Trang chủ/Vương Quyền Dưới Mái Nhà/Chương 4: Bàn Tay Bóng Tối
Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 4: Bàn Tay Bóng Tối

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng động ngoài hành lang dội vào không gian yên tĩnh, khe khẽ như hơi thở của bóng tối. Tĩnh Uyên đứng sát cửa, mắt dõi theo bóng người lướt qua, rồi lặng lẽ khép cánh cửa lại. Trong phòng, ngọn đèn vàng soi lên khuôn mặt nàng, nét lạnh lùng pha chút mệt mỏi nhưng ý chí vẫn sáng ngời. Bên giường, Tĩnh Nghi ngủ chập chờn, thân hình nhỏ bé co lại, gương mặt tái nhợt lấm tấm mồ hôi. Tĩnh Thành ngồi bên cạnh, ánh mắt căng thẳng, luôn hướng ra ngoài.

Rạng đông chưa kịp rọi sáng vườn nhà, Tĩnh Uyên đã dậy, bắt đầu một ngày mới bằng thói quen cẩn trọng. Nàng kiểm tra từng món trong khay điểm tâm, hương vị lạ trong đĩa bánh sen khiến nàng chau mày. Không nói một lời, nàng bảo Tĩnh Thành mang khay bánh xuống nhà bếp, yêu cầu làm lại và để mắt đến mọi động tĩnh. Cậu em nhanh nhẹn rời đi, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác, không còn chút ngây thơ thường ngày.

Tĩnh Uyên trở lại giường, nhẹ nhàng vuốt mái tóc Tĩnh Nghi đang mê man. Em gái mở mắt, môi khô nứt, giọng thì thào:

– Chị... đầu em đau, chân tay cứ rã rời...

– Ngoan, có chị ở đây. Em chỉ cần tin tưởng, mọi chuyện rồi sẽ ổn – Tĩnh Uyên trấn an, tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ lạnh ngắt.

Một lúc sau, Tĩnh Thành trở về, thì thầm:

– Người mang bánh lên là a hoàn phòng Phó thị. Bà quản sự Trịnh thị còn nói nếu không ăn thì đừng làm phiền bếp nữa. Em thấy họ nhìn em rất lạ.

– Tốt, từ nay mọi thứ đều do chị chuẩn bị. Nếu ai hỏi, bảo Tĩnh Nghi phải kiêng khem – Tĩnh Uyên dặn, ánh mắt kiên định.

Trong sân, bóng hai a hoàn phòng Phó thị thấp thoáng, vừa đi vừa nhìn trộm về phía phòng ba chị em. Tĩnh Uyên hiểu rõ, mỗi bước đi của mình đều bị theo dõi sát sao. Nàng lặng lẽ quan sát, từng nét mặt, từng tiếng thì thầm đều không lọt khỏi mắt.

Trưa hôm ấy, Phó thị đích thân tới, mang khay cháo sen hầm hạnh nhân. Bà ta cười tươi, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn sau là sự lạnh lẽo khó lường.

– Nghe nói Tĩnh Nghi yếu mệt, ta lo lắng nên tự nấu chút cháo cho con – Phó thị đặt khay xuống, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc Tĩnh Nghi.

– Đa tạ phu nhân – Tĩnh Uyên bình thản đón lấy, ánh mắt không rời động tác của Phó thị.

Khi chỉ còn lại ba chị em, Tĩnh Uyên lấy thìa múc một chút cháo, nhỏ vào đó vài giọt nước thuốc thử. Sắc cháo chuyển sang màu xanh nhạt, mùi lạ bốc lên. Nàng siết chặt thìa, mọi nghi ngờ đã thành chắc chắn. Không chút do dự, nàng đổ khay cháo đi, cẩn thận rửa sạch mọi vật dụng.

Đêm buông xuống, Tĩnh Uyên lấy sách y học giấu kỹ trong hộc tủ, tỉ mỉ tra cứu từng triệu chứng của Tĩnh Nghi: mệt mỏi, đau đầu, tê liệt tay chân, môi khô, sắc mặt xanh xao. Những lời mẹ ruột từng dặn lại vang lên trong trí nhớ: “Trong phủ, thứ đáng sợ nhất là độc dược giấu sau lớp mặt nạ yêu thương.” Nàng lặng lẽ đối chiếu từng loại độc, từng vị thuốc giải, ghi chú tỉ mỉ. Gió đêm lùa qua khe cửa, ánh đèn hắt bóng lên tường, bóng dáng Tĩnh Uyên lặng lẽ mà kiên cường.

Bỗng tiếng động rất khẽ ngoài hành lang. Tĩnh Uyên vội tắt đèn, nép mình sau cánh tủ. Một bóng người lẻn vào – chính là a hoàn thân tín của Trịnh thị. Cô ta lục lọi quanh bàn trang điểm, rồi lặng lẽ nhét một lọ nhỏ dưới gối Tĩnh Nghi trước khi rút đi như bóng ma. Tĩnh Uyên đợi thêm lát nữa mới bước ra, nhặt lọ thuốc lên, ngửi kỹ. Hương son phảng phất, nắp lọ còn vết son đỏ, mùi vị kỳ lạ càng khiến lòng nàng lạnh đi một tầng.

Sáng sớm, nàng đích thân ra vườn hái lá thuốc, sắc một thang nước đắng, trộn thêm mật ong rồi mang vào cho Tĩnh Nghi. Em gái nhăn mặt nhưng vẫn cố nuốt hết. Tĩnh Uyên xoa nhẹ lưng em, khẽ thì thầm: “Chị sẽ không để ai làm hại em.”

Tin dữ lan khắp nội viện vào trưa hôm đó: Trịnh thị bất ngờ ngã bệnh, nôn mửa liên tục, mặt tái nhợt, phải mời thầy thuốc đến khám. Các phòng rúng động, lời đồn lan nhanh như lửa. Vương lão gia đích thân đến, Phó thị cũng xuất hiện, ánh mắt lạnh lùng lướt qua từng hạ nhân. Thầy thuốc bắt mạch, nói: “Đại thiếu phu nhân trúng hàn khí, lại ăn phải đồ lạ.” Phó thị lập tức truy hỏi, giọng lạnh như băng: “Ai dám động vào thức ăn của chủ mẫu, sẽ không tha.” Tĩnh Uyên đứng ngoài, ánh mắt bình thản, trong lòng không khỏi cười lạnh: Kẻ gieo gió đã gặp quả báo.

Đêm đến, Tĩnh Uyên xin phép vào thư phòng Vương lão gia, mượn cớ học y để chăm sóc các em. Lão gia bất ngờ nhưng vẫn đồng ý, chỉ dặn nàng giữ gìn sức khỏe. Nàng lặng lẽ đọc sách y học đến khuya, ghi chép từng phương pháp giải độc, từng triệu chứng, không bỏ sót một chi tiết nào.

Sáng hôm sau, trời u ám, gió thổi ràn rạt ngoài vườn. Tĩnh Uyên sắc nước thuốc cho Tĩnh Nghi, kiểm tra mạch đập, thấy đã đỡ hơn phần nào. Tĩnh Thành luôn túc trực bên em, ánh mắt cảnh giác. Một a hoàn phòng Phó thị đến, chuyển lời mời Tĩnh Uyên tới nhà chính.

Nàng chỉnh lại áo, dặn dò hai em không mở cửa cho ai ngoài mình, rồi bình tĩnh bước tới nhà chính. Phó thị ngồi chờ, bên cạnh là Trịnh thị mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt vẫn sắc lạnh. Phó thị cười, hỏi han sức khỏe Tĩnh Nghi, lời lẽ ngọt ngào nhưng đầy hàm ý. Trịnh thị chen vào, bóng gió về vận khí trong phủ bất ổn do người trong nhà không hòa thuận. Tĩnh Uyên điềm đạm đáp, chỉ mong mọi người đồng lòng giữ yên ấm. Phó thị lại nhắc đến chuyện nàng học y, khuyên không nên để phân tâm khỏi việc trong phủ. Tĩnh Uyên đáp, giọng sắc sảo: “Con hiểu bổn phận, sẽ không để lơ là.” Bà ta đổi giọng, hạ thấp, bóng gió về danh dự mẹ ruột đã khuất, nhắc nhở nếu xảy ra điều gì không hay, người chịu thiệt là các con. Tĩnh Uyên đối đáp bình tĩnh nhưng rắn rỏi: “Nếu ai dám động đến các em, con sẽ không khoanh tay đứng nhìn.” Không khí đặc lại, ánh mắt ba người giao nhau, ngầm đo sức.

Về đến phòng, Tĩnh Uyên thấy Tĩnh Nghi sốt nhẹ. Nàng lấy kim bạc chích máu thử, thấy mùi tanh lạ. Đối chiếu sách, xác nhận em bị trúng loại độc nhẹ, dùng lâu sẽ hao tổn nguyên khí, dần kiệt sức. Nàng liền sắc thang thuốc giải, ép em uống từng ngụm, rồi pha nước gừng, xoa bóp tay chân cho em. Tĩnh Thành lo lắng hỏi, Tĩnh Uyên chỉ dặn hai em giữ kín mọi chuyện, tuyệt đối không để lộ ra ngoài.

Những ngày sau, Tĩnh Uyên không rời phòng, chăm sóc Tĩnh Nghi tỉ mỉ. Nàng ghi lại từng thay đổi, thử thuốc trước khi cho em uống. Sắc mặt Tĩnh Nghi dần hồng hào trở lại, hơi thở nhẹ nhàng hơn. Nhưng Tĩnh Uyên vẫn không lơi lỏng cảnh giác, biết rằng Phó thị và Trịnh thị sẽ chưa dừng tay.

Một đêm, Tĩnh Thành ghé sát tai thì thầm: “Chị, em nghe người bếp bảo có lệnh phòng Phó thị trộn thuốc lạ vào đồ ăn cho phòng mình, dặn không được để ai biết.” Tĩnh Uyên gật đầu, bảo từ nay mọi thứ để chị tự tay chuẩn bị, tuyệt đối không để người ngoài động vào. Ánh mắt nàng dịu dàng mà cương nghị, khẽ siết vai em trai: “Chúng ta chỉ có nhau, phải tự bảo vệ mình.”

Đêm ấy, Tĩnh Uyên lặng lẽ ra vườn sau, dưới ánh trăng lờ mờ, bóng cây lay động. Bất ngờ, một bóng người xuất hiện – Lục Minh Hạo. Anh đứng lặng dưới tán cây, ánh mắt sâu thẳm hướng về phía nàng. Hai người không nói gì, chỉ nhìn nhau trong im lặng. Cuối cùng, Minh Hạo lên tiếng, giọng trầm:

– Ta nghe Tĩnh Nghi bị bệnh lạ. Nàng có cần giúp đỡ không?

– Ta tự lo được. Mong chàng giữ kín chuyện này, đừng để lọt ra ngoài – Tĩnh Uyên đáp, mắt không rời Minh Hạo.

Minh Hạo gật đầu, ánh mắt lóe lên vẻ cảm phục:

– Nàng không cần gồng mình mãi. Nếu cần, ta luôn ở đây.

Tĩnh Uyên khẽ cười, nụ cười mỏng manh pha chút chua xót:

– Ta không thể yếu đuối. Nếu gục ngã, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Minh Hạo rút trong áo ra một túi nhỏ:– Bột giải độc này ta mang về từ biên cương. Gặp nguy cấp, hãy dùng.

Tĩnh Uyên nhận lấy, ánh mắt dịu lại. Minh Hạo quay đi, bóng dáng cao lớn khuất dần trong đêm. Tĩnh Uyên nắm chặt túi thuốc, lòng vững vàng hơn.

Sáng hôm sau, Tĩnh Nghi đã có thể ngồi dậy, sắc mặt hồng hào. Tĩnh Uyên kiểm tra mạch, thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không quên đề phòng. Một a hoàn đến, báo Vương lão gia gọi nàng vào thư phòng. Lão gia ngồi bên án thư, mắt thâm quầng, giọng trầm:

– Gần đây trong phủ nhiều chuyện, con có gì muốn nói không?

– Con chỉ mong phủ yên ổn, các em khỏe mạnh. Nếu có điều gì sai sót, con xin nhận trách nhiệm – Tĩnh Uyên đáp, ánh mắt điềm đạm.

Vương lão gia thở dài:

– Ta già rồi, nội viện do các con quản. Hãy cố giữ cho tốt.

Nàng cúi đầu vâng dạ, lòng lại nghĩ: “Cha không biết sóng ngầm đã dâng cao.”

Tối đến, Tĩnh Thành báo tin Phó thị sắp tổ chức yến tiệc, mời tất cả các phòng để kiểm tra sức khỏe nữ nhi. Tĩnh Uyên nhíu mày, linh cảm nguy hiểm. Nàng dặn hai em: “Ngày mai đi dự, không ăn uống gì, chỉ giả vờ nếm qua loa. Nếu ai hỏi, cứ nói còn yếu.” Tĩnh Nghi gật đầu, ánh mắt sợ hãi. Tĩnh Uyên siết tay em, trấn an: “Có chị ở đây, đừng sợ.”

Sáng hôm sau, yến tiệc diễn ra tại đại sảnh, các phòng đều có mặt. Không khí ngột ngạt, ai cũng dè chừng từng lời nói, ánh mắt. Phó thị ngồi ghế chủ vị, cười dịu dàng nhưng ánh mắt như lưỡi dao. Trịnh thị ngồi cạnh, sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt hằn học. Thức ăn bày biện tinh xảo, nhưng Tĩnh Uyên và Tĩnh Nghi chỉ gắp qua loa, hầu như không động đũa.

Phó thị để ý, khẽ hỏi:

– Tĩnh Nghi, sao không ăn gì? Hay còn yếu trong người?

– Dạ, con sợ ăn nhiều không tiêu – Tĩnh Nghi rụt rè đáp.

Phó thị cười nhạt, nhìn sang Tĩnh Uyên:

– Chăm sóc quá kỹ cũng không tốt, phải để nó tự rèn luyện sức khỏe.

– Em con mới khỏi bệnh, cần tịnh dưỡng – Tĩnh Uyên đáp, giọng điềm đạm.

Bữa tiệc kết thúc trong không khí căng thẳng. Ánh mắt Phó thị nhìn theo các con, ẩn giấu bất mãn và toan tính.

Đêm ấy, Tĩnh Uyên lại ngồi bên bàn, nghiên cứu sách y học, điều chế một loại bột giải độc mới từ lá thuốc trong vườn. Sau nhiều lần thử nghiệm, cuối cùng nàng cũng tìm ra công thức phù hợp, pha thuốc cho Tĩnh Nghi uống. Em ngủ yên, hơi thở đều, sắc mặt dần tươi tắn. Nhưng Tĩnh Uyên vẫn không yên lòng, biết nguy cơ chưa dứt.

Ngoài cửa sổ, tiếng chân người khe khẽ vang lên. Tĩnh Uyên nín thở, lắng nghe. Một giọng thì thầm vọng lại:

– Đã xong việc, ngày mai nó sẽ không qua nổi...

Nàng siết chặt nắm tay, ánh mắt sáng rực trong bóng tối, biết rằng đòn tấn công kế tiếp đang tới rất gần.

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Tĩnh Uyên kiểm tra sức khỏe cho Tĩnh Nghi. Em đã khỏe hẳn, có thể tự ngồi dậy, sắc mặt tươi tắn. Nàng mỉm cười, vuốt tóc em, lòng nhẹ đi phần nào.

Bỗng ngoài sân vang lên tiếng la thất thanh. Một a hoàn ngã gục, miệng sùi bọt trắng, thân thể co giật. Các phòng nhốn nháo, Phó thị và Trịnh thị vội chạy tới. Thầy thuốc được gọi đến, xác định a hoàn trúng độc. Phó thị tức giận quát lớn, đòi lục soát toàn phủ để tìm kẻ đầu độc.

Chiều hôm ấy, người của Phó thị kéo tới lục soát phòng ba chị em. Họ lật tung tủ áo, giường chiếu, kiểm tra từng lọ thuốc, từng gói bánh. Tĩnh Uyên bình thản ngồi bên, ánh mắt không gợn sóng. Phó thị đích thân kiểm tra hộp thuốc giải độc nàng điều chế, ánh mắt lóe lên tia nghi ngờ.

– Đây là gì? – Giọng bà ta lạnh băng.

– Thuốc giải độc cho em gái, ta tự pha – Tĩnh Uyên đáp, giọng rõ ràng.

Phó thị nheo mắt, rồi trả lại hộp thuốc, không nói gì thêm. Không tìm được chứng cứ, đoàn người lặng lẽ rời đi.

Tối ấy, Tĩnh Uyên ngồi một mình, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng. Nàng biết Phó thị và Trịnh thị đã bắt đầu nghi ngờ, nhưng vẫn chưa có bằng chứng để ra tay công khai. Trận chiến này còn dài, từng cái bẫy đều đã giăng sẵn dưới chân.

Tĩnh Nghi ngủ say, Tĩnh Thành canh ngoài cửa. Tĩnh Uyên trầm ngâm, tay siết chặt ngọc bài – di vật của mẹ ruột, lòng dâng lên một lời thề thầm lặng. Ngoài kia, bóng đêm dày đặc, những bàn tay vô hình vẫn âm thầm chuyển động, chờ thời cơ giáng đòn chí mạng.

Trong căn phòng nhỏ, ngọn đèn vẫn cháy sáng, ý chí bảo vệ chị em vẫn cháy không tắt. Tĩnh Uyên lặng lẽ đứng dậy, mở hé cửa, ánh mắt sắc lạnh hướng về phía bóng tối – nơi những âm mưu vẫn rình rập, sẵn sàng nuốt chửng bất kỳ ai sơ sẩy.

Màn đêm kéo dài, nhưng nơi đây, ba chị em vẫn giữ được ánh sáng nhỏ bé của lòng tin và ý chí. Cuộc chiến mới chỉ vừa bắt đầu – và Tĩnh Uyên, không có ý định lùi bước.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử