Chương 3: Hôn Sự Giao Dịch
Sáng sớm, ánh bình minh còn chưa tỏ, trong phòng nhỏ nơi góc vườn trà, Thư Nguyệt đã tỉnh giấc. Nàng khoác áo ngoài, bước ra sân, tay thoăn thoắt chuẩn bị một ấm trà an thần cho phụ thân. Mỗi cử động đều nhẹ nhàng, tỉ mỉ, như thể muốn lấy sự an ổn quen thuộc của trà đạo để xoa dịu những xáo trộn trong lòng.
Chưa kịp mang trà vào viện, một tiểu nha đầu đã hối hả chạy đến, thở gấp:
– Đại tiểu thư, phu nhân cho gọi người đến đại sảnh ngay. Lục gia có khách quý đến phủ!
Tin ấy tựa nhát dao cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến nàng khựng lại. Thư Nguyệt đặt khay trà xuống, chỉnh lại y phục, chậm rãi theo nha đầu ra ngoài.
Trong đại sảnh, Đặng thị ngồi uy nghi ở vị trí chủ tọa, váy áo cầu kỳ, nét mặt căng cứng nụ cười xã giao. Sau lưng bà ta là Diệp Lâm, ánh mắt lấp lánh niềm hả hê khó giấu. Đối diện, khách nhà Lục gia đã ngồi ngay ngắn: một vị quản gia tóc điểm sương, hai tiểu đồng bưng sính lễ, và một nam tử cao lớn vận trường bào xanh sẫm – chính là Lục Tử Hành.
Thư Nguyệt vừa xuất hiện, mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía nàng. Đặng thị cất giọng ngọt lịm:
– Đại tiểu thư đến rồi, mau ra hành lễ với khách quý.
Nàng bước ra, cúi người chào:
– Thư Nguyệt kính chào quý khách.
Lục quản gia mỉm cười đáp lễ, Lục Tử Hành chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh dò xét. Đặng thị lên tiếng, giọng lảnh lót:
– Hôm nay Lục gia đến cầu hôn trưởng nữ của Trình phủ chúng ta. Đây là đại hỷ, mong chư vị làm chứng.
Không khí trong sảnh trở nên đặc quánh. Thư Nguyệt đứng lặng, lòng trào lên nỗi nghèn nghẹn. Nàng hiểu hôn sự này chỉ là một nước cờ, nhưng nghe chính miệng mẹ kế tuyên bố, vẫn không khỏi xót xa.
Diệp Lâm cười giả lả:
– Tỷ tỷ, chúc mừng! Có Lục gia làm chỗ dựa, Trình phủ ta càng vững mạnh.
Đặng thị quay sang Lục Tử Hành, cười nịnh:
– Công tử, Thư Nguyệt từ nhỏ đã hiền lành, lại giỏi trà đạo, nhất định là vợ hiền dâu thảo.
Tử Hành trầm giọng:
– Lục gia cảm kích Trình phủ. Thư Nguyệt tiểu thư tài đức vẹn toàn, hôn sự này là duyên lành.
Nàng ngẩng đầu, ánh nhìn giao với chàng, trong mắt họ ánh lên vẻ dè dặt và trầm mặc. Giữa hai người, ngoài những câu lễ nghĩa, còn như có một khoảng lặng sâu không đáy.
Lục quản gia mở hộp sính lễ, lần lượt trình ra lụa quý, ngọc thạch, trà cổ, ngân lượng – thành ý rõ ràng. Đặng thị vui mừng không giấu được, liên tục tán dương.
– Mong hôn sự sớm định, để hai nhà cùng yên tâm.
Tử Hành nhìn sang Thư Nguyệt, giọng điềm đạm:
– Nếu tiểu thư không có dị nghị, ba ngày nữa chọn ngày lành, rước dâu về phủ.
Ánh mắt mọi người dồn cả vào nàng. Thư Nguyệt hít sâu, ngoài mặt điềm tĩnh:
– Thư Nguyệt nghe theo sự an bài của phụ mẫu và hai nhà.
Đặng thị hài lòng gật đầu. Diệp Lâm vỗ tay cười lớn, ánh mắt lóe tia đắc ý:
– Tỷ tỷ, về sau đừng quên đệ đệ này là được.
Dưới tay áo, bàn tay nàng siết chặt đến trắng bệch, nhưng nét mặt vẫn an nhiên như nước.
*
Tiệc tiếp khách kết thúc, Đặng thị gọi Thư Nguyệt vào phòng riêng. Hương phấn son nồng nặc, ánh sáng mờ nhạt hắt lên gương mặt được tô vẽ tỉ mỉ của bà ta.
– Ngươi cũng biết, Trình phủ đã đến đường cùng. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn gả đi, mọi chuyện sau này ta sẽ lo. Đừng nghĩ làm trò gì, Lục gia không phải nơi cho ngươi vùng vẫy.
Thư Nguyệt cúi đầu:
– Con hiểu, sẽ không làm điều gì tổn hại đến Trình phủ.
Đặng thị nhíu mày, ánh nhìn sắc lạnh:
– Ngươi thông minh quá, cẩn thận không lại rước họa.
Nàng khẽ mỉm cười, không đáp. Đặng thị càng nhìn càng bứt rứt, phẩy tay cho lui:
– Trước ngày xuất giá, không được rời phủ. Có việc gì cứ sai người báo ta.
Thư Nguyệt rời phòng, phía sau lưng vẫn vang vọng tiếng cười lạnh lẽo của bà ta.
*
Trở về phòng, nàng tháo trâm, ngồi lặng trước bàn gỗ, tay miết lên đường vân cũ kỹ. Mọi việc dồn dập khiến lòng nàng rối như tơ vò. Hôn sự này là con đường duy nhất thoát khỏi kiềm tỏa của mẹ kế, nhưng cũng là canh bạc không biết thắng thua.
Nàng kiểm tra lại bản chép tay bí quyết trà đạo, khóa kỹ vào đáy rương. Bên ngoài, tiếng người xôn xao, bàn tán về sính lễ, về Lục công tử, về tương lai của Trình phủ.
Bỗng cửa phòng vang lên tiếng gõ nhẹ. Nha hoàn thân cận, Tố Mai, rụt rè:
– Đại tiểu thư, nhị thiếu gia cho gọi đến thư phòng.
Thư Nguyệt nhướng mày, đặt lại trâm rồi theo Tố Mai đi. Dọc hành lang, nàng thoáng bắt gặp bóng Đặng thị đứng trên lầu, ánh mắt âm u dõi theo.
Trong thư phòng, Diệp Lâm đã chờ sẵn, trên bàn là ấm trà còn bốc khói, bên cạnh là một tập giấy trắng.
– Tỷ tỷ, mời ngồi. Trà này ta pha riêng cho tỷ, thử xem có hợp khẩu vị không?
Nàng ngồi xuống, nhấc chén lên, ngửi thoang thoảng thấy vị lạ. Đôi mắt nàng lóe lên tia cảnh giác, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười:
– Đa tạ nhị đệ.
Diệp Lâm rót thêm cho mình, nhấp môi:
– Tỷ thật sự muốn gả cho Lục Tử Hành? Hắn nổi tiếng lạnh lùng, lại chẳng gần nữ sắc. Tỷ không sợ sau này bị ghẻ lạnh sao?
Thư Nguyệt bình thản nhìn em trai:
– Ta không cầu vinh hoa phú quý. Chỉ mong Trình phủ bình yên, mẫu thân an ổn. Đó là đủ.
Diệp Lâm cười nhạt, ghé sát lại:
– Tỷ rộng lượng thật. Nhưng nếu có ngày hối hận quay về, chưa chắc còn cửa cho tỷ đâu.
Nàng đặt chén trà xuống, mắt sáng lạnh:
– Ta chưa từng nghĩ sẽ quay đầu. Cũng mong nhị đệ giữ lời, đừng để Trình phủ mang tiếng xấu.
