Trang chủ/Vương Quyền Dưới Mái Nhà/Chương 18: Gió Tan Bão Tạnh
Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 18: Gió Tan Bão Tạnh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng rọi xuống mái ngói phủ rêu của Vương gia, xua đi lớp sương mỏng còn vương vấn. Nội viện im ắng, chỉ nghe tiếng chim sẻ ríu rít trên cành. Không khí ấy dường như chứa đựng điều gì đó sắp sửa đổi thay.

Tĩnh Uyên đứng bên cửa sổ, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt sâu lắng. Tĩnh Nghi rón rén lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chị. Tĩnh Uyên khẽ mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ấy, truyền sang em chút hơi ấm hiếm hoi còn sót lại.

Cửa phòng mở ra, Tĩnh Thành xuất hiện với dáng vẻ nghiêm túc. Cậu ngước nhìn hai chị em, giọng cẩn trọng:

– Lão gia cho gọi tất cả các phòng đến chính đường nghị sự. Tỷ tỷ, chúng ta đi thôi.

Tĩnh Uyên gật đầu, dặn Tĩnh Nghi:

– Muội ở lại, đừng rời khỏi phòng nếu không cần thiết. Có chuyện gì lập tức báo cho Tĩnh Thành.

Tĩnh Nghi níu nhẹ tay áo chị, lo lắng:

– Chị... sẽ không sao chứ?

Tĩnh Uyên xoa dịu em, ánh mắt cương nghị:

– Yên tâm, hôm nay mọi chuyện sẽ khác.

*

Chính đường Vương gia hôm ấy chật kín người. Tất cả các phòng lớn nhỏ, từ chủ mẫu đến hạ nhân thân tín đều có mặt. Không khí như đặc quánh, mỗi người đều giữ vẻ mặt nghiêm trang, chỉ ánh mắt là không giấu nổi sự bất an.

Ở vị trí chủ tọa, Vương Trọng Nghĩa ngồi thẳng lưng, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn của tháng năm và ân hận. Bên phải ông, Phó thị ngồi uy nghi, ánh mắt sắc như dao; bên trái là Trịnh thị, môi mím chặt, nét mặt tái nhợt nhưng vẫn cố giữ vẻ tự tin.

Các trưởng lão đứng thành hàng phía dưới, ánh mắt lặng lẽ dò xét mọi động tĩnh. Tĩnh Uyên bước vào, dáng khoan thai, đầu hơi cúi. Khi nàng lặng lẽ ngồi vào vị trí trưởng nữ, một luồng khí lạnh tựa như lan khắp căn phòng.

Tiếng trống gõ ba hồi vang lên. Trưởng lão Quách tiến ra giữa sảnh, giọng trầm hùng:

– Hôm nay triệu tập toàn tộc, là vì sự yên ổn của Vương gia. Lão gia có lời muốn nói.

Mọi ánh mắt hướng về phía Vương Trọng Nghĩa. Ông hít sâu, giọng có phần run nhưng rõ ràng:

– Thời gian qua, nội viện liên tiếp xảy ra biến cố, lòng người ly tán, gia pháp bị xem nhẹ. Đêm qua, ta đã tự mình tra xét lại từng sự việc, đối chiếu lời khai của từng người liên quan.

Ông ngừng lại, ánh mắt thẳng thắn nhìn Phó thị và Trịnh thị:

– Hóa ra, từ việc di vật dòng chính bị đánh cắp, đến chuyện vu oan cho Tĩnh Thành, rồi cả vụ đầu độc Tĩnh Nghi, đều có bóng dáng người trong nhà thao túng. Ta đã quá nhu nhược, khiến các con chịu thiệt thòi.

Một làn sóng xôn xao tràn khắp chính đường. Phó thị mím môi, ánh mắt lạnh tanh. Trịnh thị cúi đầu, hai bàn tay siết chặt vào nhau, gương mặt không còn chút máu.

Vương lão gia hướng về phía Tĩnh Uyên, giọng nghẹn lại:

– Tĩnh Uyên, bao năm qua con gánh chịu oan khuất, ta chưa từng hỏi han, cũng không tin tưởng con như một người cha nên làm. Hôm nay, trước mặt toàn tộc, ta xin nhận lỗi.

Tĩnh Uyên đứng dậy, chắp tay cúi đầu:

– Phụ thân, con chỉ mong sự thật sáng tỏ, các em được bình yên, chẳng oán trách ai.

Vương lão gia gật đầu, nói dứt khoát:

– Từ nay, ta minh oan cho con và các em. Tĩnh Thành là người kế vị hợp pháp, không ai được phép bàn lùi.

Phía ngoài, Tĩnh Thành nghe tới đó, hai mắt đỏ hoe, chỉ biết cắn chặt môi kìm xúc động.

Trưởng lão Quách lại cất giọng uy nghiêm:

– Người gây họa, dù là ai cũng phải chịu tộc pháp. Phó thị, Trịnh thị, còn gì biện bạch?

Phó thị khẽ cười, giọng lạnh lùng:

– Ta làm tất cả chỉ vì lợi ích của Vương gia. Nếu không mạnh tay, dòng chính sớm muộn cũng bị người ngoài xâu xé.

Trịnh thị cũng ngẩng đầu, giọng the thé:

– Nếu không có ta và chị Phó thị, nội viện này đã nát từ lâu. Ta chỉ muốn bảo vệ con mình, chẳng lẽ có tội?

Vương lão gia đập mạnh tay xuống bàn, giọng run lên vì giận:

– Bảo vệ con mà hãm hại người nhà, đó là tội không thể dung thứ! Tộc pháp sẽ xử nghiêm!

Các trưởng lão đồng loạt gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo. Một trưởng lão khác nói lớn:

– Phó thị, Trịnh thị, từ nay bị tước toàn bộ quyền lực nội viện, nghiêm cấm can dự vào mọi việc trong tộc. Hai người bị quản thúc, chờ triều đình phán xử.

Phó thị nhếch môi, liếc nhìn đám đông:

– Được. Hãy xem, không có ta, Vương gia này sẽ ra sao.

Trịnh thị mặt trắng bệch, run rẩy đứng dậy theo quản sự. Bóng hai người khuất dần, chỉ còn lại dư âm của quyền lực đã mất.

*

Chính đường lặng đi. Vương lão gia quay sang các trưởng lão, giọng trầm lại:

– Những ai liên quan, kể cả trưởng lão đồng lõa, đều giao cho quan phủ xử lý. Vương gia từ nay nghiêm cấm bè phái, ai vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi tộc.

Trưởng lão Quách gật đầu, truyền lệnh cho quản sự ghi chép. Tĩnh Uyên đứng lặng, trong lòng dậy lên cảm xúc phức tạp: nhẹ nhõm, chua xót, và cả trống trải khó gọi tên. Nàng liếc nhìn hai em, thấy Tĩnh Thành ánh lên hy vọng, còn Tĩnh Nghi nước mắt lưng tròng.

Một trưởng lão tiến tới, ôn tồn nói:

– Đại tiểu thư, nội viện tạm giao cho cô trông nom, chờ lão gia quyết định. Mong cô lấy đại nghĩa làm trọng, giữ gìn hòa khí trong nhà.

Tĩnh Uyên cúi đầu:

– Con xin tuân lệnh.

Vương lão gia nhìn nàng, ánh mắt dịu lại, khẽ gật đầu:

– Hãy chăm sóc các em, giữ cho lòng người không còn ly tán.

*

Buổi nghị sự kết thúc, từng người lặng lẽ rời khỏi chính đường. Trên hành lang, Tĩnh Uyên dẫn hai em trở về phòng, vừa đi vừa dặn dò:

– Từ nay, mọi chuyện đã khác. Các em phải tự bảo trọng, không để kẻ khác lợi dụng sơ hở.

Tĩnh Nghi níu tay chị, run rẩy:

– Chị, thật sự đã yên rồi sao? Em vẫn thấy sợ...

Tĩnh Uyên siết nhẹ vai em, ánh mắt sâu lắng:

– Sóng gió ngoài mặt đã qua, nhưng lòng người vẫn còn động. Nhưng từ nay, không ai dám tùy tiện hãm hại chúng ta nữa.

Tĩnh Thành chen vào, quả quyết:

– Muội yên tâm, có ta và chị ở đây. Sẽ không ai dám bắt nạt muội nữa.

Tĩnh Uyên nhìn hai em, lòng dịu lại đôi phần. Nhưng vết thương trong lòng vẫn như dòng máu rỉ dưới vết sẹo tưởng đã khô.

*

Trong phòng riêng, Phó thị ngồi lặng trên giường, ánh mắt trống rỗng. Vương Thiên Dật đứng cạnh, vẻ mặt tối sầm.

– Mẫu thân, chúng ta phải làm gì bây giờ?

Phó thị cười nhạt:

– Khi còn quyền lực, ai cũng vây quanh. Mất rồi, mới biết đâu là thật giả. Con nhớ lấy, quyền thế chỉ có thể tự mình giành lấy.

Vương Thiên Dật cụp mắt, đôi vai run rẩy. Phó thị ngẩng lên, ánh nhìn lạnh lùng:

– Chỉ cần còn sống, ta sẽ không để họ yên ổn.

*

Ở gian phòng vắng vẻ cuối dãy, Trịnh thị ngồi gục đầu bên bàn, nước mắt nhỏ xuống khăn tay. Không ai đến an ủi, chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa, lạnh buốt tận xương.

*

Chiều xuống, ánh nắng nhạt trải lên hành lang dài. Tĩnh Uyên bước chậm rãi, lòng nặng trĩu tâm tư. Bất chợt, Lục Minh Hạo xuất hiện nơi góc vườn, dáng cao lớn, gương mặt trầm lặng.

Chàng đứng chờ, ánh mắt dõi theo từng bước chân nàng. Khi Tĩnh Uyên đến gần, Minh Hạo khẽ hỏi:

– Mọi chuyện đã ổn?

Tĩnh Uyên dừng lại, nhìn thẳng vào mắt chàng, giọng bình tĩnh:

– Đã tạm yên. Phó thị, Trịnh thị bị tước quyền, các trưởng lão đồng lõa giao cho quan phủ. Ít nhất, bóng tối đã bị xua đi.

Minh Hạo im lặng hồi lâu, rồi nói khẽ:

– Nhưng vết thương lòng, đâu dễ lành.

Tĩnh Uyên gật đầu, môi mím lại:

– Có những mất mát, công lý cũng không bù đắp nổi.

Minh Hạo nhìn sâu vào mắt nàng:

– Nàng có hối hận không?

Tĩnh Uyên lắc đầu:

– Không. Nếu phải lựa chọn lại, ta vẫn sẽ bảo vệ các em, giữ danh dự cho mẹ. Dù có phải trả giá, cũng không oán hận.

Minh Hạo nhẹ nắm lấy bàn tay nàng, truyền sang hơi ấm vững chãi:

– Ta sẽ ở bên nàng, bất kể thế nào.

Tĩnh Uyên nhìn chàng, ánh mắt dịu lại, nhưng sâu thẳm vẫn là nỗi lo chưa nguôi.

*

Những ngày sau đó, phủ Vương gia thay đổi từng chút một. Phó thị, Trịnh thị bị giam lỏng, không còn quyền can dự. Các trưởng lão bị giải giao cho quan phủ, nội viện tưởng yên lặng mà sóng ngầm vẫn rình rập.

Tĩnh Uyên nhận lệnh tạm quản nội viện. Nàng điềm tĩnh sắp xếp lại trật tự, thu hồi quyền hạn các phòng, kiểm tra lại sổ sách, dặn quản sự giữ kỷ luật nghiêm ngặt. Tĩnh Nghi phụ giúp kiểm tra kho lương, trông nom phòng bếp; Tĩnh Thành quản lý các tiểu đồng, chỉnh đốn nhà kho, sổ sách.

Bề ngoài trật tự dần trở lại. Nhưng dưới lớp yên ả ấy, những lời thì thầm về số phận Phó thị, Trịnh thị, hay vụ trưởng lão Quách vẫn lan truyền. Hạ nhân dè dặt từng lời, các phòng nhỏ thu mình, không ai dám tỏ thái độ.

Một buổi tối, khi mọi người đã về phòng, Tĩnh Uyên ngồi bên ánh nến, cầm tấm ngọc bài của mẹ, miết nhẹ lên từng vết khắc. Bên ngoài, gió thổi qua hiên, mang theo hơi lạnh đầu đông.

Cửa phòng khẽ mở, Tĩnh Thành bước vào, giọng nhỏ:

– Chị, trong kho phát hiện mấy cuốn sổ bị tẩy xóa. Có lẽ liên quan đến những vụ tham ô trước kia.

Tĩnh Uyên gật đầu:– Đưa đây cho chị. Tuyệt đối không để lộ ra ngoài.

Tĩnh Thành đặt tập sổ xuống, nói nhỏ:

– Em nghi có người trong hạ nhân cấu kết với phòng Phó thị. Họ chưa chịu buông tay.

Tĩnh Uyên trầm ngâm:

– Chị biết. Nhưng lúc này càng phải giữ bình tĩnh. Đợi mọi chuyện lắng xuống, chị sẽ xử lý từng người một.

Tĩnh Thành gật đầu, ánh mắt đầy tin tưởng. Khi cậu rời đi, Tĩnh Uyên lại một mình đối diện với bóng tối, lòng trĩu nặng ưu tư.

*

Sáng hôm sau, tin dữ lan khắp phủ: trưởng lão Quách bị ngã cầu thang trọng thương, bất tỉnh. Trong nhà rộ lên tin đồn có kẻ muốn diệt khẩu. Tĩnh Uyên nghe tin, sắc mặt thoáng biến đổi nhưng nhanh chóng bình tĩnh. Nàng cho gọi quản sự, dặn tuyệt đối giữ kín, ai tiết lộ ra ngoài sẽ bị xử phạt.

Tĩnh Nghi chạy vào, mặt tái xanh:

– Chị, liệu có ai hại trưởng lão Quách không? Em sợ lại có chuyện...

Tĩnh Uyên trấn an:

– Chưa có bằng chứng, không nên kết luận vội. Từ nay, muội chỉ ở gần chị hoặc Tĩnh Thành.

Tĩnh Nghi gật đầu, ánh mắt vẫn chưa hết hoảng hốt.

*

Bên ngoài, Lục Minh Hạo xuất hiện, mang theo tin triều đình sẽ cử người đến điều tra. Gặp Tĩnh Uyên ở hành lang, chàng nói nhỏ:

– Việc của trưởng lão Quách khiến quan phủ chú ý. Nàng phải cẩn trọng.

Tĩnh Uyên gật đầu:

– Ta biết. Vương gia đã quá nhiều sóng gió, không thể để mọi thứ rối loạn thêm.

Minh Hạo nhìn nàng, giọng trầm lại:

– Nếu cần, hãy nói với ta. Dù bị thu hồi quyền lực, ta vẫn còn người thân tín trong quân. Ta sẽ không để ai lợi dụng cơ hội này hại nàng.

Tĩnh Uyên nhìn chàng, ánh mắt dịu đi:

– Chỉ cần chàng ở bên, ta đã vững tâm.

Hai người sóng bước dưới hiên, bóng họ kéo dài trong nắng nhạt cuối chiều. Một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, như tia nắng mong manh sau mưa bão.

*

Buổi tối, khi mọi người đã yên giấc, Tĩnh Uyên vẫn ngồi bên bàn, chăm chú dò từng trang sổ sách. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua tán cây, lá rơi lả tả. Trong lòng nàng, những kỷ niệm về mẹ ruột, về tuổi thơ ngây thơ bị cuốn vào tranh đoạt, lại ùa về. Chỉ đến lúc này, nàng mới thấm thía cái giá của bình yên.

Có tiếng gõ cửa nhẹ. Tĩnh Uyên khẽ hỏi:

– Ai đó?

Tĩnh Thành đáp nhỏ:

– Em đây. Chị còn thức không?

Tĩnh Uyên mở cửa, mỉm cười:

– Vào đi.

Tĩnh Thành mang theo chén trà nóng:

– Em biết chị chưa ngủ. Uống cho ấm.

Tĩnh Uyên nhận lấy, ánh mắt dịu lại:

– Em cũng vất vả rồi.

Tĩnh Thành ngập ngừng:

– Chị, sau này mọi chuyện ổn rồi, chị có nghĩ sẽ rời khỏi Vương gia không?

Tĩnh Uyên lặng đi giây lát, rồi lắc đầu:

– Ta chưa từng nghĩ đến. Còn các em ở đây, ta sẽ không đi đâu hết.

Tĩnh Thành nhìn chị, ánh mắt kiên định:

– Em chỉ mong một ngày chị được sống cho chính mình.

Tĩnh Uyên khẽ cười, nhưng trong lòng dậy lên bao cảm xúc. Dù cố gắng đến đâu, vết thương trong lòng các em, trong chính nàng, vẫn chưa lành.

*

Ngày qua ngày, Vương gia dần lấy lại trật tự. Nhưng dư âm về số phận Phó thị, Trịnh thị, về vụ trưởng lão Quách vẫn len lỏi khắp nơi. Các phòng nhỏ thu mình, hạ nhân dè dặt, không ai dám bàn tán công khai.

Một hôm, Vương lão gia cho gọi Tĩnh Uyên vào thư phòng. Ông ngồi trầm ngâm bên bàn, ánh mắt dịu đi nhiều:

– Ta già rồi, không còn sức lo liệu mọi chuyện. Con cứng cỏi, từ nay hãy thay ta quán xuyến nội viện. Nhưng nhớ, quyền lực chỉ là tạm thời, lòng người mới là gốc rễ của gia tộc.

Tĩnh Uyên cúi đầu:

– Con ghi nhớ lời phụ thân. Chỉ mong các em được bình yên, gia tộc không còn tranh đoạt.

Vương lão gia thở dài:

– Ta nợ mẹ con các con một lời xin lỗi. Nếu ngày trước quyết đoán hơn, các con đã không chịu nhiều thiệt thòi.

Tĩnh Uyên nhẹ lắc đầu:

– Mọi chuyện đã qua. Chỉ mong từ nay, không còn ai phải chịu oan khuất nữa.

Vương lão gia nhìn nàng, ánh mắt dâng lên niềm tự hào lẫn hối tiếc:

– Con giống mẹ con, cứng rắn mà bao dung. Vương gia này, nhờ có con mà còn giữ được đến hôm nay.

*

Chiều buông, Tĩnh Uyên ra vườn sau, nơi mẹ nàng từng ngồi thêu thùa. Gió nhẹ thổi qua hàng nhài, hương hoa dịu dàng quyện trong nắng. Tĩnh Uyên ngồi xuống bậc thềm, mắt nhìn xa xăm. Bên kia tường, tiếng trẻ nô đùa vang vọng, hòa trong tiếng chim ríu rít.

Tĩnh Nghi mang theo chiếc khăn thêu dở, ngồi cạnh chị, thì thầm:

– Chị, nếu sau này em lấy chồng, chị có nhớ em không?

Tĩnh Uyên mỉm cười, vuốt tóc em:

– Chỉ mong em sống yên ổn, được làm điều mình muốn.

Tĩnh Nghi dựa vai chị, nước mắt lấp lánh:

– Em chỉ muốn ở bên chị thôi.

Tĩnh Uyên ôm em, lòng xót xa. Nàng hiểu, quyền lực lớn đến đâu, thứ quý giá nhất vẫn là tình thân này.

*

Đêm xuống, bóng tối phủ lên phủ Vương gia. Ở phòng riêng, Phó thị ngồi lặng, ánh mắt trống rỗng nhìn lên trần. Ở phòng bên, Trịnh thị ôm khăn tay cũ, nước mắt lặng lẽ rơi. Hai người đàn bà từng một thời oai quyền, giờ chỉ còn lại nỗi cô độc và cay đắng.

*

Sáng hôm sau, một nhóm quan lại triều đình đến tra xét. Họ mang theo lệnh điều tra các trưởng lão đồng lõa, đồng thời kiểm tra toàn bộ sổ sách nội viện.

Tĩnh Uyên đón đoàn quan, nét mặt bình tĩnh, trả lời rành rọt từng câu hỏi. Quản sự, các phòng nhỏ nơm nớp lo sợ, chỉ dám đứng nép sau lưng nàng.

Một vị quan lớn tuổi nhìn Tĩnh Uyên, khẽ gật đầu:

– Đại tiểu thư cứng cỏi, sáng suốt. Nếu ai cũng như cô, thiên hạ đã yên ổn hơn nhiều.

Tĩnh Uyên chỉ đáp nhẹ:

– Kẻ làm sai phải chịu tội, người vô tội cần được bảo vệ. Mong công lý không thiên vị ai.

*

Cuộc tra xét kéo dài ba ngày. Kết thúc, một số trưởng lão bị bắt giải về phủ, Phó thị và Trịnh thị bị áp giải lên kinh chờ xét xử. Nội viện Vương gia vắng lặng như tờ, không còn tiếng tranh cãi, không còn những lời đồn đoán.

Tĩnh Nghi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra sân, thở dài:

– Chị, mọi thứ thật sự kết thúc rồi sao?

Tĩnh Uyên ngồi cạnh em, ánh mắt xa xăm:

– Kết thúc một đoạn, nhưng thử thách khác sẽ lại đến. Nhưng ít nhất, chúng ta không còn đơn độc.

Tĩnh Thành bước vào, nét mặt quyết tâm:

– Từ nay, chúng ta sẽ bảo vệ nhau, không để ai làm hại gia đình mình nữa.

Ba chị em ngồi bên nhau, giữa không gian tĩnh lặng. Ngoài sân, nắng lên, gió nhẹ thổi, mang theo hương hoa thoang thoảng.

*

Ở một góc phủ, Minh Hạo đứng lặng nhìn về dãy nhà chính. Bóng Tĩnh Uyên thấp thoáng sau rèm cửa, kiên cường mà cô độc. Chàng bước tới, dừng lại ngoài sân, gọi khẽ:

– Tĩnh Uyên.

Nàng quay lại, ánh mắt giao nhau, bao lời chưa nói đều lặng trong ánh nhìn. Minh Hạo tiến đến, đặt nhẹ tay lên vai nàng:

– Nếu một ngày nàng muốn rời khỏi nơi này, hãy nhớ, ta luôn ở bên.

Tĩnh Uyên nhìn chàng, ánh mắt vừa dịu dàng vừa kiên nghị:

– Chàng hãy giữ lời.

Minh Hạo gật đầu, đôi mắt sâu thẳm như chứa cả trời bão vừa tan.

*

Đêm lại buông xuống, phủ Vương gia chìm trong tĩnh lặng. Tĩnh Uyên ngồi bên cửa sổ, ngước nhìn bầu trời không mây. Trong lòng nàng, bão đã tạnh, nhưng gió vẫn còn đó, thổi nhè nhẹ qua từng vết thương chưa kịp lành.

Nàng biết, ngày mai sẽ lại là một thử thách khác. Nhưng hôm nay, ít nhất các em đã bình an, gia tộc tạm yên ổn. Những mất mát, những vết thương rồi sẽ được thời gian chữa lành, dù chậm, dù khó.

Ngoài xa, tiếng sáo lại vang lên giữa màn đêm, ngân dài như một nỗi niềm chưa dứt.

Sau cơn bão, liệu trời có thực sự quang đãng? Hay chỉ là yên ả tạm thời trước cơn sóng mới sắp tràn về?

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử