Chương 15: Bàn Cờ Hậu Cung
Buổi sớm, ánh sáng mờ nhạt như tơ liễu xuyên qua khe cửa ngục lạnh lẽo, quấn lấy bóng hình gầy guộc của Ngọc Dao. Nàng ngồi dựa lưng vào vách tường ẩm ướt, lòng ngổn ngang, chưa kịp phân định đâu là thực đâu là mộng thì đã nghe tiếng dép lụa nhẹ lướt trên nền đá. Một bóng người xuất hiện, mảnh mai nhưng từng bước đều vững vàng, không chút do dự.
Lục Tố Linh đứng nơi ngưỡng cửa, đôi mắt sáng như nước hồ thu soi vào bóng tối, nửa như dò xét, nửa như chờ đợi. Áo lụa nhạt thướt tha, khuôn mặt đoan chính, hàng mi khẽ động, nàng cúi đầu, giọng nói như gió thoảng: “Tạ tỷ, đêm qua chắc khó lòng yên giấc?”
Ngọc Dao ngước lên, bình tĩnh đáp: “Ở nơi này, ai còn dám ngủ sâu?”
Tố Linh mỉm cười, nhẹ như không. “Người như tỷ, trong nguy nan càng thêm tỉnh táo. Có lẽ, những kẻ như chúng ta, chỉ có thể dựa vào bản thân.”
Bóng tối lặng thinh. Từng lời, từng chữ như lưỡi dao mỏng giấu sau ve áo, ngấm ngầm thử thách ý chí của đối phương. Ngọc Dao im lặng, ánh mắt lặng lẽ quan sát, trong lòng đã sớm chuẩn bị cho một ván cờ sinh tử.
Tố Linh ngồi xuống bên cạnh, khoảng cách vừa đủ để nghe tiếng thở nhẹ của nhau. Nàng lấy trong tay áo ra một mảnh giấy nhỏ, đặt lên mặt đất giữa hai người, giọng nhỏ lại: “Tỷ có từng nghĩ, Triệu Tần không chỉ là kẻ đứng trên mọi người trong hậu cung, mà còn là kẻ điều khiển mọi sợi dây ngầm?”
Ngọc Dao không đáp, chỉ liếc nhìn mảnh giấy. Đó là bản đồ nội viện, từng lối đi, từng gian phòng, những điểm đỏ đánh dấu rõ ràng. Bên cạnh còn có một bảng ký hiệu và tên những người trong mạng lưới thân tín của Hoàng hậu.
“Đây là những nơi Triệu Tần dùng để trao đổi mật tín, cài cắm tai mắt. Ngay cả thái giám, cung nữ bên cạnh ngươi, chưa chắc đã hoàn toàn vô hại.” Tố Linh nói, giọng bình thản, ánh mắt không rời nét mặt của Ngọc Dao.
Nàng dừng lại, hơi cúi đầu, giọng dịu xuống: “Ta muốn liên minh với tỷ. Chúng ta đều không còn đường lui nếu không sớm ra tay. Triệu Tần đã bắt đầu nghi ngờ cả ta lẫn tỷ. Nếu không liên thủ, sớm muộn gì cũng là vật hi sinh.”
Ngọc Dao nheo mắt, giọng lạnh lùng: “Vì sao ta phải tin ngươi? Ngươi từng là người của Hoàng hậu.”
Tố Linh khẽ cười, nụ cười pha chút cay đắng: “Ta chưa từng là người của ai, chỉ là quân cờ trên bàn tay người khác. Triệu gia đã ép phụ thân ta giao hết sản nghiệp, mẫu thân ta suýt mất mạng vì một chén thuốc. Ta không còn lựa chọn.”
Nỗi đau ẩn dưới giọng nói dịu dàng, khiến không khí trong ngục càng thêm nặng nề. Ngọc Dao nhìn thật lâu, cuối cùng đưa tay cầm lấy mảnh giấy, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh: “Ngươi muốn gì?”
“Chỉ cần một con đường sống cho ta và gia đình.” Tố Linh đáp. “Đổi lại, ta sẽ giúp tỷ phá vỡ mạng lưới của Hoàng hậu. Ta biết từng điểm yếu, từng mắt xích.”
Ngọc Dao trầm ngâm, rồi khẽ gật đầu: “Ta đồng ý. Nhưng ngươi nên nhớ, trên bàn cờ này, phản bội là cái chết.”
Tố Linh cúi đầu thật sâu, nét mặt bình thản nhưng trong mắt lóe lên tia quyết liệt: “Chúng ta cùng chung vận mệnh.”
Tiếng chân vọng tới, một cung nữ xuất hiện, cúi đầu thưa: “Tạ nương nương, Hoàng thượng cho gọi.”
Tố Linh đứng dậy, liếc nhìn Ngọc Dao, rồi lặng lẽ rời đi, bóng dáng mảnh mai biến mất như chưa từng xuất hiện.
Ngọc Dao giấu kỹ mảnh giấy vào tay áo, hít sâu, bước ra khỏi ngục, lòng đã sẵn sàng đối mặt với mọi biến động.
*
Điện Vĩnh Hòa lạnh lẽo, rèm trắng buông chạm đất, ánh sáng len lỏi thành từng vệt nhạt nhòa trên nền ngọc bích. Lục Dận ngồi trên ngự tọa, lặng lẽ như pho tượng cổ, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống người vừa quỳ trước mặt.
Tiêu Viễn đứng lặng bên trụ cột, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi đao vừa rút khỏi vỏ.
“Đứng lên.” Lục Dận phất tay, giọng trầm lạnh.
Ngọc Dao đứng dậy, lặng lẽ ngẩng đầu, đối diện ánh mắt của hắn. Không ai nói gì, chỉ có tiếng gió nhẹ vờn qua rèm, mang theo mùi cỏ ướt và hơi lạnh của đá.
Cuối cùng, Lục Dận lên tiếng, giọng bình thản nhưng không giấu nổi sự nghiêm nghị: “Trẫm cho nàng ba ngày. Nếu không có bằng chứng rửa sạch oan khuất, trẫm không thể dung thứ lần nữa.”
Ngọc Dao khẽ cúi đầu, lời đáp dứt khoát: “Thần thiếp xin ghi nhớ.”
Hắn không nói thêm, chỉ phất tay ra hiệu. Tiêu Viễn tiến lên, dẫn nàng ra ngoài, bước chân dứt khoát, không để lại một khe hở cho do dự.
*
Trên lối nhỏ rợp bóng thạch lựu, Ngọc Dao dừng lại, ánh mắt chạm phải Tố Linh đang đứng chờ tự bao giờ. Gió nhẹ lay động áo lụa, tạo nên khoảng lặng giữa hai người.
“Hoàng thượng chỉ cho ta ba ngày.” Ngọc Dao cất tiếng, giọng không gợn sóng.
Tố Linh gật đầu, mắt ánh lên tia kiên quyết: “Chúng ta phải ra tay ngay. Ba mắt xích quan trọng nhất: Lý tổng quản ngự thiện, Vân nhi phòng may, Thái thái giám điện Thừa Ân. Nếu không loại trừ được họ, mọi chuyện sẽ sụp đổ.”
Ngọc Dao suy nghĩ, rồi hỏi: “Ngươi có đủ bằng chứng buộc tội Triệu Tần không?”
Tố Linh khẽ lắc đầu: “Bằng chứng cứng không nhiều, nhưng ta nắm được mật tín, dấu hiệu nhận biết, và vài bí mật về các vụ đầu độc trong cung. Chỉ cần ép một trong ba kẻ kia mở miệng, Hoàng hậu khó lòng chối cãi.”
Ánh mắt Ngọc Dao càng thêm sâu thẳm: “Kế hoạch cụ thể?”
