Chương 13: Đêm Hội Đèn Hoa
Sân trước Lục phủ đêm ấy rực rỡ chưa từng có. Hàng trăm lồng đèn giấy treo dọc hành lang, ánh sáng vàng ấm áp hắt lên mái ngói, in bóng hoa văn lên nền đá cẩm thạch. Hương trà thoảng bay trong gió, quyện cùng mùi hoa trà vừa nở, tạo thành thứ dư vị ngọt ngào mà ai đi qua cũng phải dừng chân hít thở. Tiếng trống hội rền vang khắp phố phường, tiếng cười nói hòa trong ánh đèn, từng bước chân vội vã, từng tà áo thướt tha lướt qua nhau, vẽ nên một bức tranh đêm hội tràn đầy sinh khí.
Giữa dòng người, Trình Thư Nguyệt lặng lẽ bước đi. Nàng vận y phục màu lam nhạt, chất vải nhẹ như mây, vạt áo phấp phới chạm gót chân, càng làm nổi bật vóc dáng thanh thoát cùng nước da trắng ngần. Đôi mắt long lanh ánh lên vẻ điềm tĩnh, dù trong lòng sóng ngầm cuộn chảy. Bản chép tay cổ được nàng giấu kín trong ống tay áo, mỗi bước đều cẩn trọng, ánh mắt không rời khỏi những khuôn mặt lạ lẫm xung quanh. Đêm nay, bất kỳ ai cũng có thể là kẻ thù, bất kỳ nụ cười nào cũng có thể ẩn giấu sát khí.
Một vị phu nhân lớn tuổi tiến lại gần, giọng ngọt ngào:
– Trình tiểu thư hôm nay nổi bật quá, nhìn đã biết là người đoan trang hiền thục.
Thư Nguyệt mỉm cười, cúi đầu đáp lễ. Nụ cười ấy nhẹ tựa nước hồ thu, không vướng bụi trần, song ẩn chứa sự cảnh giác kín đáo. Ánh mắt nàng lướt qua, bắt gặp Trình Diệp Lâm đang đứng giữa sân, dáng vẻ thong dong, tay cầm lồng đèn hoa sen, miệng cười nửa vời như thể mọi chuyện trên đời đều không liên quan đến hắn. Nhưng chỉ cần nàng nhìn kỹ, sẽ thấy khóe môi nhếch lên một cách lạnh lùng, ánh mắt ngầm chất chứa mưu toan.
Ở phía đối diện, Lục Uyển Nhi xuất hiện, váy áo đỏ rực rỡ như ánh lửa, mái tóc vấn cầu kỳ cài trâm ngọc, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy tự tin. Nàng ta tiến lại gần, cười rạng rỡ, nhẹ nhàng chạm vào tóc mai của Thư Nguyệt:
– Tẩu tẩu hôm nay đẹp quá, hoa đèn cũng phải nhường phần thanh nhã. Nếu có ai lạc giữa đêm hội, chỉ cần tìm người mặc áo lam nhạt, chắc chắn là tẩu!
Thư Nguyệt đáp lại bằng một nụ cười mềm mại, giọng nói dịu dàng mà không kém phần vững vàng:
– Đa tạ muội muội khen ngợi. Uyển Nhi đêm nay cũng tựa như ánh đèn rực rỡ nhất hội.
Uyển Nhi khẽ liếc mắt về phía Lục Tử Hành, đang đứng lặng giữa dòng người. Chàng vận trường bào xanh sẫm, lưng thẳng, ánh mắt như dõi theo từng động tác của Thư Nguyệt, vừa lạnh lùng vừa khó đoán. Chỉ khi ánh mắt hai người chạm nhau, vẻ lạnh nhạt ấy mới dịu lại, ấm áp như làn gió đầu xuân.
Tiếng trống hội vang lên, mọi người tụ tập quanh bờ hồ thả đèn ước nguyện. Lồng đèn giấy đủ màu sắc thả trôi trên mặt nước, ánh sáng lung linh hòa cùng ánh trăng, tạo nên khung cảnh mộng mị. Trình Diệp Lâm bước tới, tay cầm hai lồng đèn hoa sen, nở nụ cười dịu dàng:
– Tỷ tỷ, cùng ta thả đèn cầu phúc cho Trình gia. Đêm hội chỉ có một lần, không nên lỡ mất dịp tốt.
Thư Nguyệt nhìn Diệp Lâm một thoáng, rồi nhận lấy lồng đèn. Nàng đi bên hắn ra bờ hồ, từng bước chậm rãi, ánh mắt không rời mặt nước gợn sóng. Uyển Nhi nối bước, đứng cách một đoạn, ánh mắt dõi theo hai người, trong đáy mắt ẩn giấu sự cảnh giác lẫn ghen tị.
Gió đêm lùa qua, lay động cành liễu ven hồ, mang theo hơi lạnh khiến Thư Nguyệt khẽ rùng mình. Diệp Lâm ghé sát, hạ giọng:
– Tỷ tỷ gần đây vất vả nhiều. Nếu có gì không yên lòng, cứ nói với ta, ta nhất định sẽ giúp.
Thư Nguyệt giữ nụ cười nhã nhặn, ánh mắt không rời mặt hồ:
– Đa tạ muội đệ. Việc nhà gần đây nhiều chuyện rối ren, ta chỉ mong mọi người bình an.
Diệp Lâm nhìn nàng, đôi mắt lóe lên tia sắc lạnh:
– Tỷ đừng nghĩ có thể giấu được ta. Bản chép tay tỷ giữ, không phải vật thường đâu. Tỷ giao cho ta, ta sẽ đảm bảo an toàn cho tỷ và cho cả Trình gia.
Thư Nguyệt hơi nghiêng đầu, giọng vẫn dịu dàng mà rắn rỏi:
– Đó là di vật của mẫu thân, ta không yên tâm giao cho ai khác.
Diệp Lâm mỉm cười, song nụ cười chỉ lướt qua khóe môi. Đúng lúc ấy, Uyển Nhi xen vào, cầm trên tay một chiếc đèn nhỏ, cười khẽ:
– Hai người bí mật gì thế? Đêm hội chỉ nên vui vẻ, đừng để chuyện buồn làm hỏng không khí.
Diệp Lâm nhún vai, đáp nhẹ:
– Ta chỉ nhắc tỷ tỷ giữ gìn sức khỏe.
Uyển Nhi ghé sát tai Thư Nguyệt, thì thầm chỉ đủ hai người nghe:
– Cẩn thận với người bên cạnh, có lúc nở nụ cười lại giấu dao trong áo.
Thư Nguyệt bất động một nhịp, rồi khẽ cười đáp:
– Đa tạ muội muội nhắc nhở.
Uyển Nhi lướt qua Diệp Lâm, quay đi, váy áo phấp phới như cánh bướm, để lại trong không khí một mùi hương thoang thoảng.
Ở phía xa, Lục Tử Hành vẫn lặng lẽ quan sát. Ánh mắt chàng như dõi theo từng nhịp thở của Thư Nguyệt, trong lòng dấy lên nỗi bất an khó gọi thành lời.
Đèn được thả xuống mặt hồ, ánh lửa lập lòe trôi theo dòng nước, phản chiếu lên gương mặt những người đứng ven bờ. Thư Nguyệt nhắm mắt cầu nguyện, trong lòng chỉ mong đêm hội qua đi bình an, mọi sóng gió tạm lắng xuống.
Đúng lúc ấy, tiếng pháo hoa vang lên, bầu trời bừng sáng. Đám đông hò reo, chen chúc về phía quảng trường xem pháo. Diệp Lâm ghé sát, thấp giọng:
– Tỷ tỷ, ta có chuyện muốn nói riêng. Đi với ta một lát.
Thư Nguyệt liếc nhìn Tử Hành, thấy chàng đang tiến lại gần, ánh mắt như cảnh cáo. Nhưng Diệp Lâm đã nhanh tay kéo nhẹ nàng, lách vào con đường nhỏ dẫn về phía vườn trà. Bước chân nàng khựng lại, nhưng Diệp Lâm vẫn giữ chặt, giọng nói nhỏ nhẹ:
– Chỉ một lát thôi, tỷ đừng lo.
