Chương 2: Mẹ Kế
Sáng sớm, gió đầu đông quét qua dãy hành lang lát gạch, mang theo hơi lạnh len lỏi vào từng gian phòng. Vừa rửa mặt xong, Thư Nguyệt đã nghe tiếng bước chân vội vã của Thanh Hà vang lên ngoài cửa. Nàng ta thấp giọng: “Tiểu thư, phu nhân cho gọi tới chính sảnh. Có vẻ là chuyện hệ trọng.”
Thư Nguyệt nhẹ nhàng chỉnh lại áo váy, soi qua gương đồng. Đôi mắt nàng trong vắt, thần sắc an tĩnh dù đêm qua hầu như không chợp mắt. Nàng dặn Thanh Hà: “Ngươi ở lại đây, đừng để bất kỳ ai tự tiện vào phòng ta.”
Ra khỏi phòng, Thư Nguyệt bước qua sân lát đá, từng chiếc lá trà vàng úa rơi lả tả dưới chân. Không khí trong phủ hôm nay nặng nề, người hầu đi lại lấm lét, ai cũng né tránh ánh mắt nàng. Chính sảnh đã được dọn dẹp ngăn nắp, bộ trà cụ quý đặt sẵn trên bàn, hương trà nhè nhẹ lan tỏa.
Đặng thị ngồi uy nghi ở ghế chủ vị, y phục lụa đỏ rực, môi điểm son tươi, ánh mắt lạnh lùng. Bên cạnh là Diệp Lâm, áo gấm thêu hoa văn tinh xảo, dáng vẻ khiêm cung nhưng ẩn ý đắc ý. Thư Nguyệt khẽ cúi đầu: “Thỉnh an phu nhân, thỉnh an đệ.”
Đặng thị đặt chén trà xuống, tiếng va chạm vang lên sắc lạnh. Bà nhìn nàng, giọng nhỏ nhẹ mà lấn át: “Thư Nguyệt, hôm nay ta gọi con đến để bàn chuyện lớn của Trình gia. Cha con bệnh lâu ngày, công việc trà phường ngày một bề bộn. Đáng lý trưởng nữ như con phải gánh vác, nhưng… Diệp Lâm mấy tháng qua đã trưởng thành nhiều, lại là nam nhi dòng chính. Ta nghĩ, nên giao quyền quản lý trà phường cho nó. Con lui về hậu viện, chăm sóc phụ thân là hợp lẽ nhất.”
Diệp Lâm lập tức đứng dậy, nở nụ cười khiêm nhường: “Tỷ tỷ vất vả bao lâu nay, nay phụ thân bệnh nặng, lẽ nào để tỷ tiếp tục lao tâm? Đệ xin thay tỷ gánh vác, tỷ chỉ cần yên tâm phụng dưỡng cha.”
Thư Nguyệt nhìn cả hai, ánh mắt điềm tĩnh: “Trình gia từ trước đến nay có quy củ, khi gia chủ vắng mặt, chỉ trưởng nữ mới có quyền thay mặt xử lý sự vụ. Sao phu nhân lại muốn thay đổi tổ quy?”
Đặng thị nhếch môi cười: “Quy củ là do người đặt ra, cũng do người đổi. Ta lo cho sức khỏe của con, sợ con vất vả thôi. Diệp Lâm chí hướng lớn, lại được các thương nhân tín nhiệm. Nếu con không đồng ý, chẳng lẽ muốn thấy sản nghiệp Trình gia sa sút trong tay nữ nhi yếu ớt?”
Diệp Lâm chen vào, giọng ngọt ngào: “Tỷ tỷ, đệ không muốn tranh giành gì cả. Chỉ là trà phường gần đây thất thoát đơn hàng, đối tác phàn nàn nhiều. Nếu tỷ tiếp tục quản lý, e rằng sẽ khó vẹn toàn.”
Thư Nguyệt giữ nụ cười nhạt: “Chuyện đơn hàng, mấy tháng nay đệ là người kiểm kho. Khách thương cũng do phu nhân trực tiếp tiếp đãi. Nếu có gì không ổn, chẳng lẽ tất cả đều do ta?”
Đặng thị chau mày, Diệp Lâm lộ vẻ áy náy: “Tỷ tỷ nói vậy oan cho đệ quá. Nhưng nam nhi mới hợp quản đại sự, nữ nhi lo chuyện nội viện là hợp lý.”
Gió lạnh lùa qua khe cửa, hương trà ngòn ngọt như có như không. Thư Nguyệt siết nhẹ tay áo: “Nếu phu nhân thật lòng nghĩ cho gia tộc, hãy để phụ thân tỉnh lại rồi quyết định. Ta không dám tự ý thay đổi tổ quy.”
Đặng thị gằn giọng: “Phụ thân con còn nằm liệt giường, đâu thể xử lý đại sự? Ta đã họp các trưởng lão, mọi người đều nhất trí giao trà phường cho Diệp Lâm. Con nên an phận, đừng làm khó cho cả nhà.”
Không khí trong sảnh đông cứng lại. Thư Nguyệt nhìn sâu vào mắt mẹ kế, không nói thêm lời nào. Diệp Lâm bước đến gần, nở nụ cười giả lả: “Tỷ tỷ, đệ sẽ không quên công lao của tỷ. Hay tỷ phụ trách dạy nữ tỳ pha trà, còn việc thương trường để đệ lo, ai cũng yên lòng.”
Những lời nhẹ như gió, nhưng từng chữ như mũi kim đâm vào lòng nàng. Thư Nguyệt cười nhạt: “Nếu phụ thân nghe được, không biết sẽ nghĩ sao về việc nữ nhi Trình gia chỉ còn biết dạy nữ tỳ.”
Đặng thị khoát tay: “Thôi, con về nghỉ đi. Đợi Diệp Lâm tiếp quản trà phường xong, ta sẽ sắp xếp cho con vị trí thích hợp.”
Thư Nguyệt chắp tay cúi đầu, rời khỏi chính sảnh. Bước chân nhẹ nhàng, nhưng trong lòng như có đá đè. Ngoài sân, gió bấc thổi mạnh, lá trà rụng đầy hiên, rét buốt như nhắc nhở nàng về sự cô độc.
Dọc hành lang, tiếng thì thầm của người hầu lọt vào tai: “Nghe nói đại tiểu thư sắp bị truất quyền, trà phường sẽ giao cho nhị thiếu gia.” “Phu nhân đã quyết, ai dám trái ý?” Thư Nguyệt đi qua, chỉ khẽ nhíu mày, không để lộ cảm xúc.
Bên gốc bạch trà, nàng dừng lại, nhìn lên tán lá đã ngả vàng. Hồi ức về bàn tay mẹ dịu dàng truyền dạy từng bí quyết trà đạo, lời dặn trước lúc lâm chung: “Nguyệt nhi, giữ lấy sản nghiệp này, giữ lấy bí quyết của mẫu thân.” Giờ đây, mọi thứ như đang tuột khỏi tay, chỉ còn lại một mình nàng chống chọi.
Về đến phòng, Thanh Hà hốt hoảng: “Tiểu thư, họ ép người quá đáng! Người định làm gì?”
Thư Nguyệt rót chén trà, hơi nước bốc lên, vị chát đầu lưỡi càng làm nàng tỉnh táo. “Phụ thân bệnh nặng, lời nói chẳng ai nghe. Các trưởng lão đều đã ngả theo mẹ kế. Nếu ta đối đầu bây giờ, chỉ khiến cha thêm nguy hiểm.”
Thanh Hà rơm rớm nước mắt: “Vậy… chẳng lẽ chúng ta cứ chịu bị chèn ép?”
Nàng khẽ lắc đầu: “Chưa đến lúc phải ra tay. Muốn cướp quyền, họ sẽ còn lộ sơ hở. Ta phải chờ.”
Tin tức Thư Nguyệt bị ép nhường quyền nhanh chóng lan khắp phủ. Người hầu, tỳ nữ nhìn nàng với ánh mắt thương hại, tiếc nuối. Nhưng Thư Nguyệt vẫn điềm nhiên, từng bước nhẹ nhàng, không một lời oán thán.
Giữa giờ ngọ, Diệp Lâm dẫn hai quản sự đến hậu viện, giọng cười giả lả: “Tỷ tỷ, đệ đến tiếp nhận sổ sách trà phường. Tỷ có thể giao lại cho đệ không?”
Thư Nguyệt thong thả pha trà, rót một chén cho Diệp Lâm: “Muốn nhận sổ sách, đệ đã kiểm tra kỹ chưa? Sổ trà phường không chỉ có thu chi, còn có bí quyết phối trà. Nếu sơ suất, hậu quả khó lường.”
Diệp Lâm cười gượng: “Tỷ tỷ đa lo. Đệ sẽ cẩn thận. Nhưng sổ sách vẫn phải giao lại, tránh để người ngoài dị nghị.”
Thư Nguyệt đẩy chén trà về phía hắn: “Được thôi. Nhưng bí quyết phối trà chỉ truyền lại cho trưởng nữ. Phần đó, ta sẽ giữ cho phụ thân. Đệ chỉ được quản lý buôn bán, không được động vào bí quyết gia truyền.”
Diệp Lâm cười nhạt: “Đã là người nhà, còn giữ kẽ như vậy sao?”
Nàng đáp: “Người nhà càng phải giữ quy củ.”
Hai quản sự im lặng, không dám chen vào. Diệp Lâm đành gật đầu, nhận lấy sổ sách, nét mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
Khi họ đi khỏi, Thanh Hà thở dài: “Tiểu thư, họ thật quá đáng!”
Thư Nguyệt vuốt nhẹ tấm khăn trải bàn, ánh mắt xa xăm: “Muốn giữ quyền, phải có bản lĩnh. Ta chỉ sợ họ chưa đủ hiểu Trình gia này.”
Buổi chiều, trà phường trở nên hỗn loạn. Các quản sự cũ dè chừng nhị thiếu gia mới nhậm chức. Người thân tín của Thư Nguyệt bị điều đi kho xa, người của Đặng thị được đôn lên thay thế. Tin mối hàng lớn bị hủy hợp đồng lan nhanh. Diệp Lâm cho người kiểm lại kho trà, lớn tiếng: “Ai không nghe lệnh, sẽ bị cho nghỉ việc!”
Trên tầng hai trà phường, Thư Nguyệt lặng lẽ nhìn xuống sân, nơi Diệp Lâm đang chỉ huy. Bóng nàng đổ dài trên sàn gạch, lòng trào dâng cảm giác mất mát xen lẫn quyết tâm.
Tối, về phòng, Thanh Hà dọn sẵn mâm cơm nhỏ. Thư Nguyệt ăn qua loa, rồi lấy quyển sổ bí quyết trà đạo của mẹ, lật từng trang, mỗi dòng chữ đều là tâm huyết. Nàng khẽ thì thầm: “Bí quyết này, dù ai ép cũng không thể lấy.”
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ. Thanh Hà chạy ra, rồi trở lại thì thào: “Phu nhân lại cho gọi người.”
Thư Nguyệt chỉnh lại áo, bước ra phòng khách nhỏ. Đặng thị ngồi trên ghế, tay phe phẩy quạt lông, ánh mắt dò xét: “Ta nghe nói con còn giữ bản chép tay bí quyết phối trà?”
Thư Nguyệt mỉm cười: “Bí quyết trà đạo là vật tổ truyền, chỉ truyền cho trưởng nữ. Ta giữ gìn, không dám sơ suất.”Đặng thị nghiêm mặt: “Nhà này không chỉ có mình con là chủ. Diệp Lâm cũng là con cháu Trình gia, chẳng lẽ không có quyền thừa kế?”
Thư Nguyệt nhìn thẳng: “Chờ phụ thân tỉnh lại, người sẽ quyết.”
Đặng thị phẩy quạt, cười lạnh: “Con cứng đầu thật. Ta khuyên con, đừng khiến mọi chuyện đi quá xa. Nếu không, sẽ có người gặp chuyện chẳng lành.”
Lời đe dọa thản nhiên. Thư Nguyệt chắp tay: “Phu nhân lo xa rồi. Nếu không còn gì, con xin phép lui.”
Trở về phòng, nàng ngồi lặng bên bàn, ánh đèn dầu in bóng trên tường. Thanh Hà rón rén hỏi: “Tiểu thư, người định làm gì tiếp?”
Thư Nguyệt đáp nhẹ: “Ta phải gặp phụ thân, dù khó đến đâu. Nếu không, bí quyết mẹ để lại cũng không giữ nổi.”
Thanh Hà lo lắng: “Phu nhân canh chừng lão gia rất kỹ, người ngoài khó vào được.”
Thư Nguyệt trầm ngâm: “Phải thử. Ngươi chuẩn bị thuốc dưỡng thần, sáng mai ta sẽ lẻn vào viện của phụ thân.”
Đêm xuống, gió lạnh càng dữ dội, tiếng lá trà xào xạc ngoài hiên. Thư Nguyệt lấy hộp gỗ nhỏ, kiểm tra chén trà có dấu vết lạ, giấu kỹ vào đáy tủ. Nàng cẩn thận cất lọ thuốc nhỏ vào tay áo, chuẩn bị cho kế hoạch ngày mai.
Canh tư, trời vừa hửng sáng. Thư Nguyệt khoác áo choàng, Thanh Hà đi trước dò đường, ra hiệu an toàn. Nàng men theo lối vườn trà, tránh ánh mắt gia nhân, tiến sát viện của phụ thân.
Hai gã hộ vệ đứng gác ngoài cửa. Thư Nguyệt rút gói thuốc mê, đưa cho Thanh Hà: “Rắc vào trà của họ.”
Chỉ một lát sau, hai người kia đã ngủ gục. Thư Nguyệt nhanh chóng đẩy cửa vào. Trong phòng, Trình lão gia nằm trên giường, sắc mặt vàng vọt, hơi thở yếu ớt. Một bà vú già ngồi cạnh, lim dim ngủ.
Nàng lặng lẽ đến gần, bắt mạch. Mạch tượng yếu, khí huyết suy, rõ ràng là dấu hiệu trúng độc lâu ngày. Thư Nguyệt nhỏ vài giọt thuốc dưỡng thần vào miệng phụ thân, ghé sát thì thầm: “Cha, con là Thư Nguyệt. Nếu nghe được, xin nhắm mắt hai lần.”
Trình lão gia khẽ động mi mắt, rồi nhắm lại hai lần. Nước mắt Thư Nguyệt rơi lã chã, nàng nắm tay cha, nghẹn ngào: “Cha, xin người cố lên. Con nhất định tìm ra kẻ hại người.”
Bà vú già tỉnh giấc, quát nhỏ: “Cô vào đây làm gì? Phu nhân mà biết thì nguy to!”
Thư Nguyệt điềm tĩnh: “Ta chỉ muốn gặp phụ thân một lát. Nếu bà còn là người Trình gia, xin hãy giúp ta bảo vệ người.”
Bà vú già lặng đi, rồi quay mặt đi không nói.
Nàng thì thầm bên giường: “Con sẽ không để ai cướp đi sản nghiệp này. Xin cha yên tâm.”
Rời viện, Thư Nguyệt cảm giác như có ai theo dõi, nhưng nhìn quanh chỉ thấy bóng cây lay động.
Buổi chiều, Đặng thị cho gọi toàn phủ đến đại sảnh. Bà ngồi ghế chủ vị, Diệp Lâm đứng bên, mặt mày hớn hở.
Đặng thị lớn tiếng: “Từ hôm nay, trà phường Trình gia giao cho Diệp Lâm quản lý. Thư Nguyệt lui về nội viện chăm sóc phụ thân. Ai trái lệnh, xử theo gia quy!”
Mọi người cúi đầu im bặt. Thư Nguyệt đứng giữa đám đông, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng mẹ kế. Diệp Lâm bước ra, cười giả lả: “Tỷ tỷ, sau này có gì cần giúp, cứ nói với đệ.”
Thư Nguyệt đáp khẽ: “Ta sẽ nhớ lời đệ.”
Tối, trong phòng riêng, nàng ngồi viết thư cho một người bạn cũ ở kinh thành, nhờ dò la về những khách thương đã hủy hợp đồng với Trình gia. Nàng biết đây không chỉ là chuyện tranh quyền, mà còn ẩn giấu âm mưu lớn hơn.
Bỗng ngoài cửa sổ vang lên tiếng động khẽ. Nàng đứng dậy, một mảnh giấy nhỏ được nhét qua khe cửa. Trên giấy chỉ vỏn vẹn: “Đêm nay, sân sau. Có việc gấp.”
Thư Nguyệt giấu mảnh giấy vào tay áo, lấy thêm gói trà nhỏ phòng thân. Nàng quyết định ra sân sau, dù nguy hiểm vẫn phải thử.
Đêm, gió lạnh cuộn qua sân, bóng tối bao trùm. Dưới gốc trà già, một người đàn ông thấp thỏm chờ đợi. Thư Nguyệt lên tiếng: “Ai đó?”
Người nọ đáp nhỏ: “Đại tiểu thư, tôi là quản sự Lưu, từng hầu lão gia nhiều năm. Có chuyện quan trọng cần báo.”
Thư Nguyệt dè chừng: “Chuyện gì?”
Quản sự Lưu thì thào: “Tôi nghe nhị thiếu gia và phu nhân đang bán tin về bí quyết trà đạo cho một thương nhân lạ mặt từ kinh thành. Nếu lấy được bản chép tay của tiểu thư, Trình gia sẽ mất hết.”
Thư Nguyệt hỏi dồn: “Thương nhân đó là ai?”
Quản sự Lưu lắc đầu: “Chỉ nghe gọi là Tô đại nhân, hình như có liên hệ với triều đình. Họ còn bàn nếu lấy được bí quyết, sẽ ép tiểu thư rời phủ.”
Nàng im lặng rồi gật đầu: “Đa tạ quản sự. Ta sẽ cẩn trọng.”
Quản sự Lưu lặng lẽ rời đi. Thư Nguyệt đứng dưới gốc trà già, gió bấc táp lạnh buốt. Nàng siết chặt tay, tự nhủ: “Nếu họ dám bán đứng Trình gia, ta nhất định không tha.”
Về phòng, nàng lấy bản chép tay bí quyết trà đạo, giấu kỹ vào đáy hộp gỗ, khóa ba lớp. Trước khi ngủ, Thư Nguyệt viết thêm một lá thư gửi Lục gia, nhờ Lục Tử Hành sớm thu xếp hôn sự, lấy cớ chuyển ra ngoài, tránh sự kiểm soát của mẹ kế.
Ngồi bên bàn, ánh đèn dầu soi rõ gương mặt kiên định. Dù sóng gió có lớn đến đâu, nàng cũng không cho phép mình yếu đuối.
Ngoài cửa sổ, gió đầu đông cuốn theo lá trà rơi đầy sân. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ dõi về phía phòng nàng, ánh mắt lạnh lùng, khóe môi nhếch lên âm hiểm.
Bên trong, Thư Nguyệt nhắm mắt lại, lòng thầm nhủ: “Trà đắng, nhưng tình càng sâu. Đã đến lúc đối đầu. Ta sẽ không để ai cướp đi những gì thuộc về mình.”
Tiếng gió rít qua mái ngói, như tiếng thì thầm của định mệnh. Đêm nay, mọi chuyện chỉ vừa bắt đầu…