Tố Linh đưa cho nàng một gói nhỏ: “Đây là độc dược nhẹ, chỉ khiến người dùng mê man, dễ khai thật. Ta sẽ tìm cách tiếp cận Vân nhi, khiến nàng ta hoảng loạn, tự bộc lộ sơ hở. Tỷ dùng y thuật tiếp cận Lý tổng quản, dò xét động tĩnh. Còn Thái thái giám, để ta lo liệu.”
Ngọc Dao cầm lấy gói thuốc, ngón tay siết chặt, lòng dậy sóng. “Tại sao ngươi lại tin ta? Ngươi không sợ ta sẽ phản lại ngươi, hợp tác với Triệu Tần?”
Tố Linh cười nhạt, ánh mắt rọi thẳng: “Ta không còn đường lui. Nếu tỷ thắng, ta sống. Nếu tỷ thua, ta chết. Đơn giản vậy thôi.”
Hai người nhìn nhau rất lâu, rồi cùng gật đầu, mỗi người một ngả, bắt đầu cuộc săn tìm giữa mê cung hiểm độc của hậu cung.
*
Ngày thứ nhất, bóng nắng xuyên qua lớp mây xám, chiếu lấp lánh lên hành lang lát đá. Tố Linh lấy cớ thăm hỏi phòng may, nhẹ nhàng bước vào, tay cầm túi vải nhỏ, miệng mỉm cười hỏi han.
Vân nhi, cung nữ trẻ, vừa nhìn thấy nàng đã thoáng biến sắc, ánh mắt đảo nhanh qua lại. Tố Linh trò chuyện, kể chuyện thưởng phạt trong cung, nhắc khéo việc Hoàng hậu gần đây nghi ngờ ai phản trắc đều bị xử lý không nương tay.
Vân nhi cười gượng, giấu đôi tay run rẩy dưới tấm áo. Tố Linh khéo léo chạm nhẹ vào vai nàng ta, cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng trong từng thớ thịt.
“Gần đây phòng may nhiều chuyện lạ. Muội nhớ cẩn thận, đừng để kẻ khác lợi dụng.” Tố Linh nói, mắt không rời nét mặt của đối phương.
Vân nhi lí nhí cảm ơn, bàn tay càng siết chặt vạt áo hơn. Tố Linh rời đi, lòng biết đối phương đã bắt đầu dao động.
Cùng lúc, tại nhà ngự thiện, Ngọc Dao trong bộ thái y kín đáo, bước vào giữa mùi gia vị nồng đượm. Lý tổng quản đang kiểm kê, sắc mặt lo âu.
“Nghe nói sức khỏe tổng quản không ổn, ta có thể kê đơn thuốc nếu cần.” Ngọc Dao nói, giọng nhẹ như gió.
Lý tổng quản thoáng giật mình, vội vàng cúi đầu: “Không dám phiền Tạ nương nương. Nô tài chỉ biết phục vụ Hoàng hậu.”
Ngọc Dao nhếch môi: “Nếu Hoàng hậu thất thế, ai sẽ bảo vệ ngài?”
Ông ta run rẩy, mồ hôi lấm tấm. “Nô tài… chỉ là kẻ nhỏ bé, chẳng dám làm gì trái ý.”
Nàng không ép thêm, chỉ để lại một câu: “Đôi khi, chỉ một lời nói đúng lúc có thể cứu cả một đời người.” Rồi rời đi, lòng thầm cân nhắc từng biểu hiện của ông ta.
*
Hoàng hôn phủ màu vàng úa lên tán cây ngoài viện, Tố Linh và Ngọc Dao gặp nhau bên lối nhỏ vắng vẻ.“Vân nhi đã sợ hãi, nhưng chưa lộ đuôi cáo.” Tố Linh thì thầm.
“Lý tổng quản cũng vậy.” Ngọc Dao đáp, giọng trầm ngâm. “Chúng ta cần tạo thêm áp lực.”
Tố Linh đưa cho nàng gói độc dược: “Chỉ cần rắc vào trà Vân nhi, nàng ta sẽ mê man, dễ khai thật. Nhưng nếu tỷ không muốn để lại vết tích, có thể ép nàng ta thú nhận trước mặt Hoàng thượng.”
Ngọc Dao nhận lấy, ánh mắt lóe lên tia cương quyết: “Ta muốn mọi thứ rõ ràng. Nếu có thể, ta sẽ khiến nàng ta tự khai.”
Tố Linh gật đầu: “Ta sẽ sắp xếp để Vân nhi và Lý tổng quản đối mặt. Khi cả hai đều sợ hãi, sẽ tự sinh biến.”
*
Đêm xuống, gió lạnh len lỏi qua khe cửa ngục. Ngọc Dao lấy cớ khám bệnh cho cung nữ, bí mật nhờ Tiêu Viễn chuyển tin cho Lục Dận: “Mạng lưới của Triệu Tần có sơ hở, cần người canh chừng nội giám và cung nữ phòng may.”
Tiêu Viễn nhận lấy mảnh giấy, không hỏi gì, chỉ gật đầu rồi biến mất trong bóng tối.
Ngọc Dao ngồi lại, lòng như tơ vò, biết rõ mỗi bước đi của mình đều là một nước cờ quyết định sống chết.
*
Ngày thứ hai, trời đổ mưa dầm dề. Tố Linh báo tin: Vân nhi bị triệu đến điện Thừa Ân, nơi Thái thái giám đang chờ.
Ngọc Dao ẩn mình phía sau dãy hành lang, nghe tiếng mưa vỗ mái ngói, che khuất mọi tiếng thì thầm.
Vân nhi quỳ trước Thái thái giám, giọng run rẩy: “Nô tỳ không biết gì, xin công công tha mạng!”
Thái thái giám lạnh lùng: “Nếu có kẻ dám phản, cả nhà ngươi sẽ không còn yên thân. Nhớ lấy, nếu có ai dò hỏi, phải lập tức báo cho ta.”
Vân nhi khóc nấc, gật đầu lia lịa. Tố Linh nhìn qua khe cửa, ánh mắt lạnh băng.
“Đêm nay, ta sẽ sắp xếp cho Vân nhi và Lý tổng quản gặp nhau.” Tố Linh thì thầm với Ngọc Dao. “Chỉ cần đúng lúc, mọi chuyện sẽ lộ rõ.”
*
Đêm lặng lẽ, gió đã tạnh, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Trong phòng nhỏ sau bếp, Vân nhi và Lý tổng quản lén gặp nhau, ánh mắt đầy sợ hãi.
“Ngươi bị gọi lên điện Thừa Ân, đã khai gì chưa?” Lý tổng quản hỏi, giọng khàn đặc.
“Ta không dám nói gì! Nhưng công công dọa sẽ giết cả nhà ta nếu ta hé răng.” Vân nhi khóc nức nở, níu chặt tay ông ta.
Lý tổng quản cau mày: “Chúng ta chỉ là con cờ thôi. Nếu bị nghi ngờ, cả hai đều chết.”
“Hay là… chúng ta trốn đi?” Vân nhi tuyệt vọng.
“Trốn cũng chết.” Lý tổng quản lắc đầu. “Chỉ còn cách đổ tội lên kẻ khác.”
Ngoài cửa, Ngọc Dao và Tố Linh lặng lẽ nghe từng lời. Ngọc Dao rút ra một viên thuốc nhỏ, khéo léo thả vào trà của Vân nhi khi bước vào phòng.
“Ô, hai người cũng ở đây sao?” Ngọc Dao tươi cười, ánh mắt quét qua hai khuôn mặt tái nhợt.
Vân nhi run rẩy: “Nô tỳ chỉ làm việc, không dám nghe chuyện gì cả.”
Ngọc Dao lạnh lùng: “Vậy sao đêm qua ngươi lén gặp Thái thái giám?”
Vân nhi cứng người, bàn tay run lên. Lý tổng quản định nói đỡ, nhưng Ngọc Dao đã cắt lời: “Nếu các ngươi không nói thật, ngày mai sẽ có người khác nói thay các ngươi.”
Nàng rời đi, bỏ lại hai người ngồi run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
*
Sáng ngày thứ ba, tin dữ lan khắp hậu cung: Vân nhi đã treo cổ tự vẫn, Lý tổng quản chết chìm dưới giếng. Mọi người xôn xao, khiếp đảm. Mạng lưới của Triệu Tần bắt đầu rối loạn, các đầu mối quan trọng đều đã bị cắt đứt.
Tố Linh gặp lại Ngọc Dao trong một gian phòng nhỏ phía sau thư viện. Ngoài trời, trăng non lấp ló sau rặng mây xám.
“Tỷ nghĩ ta đã đi quá xa chưa?” Tố Linh hỏi, giọng khàn khàn, mắt ánh lên chút mỏi mệt.
Ngọc Dao lắc đầu, ánh mắt lạnh tanh: “Trên bàn cờ này, kẻ không tiến sẽ bị diệt.”
Tố Linh cười nhạt, rót trà mời Ngọc Dao: “Ta đã gửi một bức thư ra ngoài. Nếu ta chết, người ấy sẽ giao chứng cứ cho quan lại. Tỷ nên chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Ngọc Dao đón lấy chén trà, nhìn sâu vào mắt Tố Linh: “Ngươi tin ta sẽ không phản bội?”
Tố Linh nhắm mắt, thở dài: “Ta không còn lựa chọn nào khác ngoài tin tỷ.”
Bóng đêm trườn qua song cửa, kéo theo mùi hoa quế nhè nhẹ. Hai người đàn bà, hai số phận, cùng đặt cược tất cả vào một ván cờ chưa biết kết cục.
Bất chợt, tiếng bước chân khẽ vang lên ngoài hành lang. Cửa phòng mở ra, một bóng áo trắng lướt vào—Tần Duệ Chi.
Ánh mắt y u uất, cử chỉ dè dặt. “Ngươi không nên tin ai trong cung này, kể cả ta.”
Ngọc Dao nhìn y, lòng chợt nhói lên: “Ta đã không còn gì để tin.”
Tố Linh im lặng lùi vào bóng tối, chỉ còn lại hai người đối diện. Tần Duệ Chi bước tới, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ngọc Dao: “Ngươi đang chơi ván cờ nguy hiểm. Ta có thể giúp ngươi, nhưng ngươi phải hứa…”
Ngọc Dao cắt lời, mắt lạnh lùng: “Ta không hứa gì với ai nữa, Duệ Chi.”
Y buông tay, cười buồn: “Vậy hãy giữ lấy mạng mình.”
Y quay đi, bóng áo trắng tan vào bóng tối. Trong lòng Ngọc Dao, một cơn lạnh buốt nổi lên, dự cảm bất an kéo dài như đêm mưa không dứt.
*
Đêm ấy, Ngọc Dao ngồi bên án thư, nhìn chằm chằm vào bản đồ mạng lưới của Triệu Tần. Ngoài trời, mưa lác đác rơi, mỗi giọt như một tiếng tích tắc của đồng hồ số mệnh.
Tiếng động khẽ vang lên trước cửa. Một mảnh giấy nhỏ được nhét vào khe cửa, trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng: “Kẻ phản trắc ở ngay bên cạnh ngươi.”
Ngọc Dao siết chặt mảnh giấy, lòng lạnh như băng. Bóng đêm dày đặc ngoài cửa sổ, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt. Bàn cờ đã bày, quân cờ đã động, nhưng ai là người thực sự điều khiển vận mệnh, vẫn còn chìm trong bóng tối.
Ngoài kia, tiếng chuông đổi canh xa xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới bắt đầu—và một ván cờ mới, khốc liệt hơn, đang chờ đợi nàng ở phía trước.











