Chương 25: 152 Chương 25
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Cô Diệp gật đầu: “Đi được rồi bác ạ.”
Bà Châu bỗng bật cười. Nước mưa chảy ròng ròng trên gò má, nhưng bà cười rạng rỡ như một đứa trẻ: “Tốt, tốt quá.”
Trên đường về xóm Hạnh Hoa, trời tạnh mưa. Ráng chiều nhuộm đỏ chân trời, đường đất bị nước xối thành từng rãnh sâu. Đầu gối Đại Trụ rớm máu nhưng anh nhất quyết không chịu lên xe bò, cứ đi bộ dắt xe máy.
Tôi tiến đến sát bên anh: “Có đau không?”
“Không đau.”
“Anh lại nói dối.”
Anh cúi đầu cười trừ: “Có đau cũng đáng.”
Tôi dừng bước. Anh cũng dừng lại. Nhìn vết bùn đất và vệt máu trên đầu gối anh, lòng tôi chua xót vô cùng: “Triệu Đại Trụ, anh đừng có lúc nào cũng thế.”
Anh ngơ ngác: “Thế nào?”
“Lúc nào cũng bảo đáng, nhưng lúc nào cũng giấu cơn đau.”
Anh sững người. Một lúc lâu sau mới thốt ra được câu lí nhí: “Trước nay đâu có ai hỏi tôi có đau hay không.”
Ngực tôi thắt lại. Nhà họ Triệu nghèo rớt mồng tơi, bà Châu một thân một mình nuôi anh khôn lớn. Anh đã quen thói ít nói, làm nhiều. Ngã thì bảo không sao, mệt thì bảo không buồn ngủ, thích cũng chẳng dám mở lời.
Tôi lấy chiếc khăn tay từ trong túi ra, ngồi xổm xuống lau vết bùn quanh đầu gối anh. Anh hoảng hốt lùi lại: “Triệu Thu, bẩn đấy.”
“Đứng im.”
Anh cứng đờ người, hai tai đỏ lựng. Bà Châu đi đằng trước quay lại liếc một cái, không lên tiếng, chỉ lẳng lặng bước tiếp, chừa lại không gian cho hai chúng tôi.
Lau xong bùn, tôi lấy miếng vải khô băng lại vết thương: “Ngày mai anh đừng đưa tôi lên thành phố nữa.”
Anh cuống lên: “Tôi phải đưa.”
“Chân anh đau thế này rồi.”
“Tôi đi được.”
“Triệu Đại Trụ.” Tôi gọi tên anh. Anh lập tức im bặt. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh chỉ cần đưa tôi lên đến huyện là được rồi. Ở nhà còn mẹ, anh phải lo cho mẹ.”
Anh trầm ngâm một lát: “Thế lên thành phố, cô nhớ viết thư.”
“Viết.”
“Ăn uống đừng có hà tiện.”
“Vâng.”
“Ai bắt nạt cô, cô cứ mách tôi.”
Tôi phì cười: “Mách anh thì anh làm được gì?”
Anh suy nghĩ rất nghiêm túc: “Tôi đi tìm cô.”
Câu nói thật thà đến khờ khạo, nhưng tôi lại không thể nào cười nổi nữa. Tôi gật đầu: “Được.”
Về đến nhà, trời đã tối mịt. Thím Mã và Nhị Nha bưng sang nồi canh gừng nóng hổi. Trưởng thôn cũng tới xem vé xe và cái mộc lương thực thì mới yên tâm: “Sáng mai, tôi sai xe kéo của thôn đưa hai mẹ con ra bến xe huyện.”
Bà Châu khách sáo: “Thế thì phiền quá.”
Trưởng thôn xua tay: “Thôn Hạnh Hoa tiễn sinh viên đại học, không thể bần hàn được.”
Đêm đó, trong phòng vẫn chong đèn. Bà Châu lấy nilon bọc hai tấm vé xe lại, để chung với giấy báo trúng tuyển. Bà gỡ đồ ra xếp vào lại, rồi tháo ra đóng lại không biết bao nhiêu lần.
“Mẹ, mẹ kiểm tra bảy lần rồi đấy.”
“Bảy lần chưa ăn thua.”
“Mẹ mà kiểm nữa là sáng luôn đấy.”
Bà khựng tay, nhìn tôi: “Con ngủ đi.”
“Thế còn mẹ?”
“Mẹ ngồi thêm tí nữa.”
Tôi biết bà không ngủ được. Tôi cũng chẳng ngủ được. Nằm trên chiếc giường quen thuộc, tôi nghe rõ tiếng lách cách bà Châu đang chuẩn bị đồ ăn dưới bếp. Bà gói ghém bánh khô, dưa muối, luộc sẵn hai quả trứng gà để đi đường. Đại Trụ ngoài sân đang hì hục sửa lại quai xách cho cái hòm gỗ. Tiếng đục đẽo vang lên đều đều.
Cái đêm ấy, cả nhà họ Triệu không có ai thực sự nhắm mắt ngủ.
Trời chưa sáng, gà gáy lượt đầu tiên. Bà Châu bước vào gọi tôi dậy. Trên tay bà là chiếc túi xách mới may. Vải xanh, đường kim thô nhưng quai to bản, vừa đựng sách vừa cất được vé.
“Mang thử xem.”
Tôi đeo chiếc túi lên vai. Dây quai tì lên vai, không nặng nhưng lại trĩu nặng ân tình. Bà Châu ngắm nghía hồi lâu, rồi chợt quay mặt đi: “Đẹp lắm.” Giọng bà nghẹn ngào.
Tôi bước tới, ôm chầm lấy bà từ phía sau: “Mẹ.”
Bà đưa tay vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi: “Ừ.”
Bên ngoài có tiếng bánh xe lộc cộc. Xe kéo của thôn đã tới. Tôi đeo túi, ôm hòm gỗ, bước ra khỏi cổng nhà họ Triệu.
Trước cổng đông nghẹt người. Thím Mã, Nhị Nha, cô giáo Diệp, ông trưởng thôn, và cả những người từng hóng hớt chê bai, sau này lại móc tiền lẻ, tặng trứng gà, tặng đường cát.
Trời tờ mờ sáng, xóm Hạnh Hoa vẫn chìm trong màn sương mỏng. Tôi tưởng mình sẽ kìm được nước mắt. Nhưng con bé Nhị Nha bỗng chạy tới, ôm rịt lấy chân tôi: “Chị Triệu Thu, chị nhớ về dạy em viết văn nhé.”
Tôi ngồi thụp xuống ôm nó: “Chị sẽ về.”
Con bé ôm khư khư cuốn sách Toán trong ngực: “Em chờ chị.”
Tôi đứng dậy, toan bước lên xe thì từ đầu làng có bóng người lao tới. Là Lâm Diệu Tổ. Nó thở hồng hộc, tay nắm chặt một lá thư: “Chị!”
Mọi người đổ dồn mắt về phía nó. Nó dừng lại trước mặt tôi, trên trán đẫm mồ hôi vì chạy đêm: “Mẹ bắt em đưa cho chị.”
Tôi không nhận lấy ngay, hỏi lại: “Bà ấy định nói gì nữa?”
Thằng Diệu Tổ cúi gằm mặt: “Mẹ bảo… đường xa, đừng để bụng đói.” Nó ấn bức thư và một quả trứng luộc vào tay tôi. Quả trứng vẫn còn hơi ấm.
Tôi nhìn quả trứng, hồi lâu không đưa tay nhận.
Giọng Diệu Tổ trầm xuống: “Chị, ngày trước em khốn nạn.” Nói xong, như sợ tôi không tin, nó cắn răng bồi thêm một câu: “Sau này em sẽ tự đi cày ruộng kiếm tiền.”
Tôi nhận lấy quả trứng và bức thư: “Thế thì ráng mà sống cho tử tế.”