Diệp Lâm cười lớn, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc:
– Tỷ yên tâm, Trình phủ rồi sẽ chỉ có một chủ nhân.
Nàng đứng dậy, chắp tay hành lễ, điềm nhiên rời đi, bỏ lại tiếng cười sắc lạnh phía sau.
*
Chiều xuống, Thư Nguyệt trở về viện, lòng nặng như đá. Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn ánh tà dương loang trên mái ngói xưa. Tiếng chân vội vã ngoài sân kéo nàng khỏi dòng suy nghĩ. Tố Mai chạy vào, mặt tái đi:
– Đại tiểu thư, phụ thân lại phát bệnh. Mời người sang ngay!
Nàng tức tốc chạy sang viện cha. Trong phòng, Trình lão gia nằm mê man, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt. Đặng thị đứng bên, nét mặt lo lắng xen lẫn phòng bị.
Thư Nguyệt vội bắt mạch, cảm nhận nhịp đập hỗn loạn. Nàng lấy gói trà dược mang theo, pha vào nước ấm, đút từng ngụm nhỏ cho cha.
– Cha, người phải cố lên. Con sẽ không để Trình gia rơi vào tay kẻ khác.
Trình lão gia rên khẽ, mí mắt động đậy. Đặng thị thấy vậy liền bảo người gọi thêm thầy thuốc, rồi lùi về phía sau, ánh mắt kín đáo dõi theo mọi động tĩnh của nàng.
Một lát sau, sắc mặt cha dịu lại, hơi thở đều hơn. Thư Nguyệt khẽ thở phào, lau mồ hôi trên trán ông, dặn Tố Mai:
– Ngươi ở lại trông chừng. Có gì lạ, báo ta ngay.
Tố Mai gật đầu, đôi mắt lộ vẻ tin tưởng tuyệt đối.
*
Đêm về, Thư Nguyệt ngồi bên bàn, kiểm tra lại bản chép tay bí quyết trà đạo lần nữa, khóa cẩn mật vào rương. Ngoài cửa sổ, gió bấc thổi qua, tiếng côn trùng rả rích vang vọng.
Tố Mai mang vào một khay trà ấm:
– Đại tiểu thư, người dùng chút trà cho ấm.
Nàng mỉm cười đón lấy, hương trà thanh nhẹ như gột rửa mọi mệt mỏi. Chén trà nhỏ nhoi, nhưng cho nàng cảm giác yên ổn hiếm hoi giữa sóng gió.
Tiếng gõ cửa vang lên. Lục quản gia xuất hiện, dáng điềm đạm, giọng trầm:
– Thư Nguyệt tiểu thư, thiếu gia nhà ta muốn gặp riêng.
Nàng thoáng sững người, rồi theo quản gia ra ngoài. Ánh trăng lạnh trải dài trên lối đá vụn dẫn ra vườn trà già. Bóng áo xanh sẫm của Lục Tử Hành lẫn vào bóng cây, gương mặt chìm trong ánh trăng nhàn nhạt.
Chàng quay lại, ánh mắt dừng trên người nàng, trầm tĩnh:
– Khuya rồi còn phiền tiểu thư, mong thứ lỗi.
Nàng nhẹ giọng:
– Công tử có điều chi cứ nói. Hôn sự này vốn là chuyện lớn, ta cũng muốn nghe lòng người trong cuộc.
Tử Hành im lặng một lúc rồi nói:
– Ta biết, hôn sự này là giao dịch. Nếu nàng thấy ủy khuất, ta sẽ tìm cách khác.
Nàng nhìn thẳng vào mắt chàng:
– Ta không thấy ủy khuất. Mong hai nhà yên ổn, mỗi người giữ tròn bổn phận. Nếu công tử không thích, ta cũng không ép buộc.
Chàng hơi ngẩn ra, rồi bật cười nhẹ:
– Nàng thẳng thắn thật. Nếu là người khác, chắc đã khóc lóc đòi hủy hôn.
Thư Nguyệt mỉm cười:
– Ta không thích làm khổ mình, càng không làm khó người khác. Công tử yên tâm, ta sẽ không gây phiền phức cho Lục gia.
Tử Hành nhìn nàng chăm chú, ánh mắt dịu đi:
– Nếu sau này có chuyện gì, cứ nói với ta. Dù là giao dịch, ta sẽ giữ trọn lời hứa.
Nàng gật đầu:
– Ta chỉ có một điều kiện, mong công tử giữ kín bí quyết trà đạo Trình gia. Đó là sinh mệnh của cả dòng họ.
Tử Hành gật đầu chắc nịch:
– Ta không cần bí quyết ấy. Ta chỉ muốn nàng an toàn.
Câu nói khiến nàng bất ngờ, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp lạ kỳ.
Chàng hỏi khẽ:
– Nàng có sợ không? Lục phủ không dễ sống.
Nàng lắc đầu:– Sống trong Trình phủ bao năm, còn gì phải sợ nữa? Chỉ mong giữ vững lòng mình.
Tử Hành khẽ mỉm cười:
– Được. Ta hứa.
Ánh trăng phủ lên hai người một lớp sáng mỏng, không khí lặng đi, giữa họ dường như có một sợi dây vô hình nối lại.
*
Ba ngày sau, hôn lễ được tổ chức giản dị mà trang trọng. Sáng sớm, đoàn rước dâu của Lục gia rợp cờ phướn, xe ngựa dừng trước cổng Trình phủ. Đặng thị mặc áo gấm, mặt mày rạng rỡ, liên tục khoe sính lễ. Diệp Lâm diện áo mới, tay phe phẩy quạt, mắt ánh lên vẻ hiểm độc.
Thư Nguyệt khoác y phục cưới thanh nhã, khăn voan che mặt, chỉ để lộ đôi mắt long lanh. Nàng cúi đầu chào cha, nước mắt lặng lẽ rơi. Trình lão gia yếu ớt nắm tay nàng:
– Nguyệt nhi, phải sống tốt, đừng để ai bắt nạt.
Nàng nghẹn ngào:
– Cha yên tâm, con sẽ bảo vệ chính mình.
Lễ rước dâu diễn ra trong tiếng nhạc rộn rã. Thư Nguyệt ngồi trên xe hoa, lòng rối bời. Qua rèm mỏng, nàng thoáng thấy Diệp Lâm đứng lặng ở cổng, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo đoàn xe khuất dần nơi cuối phố.
*
Lục phủ là tòa dinh thự rộng lớn, bày biện sang trọng mà thanh nhã. Dàn người hầu nối đuôi nhau cúi chào tân nương.
Trên bậc thềm, Lục Uyển Nhi vận áo đỏ rực, mắt phượng sắc bén, mỉm cười ngọt ngào:
– Tân tẩu đến rồi, muội chúc tỷ sớm hòa nhập với Lục phủ.
Dưới khăn voan, Thư Nguyệt chỉ khẽ gật đầu.
Uyển Nhi ghé sát, thì thầm:
– Nơi này không dễ sống đâu. Tỷ nhớ giữ mình.
Không đợi nàng đáp, Uyển Nhi đã quay đi, tà váy kéo thành một vệt đỏ trên nền đá.
*
Đêm động phòng, Thư Nguyệt ngồi bên bàn trà, ánh nến lung linh soi rõ nét mặt thanh tú. Lục Tử Hành bước vào, lúng túng đứng giữa phòng, dáng vẻ cứng nhắc.
– Nàng cứ nghỉ trước đi, ta ngồi đây một lát.
Nàng mỉm cười, rót hai chén trà, đưa một chén cho chàng:
– Đêm đầu tiên thành thân, chẳng lẽ không cùng uống một chén trà kết tóc?
Tử Hành đón lấy, hai tay run nhẹ suýt làm đổ nước. Thư Nguyệt bật cười khẽ:
– Không ngờ Lục công tử ngoài kia uy phong, vào phòng lại vụng về thế này.
Chàng đỏ mặt:
– Ta… chưa từng thế này bao giờ.
Nàng dịu dàng:
– Ta cũng vậy. Đã là phu thê, nên cùng đối diện mọi chuyện.
Chàng nhìn nàng, ánh mắt dịu lại:
– Sau này có gì, nàng cứ nói với ta.
Hai người cùng nâng chén, chạm nhẹ, rồi uống cạn. Vị trà thanh mát lan tỏa, như xua đi mọi ngăn cách.
Một lúc sau, Tử Hành ngồi xuống mép giường, không biết nói gì. Thư Nguyệt hỏi:
– Công tử thường uống trà vào buổi tối?
Chàng gật đầu:
– Ta thích uống trà, nhưng không phân biệt được nhiều loại như nàng.
Nàng cười:
– Sau này ta sẽ dạy công tử. Đổi lại, công tử dạy ta võ nghệ.
Tử Hành bật cười, lần đầu để lộ vẻ hiền hòa:
– Được. Nàng học võ rồi, sau này ta không dám giận nữa.
Hai người cùng cười, không khí trong phòng bỗng ấm áp lạ thường. Ngoài cửa sổ, gió nhẹ đưa hương trà thoang thoảng, ánh trăng lặng lẽ phủ lên mái ngói, như chứng giám cho đêm đầu của đôi phu thê trẻ.
*
Những ngày đầu ở Lục phủ, Thư Nguyệt sống lặng lẽ, chăm lo cho phụ thân qua thư từ, học cách thích nghi với nề nếp mới. Lục gia quy củ, gia quy nghiêm khắc, nhưng nhờ tài pha trà và thái độ khiêm nhường, nàng nhanh chóng được người hầu kính trọng.
Tử Hành bận rộn quản lý gia nghiệp, mỗi tối về đều thấy trên bàn có ấm trà nóng và vài món điểm tâm nhỏ. Ban đầu, chàng chỉ gật đầu cảm ơn, sau dần, mỗi tối lại ngồi cùng nàng, vừa uống trà vừa trò chuyện.
Có hôm, Tử Hành về muộn, người phủ đầy bụi đường, sắc mặt nhăn nhó. Thư Nguyệt không hỏi han, chỉ lặng lẽ rót chén trà an thần đặt bên cạnh. Chàng uống xong, dịu lại, giọng nhỏ đi:
– Hôm nay ta gặp chút chuyện rắc rối. May mà về nhà còn có trà của nàng.
Nàng mỉm cười:
– Chỉ là chén trà thôi, công tử không cần khách sáo.
Chàng nhìn nàng, ánh mắt ấm áp:
– Là nàng pha thì mới khác.
Những buổi tối như thế, hai người ngồi bên nhau, trò chuyện về võ nghệ, thương trường, trà đạo và những mẩu chuyện nhỏ trong phủ. Khoảng cách dần được lấp đầy bằng những khoảnh khắc bình dị.
Có hôm, nàng mang ấm trà mới mời chàng. Tử Hành uống xong, chau mày:
– Sao vị lạ thế này?
Nàng cười:
– Trà giúp ngủ ngon. Công tử mấy đêm nay trằn trọc, ta pha riêng.
Chàng ngượng ngùng gật đầu, lẩm bẩm:
– Nàng biết cả chuyện ta không nói.
Đôi khi, giữa đêm khuya, Thư Nguyệt ngồi bên cửa sổ, nghe tiếng bước chân quen thuộc của Tử Hành. Chàng lặng lẽ đến bên, hỏi nhỏ:
– Nàng chưa ngủ sao?
Nàng đáp:
– Đêm yên tĩnh, uống trà mới thấy lòng nhẹ nhõm.
Chàng lấy một chén, ngồi xuống bên cạnh. Hai người cùng ngắm trăng, lặng yên để thời gian trôi qua.
*
Một buổi sáng, Thư Nguyệt dạo vườn thì bị Lục Uyển Nhi chặn lại. Nàng ta vận áo đỏ rực, mắt phượng sáng rực, cười như không cười:
– Tân tẩu, nghe nói tỷ giỏi trà đạo. Hôm nay muội muốn lĩnh giáo.
Uyển Nhi sai người mang vào hai bộ trà cụ, đặt giữa đình viện. Thư Nguyệt chỉ mỉm cười:
– Nếu muội thích, ta xin phụng bồi.
Hai người cùng pha trà. Động tác của Uyển Nhi điêu luyện nhưng cố ý làm rơi vài cánh trà, ánh mắt liên tục dò xét. Thư Nguyệt ung dung, mỗi động tác đều mềm mại, khí chất thanh nhã tỏa ra tự nhiên.
Uyển Nhi uống xong, nhăn mặt:
– Vị trà này nhạt quá. Hay là, tẩu chỉ giỏi pha trà cho người ngoài?
Thư Nguyệt rót thêm một chén khác:
– Muội thử lại xem. Trà này chỉ nở hương khi nước vừa sôi già.
Uyển Nhi uống thử, thoáng sững lại, rồi vờ đặt chén xuống:
– Tẩu cũng có chút bản lĩnh. Nhưng ở Lục phủ này, không phải cứ giỏi pha trà là yên thân đâu.
Nàng dịu dàng:
– Ta chỉ mong mọi người an ổn, không có ý tranh giành.
Uyển Nhi hừ nhẹ, bỏ đi. Nha hoàn ghé tai Thư Nguyệt:
– Tiểu thư ấy được nuông chiều từ nhỏ, mong phu nhân cẩn trọng.
Thư Nguyệt khẽ gật đầu, trong lòng thầm cảnh giác.
*
Một tối, Tử Hành trở về phòng, trên tay là một túi giấy nhỏ. Chàng lấy ra một gói trà cổ:
– Hôm nay ta được tặng trà “Hồng diệp cổ thụ”, nghe nói rất quý. Nàng thử xem.
Thư Nguyệt ngửi qua đã nhận ra trà có lẫn hương dược lạ. Nàng hỏi:
– Công tử lấy trà này từ ai?
Tử Hành ngẫm nghĩ:
– Là Tô đại nhân, người mới tới kinh thành, nói muốn hợp tác với Lục gia.
Nàng giật mình, nhớ lời quản sự Lưu về thương nhân lạ mặt ấy. Nàng cẩn thận gói lại:
– Trà này có mùi lạ, ta sẽ kiểm tra kỹ. Công tử tuyệt đối không được uống.
Tử Hành nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc:
– Được. Ta nghe lời nàng.
Nàng cất gói trà vào hộp, trong lòng dấy lên nỗi bất an. Sóng gió dường như chỉ mới bắt đầu.
*
Đêm ấy, khi Tử Hành đã ngủ, Thư Nguyệt lặng lẽ kiểm tra gói trà “Hồng diệp cổ thụ”. Nàng phát hiện trà lẫn một loại dược liệu hiếm, chỉ hoàng thất mới dùng để điều chế dược trà. Tim nàng thắt lại, ký ức về cái chết của mẫu thân ùa về.
Ngoài hành lang, tiếng chân nhẹ như mèo vang lên. Nàng rón rén mở cửa nhìn ra. Một bóng người thấp thoáng nơi góc tối, áo gấm hoa lệ, dáng đi quen thuộc – chính là Trình Diệp Lâm.
Hắn dừng trước phòng nàng, áp tai nghe ngóng. Nàng nín thở, giấu chặt gói trà trong tay áo. Diệp Lâm đứng một lúc rồi quay đi, mắt lóe lên tia hiểm độc.
Khi trở lại bàn, Thư Nguyệt mở gói trà, lòng thầm nhủ:
– Hôn sự này chỉ là khởi đầu. Sóng gió thực sự, e rằng còn ở phía trước…
Ngoài sân, gió lạnh cuốn lá trà xào xạc, như lời nhắc nhở. Đêm dần sâu, trong bóng tối, âm mưu lặng lẽ bủa vây, chực chờ bùng phát.