Thư Nguyệt cắn môi, cuối cùng cũng gật đầu. Nàng muốn biết rốt cuộc Diệp Lâm toan tính gì, dẫu trong lòng không khỏi bất an.
Con đường nhỏ vắng vẻ, hai bên là hàng trà rậm rạp, ánh đèn hoa chỉ còn lờ mờ phía xa. Gió đêm thổi qua, lá trà xào xạc, bóng tối như nuốt trọn mọi tiếng động. Diệp Lâm dừng lại dưới tán cây cổ thụ, buông tay nàng, ánh mắt chuyển lạnh:
– Tỷ tỷ, tỷ thông minh như vậy, chẳng lẽ không đoán được vì sao ta mời tỷ ra đây?
Thư Nguyệt giữ giọng bình thản:
– Nếu đệ chỉ muốn nói chuyện, sao phải chọn nơi vắng vẻ thế này?
Diệp Lâm cười nhạt, ngón tay vuốt nhẹ thân cây:
– Tỷ tưởng bản chép tay ấy chỉ là di vật của mẫu thân sao? Nó là chìa khóa giữ vững sản nghiệp Trình gia. Giao nó cho ta, ta đảm bảo cả nhà sẽ an toàn.
Thư Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Nếu ta không giao thì sao?
Diệp Lâm nhún vai, ánh mắt càng sắc lạnh:
– Đêm hội đèn hoa, người đông như kiến, nếu tỷ biến mất ở đây, ai sẽ nghi ngờ một đệ đệ tận tình chăm sóc tỷ tỷ?
Thư Nguyệt lùi một bước, tay siết chặt bản chép tay trong ống tay áo. Nàng hạ giọng, ánh mắt kiên định:
– Đệ nghĩ có thể dọa được ta sao? Nếu hôm nay đệ động vào ta, cả Trình gia và Lục gia đều không để yên.
Diệp Lâm bật cười, tiến tới, tay thọc sâu vào ống tay áo. Không khí đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gió rít qua tán lá.
Đột nhiên, từ bụi trà phía sau vang lên tiếng động lạ. Chưa kịp phản ứng, một bóng người lao tới, vung khăn tẩm hương lạ bịt miệng Thư Nguyệt. Mùi hương ngọt ngào khiến nàng choáng váng, đầu óc quay cuồng. Diệp Lâm lùi lại, lạnh lùng nói:
– Nếu tỷ chịu giao bản chép tay, ta sẽ không làm khó.
Tiếng xào xạc mỗi lúc một gần, hai bóng người bịt mặt xuất hiện, tay cầm dây thừng định trói nàng lại. Thư Nguyệt vùng vẫy, nhưng sức lực dần cạn, mắt mờ dần đi.
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng chân dồn dập vang lên. Lục Tử Hành xuất hiện, dáng cao lớn chắn trước mặt Thư Nguyệt, ánh mắt sắc như dao. Không nói một lời, chàng lao thẳng vào hai tên áo đen. Một cú đá mạnh hạ gục tên đầu tiên, tên thứ hai chưa kịp vung gậy đã bị chàng bẻ quặt tay, tiếng xương kêu răng rắc.
Diệp Lâm lùi lại, mặt tái mét. Một tên áo đen khác lao tới, dao sáng loáng đâm về phía Tử Hành. Chàng xoay người, lấy thân mình che chắn cho Thư Nguyệt, lưỡi dao sượt qua vai, máu nhuộm đỏ vạt áo. Nhưng Tử Hành không màng vết thương, kéo Thư Nguyệt ra phía sau, giọng trầm ấm:
– Nấp sau ta.
Thư Nguyệt ngẩng lên, nhìn thấy máu thấm qua lớp áo chàng, trái tim thắt lại. Lần đầu tiên, nàng bắt gặp ánh mắt chàng – vừa kiên định vừa dịu dàng, như muốn ôm trọn lấy nàng giữa biển người xa lạ.
Bọn áo đen hoảng sợ, định tháo chạy. Tử Hành không chần chừ, tung người quật ngã một tên, tên còn lại vội bỏ chạy về phía Diệp Lâm. Hắn hốt hoảng lùi lại, bị tên áo đen đẩy ngã lăn xuống đám trà.Tiếng hô hoán vang lên phía xa: "Có thích khách! Có người ám sát!" Uyển Nhi dẫn đầu đám đông chạy tới, đèn hoa chao đảo rực sáng trên những khuôn mặt hốt hoảng.
Thư Nguyệt run rẩy, cố giữ bản chép tay sát ngực. Tử Hành cởi áo ngoài, buộc chặt vết thương, ánh mắt không rời nàng:
– Nàng có sao không?
Thư Nguyệt lắc đầu, giọng nghẹn lại:
– Chàng bị thương rồi...
Tử Hành khẽ cười, giọng nhẹ như gió:
– Chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại. Ta đã hứa bảo vệ nàng, dẫu phải trả giá cũng không lùi.
Nàng nhìn thật lâu vào mắt chàng, lần đầu tiên cảm nhận rõ sự chân thành không chút ngụy trang. Trong ánh sáng đèn hoa nhấp nháy, hai đôi mắt giao nhau, như có sợi dây vô hình nối liền hai tâm hồn từng đóng kín cửa.
– Đừng lo, ta sẽ không để nàng phải chịu thêm tổn thương nào nữa.
Bàn tay nhỏ nhắn của Thư Nguyệt run lên, rồi nhẹ nhàng siết lấy tay áo chàng. Sự ấm áp lan tỏa, xua tan mọi giá lạnh của đêm hội.
Đám đông ào tới, gia nhân, quan binh lẫn khách khứa chen chúc vây quanh vườn trà. Uyển Nhi chạy tới, mặt tái nhợt:
– Thư Nguyệt! Có bị thương không?
Thư Nguyệt lắc đầu, mắt vẫn nhìn Tử Hành không rời. Diệp Lâm lồm cồm bò dậy, quần áo lấm lem, mặt cắt không còn giọt máu. Hai quan binh lập tức giữ chặt hắn.
Một viên quan chỉ huy tiến lại, ánh mắt nghiêm nghị:
– Xảy ra chuyện gì?
Tử Hành đáp lạnh lùng:
– Có kẻ mưu hại Trình tiểu thư, may có thuộc hạ ngăn chặn kịp thời.
Viên quan gật đầu, lệnh binh lính trói bọn áo đen. Diệp Lâm vùng vẫy:
– Ta chỉ tình cờ đi ngang! Các ngươi không có chứng cứ!
Uyển Nhi liếc mắt, giọng ngọt mà lạnh:
– Nếu vô tội, sao lại ở đây giữa đêm, lại còn kéo theo thích khách?
Đám đông bắt đầu xì xào. Diệp Lâm càng lúc càng hoảng loạn, nhưng không ai đứng ra bênh vực. Hắn bị áp giải đi, ánh mắt căm hận nhìn về phía Thư Nguyệt:
– Tỷ tỷ, đừng tưởng thoát được! Ta sẽ không để yên đâu!
Thư Nguyệt nhìn theo, lòng nặng trĩu. Dù biết Diệp Lâm chẳng còn chút tình thân, nàng vẫn không khỏi cảm thấy trống trải.
Uyển Nhi vội kéo tay Thư Nguyệt:
– Mau về phòng! Đêm nay nguy hiểm khắp nơi, tẩu tẩu chớ rời khỏi Tử Hành nửa bước!
Tử Hành nắm chặt tay nàng, ánh mắt dịu dàng mà kiên định:
– Ta sẽ ở bên nàng, không ai dám làm hại nữa.
Trên đường trở về, Thư Nguyệt cảm nhận nhịp tim mình đập dồn dập. Đêm hội đèn hoa, lẽ ra là khoảnh khắc bình yên, nay hóa thành một dấu mốc không thể quên. Cảm giác an toàn khi đứng sau lưng Tử Hành, ánh mắt chàng nhìn nàng, nỗi lo lắng chân thành không chút giấu giếm – tất cả khiến trái tim nàng vừa bối rối vừa xao động.
Về đến phòng, Tử Hành nhẹ nhàng kiểm tra vết thương. Thư Nguyệt lấy dược trà tự phối, cẩn thận rửa sạch máu trên vai chàng. Ngón tay nàng run nhẹ, mùi trà dịu mát hòa cùng mùi máu tanh, tạo nên cảm giác lạ lùng khó tả.
– Chàng đau không? – Nàng hỏi nhỏ, mắt cụp xuống.
Tử Hành nhìn nàng, môi khẽ nhếch, ánh mắt dịu lại:
– Nàng chạm vào, ta chẳng còn thấy đau nữa.
Mặt Thư Nguyệt ửng hồng, bàn tay hơi lúng túng. Không khí trong phòng như đặc lại, chỉ còn tiếng gió lùa qua cửa sổ và hơi thở của hai người.
– Tử Hành, nếu hôm nay không có chàng... – Nàng khẽ nói, giọng lạc đi – Ta không biết sẽ ra sao.
Chàng đặt tay lên bàn tay nàng, giữ lại, giọng trầm ấm:
– Từ nay, chuyện gì cũng có ta ở bên. Đừng sợ nữa.
Câu nói ấy khiến lòng nàng dậy sóng. Thư Nguyệt mím môi, ánh mắt long lanh, nhưng không để rơi một giọt nước nào.
– Chàng... thật ngốc.
Tử Hành ngẩn ra:
– Sao lại ngốc?
– Vì chàng có thể tránh được nhát dao ấy. Sao lại che chắn cho ta?
Tử Hành gãi nhẹ đầu, giọng ngập ngừng:
– Ta... chỉ kịp nghĩ phải bảo vệ nàng. Không nghĩ gì khác.
Nàng bật cười khẽ, nụ cười dịu dàng xen lẫn cảm kích. Không khí bỗng ấm áp lạ thường, hai người nhìn nhau, chẳng cần nói gì thêm, mọi cảm xúc đã truyền đi qua ánh mắt, qua từng cái chạm nhẹ.
Bên ngoài, pháo hoa vẫn nổ rộn ràng, đèn hoa lay động, bóng hai người in lên bức tường trắng. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sóng gió dường như lùi lại phía sau, chỉ còn lại bình yên mong manh giữa hai trái tim vừa chạm nhịp.
Một lát sau, Uyển Nhi mang theo hộp trà quý, bước vào phòng:
– Tẩu tẩu, đêm nay chắc không thể ngủ yên. Ta chuẩn bị chút trà an thần, uống rồi nghỉ sớm đi.
Ánh mắt nàng ta lấp lánh, nửa như quan tâm, nửa như dò xét. Thư Nguyệt nhận trà, khẽ gật đầu:
– Đa tạ Uyển Nhi, muội cũng nên về nghỉ sớm.
Uyển Nhi nhìn sang Tử Hành, ánh mắt thoáng nét ghen tị, rồi lặng lẽ quay đi, bóng dáng khuất dần sau hành lang.
Đêm càng khuya, tiếng ồn ào ngoài sân lắng dần, chỉ còn tiếng gió thổi qua tán lá và hơi thở của hai người trong phòng. Tử Hành ngồi bên giường, ánh mắt không rời Thư Nguyệt:
– Nếu nàng không ngại, đêm nay ta ở đây canh cho nàng. Ta không yên tâm để nàng một mình.
Thư Nguyệt nhìn chàng, ánh mắt dịu lại. Nàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo tấm chăn, phủ lên vai chàng.
– Ừ, vậy cùng nhau canh đêm hội.
Trong căn phòng nhỏ, ánh nến chập chờn, hai bóng người lặng lẽ ngồi bên nhau. Ngoài kia, đèn hoa đã tắt, chỉ còn lại hương trà thoang thoảng và nhịp tim hai người hòa cùng một tiết tấu.
Nhưng ở cuối hành lang, một bóng người thấp thoáng trong bóng tối. Đôi mắt lạnh lẽo dõi về phía phòng Thư Nguyệt, khóe môi cong lên nụ cười mơ hồ.
Đêm hội đèn hoa khép lại, nhưng sóng gió mới lặng lẽ dâng lên, chực chờ cuốn phăng mọi bình yên mong manh vừa nhen nhóm...











