“Con lấy chồng để làm gì? Để hầu hạ cả nhà chồng, mệt đến mức còng cả lưng mà đến một câu nói tử tế cũng chẳng nhận được à?”
Mặt mẹ tôi cắt không còn một giọt máu.
“Mày nói xằng bậy cái gì đấy! Đó là nỗi phiền muộn của sự hạnh phúc.”
Tôi cười lạnh. “Hạnh phúc?”
“Mẹ, mẹ khổ cả một đời, họ đã từng cho mẹ một ngày hạnh phúc nào chưa?”
Bố tôi ném phịch đôi đũa xuống bàn.
“Hứa Đình, mày định phản thiên hả!”
“Mẹ mày cực khổ nuôi mày khôn lớn, mày ăn nói với bà ấy như thế à?”
Tôi đứng bật dậy.
“Con nói sai chỗ nào?”
“Mẹ ngày nào cũng dậy từ tờ mờ sáng mở tiệm, đêm đến mười hai giờ mới đóng cửa. Bê hàng, thu ngân, giao hàng, một tay mẹ làm hết. Còn bố thì sao? Bố ngồi ngoài cửa cắn hạt dưa, đánh bài. Anh hai thì sao? Ngồi trong tiệm ôm điện thoại chơi game.”
“Các người có ai từng giúp mẹ một tay không?”
Bố tôi tức đến mức mặt đỏ tía tai, giáng cho tôi một cái tát nảy lửa.
Tôi không kịp né, bên tai ù đi.
Mẹ lao tới kéo bố lại: “Ông đánh con làm gì!”
Anh trai tôi ngồi bên cạnh xem kịch hay: “Đánh hay lắm. Không đánh không nhớ đời.”
Mẹ tôi cuống cuồng: “Đình Đình, mau xin lỗi bố đi, mau bảo là con không dám thế nữa.”
Tôi đứng trơ ra đó.
“Con có lỗi gì mà phải xin? Con nói sai chỗ nào?”
Bố chỉ thẳng vào mặt tôi mà quát:
“Hứa Đình, mày nghe cho rõ đây. Cái nhà này chưa đến lượt mày lên tiếng.”
“Anh mày là con trai, nhà này sau này là của nó. Mày là con gái, sớm muộn gì cũng phải gả đi.”
“Bây giờ mày giúp đỡ gia đình là nghĩa vụ. Tương lai mày lấy chồng rồi, nhà chồng cũng chẳng cần mày phải mó tay vào. Tao với mẹ mày cho mày đi học, không phải để mày về đây dạy đời.”
Chị dâu đứng bên cạnh chép miệng thở dài:
“Ôi dào, cái kiểu này thì sống sao nổi. Đình Đình không hiểu chuyện như thế, sau này làm hư Đại Bảo với Nhị Bảo thì biết làm sao?”
Nhìn nét mặt khác nhau của bốn con người trước mắt, trong lòng tôi lóe lên một tia thù hận.
Cái nhà này, tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa.
“Được, con không nói nữa.”
Tôi quay người về phòng, chốt chặt cửa lại.
Tôi bắt đầu thu xếp đồ đạc cần mang đi.
Trong thẻ ngân hàng có hơn hai nghìn tệ, là tiền lì xì cộng với tiền tôi lén đi làm gia sư dịp nghỉ hè tích cóp được. Đủ để tôi bám trụ một thời gian lúc mới nhập học.
Những ngày sau đó, tôi vẫn chăm cháu, vẫn bê hàng như bình thường.
Không cãi lại, không phản bác, không nói thừa lời nào.
Bọn họ tưởng tôi đã hoàn toàn bị khuất phục.
Chị dâu còn nói kháy với mẹ: “Mẹ xem, tát cho một cái là ngoan ngoãn ngay, Đình Đình đúng là thiếu ăn đòn.”
Mẹ tôi chép miệng: “Cái con bé này, chỉ được cái cứng miệng, chứ trong lòng vẫn hiểu chuyện lắm.”
Tôi nghe nhưng không đáp.
Mờ sáng ngày ba mươi tháng tám.
Tôi lôi vali từ gầm giường ra, bước lên chuyến tàu hỏa hướng về phía Hải Thành.
Chiều hôm sau, mẹ tôi đang dọn hàng, bố đang đánh bài, anh trai vẫn cắm mặt vào game.
Một ông chú hàng xóm bước vào mua bao thuốc.
“Ô, hôm nay Đình Đình nhà bà không ở nhà à?”
Mẹ tôi cười đáp: “Đình Đình đi lên thành phố học đại học rồi, cuối tuần cháu nó lại về.”
Ông chú quét mã trả tiền, như sực nhớ ra điều gì đó.
“Đình Đình nhà bà làm rạng danh gia đình rồi, hôm nọ đi ngang qua trường cấp ba huyện tôi thấy trên bảng vàng, con bé là thủ khoa, đậu Đại học Hải Thành đấy.”
4
Chiếc chổi trên tay mẹ tôi rơi phịch xuống đất.
“Ông nói cái gì cơ? Đại học Hải Thành á?”
“Đúng rồi, Đại học Hải Thành, trường top 985 đấy, năm nay cả huyện mình chỉ có ba đứa đậu, Đình Đình nhà bà là thủ khoa cơ mà.”
Mẹ tôi sững sờ, đứng chết trân nửa ngày không nhúc nhích.
Tai của bố tôi cuối cùng cũng hoạt động, bài trên tay cũng không thèm đánh nữa, ngoảnh phắt lại:
“Lão Lý, ông vừa nói gì cơ? Nó đậu trường nào?”
Ông chú chép miệng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Đại học Hải Thành đấy, Hải Thành là thành phố lớn cơ mà, nhà mấy người không biết à?”
Bố tôi bật dậy, mặt đỏ bừng: “Không phải nó bảo đăng ký trường Sư phạm thành phố sao?”
Ông chú đã đi xa, không ai trả lời ông ta nữa.
Anh trai từ sau quầy thu ngân đứng phắt dậy, tay vẫn nắm chặt điện thoại, trong game phát ra âm thanh “Defeat” .
“Nó đổi nguyện vọng rồi?” Giọng anh trai tôi the thé lên. “Nó đổi lúc nào?”
Chị dâu bế Nhị Bảo từ phòng trong bước ra, sắc mặt cũng vô cùng khó coi: “Chẳng phải cô ta bảo đăng ký Sư phạm thành phố sao? Con ranh này dám lừa chúng ta?”
Mẹ nhặt chiếc chổi lên, tay run lẩy bẩy.
“Nó, nó hôm qua nói lên thành phố báo danh, tôi còn cho nó hai trăm tệ tiền xe…”
Anh trai rút điện thoại ra, bấm gọi số của tôi.
Tắt máy.
Gọi lại.
Vẫn tắt máy.
“Tắt máy rồi.” Anh trai ném phịch điện thoại xuống quầy. “Chắc chắn là nó bỏ trốn rồi.”
Chị dâu cuống quýt: “Cô ta trốn rồi á? Thế trẻ con ai trông? Ngày mai tôi phải đi làm rồi!”
Mẹ nhìn anh trai: “Con gọi cho bạn học của em hỏi thử xem?”
“Con làm gì biết số đứa nào?”
Bố tôi đứng ngoài cửa, tay vẫn bóp chặt xấp bài đến trắng bệch cả đốt ngón tay.
“Nó dám trốn à? Một đứa con gái vắt mũi chưa sạch, chạy xa như thế, tao xem nó sống được mấy ngày.”
Chị dâu bên cạnh làu bàu: “Đúng đấy, cô ta tưởng bên ngoài dễ sống lắm chắc? Sớm muộn gì cũng phải vác mặt lấm lét mò về thôi.”
Mẹ tôi không nói gì, cầm chổi tiếp tục quét, quét được vài nhát lại dừng lại, đứng bần thần ra đó.
Những ngày sau đó, bọn họ thay nhau gọi điện thoại cho tôi.
Tắt máy. Tắt máy. Vẫn tắt máy.
Anh trai gửi một tràng dài tin nhắn thoại vào nhóm gia đình, tôi không nghe một cái nào.
Mẹ gửi cho tôi mười mấy tin nhắn, từ “Đình Đình con đang ở đâu” đến “Con mau về đi nhà có chuyện rồi”, rồi “Có phải con không cần mẹ nữa không”.
Tôi đều không trả lời. Tôi còn đang bận tập quân sự.
Ba ngày sau, anh trai mò lên đồn công an.
Cảnh sát hỏi có chuyện gì, anh ta bảo em gái mất tích, tự ý đổi nguyện vọng thi đại học, trốn đi tỉnh khác, người nhà không liên lạc được.
Cảnh sát tra cứu thông tin rồi đáp:
“Hứa Đình, 18 tuổi, đã trưởng thành. Cô ấy đổi nguyện vọng là quyền lợi của cô ấy, cô ấy không mất tích, chứng minh thư của cô ấy có lịch sử mua vé đi Hải Thành.”
Anh trai tôi cuống lên: “Nó lừa người nhà! Nó bảo với chúng tôi là đăng ký trường Sư phạm thành phố!”
Cảnh sát liếc nhìn anh ta.
“Cô ấy lừa gia đình cái gì? Nguyện vọng là do cô ấy tự điền, người nhà có thể góp ý, nhưng không có quyền ép buộc. Đây là quyền tự do của cô ấy.”
Anh trai làm ầm ĩ ở đồn công an nửa ngày, cuối cùng cảnh sát chốt lại một câu:
“Nếu gia đình lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, có thể tự đến Hải Thành mà tìm. Nhưng chúng tôi không thể bắt cô ấy về, cô ấy là công dân trưởng thành, có quyền tự do đi lại.”
Anh trai về nhà thuật lại mọi chuyện, mẹ tôi khóc nức nở.
“Nó thân gái một mình chạy xa thế, lỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”
Bố tôi ngồi trên sofa, nhẩn nha cắn hạt dưa: “Nó thì bị làm sao được? Chết quách đi càng tốt, đỡ mang nhục.”
Mẹ trừng mắt nhìn ông: “Ông ăn nói kiểu gì đấy!”
Chị dâu đứng cạnh thở vắn than dài: “Nó trốn rồi thì Đại Bảo với Nhị Bảo làm thế nào? Mai tôi phải đi làm rồi, con ai trông?”
5
Cuối cùng bọn họ vẫn mò đến tận Hải Thành.
Đồn công an không giúp, thì họ tự nghĩ cách.
Anh trai tra địa chỉ Đại học Hải Thành trên mạng, mua hai tấm vé tàu, cùng mẹ tôi đến tìm.
Mẹ tôi cả đời chưa từng ra khỏi huyện, ngay cả lên thành phố cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lên tàu hỏa, bà căng thẳng đến mức nắm chặt quai túi, mặt tái nhợt.
Đến Hải Thành, lúc ra khỏi ga bà suýt thì đi lạc. Anh trai vừa chửi mắng bà vừa tìm đường, hai người loanh quanh ở ga tàu hỏa hơn một tiếng đồng hồ mới tìm được xe buýt đến trường tôi.
Đến cổng trường, mẹ tôi nhìn cánh cổng rộng lớn, ngây người ra.
“To thế cơ à…”
Bảo vệ chặn họ lại, hỏi tìm ai.
Mẹ tôi bảo: “Tìm con gái tôi, Hứa Đình.”
Bảo vệ kiểm tra một chút rồi báo rằng sinh viên năm nhất đang tập quân sự, không thể tùy tiện vào gặp.
Mẹ tôi bật khóc ngay tại chỗ: “Tôi từ quê lặn lội lên đây, ngồi tàu hỏa cả một ngày một đêm, chú cho tôi vào nhìn cháu nó một cái đi.”
Bảo vệ hết cách, đành liên hệ với cố vấn học tập của tôi.
Lúc đó tôi đang trên sân tập quân sự, cô cố vấn đến tìm, bảo có người cần gặp.
Tôi hỏi là ai.
Cô bảo: “Mẹ em, với một người tự xưng là anh trai em.”
Tôi đáp gọn lỏn: “Em không gặp.”
Cô giáo sửng sốt: “Em chắc chứ?”
“Chắc chắn ạ.”
Cô giáo ra cổng truyền đạt lại, mẹ tôi đứng khóc ngoài cổng trường ròng rã nửa tiếng đồng hồ.
Anh trai đứng ngoài chửi bới ầm ĩ: “Hứa Đình, con đồ vô ơn bạc nghĩa! Mẹ lặn lội đường xa đến thăm mày mà mày không thèm ra gặp à?”
Mẹ tôi đợi ngoài cổng trường suốt ba ngày.
Ngày đầu tiên, bà đứng ở cổng, từ sáng đến tối mịt.
Ngày thứ hai, bà mượn đâu được cái ghế đẩu, ngồi ở cổng, cũng từ sáng đến tối mịt.
Ngày thứ ba, bà không đến nữa.
Sau này cô giáo nói lại với tôi, chiều ngày thứ hai mẹ tôi bị say nắng, ngồi ở cổng suýt thì ngất xỉu, may mà chú bảo vệ rót cho cốc nước, đỡ vào chỗ râm mát nghỉ ngơi.
Anh trai chửi bà suốt dọc đường: “Tại mẹ chiều nó sinh hư đấy! Giờ nó đủ lông đủ cánh rồi, không nhận mẹ nữa đâu! Mẹ còn cố vác xác đến thăm nó làm gì, mẹ xem nó có thèm ra mặt không?”
Mẹ tôi không hé răng nửa lời.
Bọn họ ở Hải Thành bốn ngày, đến mặt tôi còn chẳng được thấy.
Lúc cô giáo kể lại những chuyện này, tôi đang ở trong ký túc xá thu dọn đồ đạc.
Cô thở dài: “Nhìn mẹ em tội nghiệp lắm, em thật sự không gặp à?”
Tôi đáp: “Không ạ.”
Kiếp trước, một mình tôi chăm ba đứa trẻ, còn phải nai lưng đi làm, mới ngoài hai mươi tuổi tóc đã bạc trắng, chưa đến ba mươi đã chết vì bệnh ung thư.
Còn ai tội nghiệp bằng tôi?
Cô giáo thở dài, không khuyên can thêm nữa.
Sau khi mẹ và anh trai về quê, ở nhà càng loạn cào cào.
Một mình mẹ tôi vừa chăm hai đứa nhỏ vừa trông tiệm tạp hóa, xoay xở không kịp.
Đại Bảo khóc, Nhị Bảo quấy, mẹ tôi đến bữa cơm cũng chẳng được ăn tử tế.
Bố tôi vẫn ngày ngày ngồi trước cửa cắn hạt dưa đánh bài, không động tay vào việc gì.
Anh trai vẫn ngày ngày cắm mặt vào game, cũng chẳng phụ giúp.
Chị dâu vì không có người trông con nên xin sếp nghỉ phép nửa tháng, sếp gắt lên bảo nghỉ lâu thế thì nghỉ việc luôn đi. Thế là chị dâu tức tối xin nghỉ việc thật.
Về nhà, ngày nào chị dâu cũng lôi anh trai ra chửi.
“Chẳng phải anh bảo con em anh sẽ về sao? Người đâu?”
“Anh là thằng đàn ông, đến cái nhà cũng không nuôi nổi, tôi lấy anh làm cái thá gì?”
Anh trai bị chửi nhiều đâm cáu, hai người bắt đầu cãi vã.
Từ sáng đến tối chỉ nghe tiếng cãi lộn, Đại Bảo khóc thét bên cạnh, Nhị Bảo cũng gào khóc hùa theo, mẹ tôi kẹt ở giữa can ngăn nhưng chẳng ai thèm nghe.
Có một tối, chị dâu đập vỡ nát cái bát cơm.
“Hứa Lỗi, tôi nói cho anh biết, nếu anh không gọi được con em gái anh về, thì cái nhà này giải tán đi!”
Anh trai cũng nổi khùng: “Mẹ kiếp, tôi tìm thế quái nào được? Nó có thèm gặp tôi đâu!”
“Đấy là việc của anh! Dù sao thì tôi cũng không chăm con được đâu!”
Bố tôi ngồi cạnh cắn hạt dưa, buông một câu: “Ồn ào cái gì, cả cái nhà này chẳng có đứa nào làm tao bớt lo.”
Chị dâu trừng mắt nhìn bố tôi: “Ông còn có mặt mũi mà nói à? Ngày nào ông cũng ngồi trước cửa đánh bài, việc trong tiệm ông có ngó ngàng đến không? Cháu nội ông, ông có trông hộ ngày nào không?”
Bố tôi bị nghẹn họng, vỏ hạt dưa mắc ở cổ, ho sặc sụa nửa ngày trời.
Mẹ tôi ngồi thu lu trong góc, lưng đau không thẳng lên nổi, nước mắt tuôn rơi.
Chẳng ai thèm liếc nhìn bà lấy một cái.











