Chương 12: Bí Thư Cổ
Bầu trời Lâm Châu sáng hôm ấy phủ một lớp mây xám mỏng, ánh nắng nhạt nhòa len lỏi qua tán cây trà cổ thụ, rọi xuống những viên đá ong loang lổ trong hậu viện Lục phủ. Thư Nguyệt bước nhanh qua hành lang, tà áo lướt nhẹ trên nền đất lạnh. Mọi giác quan của nàng căng ra, vừa cảnh giác, vừa gấp gáp. Cơn sóng gió từ vụ vu oan trà độc chưa kịp lắng, nay lại thêm áp lực từ triều đình và những lời đàm tiếu râm ran ngoài phố lớn. Nàng hiểu, muốn bảo vệ Tử Hành và Lục gia, chỉ còn cách tìm ra bằng chứng giải oan, mà chìa khóa có lẽ đang nằm đâu đó trong căn kho cũ kỹ nơi góc vườn phía tây.
Cánh cửa gỗ đã bạc màu, bản lề k** r*n khe khẽ khi nàng đẩy vào. Bên trong, không khí lạnh buốt, mùi ẩm mốc của giấy cũ, gỗ mục và hương trà trộn lẫn, quấn lấy Thư Nguyệt. Những kệ gỗ xếp cao, phủ đầy bụi, chất đầy rương trà, sổ sách, và những món đồ lặt vặt bị lãng quên bởi thời gian. Nàng đưa tay áo che mũi, bước từng bước cẩn trọng trên nền đất đầy lá mục. Đôi mắt sáng, long lanh ánh quyết tâm.
Nàng nhớ lại lời phụ thân thuở nhỏ: “Có những bí mật chỉ người thực sự yêu quý trà và gia tộc mới nên biết. Khi nào con đủ trưởng thành, cha sẽ trao lại cho con.” Nhưng năm tháng trôi qua, biến cố ập đến, mọi lời hứa chưa kịp thành hình đã hóa thành tro bụi. Hôm nay, chính nàng phải tự tay tìm lại quá khứ, dù là đau thương.
Lần theo trí nhớ, Thư Nguyệt lục lọi phía dưới cùng của kệ sách sát tường. Những cuốn sổ bìa da, những hộp gỗ khắc hoa văn đã nhạt màu, tất cả đều nhuốm màu thời gian. Mỗi lần lật qua một món đồ quen thuộc, ký ức về những buổi chiều học trà bên mẹ, ánh mắt nghiêm nghị của cha, những trò nghịch ngợm thời thơ ấu lại ùa về, vừa dịu dàng, vừa nhói buốt.
Sau một hồi tìm kiếm, nàng dừng lại trước một chiếc hộp gỗ nhỏ, ổ khóa đã gỉ sét, hoa văn rồng phượng mờ dần theo năm tháng. Tay run run, nàng rút trâm cài tóc, nhẹ nhàng cạy khóa. Tiếng bật nhỏ vang lên, nắp hộp mở ra, bên trong lộ ra một túi vải màu lam đã sờn mép, cùng một cuốn sổ mỏng, giấy đã úa vàng, góc giấy còn dính vệt trà cũ.
Nàng nâng cuốn sổ lên, lật trang đầu tiên. Hai chữ “Hoàng Đỉnh” hiện lên với nét bút mạnh mẽ, sắc sảo, mang phong thái của phụ thân nàng. Tim Thư Nguyệt đập rộn ràng, bàn tay khẽ run. Bản chép tay bắt đầu bằng lời giới thiệu về “Trà Hoàng Đỉnh” – bí trà chỉ hoàng tộc mới sở hữu. Những chú thích xen kẽ bên lề, nét chữ nhỏ nhắn, ghi lại các công thức và ký hiệu lạ. Đọc đến đoạn mô tả về dược trà, nàng dừng lại, hít sâu một hơi.
“Dược trà Hoàng Đỉnh, có thể khiến bệnh tình phát tác chậm, khó phát hiện, chỉ người am hiểu bí thuật phối trà hoàng tộc mới giải được. Độc phát sau bảy ngày, trước đó chỉ thấy mệt mỏi, sốt nhẹ, mạch loạn, thuốc thường vô hiệu...”
Từng dòng chữ như mũi kim đâm vào ký ức. Cha nàng ngày ấy cũng chỉ mệt mỏi, sốt nhẹ, rồi mê man bất tỉnh, thuốc gì cũng không công hiệu. Mọi người đều bảo tuổi già sức yếu, nhưng Thư Nguyệt chưa bao giờ tin đó là sự thật. Bây giờ, mọi thứ như sáng tỏ: cha nàng bị trúng độc trà – một loại độc chỉ hoàng tộc mới có thể chế ra.
Ở cuối bản chép tay, phụ thân nàng còn ghi chú: “Nếu muốn giải độc, phải phối trà Hoàng Đỉnh ngược, dùng Thanh Tâm thảo làm chủ, phối hợp nước giếng cổ trong cung mới hiệu nghiệm. Dấu vết dược trà chỉ trà sư hoàng gia mới nhận biết.”
Nàng gấp cuốn sổ lại, ôm chặt vào ngực. Hy vọng và đau đớn cùng lúc trào dâng. Nếu tìm ra kẻ đã dùng dược trà hại cha, không chỉ rửa sạch oan khuất cho gia tộc mà còn có thể cứu lấy Lục gia khỏi âm mưu lần này.
Tiếng động nhẹ ngoài hành lang vọng vào. Thư Nguyệt lập tức giấu cuốn sổ vào tay áo, nín thở lắng nghe. Cửa kho bật mở, Lục Tử Hành xuất hiện, dáng cao lớn lấp đầy khung cửa, ánh mắt lo lắng pha chút bối rối.
– Nàng ở đây à? Ta tìm mãi không thấy, suýt nữa tưởng nàng bị kẻ xấu làm hại.
Nàng mỉm cười, khẽ lắc đầu:
– Ta chỉ tìm lại một ít sách cũ. Chàng đừng lo quá, ta còn nhiều việc phải làm cho chàng mà.
Tử Hành nhìn quanh, hạ giọng:
– Triều đình đã cử người đến tra xét, bên ngoài có kẻ rình rập. Trình Diệp Lâm cũng gửi thư tố cáo Lục gia. Nàng phải cẩn thận.
Thư Nguyệt gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng sâu thẳm:
– Chàng có thể giao cho ta mẫu trà bị nghi có độc? Ta sẽ thử nghiệm lại, biết đâu tìm ra chân tướng.
Chàng nhìn nàng, ánh mắt đầy tin tưởng:
– Ta làm gì cũng tin nàng.
Tử Hành định đưa tay xoa đầu nàng nhưng lại ngập ngừng, bàn tay dừng giữa không trung rồi rụt lại. Thư Nguyệt khẽ mỉm cười, chủ động chuyển sang chuyện khác:
– Mẫu trà ở đâu?
– Trong thư phòng. Ta sẽ lấy ngay cho nàng.
Chàng quay đi, bóng dáng vội vã nhưng vẫn toát lên vẻ mạnh mẽ, che chở. Thư Nguyệt nhìn theo, lòng dâng lên cảm giác ấm áp khó tả.
Nàng cẩn thận giấu cuốn sổ và túi vải vào ngực áo, quyết tâm không để bí mật này rơi vào tay kẻ xấu.
Khi đèn trong phủ vừa lên, Thư Nguyệt ngồi bên bàn nhỏ, quanh nàng là những mẫu trà nghi vấn, dụng cụ pha chế, kim bạc thử độc, mọi thứ chuẩn bị chu đáo. Gió từ ngoài lùa vào, mang theo mùi trà thanh dịu hòa với hương gỗ cũ. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên khuôn mặt nàng, đôi mắt sáng rực tập trung.
Nàng cẩn trọng pha từng mẫu trà, thử từng vị, dùng kim bạc chạm vào nước trà. Đến mẫu thứ ba, kim bạc chuyển màu xám nhạt. Thư Nguyệt cau mày, lấy bã trà, đặt dưới kính lúp nhỏ, phát hiện những vết bột vàng li ti – đúng như mô tả trong bản chép tay.
Nàng lấy Thanh Tâm thảo trong túi vải, nghiền nhỏ, pha vào nước trà, rồi thử lại. Kim bạc không còn đổi màu. Một tia sáng lóe lên trong mắt Thư Nguyệt, xác nhận giả thuyết về loại độc trà này là đúng.
Cửa phòng bật mở, Tử Hành bước vào, tay cầm ấm trà vừa pha. Chàng mỉm cười, vẻ mặt vừa thành thật vừa có chút trẻ con:
– Ta pha thêm một ấm, nàng thử xem.
Nàng nhận chén trà, nhấp một ngụm. Vị trà hơi đắng, hậu ngọt, mang theo hương lá non vườn phía tây.
– Chàng hái lá non sáng nay phải không?
Tử Hành ngạc nhiên, rồi gật đầu:
– Nàng đoán đúng. Ta chỉ nhớ lần đầu nàng pha cho ta, vị trà cũng như vậy.
Thư Nguyệt nhìn chàng, ánh mắt dịu dàng, trong lòng dâng lên cảm giác bình yên hiếm có. Hai người lặng lẽ ngồi bên nhau, chia sẻ khoảnh khắc giản dị giữa những giông bão sắp tới.
Nàng bất chợt hỏi:
– Nếu một ngày chàng biết người thân thiết nhất che giấu bí mật lớn, chàng sẽ làm gì?
Tử Hành đặt chén trà xuống, ánh mắt trầm ngâm:
– Nếu là để bảo vệ ta, ta sẽ cảm ơn. Nếu là dối trá hại người, ta không tha thứ.
– Vậy nếu người ấy là ta?
Chàng bật cười, giọng ấm áp:
– Ta tin nàng không bao giờ làm hại ta. Nếu nàng có điều gì, chỉ cần nói, ta đều nghe.
Câu trả lời ấy làm Thư Nguyệt dịu lòng. Nàng đặt tay lên mu bàn tay chàng, thì thầm:
– Ta đã tìm ra manh mối dược trà khiến cha ta trúng độc. Có lẽ kẻ thủ ác vẫn còn quanh đây, thậm chí liên quan tới hoàng tộc.
Tử Hành siết nhẹ tay nàng:
– Nàng định làm gì tiếp theo?
– Ta phải trở về Trình phủ, tra lại trà cũ và sổ sách năm đó, tìm chứng cứ giải oan cho cả hai nhà.
– Ta đi cùng nàng. Dù thế nào, ta cũng không để nàng đơn độc.
Nàng mỉm cười, cảm nhận vết thương lòng như được xoa dịu thêm một lần nữa.
Sáng hôm sau, Thư Nguyệt và Tử Hành trở về Trình phủ. Cổng lớn vừa mở, Trình Diệp Lâm đã đứng chờ. Gương mặt hắn rạng rỡ, nhưng ánh mắt lấp lánh vẻ dò xét ngấm ngầm.
– Tỷ tỷ về sớm thế? Hay nhớ nhà cũ rồi?
– Ta về lấy lại vật của cha. Dù sao cũng là di vật, không thể bỏ quên.
Diệp Lâm nhún vai, cười nửa miệng:
– Tỷ cứ tự nhiên. Chỉ mong tỷ đừng lục tung phủ lên thôi.
Tử Hành đứng phía sau, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hắn, không nói một lời.
Vào đến phòng chứa trà cũ, Thư Nguyệt tỉ mỉ kiểm tra từng hũ trà, từng cuốn sổ. Bỗng nàng phát hiện đáy một bình trà sứ có vết bột vàng nhạt. Nàng lấy nhúm bột, giơ lên dưới ánh sáng. Diệp Lâm liếc nhìn, lập tức nở nụ cười xã giao:
– Chắc chỉ là vết trà cũ thôi, tỷ đừng để ý.
Nàng không đáp, lặng lẽ gói lại, trao đổi ánh mắt với Tử Hành. Lòng nàng khẳng định, đây chính là dấu vết của dược trà năm xưa.
Diệp Lâm tiến lại, giọng mềm mỏng:
– Nếu cần gì, cứ nói với đệ. Đừng tự mình gánh hết, tỷ tỷ.
– Nếu thật lòng, mong đệ để ta yên điều tra.
Ánh mắt Diệp Lâm tối sầm, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ vui vẻ.
Tử Hành kéo nhẹ tay áo nàng, cả hai rời khỏi Trình phủ, mang theo mẫu trà và bột vàng lạ.Trở về Lục phủ, Thư Nguyệt nghiền bột vàng, nhỏ nước cất vào, mùi ngai ngái bốc lên, hệt như hương trong phòng cha nàng ngày xưa. Kim bạc thử độc chuyển xám tro, xác nhận đây chính là dược trà Hoàng Đỉnh. Lòng nàng nặng trĩu: hung thủ là người nắm bí thuật hoàng gia, hoặc từng tiếp xúc nội cung.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Uyển Nhi xuất hiện, tay cầm giỏ hoa trà trắng, dáng người uyển chuyển, khuôn mặt rạng rỡ:
– Tỷ tỷ, muội hái ít hoa trà mang đến, nghe nói hoa này ướp trà giúp dễ ngủ, tỷ thử xem.
Thư Nguyệt nhận lấy, cười nhạt:
– Cảm ơn muội.
Uyển Nhi ngồi xuống, ánh mắt sắc sảo quan sát từng động tác của nàng:
– Gần đây tỷ bận rộn quá. Nếu có chuyện gì phiền lòng, tỷ cứ nói với muội một tiếng.
– Chỉ là chuyện cũ, không liên quan đến muội.
Uyển Nhi cười, môi đỏ cong lên:
– Ở phủ này, ngoài muội ra, tỷ còn ai làm bạn?
Thư Nguyệt không đáp, chỉ mỉm cười lặng lẽ.
Uyển Nhi vuốt cánh hoa, khẽ thì thầm:
– Tử Hành ca ca dạo này quan tâm tỷ quá nhỉ? Tỷ không sợ bị người khác cướp mất sao?
– Nếu chàng thật lòng, chẳng ai cướp được.
Uyển Nhi cười, ánh mắt mơ hồ:
– Tỷ tự tin thật đáng ngưỡng mộ. Nhưng ở Lâm Châu, thứ gì giữ được mãi đâu?
Nàng đứng dậy, khẽ cúi chào, bóng dáng thướt tha tan vào ánh đèn ngoài hành lang. Thư Nguyệt nhìn theo, lòng dấy lên bất an: Uyển Nhi xuất hiện đúng lúc nàng điều tra, lẽ nào chỉ là trùng hợp?
Đêm xuống, Thư Nguyệt ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn hoa trà nở muộn ngoài hiên. Lòng nàng quặn thắt bởi bao câu hỏi: Ai thực sự hại cha nàng? Vai trò của Diệp Lâm là gì? Vì sao bí thuật hoàng gia lại xuất hiện ở Trình gia?
Tiếng bước chân nhẹ vang lên. Tử Hành xuất hiện, khoác thêm áo choàng cho nàng:
– Đêm lạnh, nàng không nên ngồi lâu ngoài gió.
Nàng tựa đầu vào vai chàng, giọng nhẹ như gió:
– Nếu sau này mọi bí mật đều sáng tỏ, chàng có hối hận vì đã chọn đứng về phía ta không?
Chàng lặng im, rồi vòng tay siết nhẹ nàng:
– Dù đúng hay sai, ta chỉ muốn cùng nàng đi hết con đường này.
Nàng nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm lan tỏa, mọi lo âu như tan biến.
Sáng hôm sau, phủ Lục rộn lên vì tin triều đình sẽ cử người đến điều tra trà độc. Tử Hành bận rộn sắp xếp đối sách, còn Thư Nguyệt lặng lẽ chuẩn bị hồ sơ, mẫu trà và bản chép tay, sẵn sàng cho mọi chất vấn.
Khi mặt trời vừa lên, đoàn quan viên mặc phục sắc tím tiến vào phủ, dẫn đầu là Dương đại nhân – nổi tiếng công minh nghiêm khắc. Cạnh ông là Trình Diệp Lâm, y phục chỉnh tề, mặt cười mà mắt lạnh như băng.
Dương đại nhân trầm giọng:
– Hôm nay bản quan đến tra xét vụ trà độc, mong các vị phối hợp. Nếu phát hiện dược trà hoàng gia, mọi người trong phủ đều chịu trách nhiệm.
Tử Hành đáp bình thản:
– Lục gia luôn trong sạch, kính xin đại nhân tra xét tường tận.
Thư Nguyệt tiến lên, dâng bản chép tay và mẫu trà:
– Đại nhân, đây là bằng chứng trà bị hãm độc từ dược trà Hoàng Đỉnh, chỉ hoàng tộc biết phối. Xin thử kim bạc với mẫu trà này.
Dương đại nhân dùng kim bạc thử, kim chuyển xám tro, nét mặt ông nghiêm trọng. Đọc lướt bản chép tay, ông cau mày:
– Nếu đúng như thế, ai ngoài nội cung có thể tiếp cận loại trà này?
Diệp Lâm chen vào, giọng ngọt lịm:
– Năm xưa Trình phủ từng cung ứng trà cho cung đình. Có thể ai đó lợi dụng cơ hội hãm độc, rồi vu oan cho Lục gia.
Dương đại nhân liếc sang Thư Nguyệt:
– Trình tiểu thư nghĩ sao?
Nàng điềm tĩnh:
– Dựa vào bút tích và công thức, chỉ người am hiểu trà đạo hoàng gia mới phối được dược trà này. Trong phủ Trình gia, người có kiến thức ấy chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ánh mắt nàng dừng trên Diệp Lâm, rồi lướt sang Uyển Nhi – đứng lặng trong góc, mặt không đổi sắc.
– Ta nghi có kẻ cấu kết với thế lực nội cung, dùng dược trà hãm hại người nhà vì mục đích riêng.
Dương đại nhân hỏi dồn:
– Ý tiểu thư là?
Tử Hành chen vào:
– Mong đại nhân cho điều tra lại toàn bộ gia nhân từng tiếp xúc trà cung đình, kiểm tra sổ sách giao nhận trà giữa Trình phủ và nội cung.
Dương đại nhân gật đầu, lệnh thuộc hạ kiểm tra. Không khí căng thẳng, mọi ánh mắt đổ dồn về Thư Nguyệt và Tử Hành.
Diệp Lâm nắm chặt tay, môi nhếch cười lạnh. Uyển Nhi bình thản, song ngón tay khẽ run trên tay áo.
Đến chiều, tra xét kéo dài mà chưa tìm ra chứng cứ cụ thể. Dương đại nhân tuyên bố sẽ tiếp tục điều tra, đồng thời niêm phong toàn bộ trà cũ trong phủ.
Khi quan viên rời đi, Thư Nguyệt ghé sát Tử Hành, giọng nhỏ:
– Ta linh cảm kẻ hại cha ta sẽ không chịu ngồi yên. Bản chép tay là mấu chốt, nhất định có người muốn cướp hoặc hủy nó.
Tử Hành gật đầu:
– Ta sẽ tăng cường canh phòng. Nàng tuyệt đối không được rời khỏi phòng một mình.
Nàng nhìn chàng, ánh mắt kiên định:
– Đã đi đến bước này, ta không thể lùi.
Đêm buông xuống, Lục phủ chìm trong yên ắng. Ngoài sân, gió nổi lên cuốn theo mùi trà và hoa trà, len lỏi vào từng ngóc ngách. Trong phòng, Thư Nguyệt ngồi bên bàn, mắt dõi ra ngoài cửa sổ, tay siết chặt bản chép tay cổ.
Bỗng, ngoài hành lang xuất hiện một bóng người lặng lẽ. Cửa phòng rung nhẹ, như có ai vừa chạm. Nàng đứng dậy, tiến gần cửa, ánh trăng hắt lên khuôn mặt nửa sáng nửa tối, đôi mắt long lanh ánh lên tia quyết liệt.
– Ai ngoài đó?
Cửa phòng khẽ mở, gương mặt quen thuộc hiện ra giữa bóng tối – Trình Diệp Lâm, môi cong lên nụ cười ẩn ý.
– Tỷ tỷ, ta có chuyện muốn nói riêng với tỷ.
Ánh mắt hắn lóe nguy hiểm, ngoài xa, bóng Uyển Nhi lướt qua, lặng lẽ quan sát mọi động tĩnh trong đêm.
Gió đêm cuốn theo mùi trà đắng, len vào từng góc Lục phủ, báo hiệu một cơn bão mới sắp ập tới.











