Trang chủ/Trẫm Không Yêu Ngươi/Chương 16: Vết Sẹo Quá Khứ
Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 16: Vết Sẹo Quá Khứ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trong tĩnh lặng của đêm khuya, cung điện Đế vương chìm trong màu xám tro như bóng tối đang phủ lên vạn vật. Ánh nến lay động nơi thư phòng rộng lớn, hắt bóng Lục Dận lên bức tường cẩm thạch lạnh lẽo thành một hình thù đơn độc. Trước mặt hắn, tập binh thư mở dở, những dòng chữ nghiêng ngả vương vãi dấu vết ngón tay gầy nhưng mạnh mẽ. Bên ngoài, tiếng mưa rỉ rả vẫn không dứt, gió lạnh len lỏi qua từng kẽ cửa, mang theo mùi đất ẩm và chút hương quế nhạt từ vườn thượng uyển xa xôi.

Lục Dận ngồi bất động, đôi mắt khép hờ, hàng mi dài che lấp ánh nhìn u tối. Trong cơn mưa ấy, ký ức năm xưa bỗng trỗi dậy như một cơn ác mộng không thể xua đi. Hắn lại thấy mình của tuổi mười một, đứng chết lặng bên giường mẫu hậu, bàn tay nhỏ xíu bám chặt lấy vạt áo bà, run lên vì sợ hãi. Tiếng binh lính đạp cửa, tiếng mẹ gào thét, mùi máu tanh và khói lửa tràn ngập không gian, tất cả như xoáy vào tận tâm can. Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên phía sau, bóng người ngã gục, đôi mắt mở trừng trừng trong tuyệt vọng. Hắn bị kéo ra khỏi vòng tay mẫu hậu, ném vào một ngách tối lạnh lẽo, nơi duy nhất còn sót lại chút hơi thở của sự sống.

Vết cắt trên cánh tay—do chính hắn dùng đoản kiếm rạch xuống, để ghi nhớ nỗi nhục, nỗi sợ hãi, và lời thề sẽ không bao giờ quên. Vết sẹo ấy không chỉ nằm trên da thịt, mà còn hằn sâu vào tận xương tủy, trở thành bóng ma bám riết không rời.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, kéo hắn về thực tại. Tiêu Viễn xuất hiện, dáng người rắn rỏi, ánh mắt trung thành nhưng ẩn sâu là sự lo lắng không nói thành lời. “Bệ hạ, đã sang canh ba. Ngoài trời mưa vẫn chưa ngớt, người nên nghỉ ngơi.”

Lục Dận không đáp, ngón tay khẽ miết lên vết sẹo. “Có tin gì từ Tuyên Đức điện?”

Tiêu Viễn thấp giọng: “Tạ Ngọc Dao vẫn ở trong điện, nhưng đêm nay có người lạ lén gửi mảnh giấy vào. Nô tài đã cho người truy xét, kẻ đó là tiểu thái giám không thuộc quyền Vương Khải Minh, hiện đang bị giam giữ chờ tra hỏi.”

Lục Dận trầm ngâm, ánh mắt tối lại. “Ở hậu cung này, không gì là ngẫu nhiên. Dặn người của ngươi, tuyệt đối không được để lộ tin tức. Giam kín kẻ đó, đợi lệnh Trẫm.”

Tiêu Viễn cúi đầu, lặng lẽ lui ra, để lại Lục Dận với bóng tối và tiếng mưa rơi không dứt. Trong lồng ngực hắn, trái tim vẫn đập những nhịp nặng nề, như thể có một con thú hoang bị thương đang gào thét không dừng.

*

Tại Tuyên Đức điện, Ngọc Dao ngồi bên cửa sổ, ngón tay mân mê mảnh giấy nhỏ vừa nhận được. Dòng chữ ngắn ngủi, lạnh lùng, hoàn toàn xa lạ: “Kẻ phản trắc ở ngay bên cạnh ngươi.” Nàng cau mày, lòng tràn đầy nghi hoặc. Đêm nay, Khế Ước Tâm Ấn dưới lòng bàn tay lại ấm lên từng nhịp, tựa như một tia lửa nhỏ đốt cháy mọi phòng bị. Nàng nhắm mắt, cố gắng chặn lại làn sóng cảm xúc lạ lẫm đang dội về từ nơi xa xăm.

Chính vào khoảnh khắc ấy, nỗi đau không thuộc về mình bỗng trào dâng. Một trận đau nhức quặn thắt, nghẹt thở, như thể trái tim bị ai bóp nghẹt. Trong đầu nàng, hình ảnh mơ hồ hiện lên—bàn tay trẻ con dính máu, tiếng kêu khóc xé lòng của người đàn bà, ngọn lửa bùng cháy thiêu rụi mọi thứ. Đôi môi nàng cắn chặt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Vân Chi bước vào, ánh mắt lo lắng: “Tiểu thư, người không sao chứ?”

Ngọc Dao lắc đầu, ép giọng bình tĩnh: “Ta không sao. Ngươi lui đi nghỉ trước.”

Khi bóng dáng Vân Chi khuất sau rèm, Ngọc Dao lại cúi nhìn Khế Ước Tâm Ấn. Nàng hiểu, đó là ký ức của Lục Dận—nỗi đau, nỗi sợ, sự cô độc đến tuyệt vọng. Giữa hai người, thứ liên kết kỳ lạ này đã bắt đầu chạm tới những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn mỗi người.

Nàng cầm lấy cuốn sổ nhỏ, ghi lại dòng chữ run rẩy: “Nỗi đau của hắn, sâu như vực thẳm. Bên trong lớp băng lạnh kia là vết thương không thể khép miệng.” Dòng cảm xúc ấy khiến nàng do dự. Nàng không muốn mềm lòng, không muốn bị cảm thông lay động, nhưng sự thật là vết sẹo của Lục Dận đã len vào giữa những tầng hận thù của nàng, như một khe nứt nhỏ trong tảng đá.

*

Gần sáng, Lục Dận khoác áo choàng đen, lặng lẽ bước ra ngoài hành lang vắng. Mưa đã tạnh, chỉ còn hơi nước lạnh lẽo bảng lảng. Hắn đứng trên bậc thềm đá, ngước nhìn bầu trời không trăng không sao, ánh mắt chìm trong suy tư.

Tiêu Viễn lặng lẽ đi theo phía sau, giữ khoảng cách vừa đủ. “Bệ hạ, trời lạnh. Người nên vào nghỉ.”

Lục Dận không quay lại, chỉ khẽ cười: “Có những vết thương, liền da thịt rồi mà vẫn nhức nhối mãi không thôi.”

Tiêu Viễn chần chừ, rồi nói: “Bệ hạ, người vẫn còn chúng thần bên cạnh.”

Lục Dận lắc đầu, giọng trầm thấp: “Trên đời này, ai cũng có thể phản bội. Ngay cả bản thân mình, cũng không dám tin trọn vẹn.”

Tiêu Viễn cúi đầu, ánh mắt trĩu nặng. Hắn biết, chủ tử của mình chưa từng thực sự tin ai—ngoại trừ những vết sẹo, và bóng tối luôn vây quanh.

*

Tại Tuyên Đức điện, khi trời vừa hửng sáng, Ngọc Dao vẫn ngồi bên án thư, mắt thâm quầng nhưng ánh nhìn sáng rực. Vân Chi bước vào, đặt lên bàn một khay trà nóng cùng tin tức mới: “Tiểu thư, người từng cung cấp độc cho Triệu Tần đã bị bắt ngoài phố Đông. Kẻ đó khai ra một cái tên khác: Tạ Thục Nghi.”

Ngọc Dao chết lặng, bàn tay siết chặt cuốn sổ, đôi mắt lạnh băng: “Tạ Thục Nghi…” Sự thật chua xót này như một nhát dao cắt sâu vào lòng. Nàng biết rõ, mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát, từng lớp bí mật trong vụ án năm xưa dần lộ ra, mà mỗi bước tiến lại khiến nàng thêm nặng nề giữa lựa chọn báo thù và cảm thông.

Vân Chi dè dặt: “Tiểu thư, có cần báo cho Bệ hạ không?”

Ngọc Dao lắc đầu, giọng kiên định: “Chưa vội. Còn quá nhiều điều chưa rõ ràng.”

Nỗi đau trong ngực lại dâng lên dữ dội, Khế Ước Tâm Ấn nóng rực như một ngọn lửa nhỏ. Nàng hiểu, Lục Dận cũng đang trải qua một đêm không yên.

*

Tại thư phòng, Lục Dận ngồi trước án thư, tấu chương chất thành đống nhưng ánh mắt hắn không hề lưu lại nơi nào. Bàn tay vuốt nhẹ vết sẹo cũ, môi mím thành một đường thẳng sắc lạnh. Tiêu Viễn bước vào, cung kính báo: “Thưa Bệ hạ, Triệu Tần sáng nay xin yết kiến, lấy lý do dâng hương cầu phúc.”

Lục Dận nhếch môi cười nhạt: “Nàng ta luôn biết chọn lúc.”

“Bệ hạ có muốn gặp không?”

“Để nàng ta chờ ngoài điện. Tạ Ngọc Dao có động tĩnh gì không?”

Tiêu Viễn đáp: “Nàng ấy vừa gửi người ra ngoài cung, nội dung liên quan đến vụ án cũ.”

Ánh mắt Lục Dận thoáng lay động. Hắn nhớ lại đêm ngục tối, ánh mắt bất khuất của Ngọc Dao. Có lẽ, thứ khiến hắn không thể dứt bỏ nàng chính là sự kiên cường ấy—và sự đồng cảm sâu kín của những kẻ cùng mang vết thương lòng.

Đêm qua, Khế Ước lại phát tác, nỗi đau trong hắn dội sang nàng, tr*n tr** và dữ dội. Ý nghĩ Ngọc Dao đã nhìn thấy quá khứ của mình khiến hắn bất an. Lần đầu tiên, có người bước vào góc tối mà hắn giấu kín nhất.

Hắn gọi Tiêu Viễn: “Truyền ý chỉ, mời Tạ Ngọc Dao đến.”

Tiêu Viễn thoáng ngạc nhiên nhưng không dám hỏi, lặng lẽ lui ra.

*

Ngọc Dao nhận được thánh chỉ, chỉnh lại y phục, cài trâm ngọc lên mái tóc, nét mặt bình thản. Trên đường đến thư phòng, nàng cảm thấy Khế Ước Tâm Ấn dưới lòng bàn tay vẫn còn râm ran, như một lời nhắc nhở về sợi dây vô hình nối giữa hai số phận.

Khi nàng bước vào, Lục Dận đang ngồi sau án thư, ánh mắt tối sẫm như đáy đêm. Không gian đặc quánh hơi lạnh, chỉ có tiếng giấy lật nhẹ và nhịp thở đều của hai người.

Lục Dận ngẩng đầu, giọng lạnh lùng: “Tạ Ngọc Dao, ngươi nghĩ mình có thể che giấu Trẫm được bao lâu?”

Ngọc Dao bình tĩnh đáp: “Thần thiếp không hiểu ý Bệ hạ.”Hắn cười nhạt, ánh mắt như lưỡi dao lướt qua mặt nàng: “Đêm qua, ngươi cảm nhận được gì?”

Nàng trầm ngâm, không thể che giấu: “Một nỗi đau… không thuộc về ta.”

“Ngươi biết là của ai?”

Ánh mắt nàng dừng lại nơi hắn, sâu lắng và thấu hiểu. Giữa hai người, một khoảng lặng kéo dài, như có một dòng chảy ngầm nối liền quá khứ và hiện tại.

Lục Dận bước tới, dừng lại trước mặt nàng, thấp giọng: “Trẫm không thích bị nhìn thấu, kể cả ngươi.”

Ngọc Dao không né tránh: “Khế Ước vốn dĩ là vậy. Nếu người sợ, cớ sao không đoạn tuyệt nó đi?”

Hắn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm: “Ngươi tưởng dễ lắm sao? Trẫm đã thử, càng chống lại, càng đau đớn.”

Nàng hỏi thẳng: “Người muốn gì ở ta?”

Hắn im lặng, ánh mắt như vực sâu không đáy: “Ngươi muốn gì, Tạ Ngọc Dao? Báo thù, quyền lực, hay chỉ là sống sót?”

Nàng đáp, ánh mắt kiên định: “Ta muốn sự thật. Muốn biết ai hại gia tộc ta, ai đẩy ta vào ngục tối. Ta không muốn là quân cờ.”

Hắn bật cười, tiếng cười khô khốc: “Ai trong cung này chẳng là quân cờ? Ngay cả Trẫm, cũng chỉ là quân cờ lớn nhất.”

Một thoáng im lặng. Ánh mắt Ngọc Dao dịu lại: “Nếu người muốn biết chân tướng, hãy để ta tự điều tra. Ta không phản bội người, nhưng cũng không để ai lợi dụng mình.”

Hắn nhìn nàng thật lâu, ánh mắt phức tạp, rồi khẽ phất tay: “Ngươi lui đi.”

Khi Ngọc Dao quay đi, lòng nàng ngổn ngang. Khế Ước Tâm Ấn dưới tay lại nhói lên, nhưng lần này là một hơi ấm rất khẽ, như tia sáng đầu tiên sau đêm dài.

*

Trong góc khuất thư phòng, Tiêu Viễn xuất hiện, cung kính: “Bệ hạ, tin từ Vương Khải Minh xác nhận hắn liên hệ với ngoại bang. Lục Tố Linh cũng có dấu hiệu bất an, nhiều lần tìm cách tiếp cận Tạ Ngọc Dao.”

Lục Dận nhắm mắt, bàn tay lại vuốt vết sẹo cũ. Hắn khẽ hỏi: “Ngươi nghĩ, nếu năm xưa Trẫm không sống sót, mọi chuyện sẽ ra sao?”

Tiêu Viễn đáp: “Nếu không có Bệ hạ, thiên hạ đã loạn. Nhưng cái giá của sống sót… là cô độc.”

Lục Dận cười nhạt: “Cô độc là cái giá Trẫm đã chấp nhận. Nhưng có kẻ khác thì không chịu nổi.”

Tiêu Viễn lặng thinh, lòng thoáng rúng động. Phải chăng ngay cả Đế vương cũng đang dao động trước một nữ tử như Tạ Ngọc Dao?

“Bệ hạ, người có muốn giữ nàng bên cạnh không?”

Lục Dận không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm: “Trẫm không yêu nàng, nhưng lại không muốn nàng rời đi. Ngươi nói xem, trên đời này, thứ gì đáng sợ nhất?”

Tiêu Viễn đáp chậm rãi: “Là không thể buông tay.”

Lục Dận mỉm cười, nụ cười chỉ toàn bi thương.

*

Ngọc Dao trở về Tuyên Đức điện, ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn về phía cung điện trầm mặc trong màn sương sớm. Nàng áp tay lên Khế Ước Tâm Ấn, cảm nhận nhịp đập trái tim xa lạ mà quen thuộc.

Nỗi đau của Lục Dận—nỗi cô độc, sự đa nghi, những vết sẹo không bao giờ liền miệng—đã trở thành một phần trong nàng. Đã từng, nàng chỉ muốn báo thù, nhưng giờ đây, giữa hận thù và cảm thông, nàng bắt đầu do dự.

Tiếng chuông canh xa xa vọng lại, hòa vào tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài mái ngói, kéo dài một nỗi day dứt không tên.

Bỗng, bóng áo trắng lướt qua ngoài cửa sổ. Tần Duệ Chi xuất hiện, ánh mắt u buồn, môi mím chặt. “Ngọc Dao, ngươi không được phép mềm lòng. Hắn là kẻ đã hại nhà ngươi.”

Nàng nhìn y, ánh mắt phức tạp: “Ta biết. Nhưng có những thứ không thể kiểm soát, Duệ Chi ạ.”

Tần Duệ Chi cúi đầu, giọng nghẹn lại: “Nếu ngươi dao động, tất cả sẽ uổng phí.”

Ngọc Dao không đáp, chỉ lặng im nhìn về phía cung điện u ám. Nỗi đau của Lục Dận, sự giằng xé của chính nàng, tất cả hòa thành một cơn sóng ngầm dữ dội.

Ngoài kia, mưa lại bắt đầu rơi nặng hạt, từng giọt như tiếng tích tắc của định mệnh.

*

Giữa cung điện nguy nga, từng cánh cửa dần khép lại. Trong bóng tối dày đặc, đôi mắt lạnh lùng quan sát mọi động tĩnh. Triệu Tần ngồi trước bàn trang điểm, ánh nến vàng hắt lên khuôn mặt sắc sảo. Nàng nhấc ly trà, giọng lạnh lẽo: “Cuối cùng, cũng có kẻ không chịu nổi vết sẹo quá khứ.”

Ngoài cửa, gió lạnh quét qua, cuốn theo những mưu mô chưa lộ diện.

*

Trong thư phòng, Lục Dận lại ngồi một mình, ánh mắt nhìn chăm chăm vết sẹo trên tay. Hắn lặng lẽ thì thầm: “Ngươi có thể hiểu được không, Tạ Ngọc Dao? Để giữ thiên hạ, Trẫm đã g**t ch*t chính mình bao nhiêu lần?”

Câu hỏi ấy trôi vào bóng tối, không ai trả lời.

*

Đêm lại buông xuống. Ngọc Dao chợt tỉnh giấc giữa cơn ác mộng. Trên bàn, Khế Ước Tâm Ấn phát sáng yếu ớt, như ngọn lửa nhỏ giữa biển đêm. Nàng ôm ngực, cảm nhận nỗi đau, nỗi cô độc, nỗi sợ hãi của Lục Dận dâng lên trong tâm khảm.

Ngoài kia, mưa rơi dồn dập. Một đêm dài nữa lại bắt đầu, và trong bóng tối, có kẻ đang lặng lẽ chờ thời khắc ra tay.

Bàn cờ chưa hạ màn. Ai sẽ là người bước tiếp, ai sẽ là kẻ ngã xuống—câu trả lời vẫn còn ở phía trước.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử