Chương 14: Thân Tín Phản Bội
Ánh sáng đầu ngày vừa le lói ngoài khung cửa sổ, phủ Lục gia vẫn còn chìm trong màn sương mỏng. Trình Thư Nguyệt khẽ mở mắt. Cảm giác lạnh đầu vai khiến nàng vô thức kéo lại chiếc áo choàng mỏng, rồi ngồi dậy, mắt còn vương nét mệt mỏi. Trên ghế gỗ cạnh giường, Lục Tử Hành vẫn dựa lưng, đôi mắt nhắm hờ, mái tóc rối nhẹ, dáng vẻ vừa nghiêm nghị vừa có chút lạ lẫm của một nam nhân mất cảnh giác trước người mình yêu.
Nàng đứng dậy, rón rén kéo tấm chăn phủ lên vai chàng. Chỉ một động tác nhỏ, Tử Hành đã khẽ động, mắt mở ra, ánh nhìn sâu thẳm chạm vào nàng. Thư Nguyệt lúng túng, giọng nhẹ nhàng mà đầy ẩn ý:
– Chàng ngủ đi, trời còn sớm.
Tử Hành nhoẻn cười, nét dịu dàng hiếm hoi hiện rõ trên gương mặt lạnh lùng thường ngày:
– Nàng dậy sớm quá, không cần nghỉ thêm sao?
– Ta vốn quen dậy sớm. Nếu chàng mệt, cứ nghỉ thêm một lát.
Chàng gật đầu, nhưng lại không rời đi ngay. Hơi ngập ngừng, Tử Hành cúi đầu, đôi tai đỏ lên lạ thường:
– Nếu nàng cần, ta có thể… ở lại bên cạnh, canh cho nàng cả đời cũng không ngại.
Thư Nguyệt khẽ cười, đáy mắt ánh lên sự dịu dàng lẫn bối rối. Không khí bỗng trở nên ngọt ngào, như thể những gì ngoài kia chỉ là chuyện của người khác.
– Ở lại một đời, sợ rằng chàng sẽ hối hận.
– Không đâu.
Một lát sau, Thư Nguyệt nhắc nhở chàng trở về phòng nghỉ ngơi. Tử Hành đứng lên, tay vô thức vuốt lại tà áo cho chỉnh tề, trước khi bước ra ngoài còn ngoái lại nhìn nàng, nụ cười nhè nhẹ trên môi. Ánh mắt ấy mang theo sự bảo bọc, khiến trái tim nàng khẽ run lên.
***
Chỉ vừa chuẩn bị xong ấm trà sáng, tiếng chân vội vã đã vang lên bên ngoài. Thu Liên, người hầu thân tín nhất của Thư Nguyệt, sắc mặt hoảng hốt, bước vào, tay run lên, giọng gấp gáp:
– Tiểu thư, có chuyện lớn rồi! Người của Lục gia vừa báo kho trà bị lục soát, phát hiện dấu hiệu có người lạ xâm nhập. Quản gia Trần nói chỉ người thân cận mới có chìa khóa.
Thư Nguyệt giữ chặt chén trà trong tay, ánh mắt tối lại. Nàng ra lệnh gọi tất cả người làm trong viện đến, tự mình chất vấn từng người. Đám người hầu xếp thành hàng trước sân, ai nấy mặt mày căng thẳng. Quản gia Trần tường thuật lại chuyện đêm qua: một bóng người thấp nhỏ, mặc áo xám tro, bị phát hiện lảng vảng gần kho trà rồi biến mất về phía hậu viện.
Ánh mắt Thư Nguyệt lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Thu Liên – người đã ở bên nàng từ nhỏ, từng là đôi mắt, đôi tai trung thành nhất. Thu Liên cúi đầu, giọng lí nhí:
– Đêm qua nô tỳ ở trong phòng, canh giữ thuốc cho tiểu thư.
– Có ai làm chứng không?
– Không… Mọi người đều đi xem hội đèn hoa, chỉ còn nô tỳ ở lại.
Quản gia Trần tiến lên, đưa ra một mảnh vải xám tro, dính chỉ đỏ nhạt:
– Thứ này nhặt ở cửa kho. Màu chỉ này chỉ có trên áo ngoài của Thu Liên.
Cả sân xôn xao. Thu Liên tái mặt, quỳ sụp xuống:
– Tiểu thư, nô tỳ bị oan! Nô tỳ chưa từng rời khỏi phòng, cũng không dám động đến kho trà!
Thư Nguyệt nhìn sâu vào mắt Thu Liên, lòng quặn thắt bởi dự cảm chẳng lành. Không gian bỗng im lặng đến kỳ lạ, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua tán cây.
Đúng lúc ấy, tiếng hô náo động vang lên từ cổng viện. Đám gia đinh lôi tới một nha đầu nhỏ thó, mặt mũi lấm lem – A Tú, người phụ trách bếp nước. A Tú khóc òa:
– Không phải ta! Có người sai ta mang thư đến cho Thu Liên tỷ, nếu không làm sẽ giết cả nhà ta!
Thư Nguyệt dịu giọng hỏi:
– Ai sai ngươi?
– Một nam nhân lạ mặt, dọa sẽ hại người nhà ta nếu ta không nghe.
Không khí càng lúc càng căng thẳng. Đúng lúc này, Lục Tử Hành xuất hiện, theo sau là hai gia đinh áp giải một kẻ áo đen mặt bịt kín. Bị kéo đến giữa sân, hắn bị lột khăn che mặt. Mọi người kinh ngạc: đó là Lưu Bình, người từng thân cận với Trình Diệp Lâm.
Tử Hành lạnh lùng lên tiếng:
– Tên này vừa lẻn khỏi kho trà, bị ta bắt giữ. Hắn khai nhận được người trong phủ giúp đỡ, trao đổi thư từ với Diệp Lâm.
Mọi ánh nhìn dồn về phía Thu Liên. Thư Nguyệt cố giữ bình tĩnh:
– Thu Liên, ngươi còn gì muốn nói không?
Thu Liên bật khóc, nước mắt tuôn như suối:
– Tiểu thư… nô tỳ bị ép buộc! Diệp Lâm thiếu gia bắt giữ đệ đệ của nô tỳ, dọa nếu không nghe lời sẽ hại cả nhà… Nô tỳ chỉ lén gửi thư, báo lịch trình của tiểu thư, chưa từng động đến bí quyết hay kho trà.
– Thế còn đêm qua?
– Không phải nô tỳ! Lưu Bình lẻn vào, nô tỳ sợ quá không dám ngăn cản…
Thư Nguyệt nhắm mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay. Tử Hành tiến lại gần, bàn tay đặt nhẹ lên vai nàng, truyền hơi ấm lặng lẽ.
– Chuyện này, cứ để ta lo liệu. Nàng đừng quá đau lòng.
Nhưng trong lòng Thư Nguyệt, niềm tin như vừa rạn vỡ. Những ký ức về Thu Liên ùa về – những ngày cùng nhau pha trà, những đêm thức trắng trông bệnh, mọi khoảnh khắc thân thiết giờ hóa thành mây khói.
***
Buổi trưa, Thư Nguyệt ngồi một mình trong phòng trà, gió ngoài vườn lùa vào, thoang thoảng mùi trà ấm. Nàng cầm chén trà mà tay run nhẹ. Nỗi đau vì bị người thân tín nhất phản bội như một vết cắt không thể liền sẹo.
Cửa mở, Tử Hành bước vào, tay cầm khay bánh hoa quế. Chàng ngồi xuống đối diện, ánh mắt dịu dàng hơn mọi ngày:
– Nàng đừng tự trách. Người tốt dễ bị lợi dụng, nhưng nếu vì thế mà khép lòng, nàng sẽ đánh mất bản thân mình.
– Nếu ta tỉnh táo hơn, sẽ không để Diệp Lâm có cơ hội lợi dụng người bên cạnh.
Tử Hành đặt một chiếc bánh vào lòng bàn tay nàng, giọng trầm ấm:– Trên đời này, kẻ xấu luôn tìm cách lợi dụng lòng tin. Nhưng nàng không phải người sai. Nếu nàng không còn tin ai nữa, chẳng phải sẽ sống rất mệt mỏi sao?
Thư Nguyệt ngẩng lên, ánh mắt hoe đỏ nhưng vẫn kiên định:
– Chàng không sợ bị liên lụy sao? Nếu Diệp Lâm đã không từ thủ đoạn, tiếp theo có thể là chàng, hoặc cả Lục gia.
Tử Hành bật cười nhẹ, nét vụng về hiện rõ:
– Lục Tử Hành này đâu dễ bị dọa nạt. Ta chỉ sợ nàng không chịu dựa vào ta thôi.
Chàng lấy khăn tay, lúng túng lau nước mắt cho nàng. Động tác của chàng quá vụng về, khiến Thư Nguyệt bật cười qua nước mắt. Nỗi buồn như tan đi một phần.
– Chàng đúng là ngốc mà.
– Nàng lại nói ta ngốc nữa rồi! Ta chỉ muốn thấy nàng vui thôi.
Không khí trong phòng dịu lại. Tử Hành rót trà, ánh mắt sâu lắng:
– Chuyện của Thu Liên, để ta cho người điều tra kỹ. Nếu nàng ấy thật sự bị ép, ta sẽ cứu đệ đệ nàng ấy. Nhưng Diệp Lâm đã lộ mặt, lần này không thể dung tha.
Thư Nguyệt gật đầu, lòng dần bình tĩnh. Nàng hiểu, từ nay không thể mềm lòng với bất cứ ai từng phản bội.
***
Chiều xuống, ánh hoàng hôn phủ lên phủ Lục gia một màu vàng nhạt. Thư Nguyệt tự mình họp với quản gia Trần, dặn dò đổi toàn bộ chìa khóa kho trà, kiểm tra lại sổ sách xuất nhập, tăng cường canh gác. Không khí trong phủ trở nên căng thẳng, các gia đinh ai nấy đều cảnh giác, không còn dám lơ là như trước.
Nàng đích thân đến tiểu viện sau vườn, nơi Thu Liên đang bị giam giữ. Thu Liên ngồi co ro trên giường, mắt sưng mọng. Vừa thấy Thư Nguyệt, nàng òa khóc:
– Tiểu thư, nô tỳ biết tội, chỉ xin người cứu đệ đệ của nô tỳ.
Thư Nguyệt ngồi xuống cạnh, giọng bình thản:
– Ngươi đã không còn là người của Trình gia. Nhưng nếu ngươi khai thật, ta sẽ nhờ Lục Tử Hành cứu đệ đệ ngươi.
Thu Liên run rẩy kể lại toàn bộ sự việc: từ lần đầu nhận thư của Diệp Lâm, những lần lén lút đưa tin, đều do bị đe dọa. Nàng vừa khóc vừa van xin, ôm lấy chân Thư Nguyệt:
– Nô tỳ chỉ còn mỗi đệ đệ là người thân, xin tiểu thư cứu nó!
Thư Nguyệt lặng lẽ gỡ tay nàng ra, giọng trầm lại:
– Từ nay ngươi tự lo lấy thân. Đệ đệ ngươi, ta sẽ tìm cách cứu.
Rời khỏi tiểu viện, bóng Thư Nguyệt trải dài dưới ánh hoàng hôn. Gió lạnh lùa qua vạt áo, lòng nàng như vừa mất đi một phần ký ức quý giá nhất.
***
Đêm xuống, ánh trăng lặng lẽ chiếu qua cửa sổ phòng Thư Nguyệt. Nàng ngồi bên bàn, sổ sách mở ra nhưng mắt lại nhìn xa xăm ra vườn. Sự lạnh lẽo lặng lẽ len vào từng hơi thở.
Tử Hành bước vào, tay mang theo một chén trà nóng. Chàng đặt chén xuống trước mặt nàng:
– Nàng còn chưa ngủ sao?
– Ta muốn kiểm tra lại sổ trà, không yên tâm.
Tử Hành ngồi xuống cạnh, im lặng nhìn nàng thật lâu. Rồi bất ngờ, chàng cầm lấy tay nàng, bàn tay to lớn truyền sang hơi ấm vững chãi:
– Đừng cố mạnh mẽ nữa. Có ta ở đây, nàng không cần gồng mình như vậy.
Nước mắt Thư Nguyệt rơi xuống, nàng siết chặt lấy tay chàng, để lộ hết những yếu đuối trong lòng:
– Ta thật sự mệt mỏi. Khi nào mới có thể tin người mà không phải lo sợ bị phản bội?
Tử Hành kéo nàng vào lòng, ôm chặt. Hơi thở chàng ấm áp, nhịp tim mạnh mẽ truyền sang nàng sự bình yên hiếm hoi:
– Dù thế nào, ta vẫn luôn ở đây. Nàng chỉ cần dựa vào ta là đủ.
Hai bóng người nép vào nhau dưới ánh trăng, ngoài kia gió lay động hàng cây, mọi nỗi đau như dịu lại, nhường chỗ cho chút bình yên mong manh.
***
Sáng hôm sau, khi Thư Nguyệt đang sửa soạn lên triều cùng phụ thân, quản gia Trần hớt hải chạy vào:
– Thiếu phu nhân, có tin khẩn! Đệ đệ của Thu Liên bị người lạ bắt đi trong đêm. Trên đất còn lại mảnh lụa đỏ thêu chữ "Lâm".
Thư Nguyệt tái mặt, bàn tay run lên. Tử Hành siết vai nàng, ánh mắt lạnh lẽo:
– Diệp Lâm đã ra tay. Hắn muốn dùng người thân của Thu Liên để uy h**p chúng ta.
Thư Nguyệt siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên tia cứng cỏi:
– Nếu hắn đã muốn khiêu chiến, ta cũng không ngại đáp trả.
Tử Hành gật đầu, khóe môi nhếch lên:
– Lần này, hãy để ta ra tay.
Chưa kịp dứt lời, ngoài cửa lại có người báo gấp:
– Thiếu gia, có mật báo từ trong cung. Lục Uyển Nhi vừa lén gặp Trình Diệp Lâm ở hậu viện!
Ánh mắt Thư Nguyệt và Tử Hành chạm nhau, trong đáy mắt đều ánh lên sự cảnh giác. Sóng gió đã thực sự đến, không thể lùi bước nữa.
Bên ngoài, sương mù chưa tan hết, phủ Lục gia như lặng đi trước cơn bão lớn. Trong lòng hai người, một quyết tâm mới vừa được nhóm lên, sẵn sàng đối đầu với mọi âm mưu đang chực chờ phía trước…











