Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

3

“Chuyện vui lớn thế này, sao có thể đóng cửa nói riêng được chứ? Dĩ nhiên phải để toàn thể cán bộ công nhân viên trong nhà máy cùng vui vẻ mới đúng.”

Sắc mặt Chu Quảng Bình lập tức trắng bệch, trên trán thậm chí còn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.

Ông ta quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Chiêu Đệ, ánh mắt ấy hận không thể nuốt sống cô ta ngay tại chỗ.

Ông ta tính đủ mọi đường, chỉ không ngờ con ngốc Lâm Chiêu Đệ lại dám làm ầm chuyện này lên giữa nhà ăn đông người như vậy.

Hiện tại đang là thời điểm then chốt để xét chọn chức Giám đốc nhà máy.

Chỉ cần chuyện vấn đề tác phong bị xác thực, không chỉ tiền đồ của ông ta tiêu tan mà thậm chí còn có thể phải ngồi tù.

Nhưng Lâm Chiêu Đệ hoàn toàn không nhận ra sát ý trong mắt Chu Quảng Bình.

Vừa thấy ông ta xuất hiện, cô ta lập tức cho rằng mình đã tìm được chỗ dựa.

Cô ta đỏ hoe mắt đầy tủi thân, ôm bụng tiến sát về phía Chu Quảng Bình.

“Anh Quảng Bình, cuối cùng anh cũng tới rồi. Tống Thanh Diểu, người đàn bà độc ác đó muốn ép em phá bỏ con trai của chúng ta.”

“Anh mau nói cho mọi người biết đi. Anh sắp ly hôn với bà ta để cưới em rồi. Mau đuổi mụ đàn bà mặt vàng đó đi.”

Lâm Chiêu Đệ khóc như mưa, đưa tay định nắm lấy cánh tay ông ta.

Tất cả ánh mắt trong nhà ăn đều dán chặt lên người Chu Quảng Bình.

Cả người ông ta cứng đờ.

Ngay giây tiếp theo.

Bốp!

Một tiếng tát vang dội nổ tung trong nhà ăn.

Lâm Chiêu Đệ bị đánh ngã xuống đất.

Cô ta ôm mặt, không dám tin nhìn Chu Quảng Bình.

Chu Quảng Bình chỉ tay vào cô ta, gầm lên:

“Câm miệng! Con đàn bà điên không biết liêm sỉ này. Chu Quảng Bình tôi sống ngay thẳng, ngồi vững vàng, trung thành với nhà máy, chung thủy với vợ con. Cô dám bôi nhọ tôi trước mặt mọi người như vậy sao?”

Ông ta quay sang đám đông.

“Các đồng chí, tôi là người thế nào, mọi người đều biết rõ. Bình thường tôi bận công việc đến mức ít khi về nhà, lấy đâu ra thời gian dây dưa với con gái của bảo mẫu này.”

“Chắc chắn là vì hôm qua tôi từ chối yêu cầu vô lý của cô ta, không cho cô ta vào nhà máy làm công nhân chính thức, nên cô ta ôm hận trong lòng. Vì thế mới cố ý bịa đặt ra những lời nói độc ác này để trả thù tôi.”

Chiêu lật ngược tình thế của Chu Quảng Bình quả thật rất cao tay.

Ông ta trực tiếp biến chuyện ngoại tình thành việc Lâm Chiêu Đệ xin việc không thành nên cố ý vu khống trả thù.

Một số người chưa rõ chân tướng nghe bài phát biểu đầy chính khí ấy, ánh mắt bắt đầu dao động.

Dù sao hình tượng thường ngày của Chu Quảng Bình cũng quá tốt.

Mà tác phong của Lâm Chiêu Đệ thì ai cũng thấy rõ.

Quả thực là một cô gái ham hư vinh.

“Anh Quảng Bình… anh đánh em?”

Lâm Chiêu Đệ ngồi dưới đất, hoàn toàn sững sờ.

Cô ta không thể hiểu nổi.

Người đàn ông từng ôm cô ta trên giường, gọi cô ta là bảo bối, hứa cho cô ta cuộc sống tốt đẹp nhất, mua cho cô ta mỹ phẩm đắt tiền…

Giờ đây lại dám tát cô ta trước mặt bao người.

Thậm chí ông ta còn không nhận đứa con trong bụng.

“Cô gọi ai là anh? Cô bao nhiêu tuổi, tôi bao nhiêu tuổi? Gọi chú!”

Chu Quảng Bình tức đến mức giậm chân.

Ông ta quay đầu hét lớn với nhân viên bảo vệ ngoài cửa:

“Người đâu! Mau đưa con đàn bà điên làm bại hoại thuần phong mỹ tục, vu khống cán bộ nhà nước này tới phòng bảo vệ. Tôi muốn kiện cô ta!”

Ngoài miệng thì hùng hổ quát tháo.

Nhưng khi nhìn Lâm Chiêu Đệ, ông ta lại liên tục nháy mắt ra hiệu.

Lâm Chiêu Đệ nhìn vẻ mặt tức giận của Chu Quảng Bình, chỉ thấy tủi thân vô cùng.

Vốn dĩ cô ta chẳng được học hành bao nhiêu.

Mẹ cô ta từng nói hồi nhỏ cô ta sốt cao đến hỏng não, làm việc lúc nào cũng một mạch không biết xoay chuyển.

Bây giờ nghe những lời mắng chửi ấy, cô ta hoàn toàn không hiểu ý trong ánh mắt Chu Quảng Bình, trong lòng chỉ tin chắc rằng ông ta đang muốn quỵt nợ, muốn chơi chán rồi phủi tay.

Thấy mấy nhân viên bảo vệ đang lao về phía mình, Lâm Chiêu Đệ liền sốt ruột.

Cô ta xông tới trước mặt Chu Quảng Bình, chỉ thẳng vào mũi ông ta mà mắng:

“Chu Quảng Bình, đồ súc sinh mặc quần vào là trở mặt! Ông dám nói ông chưa từng ngủ với tôi sao? Ông dám nói đứa bé trong bụng tôi không phải con ông sao?”

Cái vẻ ngang ngược ấy giống hệt bộ mặt khi cô ta cầm dao đâm mẹ tôi ở kiếp trước.

Đúng lúc đó, tôi lên tiếng:

“Dì ơi, nói dối là trẻ hư đó. Ba cháu trung thực nhất mà, sao có thể nói dối được. Nếu dì nói em trai trong bụng là con của ba cháu, vậy thì dì phải đưa bằng chứng ra chứ. Người bình thường đều biết, bắt trộm phải bắt tận tay mà.”

4

Năm nay tôi mới năm tuổi.

Một đứa trẻ năm tuổi thì có thể có tâm cơ gì chứ?

Chẳng qua nghĩ gì nói nấy thôi.

Nghe tôi nói vậy, những người xung quanh cũng bắt đầu phụ họa.

Ai nấy đều khuyên cô ta đừng làm loạn nữa, mau tới phòng bảo vệ giải thích cho rõ.

“Muốn vào làm công nhân chính thức vốn đã không đúng quy định.”

“Không thể vì mẹ cô làm bảo mẫu cho nhà Phó giám đốc Chu mà nghĩ mình có đặc quyền được.”

“Đúng vậy, tình cảm giữa Phó giám đốc Chu và vợ thế nào mọi người đều thấy rõ. Làm sao có thể có quan hệ với cô được…”

Những lời nghi ngờ ấy càng khiến Lâm Chiêu Đệ nổi điên.

Cô ta gào lên:

“Các người cũng giống mụ già Tống Thanh Diểu kia, đều coi thường tôi. Không tin phải không? Được, tôi sẽ cho các người xem bằng chứng.”

Lâm Chiêu Đệ kéo mạnh cổ áo xuống.

Một sợi dây chuyền vàng lấp lánh lộ ra.

Bên dưới còn treo một chiếc khóa trường mệnh bằng vàng ròng, to cỡ ngón tay cái.

“Nào nào nào, mọi người lại đây mà nhìn. Chính tay Chu Quảng Bình đeo sợi dây này cho tôi. Ông ấy nói đây là món quà dành cho đứa con trai chưa ra đời của ông ấy.”

Nói xong, cô ta còn ngẩng cằm về phía mẹ tôi.

“Ghen tị không? Bà lấy ông ấy bao nhiêu năm rồi, ông ấy đã tặng bà thứ gì chưa? Ông ấy vốn không yêu bà. Nếu không thì tại sao sợi dây chuyền này không được tặng cho bà và đứa con gái lỗ vốn mà bà sinh ra?”

Chủ nhiệm Vương là người đầu tiên bước tới xem xét kỹ.

“Đây là khóa trường mệnh vàng ròng của tiệm vàng lâu năm ở trung tâm thành phố. Ít nhất cũng hơn hai mươi gram. Chậc chậc, nhìn không giống đồ giả. Tội lỗi thật đấy, lão Chu, chẳng lẽ thật sự là anh tặng sao?”

Tiền lương mỗi tháng của mọi người chỉ có vài chục tệ.

Một chiếc khóa vàng hơn hai mươi gram tuyệt đối không phải thứ mà con gái của một bảo mẫu có thể mua nổi.

Mẹ tôi lập tức bước lên một bước, nhìn chằm chằm vào mặt Chu Quảng Bình.

“Đợt trước nhà máy phát thưởng cho anh. Không phải anh nói sẽ mua một chiếc khóa vàng cho con gái chúng ta sao? Sao nó lại ở đây?”

Vừa nói, mẹ tôi vừa lấy từ túi ra một tờ hóa đơn, đối chiếu giá cả và trọng lượng bên trên.

“Chính là chiếc khóa vàng này. Chu Quảng Bình, rốt cuộc anh đưa nó cho cô ta từ khi nào?”

Sắc mặt Chu Quảng Bình lập tức trắng bệch.

Ban đầu ông ta còn định phủ nhận chiếc khóa vàng có liên quan đến mình.

Nhưng giờ thì không thể chối được nữa.

Ánh mắt ông ta đảo liên tục, sau đó đột nhiên lao tới định giật lại sợi dây chuyền.

“Lâm Chiêu Đệ, đồ ăn cắp! Cô lấy trộm nó từ nhà tôi lúc nào? Mau trả lại đây. Nếu không tôi sẽ báo công an, cô đừng trách tôi không nể tình!”

Miệng thì nói những lời đe dọa nghiêm trọng.

Nhưng lúc giằng co sợi dây chuyền, ông ta lại hạ thấp giọng cảnh cáo một câu:

“Đừng làm loạn nữa. Coi chừng động thai.”

Lâm Chiêu Đệ lúc này giống như ngựa hoang đứt cương, hoàn toàn mất kiểm soát.

“Động thai thì sao? Ông đã không nhận mẹ con tôi, tôi còn quan tâm nó sống hay chec làm gì!”

Lâm Chiêu Đệ gào lớn.

Ngay trước vẻ mặt ngây người của Chu Quảng Bình, cô ta đột nhiên đưa tay kéo thắt lưng quần của ông ta.

“Chu Quảng Bình, đồ dê già háo sắc! Bên trong đùi phải của ông có một vết bớt màu đen to bằng đồng xu. Trên đó còn mọc một nhúm lông. Ông có dám cởi quần ra cho mọi người xem không? Xem tôi có nói sai không!”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử