Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Ngày thành hôn, cái tên đặt trên bàn ký danh không phải là tôi.

Mà là Văn Tiểu Trúc, người bạn lớn lên cùng anh từ thuở nhỏ.

Dưới ánh đèn sáng rực của đại sảnh tiệc cưới, Cam Nhược Chu đang tỉ mỉ chỉnh lại bộ váy cưới của tộc Mộc Lê vốn thuộc về tôi cho cô ấy.

Khi thấy tôi đứng bất động, anh chỉ khẽ cười đầy thản nhiên.

“Chính anh bảo họ đổi tên đấy. Tiểu Trúc từ bé đã mong được cưới anh, anh chiều cô ấy một lần thôi.”

“Còn bộ váy này, cô ấy mặc lên còn hợp hơn em.”

Tôi không đáp lại.

Chỉ lặng lẽ nhìn phần hoa văn trên tà váy đã bị giẫm đến méo lệch, ánh sáng nơi đáy mắt từng chút một vụt tắt.

Cam Nhược Chu nhận ra tôi có điều khác thường.

Anh tiến lại gần, đưa tay xoa đầu tôi, giọng nói hờ hững.

“Đừng dỗi nữa. Chờ lễ cưới kết thúc, anh sẽ đưa em sang nước A chọn một bộ đẹp hơn.”

Mọi người đều cho rằng tôi sẽ nổi giận làm ầm lên.

Nhưng tôi chỉ lặng lẽ tháo chiếc vòng bạc trên cổ tay xuống rồi xoay người rời khỏi đó.

Một mình.

Anh không hề biết rằng, với phụ nữ của tộc Mộc Lê, váy cưới trong đời chỉ được khoác lên một lần duy nhất.

Một khi váy cưới bị người khác lấy mất, cũng có nghĩa nhân duyên đã chấm dứt.

Bộ váy Văn Tiểu Trúc đang mặc không đơn thuần chỉ là váy cưới.

Đó là cơ hội duy nhất trong đời để tôi có thể gả cho anh.

Khi trở về biệt thự, trên cổ tay tôi vẫn còn in lại một vệt trắng nhạt nơi chiếc vòng bạc vừa được tháo ra.

Ánh đèn trong tủ trưng bày vẫn còn sáng.

Hàng chục món trang sức bạc được sắp xếp ngay ngắn theo từng năm.

Tôi tìm hai chiếc thùng giấy rồi cúi người bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.

Văn Tiểu Trúc bước vào trước.

Phần gót giày cao gót của cô ta gần như bung chỉ, còn họa tiết thêu trên tà váy cũng đã bị giẫm đến biến dạng.

Cam Nhược Chu đi phía sau.

Cà vạt trên cổ anh đã được nới lỏng, trên người vẫn phảng phất mùi rượu.

Ánh mắt anh lướt qua những chiếc thùng giấy, đôi mày lập tức nhíu lại.

“Tiệc tối còn chưa kết thúc mà em đã về rồi. Bàn của ông ngoại ai sẽ đi mời rượu thay em?”

Giọng anh không hề nặng nề.

Giống như chỉ đang nhắc nhở một lỗi nhỏ chẳng đáng để bận tâm.

“Lúc nào em cũng chỉ biết gây thêm rắc rối cho anh.”

Tôi không ngẩng đầu lên.

Vẫn tiếp tục đặt một chiếc khóa bạc vào thùng.

Văn Tiểu Trúc bước đến trước mặt tôi, vẻ mặt tràn đầy áy náy.

“Chị Bội Huyền, để em giúp chị nhé.”

Cô ta đưa tay định cầm lấy con dao khắc bạc.

Tôi lùi về sau nửa bước, không lên tiếng.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mũi dao trượt đi.

Đầu ngón tay cô ta lập tức xuất hiện một giọt máu.

Cam Nhược Chu ngay lập tức kéo cô ta về phía mình.

Nhìn thấy vết máu ấy, anh cau mày thật chặt.

“Cho dù em có tức giận thế nào cũng không nên để mũi dao hướng ra ngoài như vậy. Em đang nghĩ gì vậy?”

Ngay cả lời trách cứ cũng mang theo sự khẳng định rằng lỗi hoàn toàn thuộc về tôi.

Tôi cụp mắt xuống.

Qua vài giây mới cất tiếng.

“Xin lỗi, là tôi đã không cất dao cẩn thận.”

Giọng nói bình tĩnh đến mức ngay cả tôi cũng cảm thấy xa lạ.

Năm ấy, khi mới học nghề chế tác bạc, con dao khắc chỉ vô tình làm xước nhẹ da tay tôi.

Cam Nhược Chu đã thức suốt cả đêm, đôi mắt đỏ hoe để bôi thuốc cho tôi.

Khi đó anh từng nói:

“Đôi bàn tay này sau này chỉ được dùng để nắm tay anh thôi.”

“Đừng giận nữa.”

Cam Nhược Chu bước tới, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt tóc tôi như đang dỗ dành một đứa trẻ.

“Tháng sau anh sẽ tổ chức cho em một triển lãm di sản văn hóa phi vật thể cá nhân, xem như bù đắp, được chứ?”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Anh cho rằng mọi chuyện đã kết thúc ở đó.

Liền thu lại ánh mắt rồi đưa Văn Tiểu Trúc ra phòng khách xử lý vết thương.

Tôi quay lưng về phía họ.

Lặng lẽ cất từng món đồ trưng bày còn lại vào trong thùng giấy.

Chiều ngày hôm sau, sáu bảy người thân bên nhà họ Cam đến chơi.

Cam Nhược Chu vào phòng ngủ trước nửa tiếng để tìm tôi.

“Lát nữa sẽ có khách tới, em đừng xuất hiện với danh nghĩa vị hôn thê.”

Anh mở tủ quần áo, lấy một bộ đồ cũ của tôi rồi đưa sang.

“Cứ nói em là em gái nuôi của nhà họ Cam, phụ giúp bưng trà rót nước là được. Tính của thím Ba thế nào em cũng biết rồi. Chuyện váy cưới nếu truyền ra ngoài sẽ rất mất mặt.”

Tôi nhận lấy bộ quần áo.

“Được.”

Thấy tôi không phản ứng gay gắt, trong mắt anh hiện lên vài phần hài lòng.

Anh vỗ nhẹ lên vai tôi.

“Như thế mới phải.”

Trong phòng khách, tôi bưng khay trà đến mời từng người.

Thím Ba nhận lấy tách trà rồi quan sát tôi từ trên xuống dưới.

“Đây là cô gái dân tộc Mộc Lê chuyên làm đồ bạc đó sao? Trông cũng khá xinh đẹp đấy.”

Cam Nhược Chu ôm vai Văn Tiểu Trúc, mỉm cười tiếp lời.

“Thím Ba, Bội Huyền là em gái nuôi của cháu từ nhỏ, tay nghề rất giỏi.”

Văn Tiểu Trúc tựa vào cánh tay anh, mỉm cười nhìn tôi.

Tôi cúi đầu rót tiếp lượt trà thứ hai.

Đúng vào lúc đó, cổ tay cô ta khẽ run lên.

Cả tách trà nóng hắt thẳng lên tay áo tôi.

Phần tay áo ấy là hoa văn thêu độc bản mà tôi đã mất ba năm mới hoàn thành.

Nước nóng nhanh chóng thấm qua lớp vải.

Mu bàn tay đau rát như đang bị lửa đốt.

Tôi siết chặt khay trà.

Không hề buông ra.

“Ôi! Chị Bội Huyền, em xin lỗi!”

Văn Tiểu Trúc hoảng hốt thốt lên.

Cô ta cuống cuồng kéo tay áo tôi, nước mắt cũng theo đó tuôn rơi.

Mấy người họ hàng đồng loạt đưa mắt nhìn sang tôi.

“Ngay cả việc bưng trà cũng làm không xong.”

Cam Nhược Chu rút hai tờ khăn giấy.

Nhẹ nhàng lau cho Văn Tiểu Trúc, ánh mắt đầy vẻ xót xa.

Khi nhìn thấy mu bàn tay tôi đã đỏ lên, anh chỉ khẽ nhíu mày, vẻ mặt mang theo chút thiếu kiên nhẫn.

“Đi thay quần áo đi. Trong tủ có thuốc trị bỏng, tự bôi trước đi.”

Tôi đặt khay trà xuống quầy.

Không nhận lấy khăn giấy anh đưa.

Động tác đưa khăn của anh khựng lại trong thoáng chốc.

Nhưng rất nhanh, tiếng kêu đau của Văn Tiểu Trúc đã khiến sự chú ý của anh chuyển đi mất.

2

Buổi tối hôm ấy, sau khi phòng khách dần yên tĩnh trở lại, tôi tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn cuối cùng cũng bị màn đêm nuốt chửng.

Chiếc thùng thứ nhất đã đầy.

Chiếc thứ hai cũng gần kín.

Bên trong đều là những món đồ liên quan đến tộc Mộc Lê.

Dao khắc bạc.

Khóa trường mệnh.

Chuông bạc.

Vòng tay bạc.

Còn có cả những bản thiết kế mà tôi đã thức trắng vô số đêm để hoàn thành.

Tôi cẩn thận gói từng món lại.

Giống như đang thu nhặt những năm tháng của chính mình.

Bỗng nhiên điện thoại vang lên.

Là mẹ Cam Nhược Chu.

Tôi nhìn màn hình hồi lâu rồi mới bắt máy.

“Bội Huyền à.”

Giọng bà vẫn dịu dàng như trước.

“Nghe nói hôm nay con bị bỏng tay?”

Tôi nhìn mu bàn tay đã nổi lên một mảng đỏ.

“Không sao ạ.”

Bà khẽ thở dài.

“Nhược Chu từ nhỏ đã chiều Tiểu Trúc quen rồi. Con đừng chấp nhặt với nó.”

Tôi không nói gì.

Bà tiếp tục.

“Dù sao người nó muốn cưới vẫn là con.”

Ngón tay tôi khựng lại.

Tôi chợt nhớ tới chiếc váy cưới bị người khác mặc lên người.

Nhớ tới tấm bảng ký danh ghi tên Văn Tiểu Trúc.

Nhớ tới ánh mắt đầy yêu chiều của Cam Nhược Chu khi chỉnh lại tà váy cho cô ta.

Người muốn cưới tôi sao?

Nếu thật sự muốn cưới tôi.

Anh sẽ không để người khác đứng ở vị trí thuộc về tôi.

“Vâng.”

Tôi chỉ đáp một tiếng.

Sau khi cúp máy, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở của chính mình.

Khoảng chín giờ tối.

Cửa phòng bị đẩy ra.

Cam Nhược Chu bước vào.

Anh vừa tắm xong.

Mùi hương quen thuộc trên người vẫn giống hệt nhiều năm qua.

Nếu là trước đây, chỉ cần nhìn thấy anh trở về, tôi đã vui vẻ chạy tới.

Nhưng hôm nay, tôi chỉ cúi đầu tiếp tục xếp đồ.

Cam Nhược Chu nhìn hai chiếc thùng giấy.

Cuối cùng cũng nhận ra có gì đó không đúng.

“Em dọn cái gì vậy?”

“Tạp vật.”

Tôi đáp.

Anh nhíu mày.

“Đang yên đang lành, dọn chúng làm gì?”

Tôi không trả lời.

Một lúc sau, anh kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.

Giọng nói mềm đi đôi chút.

“Vẫn còn giận chuyện váy cưới à?”

Tôi đặt chiếc vòng bạc cuối cùng vào hộp.

“Không.”

Cam Nhược Chu bật cười.

“Khẩu thị tâm phi.”

“Nếu không giận, sao lại dọn đồ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

“Dọn đi những thứ không còn cần nữa.”

Nụ cười trên môi anh khựng lại.

Nhưng rất nhanh, anh lại cho rằng tôi đang nói dỗi.

Anh đưa tay định xoa đầu tôi.

Tôi nghiêng người tránh đi.

Động tác của anh dừng giữa không trung.

Trong mắt thoáng hiện vẻ không vui.

“Em làm gì vậy?”

Tôi nhìn bàn tay ấy.

Đó là bàn tay từng nắm tay tôi đi qua vô số phiên chợ dân tộc.

Cũng là bàn tay hôm nay kéo Văn Tiểu Trúc về phía mình.

“Tôi hơi mệt.”

Nghe thấy chữ “tôi”, ánh mắt anh chợt thay đổi.

Nhưng chưa kịp nói gì.

Bên ngoài đã vang lên tiếng gọi.

“Anh Nhược Chu.”

Giọng Văn Tiểu Trúc.

Cam Nhược Chu lập tức đứng dậy.

“Tôi ra ngoài một lát.”

Tôi gật đầu.

Đợi cánh cửa khép lại.

Tôi ngồi yên rất lâu.

Sau đó mở ngăn kéo cuối cùng.

Bên trong chỉ còn một món đồ.

Chiếc vòng bạc.

Tín vật đính ước của tôi và Cam Nhược Chu.

Mười năm trước.

Anh từng nắm tay tôi dưới gốc cây cổ thụ ở làng Mộc Lê.

Nói rằng sau này nhất định sẽ cưới tôi.

Khi ấy tôi đã tháo chiếc vòng bạc xuống, tự tay đeo lên cổ tay anh.

Theo phong tục của tộc Mộc Lê.

Một khi nhận vòng.

Cũng có nghĩa đã nhận lời hứa cả đời.

Tôi lặng lẽ vuốt ve hoa văn trên mặt vòng.

Rồi đặt nó lên bàn.

Bên dưới còn ép một tờ giấy.

Chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ.

“Tôi trả lại anh.”

Làm xong tất cả.

Tôi kéo vali ra ngoài.

Vừa bước tới cầu thang.

Đã nghe thấy tiếng cười nói truyền tới từ phòng khách.

Cam Nhược Chu đang ngồi trên sofa.

Văn Tiểu Trúc tựa bên cạnh anh.

Hai người cùng xem ảnh cưới trên máy tính bảng.

Bầu không khí ấm áp giống như một đôi vợ chồng mới cưới.

Nghe thấy tiếng động.

Cam Nhược Chu ngẩng đầu.

Khi nhìn thấy chiếc vali trong tay tôi, sắc mặt anh lập tức trầm xuống.

“Muộn thế này em còn muốn đi đâu?”

“Tôi về nhà.”

Anh bật cười.

“Được rồi, đừng làm loạn nữa.”

“Tôi không làm loạn.”

“Tôi nói thật.”

Cam Nhược Chu đứng dậy.

Giọng nói lạnh đi vài phần.

“Bội Huyền, em có chừng mực thôi.”

“Chỉ vì một chiếc váy cưới mà muốn bỏ nhà đi?”

Tôi nhìn anh.

Lần đầu tiên trong nhiều năm qua.

Tôi cảm thấy người trước mặt xa lạ đến thế.

Anh vẫn không hiểu.

Hoặc có lẽ chưa từng muốn hiểu.

Điều tôi mất không phải một chiếc váy.

Mà là cả một đời nhân duyên.

Tôi khẽ cười.

Nụ cười rất nhạt.

“Cam Nhược Chu.”

Anh hơi sững lại.

Đã rất lâu rồi tôi không gọi thẳng tên anh như vậy.

“Tôi hỏi anh một chuyện.”

“Nếu ngày thành hôn.”

“Tôi để người đàn ông khác đứng cạnh mình.”

“Tôi để người khác mặc lễ phục chú rể của anh.”

“Tôi để người khác thay anh nhận lời chúc phúc của tất cả mọi người.”

“Anh có thấy không sao không?”

Gương mặt anh lập tức sa sầm.

“Chuyện đó khác.”

“Khác ở đâu?”

Tôi hỏi.

Anh nghẹn lại.

Một lúc lâu không nói được lời nào.

Tôi nhìn anh.

Bình tĩnh đến mức chính mình cũng bất ngờ.

“Anh đã để người khác mặc váy cưới của tôi.”

“Vậy từ hôm nay.”

“Anh cũng không còn là người của tôi nữa.”

Cả phòng khách lập tức im lặng.

Văn Tiểu Trúc tái mặt.

Cam Nhược Chu đứng sững tại chỗ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhận ra.

Tôi không còn giận dỗi.

Mà là thật sự muốn rời đi.

Ngoài cửa, tiếng sấm bất ngờ vang lên.

Mưa lớn đổ xuống.

Tôi kéo vali bước qua anh.

Cam Nhược Chu theo bản năng giữ lấy cổ tay tôi.

“Bội Huyền.”

Giọng anh lần đầu xuất hiện một tia hoảng loạn.

“Tối nay em đừng đi.”

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay đang giữ mình.

Sau đó nhẹ nhàng gỡ ra.

“Tộc Mộc Lê có một quy tắc.”

“Khi váy cưới bị người khác mặc lên.”

“Nhân duyên cũng kết thúc.”

“Nếu anh không hiểu.”

“Vậy coi như hôm nay tôi nói cho anh biết.”

Dứt lời.

Tôi kéo vali bước vào màn mưa.

Phía sau lưng, tiếng Cam Nhược Chu vang lên.

Nhưng tôi không quay đầu lại.

Người Mộc Lê đã quyết định rời đi.

Thì sẽ không quay đầu nữa.

3

Tôi về đến làng Mộc Lê vào lúc gần sáng.

Cơn mưa đêm qua vẫn chưa dứt hẳn.

Sương mù lững lờ phủ quanh sườn núi, những mái nhà gỗ thấp thoáng giữa màn trắng mờ ảo.

Chiếc xe dừng lại trước con đường đá quen thuộc.

Tôi kéo vali xuống xe.

Bước chân vừa chạm mặt đất, một cảm giác bình yên đã lâu không gặp bỗng ùa tới.

Nơi này là nhà.

Là nơi mẹ tôi sinh ra.

Là nơi tôi lớn lên.

Cũng là nơi bắt đầu mọi thứ.

Và có lẽ…

Là nơi kết thúc một đoạn nhân duyên kéo dài suốt mười năm.

Cửa sân vừa mở.

Bà ngoại đã đứng ở đó.

Mái tóc bạc trắng được búi gọn sau đầu.

Trong tay vẫn cầm chiếc đèn dầu cũ.

Giống như biết trước tôi sẽ trở về.

Bà nhìn tôi thật lâu.

Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên cổ tay trống rỗng.

Nơi đáng lẽ phải có chiếc vòng bạc.

Bàn tay cầm đèn của bà khẽ run lên.

“Bội Huyền.”

Tôi mím môi.

“Dạ.”

Bà không hỏi gì thêm.

Chỉ đưa tay ôm lấy tôi.

“Về rồi là tốt.”

Khoảnh khắc ấy.

Tôi bỗng cảm thấy sống mũi cay cay.

Suốt cả quãng đường trở về, tôi không khóc.

Khi rời khỏi nhà họ Cam, tôi cũng không khóc.

Nhưng chỉ một câu “về rồi là tốt” của bà lại khiến hàng phòng tuyến trong lòng tôi sụp đổ.

Tôi vùi mặt vào vai bà.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Buổi chiều hôm đó.

Tin tức tôi trở về nhanh chóng lan khắp làng.

Người trong tộc lần lượt ghé thăm.

Có người mang bánh.

Có người mang trái cây.

Có người chỉ đơn giản tới ngồi trò chuyện vài câu.

Không ai hỏi chuyện nhà họ Cam.

Cũng không ai nhắc đến cuộc hôn lễ.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử