Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Nói năng lưu loát, lời hay ý đẹp, hết gọi cô thế này lại gọi cô thế kia, còn chăm chỉ hơn cả con gái ruột là tôi.

Tắc kè hoa.

Một con tắc kè hoa chính hiệu.

Mẹ tôi vỗ mu bàn tay Phó Diễm: “Tiểu Phó, tối nay đến nhà cô ăn cơm.”

“Mẹ! Anh ấy không cần”

“Con ngậm miệng.” Cha mẹ tôi đồng thanh.

Phó Diễm nhìn tôi một cái, trong ánh mắt ấy có một chút đắc ý mang tính trả thù cực kỳ nhỏ bé.

Tôi đọc hiểu ánh mắt ấy.

Anh đang nóiem giấu anh tám tháng, bây giờ đến lượt em chịu đựng.

Bỉ ổi.

Quá bỉ ổi.

Ngay cả thủ đoạn hạ lưu dùng cha mẹ tôi làm vũ khí mà anh cũng sử dụng được.

Nhưng tôi hoàn toàn không có cách nào.

Bởi vì quả thật tôi đuối lý.

【Chương 6】

Mẹ và cha tôi ở lại phòng bệnh suốt một buổi chiều.

Trong buổi chiều ấy, cảm giác tồn tại của tôi đại khái ngang với chiếc thùng rác dưới gầm giường.

Mẹ tôi nói chuyện với Phó Diễm từ đầu đến cuối.

Nói về công việc: “Lên bác sĩ điều trị chính rồi à? Giỏi thật.”

Nói về cuộc sống: “Sống một mình à? Như vậy sao được.”

Nói về dự định tương lai: “Hộ khẩu của đứa bé sẽ đăng ký ở đâu? Đã xem nhà trong khu trường học chưa?”

Còn cha tôi, cha tôi càng quá đáng hơn.

Ông kéo Phó Diễm xem những thế cờ còn lưu trong điện thoại.

Hai người đàn ông ngồi sát lại, cau mày nghiên cứu cách phá thế mã hậu pháo.

Nghiên cứu suốt bốn mươi phút.

Hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.

Tôi cứ nằm đó, vết mổ vẫn còn đau, nhìn mình bị cả gia đình bỏ rơi.

Quả thật đáng đời.

Tôi không phủ nhận.

Nhưng ít nhiều cũng phải quan tâm đến cảm xúc của sản phụ chứ?

Trước khi đi, cuối cùng mẹ tôi cũng nhớ đến tôi.

“Tô Đường.”

“Vâng.”

“Con ở cữ cho đàng hoàng, đừng làm loạn. Có Tiểu Phó chăm sóc con, mẹ cũng yên tâm.”

“Mẹ, bây giờ bọn con không phải mối quan hệ đó”

Mẹ tôi phất tay, vẻ mặt như muốn nói “mẹ không muốn nghe”.

“Chuyện của con mẹ không quản nổi, nhưng cháu ngoại mẹ phải có một gia đình đầy đủ. Con tự cân nhắc đi.”

Cửa đóng lại.

Tôi và Phó Diễm nhìn nhau.

“Có phải anh cố ý không?” Tôi hỏi.

“Cái gì?”

“Lấy lòng mẹ em.”

“Anh không cần lấy lòng bà ấy.” Anh ung dung dọn bát đũa trên bàn, “Vốn dĩ bà ấy đã thích anh.”

“……”

Quả thật.

Trong thời gian chúng tôi yêu nhau, mẹ tôi đã vô cùng hài lòng về anh.

Ngày chia tay, mẹ tôi khóc không phải vì thương tôi, mà vì cảm thấy tôi đã thả mất một chàng rể tốt.

“Anh đừng đắc ý.” Tôi cứng nhắc nói.

“Anh không đắc ý.”

Anh bỏ bát đũa đã dùng vào túi.

Sau đó đi đến bên nôi, lại nhìn thằng nhóc một cái.

“Tối nay anh ở phòng trực, có việc thì gọi điện bất cứ lúc nào.”

Nói xong anh liền đi.

Không có lời thừa thãi, cũng không có màn chia tay tình cảm.

Cửa đóng lại.

Phòng bệnh khôi phục yên tĩnh.

Tôi sờ mặt mình.

Nóng ran.

Chắc chắn là hệ thống sưởi được bật quá cao.

Chắc chắn là vậy.

Hai giờ sáng hôm đó, đứa bé đói nên tỉnh giấc.

Một mình tôi luống cuống pha sữanhiệt độ nước không đúng, sữa pha ra vón thành một cục.

Làm lại.

Lần thứ hai tay run, sữa bột đổ đầy nửa bàn.

Vết mổ bị kéo đau, tôi nhe răng không cúi người xuống nổi.

Đứa bé khóc vang trời, gương mặt nhỏ đỏ bừng.

Tôi hít sâu.

Lại hít sâu.

Lần thứ ba cuối cùng cũng pha xong, đưa vào miệng, thằng bé bú hai ngụm rồi không chịu uống nữa.

Bắt đầu gào.

Gào đến chết đi sống lại.

Tôi cuống đến mức suýt khóc theo.

Điện thoại vang lên.

Là số của Phó Diễm.

“Làm sao vậy?”

“Thằng bé không chịu uống sữa.”

“Đã vỗ ợ chưa?”

“Rồi.”

“Đổi tư thế thử xem, bế thẳng, để đầu nó dựa lên vai em.”

Tôi luống cuống đổi tư thế, vết mổ lại bị kéo căng, không nhịn được rít lên một tiếng.

Đầu bên kia im lặng hai giây.

“Em đừng cử động, anh lên ngay.”

“Không cần”

Tút tút.

Cúp máy rồi.

Ba phút sau, Phó Diễm đẩy cửa bước vào.

Tóc hơi rối, rõ ràng vừa bò dậy khỏi giường.

Nhưng quần áo vẫn chỉnh tề, ngay cả khóa áo khoác cũng được kéo lên tận trên cùng.

Anh trực tiếp đi tới, đón lấy đứa bé từ tay tôi.

Động tác rất nhẹ nhưng vững vàng.

Anh dựng thằng bé dựa vào vai, một tay đỡ mông, tay còn lại nhịp nhàng vỗ lưng.

Vỗ khoảng một phút, đứa bé ợ một tiếng.

Sau đó không khóc nữa.

Ngoan ngoãn nằm trong hõm vai anh.

Tôi nhìn cảnh tượng này, tâm trạng vô cùng phức tạp.

“Kiếp trước anh từng làm nghề này sao?”

“Xem video học.”

“……Anh đã xem bao nhiêu video?”

“Khoảng ba mươi bảy cái.”

Ba mươi bảy cái.

Tôi mang thai tám tháng chỉ xem hai cuốn sách nuôi con, còn chưa xem xong.

Anh biết chuyện mới ba ngày đã xem ba mươi bảy video.

Anh đặt đứa bé trở lại nôi, kéo chăn cho ngay ngắn.

Sau đó xoay người nhìn tôi.

“Vết mổ đau à?”

“Cũng được.”

“Đừng cố chịu.” Anh đi tới, nhìn bàn tay đang ôm bụng của tôi, “Để anh xem.”

“Không cần”

Anh đã vén một góc chăn lên.

Ngón tay nhẹ nhàng ấn ở mép băng gạc, không chạm vào vết mổ, chỉ kiểm tra xem có rỉ máu không.

Tay anh vẫn lạnh.

“Không rỉ máu.” Anh đắp chăn lại cho tôi, “Nhưng vừa rồi em cúi xuống pha sữa, chắc chắn đã kéo vết mổ. Sau này đừng tự làm.”

“Vậy phải làm sao? Không thể lần nào nửa đêm cũng gọi anh lên.”

Anh không trả lời.

Mà kéo chiếc ghế đến đặt giữa nôi và giường bệnh của tôi.

Ngồi xuống.

“Anh làm gì vậy?”

“Ngủ ở đây.”

“Ngày mai anh không đi làm à?”

“Ngày kia.”

“Chiếc ghế này ngủ được sao?”

“Mấy năm làm bác sĩ nội trú, ngay cả sàn bên ngoài phòng phẫu thuật anh cũng từng ngủ.”

Nói xong, anh tựa người ra sau, khoanh hai tay trước ngực, nhắm mắt.

Tôi há miệng, muốn nói anh có thể về phòng trực ngủ trên giường.

Nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Bởi vì tôi biết nếu nói ra, anh sẽ dùng giọng điệu vô cùng bình tĩnh nhưng khiến người khác không thể phản bác để nói

“Một mình em không xử lý nổi.”

Quả thật không xử lý nổi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 6 - Trốn Anh Tám Tháng | uTruyện