Trang chủ/Vương Quyền Dưới Mái Nhà/Chương 20: Mầm Mống Trật Tự Mới
Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 20: Mầm Mống Trật Tự Mới

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bên ngoài hiệu thuốc, trời đã về khuya. Gió lạnh thổi qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm. Bên trong, ánh nến đã tàn một nửa, khói hương mỏng như tơ, chập chờn soi lên nét mặt suy tư của Tĩnh Uyên. Nàng ngồi đó, lặng im giữa mớ thư từ và sổ sách, đôi mắt phượng vẫn sáng rực, không chút mỏi mệt. Bàn tay nàng đặt lên bội ngọc, ngón tay khẽ miết những đường vân mờ, trong đầu lặng lẽ xâu chuỗi những gì vừa thu thập được.

Đêm nay, Tĩnh Uyên không chợp mắt. Nàng đã quen với những đêm dài không yên, nhưng lòng lại chưa bao giờ bình tĩnh đến thế. Ngoài kia, Tĩnh Nghi và Tĩnh Thành đã yên giấc, căn phòng nhỏ yên lặng đến lạ lùng. Còn nàng, từng bước một, tự mình gỡ những mắt xích cuối cùng của ván cờ Vương gia.

Có tiếng chân nhẹ ngoài ngõ. Tĩnh Uyên nheo mắt, không động đậy. Một lát sau, cửa được gõ ba tiếng dứt khoát. Không cần hỏi, nàng biết ai đến.

– Vào đi.

Minh Hạo xuất hiện trong bộ y phục giản dị, vẫn là dáng người cao lớn, ánh mắt như rực lửa trong đêm tối. Chàng bước tới, không nói lời thừa, đặt một xấp giấy lên bàn.

– Đây là kết quả điều tra ở Vương phủ. Kẻ đầu độc lần này là người của Đại thiếu phu nhân, nhưng phía sau còn có bàn tay khác.

Tĩnh Uyên lật từng tờ giấy, đọc nhanh, rồi dừng lại ở một cái tên. Nàng không ngạc nhiên, chỉ khẽ gật đầu:

– Trịnh thị không tự mình ra tay. Bà ta chỉ là con cờ. Người thực sự ra lệnh vẫn là Phó thị.

Minh Hạo ngồi xuống đối diện, giọng trầm:

– Ta đã cho người theo dõi Phó thị suốt ba ngày. Bà ta liên tục gặp mặt một trưởng lão cũ, có lẽ muốn lôi kéo họ về phe mình.

Tĩnh Uyên im lặng, trong mắt hiện lên tia lạnh lùng. Nàng cầm bút, vẽ lên giấy một sơ đồ các mối quan hệ chằng chịt trong phủ.

– Phó thị đã chuẩn bị kỹ hơn ta nghĩ. Bà ta không chỉ muốn Thiên Dật kế vị, mà còn muốn loại bỏ hoàn toàn dòng trưởng. Nếu lần này ta thất bại, cả ta và các em đều không còn chỗ đứng.

Minh Hạo nhìn nàng, ánh mắt dịu đi một thoáng. Chàng chậm rãi nói:

– Nếu nàng muốn, ta có thể đưa cả ba chị em rời khỏi kinh thành đêm nay. Vương gia không xứng để nàng hy sinh nữa.

Tĩnh Uyên lắc đầu, đôi môi mỏng khẽ nhếch thành một nụ cười lạnh:

– Nếu ta bỏ đi, mẹ ruột ta sẽ thành người có tội, các em mãi mãi sống trong bóng tối của kẻ bại trận. Ta phải thắng – không phải để trả thù, mà để giữ lại chút công bằng cuối cùng cho dòng trưởng.

Minh Hạo gật đầu, không nói thêm. Chàng lấy từ trong áo ra một phong thư niêm kín, đặt vào tay nàng.

– Đây là bằng chứng về việc Phó thị cấu kết với quan ngoài. Ta nhờ người thân tín thu thập. Nếu cần, có thể giao lên triều đình.

Tĩnh Uyên mím môi, cẩn thận cất thư vào trong áo. Nàng hiểu, chỉ cần một sai sót, không chỉ mình mà cả Minh Hạo cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy hiểm độc. Nhưng nàng không do dự. Đôi mắt phượng long lanh ánh lửa.

– Ngày mai, ta sẽ trở về Vương phủ. Dù có chuyện gì, ta cũng phải đối diện.

Minh Hạo không ngăn cản. Chàng nhìn nàng thật lâu, ánh mắt sâu lắng như muốn khắc ghi từng đường nét trên khuôn mặt ấy. Bàn tay chàng đặt nhẹ lên vai nàng, truyền sang một hơi ấm vững chãi.

– Dù xảy ra chuyện gì, ta luôn ở phía sau nàng.

*

Sáng hôm sau, Tĩnh Uyên khoác áo choàng nhạt, dẫn Tĩnh Nghi và Tĩnh Thành trở về Vương phủ. Trên đường đi, nàng dặn dò em trai:

– Sau này, bất kể nghe được chuyện gì, phải nhớ giữ im lặng. Đừng để ai lôi kéo, cũng đừng vội tin những lời đường mật.

Tĩnh Thành gật đầu, ánh mắt sáng lên vẻ quả quyết. Tĩnh Nghi ngồi cạnh chị, khẽ siết lấy tay nàng, không nói một lời.

Cổng lớn Vương phủ mở ra, không khí trong viện nặng nề lạ thường. Hạ nhân cúi đầu, ánh mắt lấm lét. Tĩnh Uyên bước vào chính sảnh, Phó thị đã ngồi sẵn, bên cạnh là Vương lão gia, mặt mày nhợt nhạt, thần sắc bất an. Đối diện, Trịnh thị liếc nhìn nàng bằng đôi mắt lạnh như băng.

Tĩnh Uyên cúi đầu chào cha, giọng lễ độ mà không hề nhu nhược:

– Thưa cha, con đã đưa các em trở về. Chuyện trong phủ, con xin tự mình làm rõ.

Phó thị cười nhạt, giọng ngọt như mật:

– Trưởng nữ trở về là tốt rồi. Chuyện không may vừa qua, ta cũng đau lòng lắm. Mong con hiểu, trong nhà lớn, ai cũng có lúc sơ suất.

Tĩnh Uyên nhìn thẳng vào mắt mẹ kế, không né tránh:

– Nếu chỉ là sơ suất, ta sẽ tha thứ. Nhưng nếu là cố ý, thì dù là ai, cũng phải trả giá.

Không khí trong phòng như đặc lại. Vương lão gia ho nhẹ, ngắt lời:

– Uyên nhi, cha biết con chịu nhiều thiệt thòi. Nhưng gia đình là trên hết, đừng vì những hiểu lầm nhỏ mà làm rối loạn phủ lớn.

Tĩnh Uyên cúi đầu, giọng bình tĩnh:

– Con biết, nhưng nếu kẻ xấu không bị vạch mặt, những chuyện như vừa rồi sẽ còn tiếp diễn mãi.

Trịnh thị nhếch môi, chen vào:

– Trưởng nữ nói thật hay. Nhưng bằng chứng đâu? Không lẽ chỉ dựa vào lời nói vu vơ mà làm loạn phủ?

Tĩnh Uyên mỉm cười, lấy ra phong thư Minh Hạo vừa trao, đặt lên bàn:

– Đây là chứng cứ về việc có người trong phủ cấu kết với quan ngoài, đồng thời chỉ điểm cho hạ nhân đầu độc các phòng. Xin cha xem xét.

Phó thị biến sắc, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh. Bà ta nhìn lão gia, nhẹ giọng:

– Lão gia, chuyện này hệ trọng. Ta nghĩ nên mời trưởng lão và các phòng cùng chứng kiến, tránh lời ra tiếng vào.

Vương lão gia gật đầu, sai người truyền gọi các trưởng lão và chủ phòng tới chính sảnh. Một lát sau, mọi người đã có mặt đông đủ. Không khí càng thêm căng thẳng, từng ánh mắt đổ dồn về phía Tĩnh Uyên.

Tĩnh Uyên bình thản trình bày tất cả những gì nàng biết: từ việc di vật của mẹ ruột bị đánh cắp, cho đến âm mưu đầu độc các phòng, rồi dẫn dắt khéo léo đến mối liên hệ giữa Phó thị và quan ngoài.

Trong lúc đó, Tĩnh Thành ngồi lặng phía dưới, đôi mắt không rời khỏi từng cử động của Trịnh thị. Tĩnh Nghi ngồi sát chị, tay nắm chặt vạt áo, mặt tái đi vì lo lắng.

Trưởng lão trong phủ chăm chú lắng nghe, có người nhíu mày, có người thở dài. Một vị trưởng lão lớn tuổi chậm rãi nói:

– Chuyện này không thể xem nhẹ. Nếu có chứng cứ rõ ràng, phải xử lý nghiêm minh, không để danh dự Vương gia bị hoen ố.

Phó thị vẫn giữ giọng hòa nhã, nhưng ánh mắt đã sắc như lưỡi dao:

– Nếu trưởng nữ đã có bằng chứng, xin cứ đưa ra. Ta không sợ sự thật.

Tĩnh Uyên lấy phong thư, nhẹ nhàng mở ra, đưa lên cho mọi người cùng xem. Trên thư ghi rõ những lần qua lại giữa Phó thị và quan ngoài, có cả lời khai của một hạ nhân từng tham gia vào việc đầu độc.

Vương lão gia đọc xong, sắc mặt tái nhợt, tay run run. Ông nhìn sang Phó thị, giọng nghẹn lại:

– Phó thị, chuyện này… có thật không?

Phó thị không còn giữ nổi bình tĩnh. Bà ta đứng bật dậy, ánh mắt lướt qua từng người, rồi gằn giọng:

– Ta làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho Vương gia. Nếu không có ta, các người đã sớm bị kẻ ngoài thâu tóm!

Một trưởng lão khác lên tiếng:

– Nhưng bà đã vượt quá giới hạn. Ai cũng muốn bảo vệ gia tộc, nhưng không thể dùng thủ đoạn hèn hạ.

Trịnh thị thấy Phó thị thất thế, liền đứng dậy, vờ đau lòng:

– Lão gia, giờ sự thật đã rõ. Xin người xử trí công bằng, tránh để tai tiếng lan ra ngoài.

Không khí trong phòng đặc quánh, như chỉ chờ một mồi lửa là bùng nổ. Vương lão gia ôm ngực, sắc mặt nhợt nhạt:

– Chuyện này… để các trưởng lão bàn bạc. Ta không đủ sức phán quyết.

Trưởng lão lớn tuổi đứng dậy, dõng dạc:

– Theo quy tắc, kẻ nào dám mưu hại dòng trưởng, cấu kết với quan ngoài, phải trục xuất khỏi gia tộc, vĩnh viễn không được quay lại.

Phó thị bật cười lạnh, ánh mắt oán hận nhìn sang Tĩnh Uyên:

– Ngươi cứ tưởng thắng rồi sao? Đừng quên, trong phủ này, không phải ai cũng đứng về phía ngươi!

Nói xong, bà ta rời khỏi phòng, bóng dáng cao lớn như chìm vào trong màn sương dày đặc.

*

Sau khi Phó thị bị đưa đi, không khí trong phủ vẫn chưa hết căng thẳng. Tĩnh Uyên đứng trước các trưởng lão, không hề tỏ ra kiêu ngạo. Nàng cúi đầu, giọng khiêm nhường:

– Con chỉ mong các trưởng lão giữ công bằng, không để kẻ xấu tiếp tục lộng hành.

Một vị trưởng lão gật đầu, ánh mắt dịu lại:

– Trưởng nữ đã làm tròn bổn phận. Nhưng từ nay, nội viện phải chỉnh đốn lại, tránh để quyền lực tập trung vào một phòng.

Tĩnh Uyên hiểu, đây là lúc nàng phải buông tay. Nếu tiếp tục, sẽ chỉ khiến các phòng càng thêm chia rẽ.

Tĩnh Nghi kéo áo chị, thì thầm:

– Chị, mọi chuyện sẽ ổn chứ?

Tĩnh Uyên mỉm cười, vuốt tóc em:

– Ổn thôi. Từ nay về sau, mọi chuyện sẽ khác.

Tĩnh Thành đứng cạnh, ánh mắt lấp lánh niềm tin:– Chị, nếu sau này ai dám bắt nạt chị em ta, đệ nhất định không để yên.

Tĩnh Uyên khẽ cười, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường.

*

Chiều hôm đó, Tĩnh Uyên một mình đến thăm mộ mẹ ruột ở phía tây phủ. Nàng quỳ xuống, lặng lẽ đặt lên mộ một nhành hoa trắng, thì thầm:

– Mẹ, mọi chuyện con đã làm xong. Con không thể giữ lại tất cả, nhưng ít nhất, công lý đã được trả về cho người.

Gió lặng lẽ thổi qua, mang theo hương cỏ dại. Tĩnh Uyên nhắm mắt, để mặc cho nước mắt lăn dài. Nỗi đau trong lòng dường như nhẹ hơn, nhưng cũng để lại một vết hằn không thể xóa.

Khi quay lại, nàng bắt gặp Minh Hạo đứng dưới bóng cây xa xa. Chàng không tiến lại gần, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Thấy nàng, chàng khẽ gật đầu.

– Ta biết nàng sẽ đến đây.

Tĩnh Uyên bước lại, giọng bình thản:

– Chuyện trong phủ, tạm thời đã yên. Nhưng ta không thể ở lại nữa. Nếu cứ bám víu mãi, sẽ chỉ càng làm các phòng thêm nghi kỵ.

Minh Hạo nhìn nàng, ánh mắt sâu lắng:

– Nàng muốn đi đâu?

– Ta muốn tự mình gây dựng một nơi riêng. Không cần quyền lực, chỉ cần có thể sống đúng với lòng mình, bảo vệ những người ta yêu thương.

Chàng trầm ngâm một lát, rồi nói:

– Ta sẽ cho người bảo vệ nàng và các em. Nếu cần giúp, chỉ cần một lời.

Tĩnh Uyên khẽ lắc đầu:

– Ta không muốn chàng vì ta mà bị liên lụy. Con đường này, ta phải tự đi. Nhưng chỉ cần biết chàng vẫn ở phía sau, ta đã đủ yên tâm.

Minh Hạo im lặng, đôi mắt ánh lên vẻ tự hào và đau đớn. Chàng nắm lấy tay nàng, bàn tay to lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé lạnh giá.

– Nếu nàng muốn, ta sẽ chờ. Dù phải đợi bao lâu, ta vẫn sẽ ở đây.

Tĩnh Uyên nhìn chàng thật lâu, rồi nhẹ nhàng buông tay, bước đi về phía ánh chiều chạng vạng.

*

Tối hôm đó, Tĩnh Uyên lặng lẽ thu xếp hành lý, chỉ mang theo vài bộ y phục, một ít bạc và bội ngọc của mẹ. Tĩnh Nghi ngồi bên giường, đôi mắt đỏ hoe:

– Chị, chúng ta thật sự phải đi sao?

Tĩnh Uyên ôm em vào lòng, dịu dàng dỗ dành:

– Ở lại phủ, các em sẽ an toàn hơn. Có Minh Hạo âm thầm bảo vệ, không ai dám làm hại. Chị phải đi để mọi chuyện thực sự chấm dứt.

Tĩnh Thành bước vào, giọng quả quyết:

– Đệ sẽ chăm sóc Tĩnh Nghi. Chị yên tâm.

Tĩnh Uyên mỉm cười, xoa đầu em trai. Trong khoảnh khắc ấy, nàng biết mình không còn gì hối tiếc.

*

Sáng hôm sau, khi trời còn mờ sương, Tĩnh Uyên rời khỏi phủ. Nàng đi bộ qua những con phố vắng, không ngoảnh lại. Trên vai là hành lý nhẹ tênh, nhưng trong lòng, cảm giác nặng trĩu. Nàng biết, từ đây, mình phải tự bước đi trên con đường mới.

Ngoài cổng thành, Minh Hạo đã chờ sẵn. Chàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh nàng một đoạn. Đến khi trời hửng sáng, chàng dừng lại, đưa cho nàng một chiếc hộp nhỏ.

– Trong này có một tấm lệnh bài. Khi gặp nguy, chỉ cần đưa ra, sẽ có người tới giúp.

Tĩnh Uyên nhận lấy, ánh mắt lấp lánh cảm kích:

– Ta sẽ chỉ dùng đến khi không còn đường lui. Chàng hãy lo cho bản thân mình trước.

Minh Hạo gật đầu, bàn tay nắm chặt tay nàng lần cuối:

– Nếu có ngày nàng quay về, ta vẫn ở đây, đợi nàng.

Tĩnh Uyên không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi rảo bước về phía chân trời xa tít. Mặt trời lên cao, chiếu rọi con đường mới của nàng, cũng chiếu sáng những quyết tâm chưa từng lay chuyển.

*

Ở Vương phủ, tin Tĩnh Uyên rời đi lan nhanh khắp các phòng. Trịnh thị và một số trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi dè chừng trước sự bảo hộ âm thầm của Lục gia. Vương lão gia ngồi lặng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm, dường như già thêm mấy tuổi. Tĩnh Nghi và Tĩnh Thành được Minh Hạo sắp xếp người bảo vệ, từ đó không ai dám manh động.

Trong nội viện, các hạ nhân xì xào bàn tán, kẻ lo sợ, người tiếc nuối. Dưới bề mặt yên ổn, những mầm mống của trật tự mới đã âm thầm mọc lên. Không còn ai dám lộng hành như trước, cũng không ai dám công khai đối đầu dòng trưởng.

*

Trên đường rời kinh thành, Tĩnh Uyên dừng chân ở một hiệu thuốc nhỏ ven đường, xin làm phụ việc. Chủ tiệm là một bà lão hiền hậu, thấy nàng thông thạo y thuật, lại chăm chỉ, bèn nhận vào không chút do dự. Tĩnh Uyên bắt đầu cuộc sống mới, mỗi ngày đều tự tay bốc thuốc, chữa bệnh cho người nghèo. Nàng không còn là trưởng nữ cao quý của Vương gia, chỉ là một cô gái bình thường, sống bằng chính đôi tay mình.

Những đêm khuya, nàng vẫn hay ngồi trước hiên nhà, ngước nhìn về phía kinh thành xa tít. Trong lòng, ký ức về những ngày tháng tranh đấu vẫn còn nguyên vẹn, nhưng không còn oán hận. Nàng biết, chỉ cần các em bình yên, mình chịu khổ một chút cũng không sao.

Có hôm, Minh Hạo ghé qua, mang theo ít thuốc quý và thư từ của các em. Chàng không bao giờ ở lại lâu, chỉ đứng nhìn nàng từ xa, ánh mắt chứa đựng bao điều không nói thành lời.

– Nàng sống ổn chứ?

– Ổn. Chỉ cần các em bình an, ta không mong gì hơn.

– Nếu có ngày nàng muốn trở về, ta vẫn ở đây.

Nàng chỉ mỉm cười, không trả lời. Nhưng trong lòng, một mầm hy vọng nhỏ bé đã nảy nở, lặng lẽ lớn lên theo từng ngày tháng.

*

Ở kinh thành, Vương gia dần ổn định. Các trưởng lão chỉnh đốn lại quy củ, không còn để một phòng độc quyền như trước. Tĩnh Thành được học tập với các tiên sinh giỏi nhất, Tĩnh Nghi được tự do theo đuổi sở thích thêu thùa, không còn ai bắt nạt. Người trong phủ dần quen với một trật tự mới – nơi quyền lực không còn là vũ khí duy nhất, mà tình thân và công lý cũng có tiếng nói.

Có người hỏi Vương lão gia:

– Ông không tiếc khi trưởng nữ rời đi sao?

Ông chỉ lặng lẽ lắc đầu:

– Có những người, sinh ra không phải để bị ràng buộc trong một khuôn mẫu chật hẹp. Uyên nhi của ta, dù ở đâu, cũng sẽ tự tỏa sáng.

*

Tĩnh Uyên một mình nơi đất khách, thỉnh thoảng nhận được thư của các em. Tĩnh Thành kể chuyện học hành, Tĩnh Nghi kể chuyện hoa nở trong vườn. Nàng đọc xong, cất thư vào hộp gỗ nhỏ, lòng dâng lên cảm giác bình yên hiếm có.

Một ngày nọ, khi đang bốc thuốc cho một ông lão nghèo, nàng nghe tin về một vụ bất công ở trấn bên cạnh: một gia đình bị cường hào chiếm đất, không ai dám lên tiếng. Tĩnh Uyên suy nghĩ hồi lâu, rồi lặng lẽ lên đường, mang theo bội ngọc của mẹ như một lời nhắc nhở không quên.

Nàng biết, mình không thể thay đổi tất cả, nhưng có thể bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Mỗi nơi nàng đi qua, lại có thêm người được giúp đỡ, thêm một hạt giống công lý được gieo xuống.

*

Ở Lục phủ, Minh Hạo ngồi trong thư phòng, trước mặt là những tấu chương chưa giải quyết. Chàng nhớ lại lời hứa với cha, nhớ ánh mắt kiên nghị của Tĩnh Uyên ngày rời đi, lòng không khỏi bồi hồi. Ngoài kia, Lục phu nhân vẫn muốn kiểm soát mọi việc, nhưng Minh Hạo đã trưởng thành, không còn là đứa trẻ dễ bị thao túng.

Chàng cho người âm thầm liên lạc với các gia tộc khác, dần dần xây dựng một mạng lưới những người cùng chí hướng. Mỗi khi nghe tin Tĩnh Uyên giúp đỡ ai đó, chàng lại mỉm cười, biết rằng nàng vẫn giữ vững lý tưởng, không khuất phục trước bất công.

*

Nhiều năm sau, người trong kinh thành bắt đầu truyền tai nhau về một nữ lương y bí ẩn, không chỉ chữa bệnh mà còn giúp người yếu thế chống lại cường hào. Có người nói nàng từng là trưởng nữ danh gia vọng tộc, có người nói nàng là tiên nữ hạ phàm. Nhưng không ai biết rõ, chỉ thấy mỗi nơi nàng đi qua, đều để lại dấu ấn của lòng nhân ái và công bằng.

Ở Vương phủ, Tĩnh Thành đã trưởng thành, trở thành người kế thừa hợp pháp, được các trưởng lão tín nhiệm. Tĩnh Nghi thành thục trong việc quản lý nội viện, không còn e dè sợ sệt như xưa. Hai chị em luôn nhắc về người chị cả với niềm tự hào và biết ơn.

*

Một chiều cuối đông, Tĩnh Uyên trở về thăm mộ mẹ. Nàng quỳ xuống, khẽ thì thầm:

– Mẹ, con đã sống một đời không hổ thẹn. Dù đi đâu, lòng con vẫn hướng về gia đình.

Gió lạnh thổi qua, mang theo hương hoa cỏ, như lời mẹ hiền từ vọng lại.

Khi đứng dậy, nàng thấy Minh Hạo từ xa tiến lại, vẫn là dáng người vững chãi, ánh mắt dịu dàng như thuở nào.

– Đã đến lúc nàng quay về chưa?

Tĩnh Uyên nhìn chàng, đôi mắt phượng ánh lên niềm tin mãnh liệt. Nàng biết, phía trước còn nhiều thử thách, nhưng một trật tự mới đã bắt đầu nảy mầm – không phải bằng quyền lực, mà bằng tình thân và công lý.

Chân trời xa, ánh nắng lấp lánh như báo hiệu một ngày mới. Dưới mái nhà từng chứa đầy tranh đoạt, mầm mống của bình yên và công bằng đã âm thầm vươn lên, chờ ngày đơm hoa kết trái.

*

Bóng hai người in dài trên lối nhỏ dẫn về kinh thành. Cánh cửa cũ đã khép lại, nhưng phía trước, một con đường mới đang mở ra – con đường của những người dám thay đổi số phận, dám gieo hy vọng cho một trật tự chưa từng có. Đâu đó trong gió, tiếng cười của trẻ thơ vọng lại, hòa vào tiếng bước chân không mỏi, như lời hẹn cho một ngày mai tươi sáng hơn.

*

Ở một góc tối trong kinh thành, Vương Thiên Dật ngồi trước bàn cờ, ánh mắt lấp lánh những toan tính mới. Trên môi hắn, nụ cười mỉa mai lại nở ra, như lời nhắc nhở rằng, ván cờ quyền lực chưa bao giờ thực sự kết thúc. Mầm mống của trật tự mới đã gieo xuống, nhưng liệu nó có đủ mạnh để chống lại những thế lực cũ vẫn đang rình rập trong bóng tối?

Bên ngoài, trời vừa chuyển gió, báo hiệu những biến động mới sắp sửa bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử