Chương 2
Nhưng tôi biết.
Mọi người đều đã đoán được.
Tộc Mộc Lê có quy tắc riêng.
Người phụ nữ đã tháo vòng bạc trở về.
Không cần giải thích.
Ai cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Buổi tối.
Trưởng lão trong tộc cho người tới mời tôi.
Nhà tổ nằm ở vị trí cao nhất trong làng.
Từ đây có thể nhìn thấy toàn bộ thung lũng phía dưới.
Khi tôi bước vào.
Các trưởng lão đã ngồi đầy đủ.
Trên bàn thờ đặt một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là chiếc hộp mẹ để lại trước khi qua đời.
Một vị trưởng lão tóc bạc nhìn tôi.
“Con đã nghĩ kỹ chưa?”
Tôi gật đầu.
“Con nghĩ kỹ rồi.”
Ông chậm rãi mở hộp gỗ.
Bên trong là một mảnh bạc hình lá cây.
Hoa văn cổ xưa được chạm khắc tinh xảo.
Đó là tín vật truyền đời của phụ nữ Mộc Lê.
Chỉ được trao cho người mình muốn gắn bó cả đời.
Trưởng lão khẽ thở dài.
“Con gái.”
“Con có biết chiếc váy cưới ấy đại diện cho điều gì không?”
Tôi nhìn mảnh bạc trong hộp.
“Biết.”
“Là nhân duyên.”
Ông lắc đầu.
“Không chỉ là nhân duyên.”
“Đó là lời chúc phúc của tổ tiên.”
“Là sự chờ đợi của mẹ con.”
“Là ba năm con thức trắng để hoàn thành từng đường thêu.”
“Nó chưa từng chỉ là một chiếc váy.”
Ngón tay tôi siết chặt.
Mũi kim cuối cùng trên tà váy ấy.
Tôi đã khâu vào đúng ngày sinh nhật hai mươi lăm tuổi.
Khi đó Cam Nhược Chu ôm tôi từ phía sau.
Nói rằng:
“Đợi ngày cưới, nhất định em sẽ là cô dâu đẹp nhất.”
Tôi từng tin.
Tin đến mức không hề nghi ngờ.
Nhưng cuối cùng.
Chính anh lại đưa bộ váy ấy cho người khác.
Một vị trưởng lão khác lên tiếng.
“Theo quy tắc của tộc.”
“Người ngoài mặc váy cưới.”
“Nhân duyên tự đoạn.”
“Con có muốn tiến hành nghi thức hủy hôn không?”
Căn phòng trở nên yên tĩnh.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Một lúc lâu sau.
Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Con đồng ý.”
Tiếng thở dài vang lên khắp gian nhà.
Không ai trách tôi.
Cũng không ai khuyên tôi tha thứ.
Bởi vì ở đây.
Không có ai cho rằng lỗi thuộc về tôi.
…
Cùng lúc đó.
Tại thành phố.
Cam Nhược Chu ngồi trong phòng làm việc.
Trước mặt là chiếc vòng bạc tôi để lại.
Anh đã nhìn nó suốt cả ngày.
Không hiểu sao trong lòng luôn có cảm giác bất an.
Giống như có thứ gì đó đang từ từ tuột khỏi tầm tay.
Anh cầm điện thoại.
Gọi cho tôi lần thứ mười ba.
Đáp lại vẫn chỉ là giọng nói máy móc lạnh lùng.
“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Cam Nhược Chu cau mày.
Lần đầu tiên trong nhiều năm.
Tôi không nghe điện thoại của anh.
Đúng lúc ấy.
Văn Tiểu Trúc đẩy cửa bước vào.
“Anh Nhược Chu.”
“Chị ấy vẫn chưa chịu về sao?”
Cam Nhược Chu day nhẹ mi tâm.
“Cô ấy chỉ đang giận.”
Văn Tiểu Trúc ngồi xuống bên cạnh.
“Cũng phải thôi.”
“Dù sao hôm đó em cũng mặc váy cưới của chị ấy.”
Nghe vậy.
Cam Nhược Chu lại nhớ tới ánh mắt của tôi trước khi rời đi.
Bình tĩnh.
Lạnh nhạt.
Giống như đang nhìn một người xa lạ.
Không hiểu sao.
Trái tim anh bỗng nhói lên một chút.
Nhưng rất nhanh.
Anh lại ép bản thân bỏ qua cảm giác ấy.
Bội Huyền yêu anh lâu như vậy.
Sẽ không thật sự rời đi.
Chỉ cần vài ngày nữa.
Cô nhất định sẽ nguôi giận.
Nghĩ vậy.
Anh cất chiếc vòng bạc vào ngăn kéo.
Hoàn toàn không biết.
Cùng lúc ấy.
Tại làng Mộc Lê.
Ngọn lửa trong nhà tổ đã được thắp lên.
Tôi quỳ trước bàn thờ tổ tiên.
Tự tay đặt tín vật đính ước vào trong chiếc hộp gỗ.
Ngọn lửa phản chiếu trong đôi mắt tôi.
Cũng thiêu cháy đoạn tình cảm kéo dài suốt mười năm.
Vị trưởng lão già nhất đứng dậy.
Giọng nói trầm thấp vang lên giữa gian nhà.
“Hôm nay.”
“Con gái Mộc Lê, Bội Huyền.”
“Tự nguyện đoạn nhân duyên.”
“Từ nay về sau.”
“Không còn liên hệ với người nhận tín vật năm đó.”
“Nhân duyên đã dứt.”
“Lời hứa đã tan.”
“Trời đất làm chứng.”
“Tiên tổ chứng giám.”
Tiếng chuông bạc vang lên.
Thanh âm cổ xưa ngân dài trong màn đêm.
Tôi từ từ nhắm mắt lại.
Một giọt nước mắt cuối cùng lăn xuống.
Kể từ hôm nay.
Người tôi yêu suốt mười năm.
Đã thật sự trở thành người xa lạ.
Mà ở phía bên kia thành phố.
Cam Nhược Chu hoàn toàn không biết.
Khoảnh khắc tiếng chuông bạc vang lên.
Anh đã vĩnh viễn đánh mất tôi.
4
Sau nghi thức đoạn duyên, cuộc sống của tôi dần trở lại bình lặng.
Ban ngày tôi ở xưởng bạc cùng các nghệ nhân trong tộc.
Buổi tối ngồi dưới đèn dầu sửa lại những bản thiết kế cũ.
Giống như mười năm qua chưa từng tồn tại.
Chỉ là đôi lúc.
Khi nhìn thấy chiếc ghế trống bên cạnh.
Tôi vẫn vô thức nhớ tới một người.
Rồi lại ép mình quên đi.
Mùa mưa trên núi kéo dài gần nửa tháng.
Cho đến một buổi sáng.
Tôi nhận được cuộc gọi từ Hiệp hội Di sản Văn hóa Phi vật thể.
“Bội Huyền tiểu thư.”
“Triển lãm văn hóa dân tộc năm nay đã được phê duyệt.”
“Chúng tôi hy vọng cô có thể mang tác phẩm mới tới tham gia.”
Tôi khẽ ngẩn người.
Triển lãm này là mục tiêu tôi theo đuổi suốt ba năm.
Trước đây.
Cam Nhược Chu từng nói sẽ giúp tôi tổ chức một triển lãm cá nhân.
Nhưng bây giờ nghĩ lại.
Có lẽ không cần nữa.
Tôi vẫn có thể tự mình bước tới nơi ấy.
“Được.”
Tôi nhẹ giọng đáp.
“Tôi sẽ tham gia.”
Sau khi cúp máy.
Tôi mở chiếc hộp gỗ cất giữ bản thiết kế mới nhất.
Bên trong là một bộ trang sức bạc mang tên:
《Tân Sinh》
Tái sinh.
Đó cũng là điều tôi muốn dành cho chính mình.
…
Cùng lúc đó.
Tại thành phố.
Nhà họ Cam.
Văn Tiểu Trúc đang ngồi trong phòng khách xem tài liệu triển lãm.
Trên màn hình máy tính là toàn bộ thông tin về nghệ thuật chế tác bạc của tộc Mộc Lê.
Cô ta càng xem càng hưng phấn.
“Bộ triển lãm này nổi tiếng vậy sao?”
Người trợ lý bên cạnh gật đầu.
“Năm nay có rất nhiều lãnh đạo văn hóa và nhà sưu tập tham dự.”
“Nếu được chú ý.”
“Danh tiếng sẽ tăng rất nhanh.”
Ánh mắt Văn Tiểu Trúc lập tức sáng lên.
Cô ta nhớ lại những lời khen ngợi nhận được trong tiệc cưới.
Nhớ tới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người khi thấy bộ váy cưới dân tộc.
Một suy nghĩ dần xuất hiện trong đầu.
Nếu Bội Huyền có thể trở thành nghệ nhân nổi tiếng.
Vậy tại sao cô ta lại không thể?
Đúng lúc ấy.
Cam Nhược Chu từ tầng hai đi xuống.
Mấy ngày nay sắc mặt anh không tốt.
Bội Huyền đã rời đi hơn nửa tháng.
Không gọi điện.
Không nhắn tin.
Không liên lạc với bất kỳ ai.
Ngay cả mẹ anh gọi cho bà ngoại cô cũng bị từ chối gặp mặt.
Trong lòng anh ngày càng bực bội.
Nhưng vẫn cố chấp cho rằng.
Tôi chỉ đang giận dỗi.
“Anh Nhược Chu.”
Văn Tiểu Trúc cười ngọt ngào.
“Em muốn tham gia triển lãm văn hóa.”
Cam Nhược Chu hơi ngẩng đầu.
“Triển lãm?”
“Ừm.”
Cô ta đưa tài liệu tới.
“Em sống cùng chị Bội Huyền nhiều năm như vậy.”
“Cũng hiểu không ít về văn hóa Mộc Lê.”
“Em muốn góp chút sức.”
Người trợ lý bên cạnh thoáng ngạc nhiên.
Nhưng không dám lên tiếng.
Bởi vì ai cũng biết.
Người thật sự hiểu văn hóa Mộc Lê là Bội Huyền.
Không phải Văn Tiểu Trúc.
Cam Nhược Chu nhìn tài liệu trong tay.
Không biết nghĩ tới điều gì.
Cuối cùng gật đầu.
“Nếu em thích thì cứ thử.”
Khóe môi Văn Tiểu Trúc lập tức cong lên.
“Thật sao?”
“Đương nhiên.”
Cam Nhược Chu đáp.
“Anh sẽ sắp xếp.”
Dù sao trong mắt anh.
Những thứ đó cũng chỉ là nghề thủ công mà thôi.
Ai làm cũng giống nhau.
…
Ba ngày sau.
Tin tức bất ngờ truyền tới làng Mộc Lê.
Một người bạn trong giới văn hóa gửi cho tôi đường link bài báo.
Tiêu đề nổi bật hiện trên màn hình.
“Thanh mai của tổng giám đốc Cam thị – Văn Tiểu Trúc chính thức đại diện văn hóa Mộc Lê tham gia triển lãm quốc gia.”
Bên dưới còn có hình ảnh phỏng vấn.
Trong ảnh.
Văn Tiểu Trúc mặc trang phục dân tộc.
Đeo bộ trang sức bạc do tôi thiết kế từ ba năm trước.
Mỉm cười trước ống kính.
Cô ta nói:
“Tôi luôn rất yêu thích văn hóa Mộc Lê.”
“Hy vọng có thể truyền bá nét đẹp ấy đến nhiều người hơn.”
Tôi lặng lẽ đọc hết bài báo.
Sau đó đặt điện thoại xuống.
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.
Người bạn ngồi đối diện không nhịn được.
“Bội Huyền.”
“Cô ta đang cướp đồ của cậu.”
Tôi cúi đầu tiếp tục chạm khắc bạc.
Không đáp.
Người kia càng tức giận.
“Những món trang sức đó đều là tác phẩm của cậu.”
“Ngay cả bản thiết kế cũng do cậu vẽ.”
“Sao cậu còn bình tĩnh được?”
Lưỡi dao bạc trong tay tôi nhẹ nhàng lướt qua bề mặt kim loại.
Tạo thành một đường cong hoàn mỹ.
Một lúc sau.
Tôi mới lên tiếng.
“Có những thứ.”
“Cướp được hình thức.”
“Không cướp được linh hồn.”
Người bạn sửng sốt.
Tôi nhìn bộ tác phẩm đang dần hoàn thiện trước mặt.
Trong ánh bạc phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Mười năm trước.
Có lẽ tôi sẽ lập tức chạy tới chất vấn.
Sẽ khóc.
Sẽ đau lòng.
Sẽ yêu cầu Cam Nhược Chu cho mình một lời giải thích.
Nhưng bây giờ.
Tôi không còn muốn nữa.
Bởi vì người thật sự hiểu giá trị của những tác phẩm này.
Chưa bao giờ là anh.
…
Một tuần sau.
Buổi chụp ảnh quảng bá chính thức diễn ra.
Văn Tiểu Trúc được sắp xếp mặc bộ trang sức bạc cổ điển nổi tiếng nhất.
Nhưng ngay khi buổi chụp bắt đầu.
Một sự cố xảy ra.
Chiếc vòng cổ bằng bạc bất ngờ đứt dây.
Hàng chục hạt bạc rơi xuống đất.
Hiện trường lập tức hỗn loạn.
“Nhanh lên!”
“Mau sửa lại!”
Nhiếp ảnh gia liên tục thúc giục.
Văn Tiểu Trúc luống cuống cầm món trang sức.
Nhưng càng động vào càng rối.
Cuối cùng cô ta chỉ có thể gọi điện cho Cam Nhược Chu.
Nửa giờ sau.
Cam Nhược Chu xuất hiện.
Nhìn hiện trường lộn xộn.
Anh cau mày.
“Chuyện gì vậy?”
Người phụ trách thở dài.
“Loại khóa bạc này rất đặc biệt.”
“Người bình thường không biết cách lắp.”
“Trước đây đều do Bội Huyền tiểu thư xử lý.”
Nghe thấy cái tên ấy.
Không khí bỗng yên lặng vài giây.
Cam Nhược Chu vô thức siết chặt ngón tay.
Người phụ trách lại nói:
“Nói thật.”
“Những món đồ này ngoại trừ cô ấy.”
“E rằng không ai hiểu rõ.”
Ánh mắt Cam Nhược Chu dần trầm xuống.
Trong đầu anh bất giác hiện lên hình ảnh cô gái ngồi dưới đèn.
Từng chút từng chút chạm khắc bạc.
Khi ấy anh chưa từng để ý.
Cũng chưa từng hỏi.
Bởi vì anh luôn cho rằng.
Dù thế nào.
Bội Huyền vẫn sẽ ở đó.
Nhưng lần đầu tiên.
Anh phát hiện.
Sau khi tôi rời đi.
Rất nhiều thứ bắt đầu vận hành không nổi nữa.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trong túi anh rung lên.
Là tin nhắn mới.
Người gửi:
Hiệp hội Di sản Quốc gia.
Nội dung chỉ có một dòng.
“Chúng tôi đã nhận được tác phẩm dự thi mới nhất của nghệ nhân Bội Huyền.”
“Đánh giá sơ bộ: xuất sắc.”
Cam Nhược Chu nhìn chằm chằm dòng chữ ấy.
Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Giống như có điều gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát của anh.
Mà ở nơi rất xa.
Trong căn nhà gỗ trên núi.
Tôi đang hoàn thiện đường khắc cuối cùng trên bộ tác phẩm 《Tân Sinh》.
Không ai biết.
Triển lãm năm nay.
Sẽ là lần đầu tiên tôi xuất hiện trước toàn bộ giới văn hóa.
Với tư cách chính mình.
Không còn là vị hôn thê của Cam Nhược Chu nữa.
5
Ngày khai mạc triển lãm văn hóa quốc gia.
Trung tâm triển lãm đông nghịt người.
Các nghệ nhân, nhà sưu tập, chuyên gia văn hóa từ khắp nơi đều có mặt.
Ngay từ sáng sớm.
Tên của Văn Tiểu Trúc đã xuất hiện trên nhiều bản tin.
Dưới sự hỗ trợ của nhà họ Cam.
Cô ta nghiễm nhiên trở thành gương mặt đại diện trẻ tuổi của văn hóa Mộc Lê.
Trong phòng trang điểm.
Văn Tiểu Trúc nhìn mình trong gương.
Khóe môi không giấu nổi ý cười.
“Anh Nhược Chu.”
“Em có hơi căng thẳng.”
Cam Nhược Chu đứng bên cạnh chỉnh lại tay áo vest.
“Chỉ là một triển lãm thôi.”
“Có anh ở đây.”
Văn Tiểu Trúc lập tức yên tâm.
Bởi vì cô ta biết.
Chỉ cần có nhà họ Cam.
Sẽ không ai dám làm khó mình.
Đúng lúc ấy.
Người phụ trách triển lãm bước vào.
“Cô Văn.”
“Buổi giới thiệu tác phẩm sẽ bắt đầu sau hai mươi phút.”
“Xin chuẩn bị sẵn sàng.”
Văn Tiểu Trúc gật đầu.
Sau khi người kia rời đi.
Cô ta cầm lấy tập tài liệu đã học thuộc lòng suốt nhiều ngày.
Nhưng nhìn những hoa văn và kỹ thuật chế tác bên trong.
Trong lòng vẫn có chút chột dạ.
May mắn là.
Cam Nhược Chu đã nói.
Không ai quan tâm nhiều đến thế.
hỉ cần phát biểu vài câu là đủ.
…
Cùng lúc đó.
Ở một khu vực khác của trung tâm triển lãm.
Tôi bước xuống xe.
Mặc một bộ váy dài màu xanh đậm đơn giản.
Không trang điểm cầu kỳ.
Không có người đi cùng.
Cũng không có truyền thông chờ sẵn.
Giống như một người tham dự bình thường.
Người phụ trách nhìn thấy tôi từ xa.
Lập tức tiến tới.
“Bội Huyền tiểu thư.”
“Cuối cùng cô cũng tới rồi.”
Tôi mỉm cười.
“Xin lỗi vì để mọi người chờ.”
Ông lắc đầu liên tục.
“Không đâu.”
“Tổ chuyên gia đều đang muốn gặp cô.”
Nghe vậy.
Tôi hơi ngẩn người.
“Muốn gặp tôi?”
Người phụ trách cười.
“Cô còn chưa biết sao?”
“Bộ tác phẩm 《Tân Sinh》 của cô đã được đánh giá là tác phẩm nổi bật nhất năm nay.”
Tôi thoáng sững lại.
Mấy tháng qua.
Tôi gần như dồn toàn bộ tâm huyết vào bộ tác phẩm ấy.
Nhưng chưa từng nghĩ sẽ nhận được đánh giá cao như vậy.
Ngay lúc này.
Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên phía sau.
“Bội Huyền?”
Tôi quay đầu.
Cam Nhược Chu đang đứng cách đó không xa.
Ánh mắt anh hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Hiển nhiên.
Anh không ngờ tôi sẽ xuất hiện ở đây.
Sau hơn một tháng không gặp.
Anh gầy đi đôi chút.
Trong mắt cũng có thêm vài phần mệt mỏi.
Nhưng điều đó đã không còn liên quan tới tôi nữa.
“Tôi còn có việc.”
Tôi bình thản gật đầu rồi định rời đi.
Cam Nhược Chu theo bản năng bước tới.
“Bội Huyền.”
“Anh gọi em rất nhiều lần.”
“Tại sao không nghe máy?”
Tôi nhìn anh.
“Chúng ta còn chuyện gì cần nói sao?”
Sắc mặt anh cứng lại.
Chưa kịp mở miệng.
Đã nghe thấy tiếng người gọi phía xa.
“Cô Văn.”
“Đến lượt cô phát biểu rồi.”
Cam Nhược Chu vô thức quay đầu nhìn.
Tôi cũng nhìn theo.
Ngay giữa sân khấu lớn.
Một màn hình LED khổng lồ đang hiện lên bộ trang sức bạc quen thuộc.
Là tác phẩm của tôi.
Nhưng bên dưới.
Tên tác giả lại ghi:
Văn Tiểu Trúc.
Không khí bỗng yên lặng.
Ngay cả người phụ trách đứng bên cạnh tôi cũng tái mặt.
“Chuyện này…”
Ông chưa kịp nói hết.
Tôi đã bước thẳng về phía sân khấu.
…
Lúc này.
Văn Tiểu Trúc đang cầm micro.
Mỉm cười tự tin.
“Tôi rất yêu văn hóa Mộc Lê.”
“Bộ tác phẩm này lấy cảm hứng từ…”
Cô ta vừa nói được một nửa.
Bên dưới đã vang lên một giọng nói bình tĩnh.
“Xin hỏi.”
“Cô lấy cảm hứng từ đâu?”
Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu.
Tôi đứng giữa lối đi.
Ánh mắt thản nhiên nhìn lên sân khấu.
Nụ cười trên mặt Văn Tiểu Trúc lập tức đông cứng.
“Bội Huyền?”
Tôi bước lên.
Từng bước một.
Rất chậm.
Nhưng lại khiến sắc mặt cô ta càng lúc càng trắng.
“Tôi hỏi lại.”
“Bộ tác phẩm này.”
“Cô lấy cảm hứng từ đâu?”
Văn Tiểu Trúc nắm chặt micro.
Ánh mắt vô thức nhìn sang Cam Nhược Chu.
Nhưng lần này.
Anh không nói gì.
“Đương nhiên là…”
“Từ văn hóa Mộc Lê.”
Cô ta lắp bắp.
Tôi gật đầu.
“Vậy cô có biết hoa văn chính giữa tượng trưng cho điều gì không?”
“…”
“Biểu tượng chim bạc bên trái có ý nghĩa gì?”
“…”
“Cách ghép khóa bạc này xuất phát từ nghi lễ nào?”
“…”
Toàn hội trường dần yên lặng.
Trán Văn Tiểu Trúc đã lấm tấm mồ hôi.
Không trả lời được.
Một câu cũng không.
Tôi nhìn cô ta.
Giọng nói vẫn bình thản.
“Không biết sao?”
“Vậy để tôi nói cho cô biết.”
Tôi cầm lấy bộ trang sức.
Chỉ vào từng chi tiết.
“Đây là hoa văn mặt trời.”
“Tượng trưng cho sự tái sinh.”
“Đây là chim bạc.”
“Là biểu tượng dẫn đường cho linh hồn trong truyền thuyết Mộc Lê.”
“Còn khóa bạc này.”
“Là kỹ thuật thủ công chỉ truyền cho nữ nhi trưởng tộc.”
Mỗi một câu nói ra.
Sắc mặt Văn Tiểu Trúc lại trắng thêm một phần.
Dưới khán đài.
Tiếng bàn tán bắt đầu xuất hiện.
“Chuyện gì vậy?”
“Cô Văn không biết à?”
“Đây không phải tác phẩm của cô ấy sao?”
Lúc này.
Một chuyên gia lớn tuổi đột nhiên đứng lên.
Ông nhìn tôi đầy kinh ngạc.
“Bản vẽ gốc.”
“Có phải cũng là cô thiết kế không?”
Tôi lấy từ trong túi hồ sơ ra một xấp tài liệu.
Đặt lên bàn.
Toàn bộ đều có ngày tháng rõ ràng.
Từ bản phác thảo đầu tiên.
Đến từng lần chỉnh sửa.
Từng đường nét.
Từng ký hiệu riêng.
Đều hoàn chỉnh.
Không thể làm giả.
Sau đó.
Tôi lấy ra một con dấu bạc nhỏ.
Nhẹ nhàng đóng lên góc bản vẽ.
Một biểu tượng hoa bạc lập tức hiện ra.
Đó là dấu hiệu riêng của tôi.
Cũng là dấu hiệu chỉ nghệ nhân trong tộc Mộc Lê mới có.
Cả hội trường lập tức xôn xao.
Người phụ trách triển lãm đứng bật dậy.
“Tôi tuyên bố.”
“Bộ tác phẩm này thuộc về nghệ nhân Bội Huyền.”
“Thông tin trước đó sẽ được sửa đổi ngay lập tức.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Ngày càng lớn.
Ngày càng nhiều.
Mà trên sân khấu.
Văn Tiểu Trúc đứng chết lặng.
Khuôn mặt trắng bệch.
Lần đầu tiên trong đời.
Cô ta bị bóc trần ngay trước mặt tất cả mọi người.
Tôi nhìn cô ta.
Không chế giễu.
Cũng không đắc ý.
Chỉ nhẹ nhàng nói:
“Có những thứ.”
“Cô có thể mặc lên người.”
“Có thể cướp đi.”
“Nhưng không thể trở thành của cô.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời khỏi sân khấu.
Trong tiếng vỗ tay không ngớt.
Tôi không nhìn thấy.
Ở hàng ghế đầu.
Cam Nhược Chu đang đứng bất động.











