt lại, mắt dán chặt vào từng nét chữ. Ai đã gửi mẩu giấy này? Là người trong nhà, hay kẻ lạ đột nhập? Đêm nay, bóng người bí ẩn lướt qua, tiếng bước chân ngoài hiên, Diệp Lâm xuất hiện bất ngờ... Tất cả như những mảnh ghép rối rắm, khiến nàng không thể an lòng.
Tiếng gà gáy xa xa báo hiệu canh ba sắp tới. Thư Nguyệt lặng lẽ thu dọn bàn thờ, cất kỹ chén trà có dấu vết lạ cùng mẩu giấy vào hộp gỗ, khóa lại cẩn thận. Nàng thắp thêm một nén hương, cúi đầu trước linh vị mẫu thân, thì thầm: “Mẫu thân, xin người phù hộ cho con được bình an, đủ sức vượt qua mọi sóng gió.”
Trong không gian mờ tối, ngọn đèn dầu bập bùng, bóng nàng in dài trên vách tường. Ngoài kia, mưa vẫn rơi không dứt, bóng đêm như nuốt chửng mọi lối về. Trình Thư Nguyệt ngồi lặng bên bàn trà, mắt dõi về phía cửa, lòng thầm nghĩ: “Đêm nay chưa phải kết thúc. Bí mật đã khơi lên, liệu ngày mai còn điều gì đang chờ đợi phía trước?”
Một cơn gió lạnh bất chợt lùa vào, làm tàn hương run rẩy rồi tắt phụt. Đúng lúc ấy, Thư Nguyệt chợt thấy ngoài cửa sổ, một đôi mắt đen sâu thẳm lặng lẽ dõi vào, ánh lên tia sáng lạnh lùng giữa màn đêm mưa. Nàng giật mình đứng bật dậy, nhưng bóng người đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại tiếng mưa rơi, tiếng tim nàng đập dồn, và một nỗi bất an âm ỉ kéo dài mãi không thôi...
Tiếng mưa nặng hạt, phủ lên mọi vật một lớp sương mờ mịt. Thư Nguyệt ngồi lại bên bàn, ánh mắt chưa rời khỏi cửa sổ. Nàng khẽ vuốt mái tóc dài, lòng bàn tay vẫn còn lạnh toát. Trên bàn, chén trà nguội dần, hương thơm nhàn nhạt như có như không. Những câu hỏi không lời đáp cứ luẩn quẩn trong đầu nàng: “Kẻ đó là ai? Vì sao lại để lại dấu vết lạ trong chén trà? Ai đã gửi mảnh giấy cảnh báo này?” Nàng biết, từ khoảnh khắc này, cuộc sống yên ả của mình đã thực sự chấm dứt.
Phía xa, ánh đèn nơi cổng phủ lập lòe, bóng người đi tuần lặng lẽ qua lại. Mọi thứ tưởng như vẫn bình yên, nhưng trong lòng Thư Nguyệt, sóng ngầm đã bắt đầu dâng lên. Bên ngoài, cơn mưa kéo dài không dứt, gió thổi làm cánh cửa rung lên từng hồi, như nhắc nhở nàng về những hiểm họa đang rình rập.
Nàng khép chặt áo choàng, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa dày đặc. Bóng tối ngoài kia sâu hun hút, chỉ có tiếng mưa và tiếng gió hòa quyện vào nhau, thấm lạnh tận tim gan. Thư Nguyệt đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập mạnh, như thúc giục bản thân phải mạnh mẽ hơn, phải tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Nàng quay lại bàn, mở hộp gỗ nhỏ, kiểm tra lại chén trà có dấu vết lạ cùng mẩu giấy, rồi khóa thật kỹ. Nỗi lo sợ mơ hồ len lỏi, nhưng ánh mắt nàng vẫn vững vàng, không để lộ chút yếu đuối nào. “Mẫu thân, nếu trên trời có linh, xin hãy phù hộ cho con. Từ nay, con sẽ không để ai dễ dàng hại đến sản nghiệp và bí quyết của nhà họ Trình.”
Tiếng mưa rơi mãi không ngừng, bóng đêm vẫn phủ trùm lấy Trình phủ. Trong căn phòng nhỏ, một ngọn đèn dầu chập chờn cháy, soi rõ dáng hình người con gái ngồi lặng lẽ giữa sóng gió. Đêm mưa này, đã gieo xuống hạt giống của nỗi bất an, của những bí mật chờ ngày hé lộ. Và ở đâu đó ngoài kia, một đôi mắt vẫn dõi theo, lạnh lùng, bí ẩn, như bóng tối chưa từng rời xa...











