Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Anh bước xuống xe. Bà Châu đứng dưới cửa sổ, ngước lên nhìn tôi. Qua lớp kính xe cáu bẩn, không nhìn rõ từng nếp nhăn trên mặt bà, nhưng tôi có thể thấy đôi mắt bà ầng ậng nước.

Bà áp một bàn tay lên mặt kính. Tôi cũng áp tay lên. Cách một lớp kính, lòng bàn tay chúng tôi áp vào nhau.

Động cơ nổ máy, thùng xe rung bần bật. Bà Châu chạy theo xe mấy bước: “Triệu Thu!” Bà gọi tên tôi.

Tôi mở toang cửa sổ, gió lùa vào mát rượi. Bà lôi từ trong ngực áo ra một cái bọc vải nhỏ xíu, chạy theo nhét tọt vào tay tôi: “Cầm lấy!”

Tôi chộp được cái bọc. Xe đã vọt đi. Tiếng bà Châu bị gió thổi bạt về phía sau: “Đừng có tiếc tiền không dám tiêu đấy!”

Tôi cúi xuống mở bọc vải. Bên trong là ba trăm ngàn đồng, và chiếc đê khâu bằng đồng bà vẫn hay đeo. Chiếc đê đã cũ, mép mòn nhẵn bóng.

Nước mắt tôi vỡ òa. Đây đâu phải là tiền. Đây là chút kỷ vật bà để lại cho tôi làm niềm an ủi.

Xe khách ngoặt ra khỏi bến. Bóng dáng bà Châu, Đại Trụ, cô Diệp, Nhị Nha và cả xóm Hạnh Hoa dần thu nhỏ lại. Tôi rạp mình bên cửa sổ, nhìn mãi cho đến khi họ khuất hẳn.

Một chị phụ nữ bế con ngồi cạnh đưa cho tôi một tờ giấy thấm: “Em gái, lau nước mắt đi.”

Tôi nhận lấy, khẽ cảm ơn. Chị liếc nhìn cái túi đựng giấy báo nhập học của tôi: “Đi học đại học hả?”

“Vâng.”

“Giỏi thế.” Chị mỉm cười: “Con gái nhà chị sau này mà đỗ đại học như em, chắc chị nằm mơ cũng cười tỉnh mất.”

Tôi lau khô nước mắt: “Chắc chắn bé sẽ làm được.”

Chuyến xe dài xóc nảy. Khung cảnh ngoài cửa sổ thay đổi liên tục, từ núi non trập trùng đến những cánh đồng lúa, từ làng mạc thưa thớt đến những dãy nhà máy gạch ngói san sát. Thành phố tỉnh lỵ đang ngày một gần.

Tôi ôm chặt ba lô, miết mãi vào những tờ giấy tờ bên trong.

Giấy báo trúng tuyển còn đây.

Giấy chứng nhận lương thực còn đây.

Vé xe còn đây.

Một triệu mẹ đẻ cho còn đây.

Chiếc đê khâu của bà Châu cũng còn đây.

Chiều tối, xe khách cuối cùng cũng bò vào bến xe trung tâm thành phố.

Biển người tuôn xuống xe. Tôi khoác ba lô, xách hòm gỗ, đứng chơ vơ giữa ngã tư đường lạ lẫm. Thành phố lớn hơn huyện lỵ gấp trăm lần. Nhà cao tầng sừng sững, mạng lưới điện đan xen chằng chịt, xe đạp xe máy chạy tấp nập, tiếng chuông reng reng nhức cả óc.

Tôi lôi tờ giấy cô Diệp ghi địa chỉ ra tìm điểm đón tân sinh viên. Ngay cạnh bến xe, quả nhiên có một tấm biển gỗ viết chữ to: ĐIỂM ĐÓN TÂN SINH VIÊN ĐẠI HỌC SƯ PHẠM TỈNH.

Phía sau chiếc bàn gỗ là hai sinh viên và một giáo viên đang ngồi trực. Tôi tiến tới, rụt rè đưa giấy báo trúng tuyển: “Thưa thầy, em là Lâm Triệu Thu, đến báo danh ạ.”

Cô giáo nhận hồ sơ, ngước lên nhìn tôi: “Từ xóm Hạnh Hoa lên à?”

“Vâng ạ.”

Cô lật xem tờ kết luận thẩm tra, ánh mắt dừng lại vài giây: “Đi đường vất vả rồi.”

Chỉ bốn chữ ấy làm tôi mũi cay xè: “Dạ không vất vả ạ.”

Cô gọi một nữ sinh viên cao kều lại: “Dẫn bạn Lâm Triệu Thu về trường, làm thủ tục nhận phòng ký túc xá trước nhé.”

Nữ sinh kia đỡ lấy chiếc hòm gỗ của tôi: “Để tớ xách phụ cho.”

Tôi vội giật lại: “Không cần đâu, tớ tự xách được.”

Cô bạn bật cười: “Sau này là bạn cùng lớp rồi, khách sáo làm gì.”

Bạn cùng lớp. Hai tiếng ấy làm tim tôi đập rộn ràng.

Trên đường về trường, xe buýt chạy xuyên qua những đại lộ thênh thang. Tôi ngỡ ngàng ngắm nhìn những nhà sách to đùng, bưu điện hoành tráng, và những sinh viên mặc áo sơ mi trắng tinh tươm đạp xe lướt qua. Cổng trường Đại học Sư phạm treo băng rôn đỏ chót: CHÀO MỪNG TÂN SINH VIÊN KHÓA 78.

Tôi đứng trước cổng trường, ngước nhìn dòng chữ ấy. Để bước được đến đây, tôi đã đánh đổi quá nhiều máu và nước mắt.

Từ chuyện bị lừa cưới, quỳ khóc lạy lục giữa đống bùn lầy. Từ ngọn đèn mờ lắt lay ngoài chuồng bò đến phòng thi huyện. Từ tờ giấy thẩm tra của xã đến cái mộc lương thực chật vật xin trong mưa. Từng bước đi, có kẻ muốn cản đường, nhưng cũng có người sẵn sàng lấy thân mình ra làm thang cho tôi bước.

Bước chân qua ngưỡng cửa đại học, tôi thầm nhủ trong lòng: Mẹ ơi, con đến nơi rồi.

Xếp hàng nộp hồ sơ, nhận thẻ sinh viên, làm thủ tục ký túc xá… xong xuôi thì trời đã sẩm tối.

Phòng ký túc nằm ở tầng hai, phòng tám giường tầng. Trong phòng có giường sắt, bàn gỗ, kệ để thau chậu. Vài bạn nữ đã đến nhận phòng từ trước, đang tụm năm tụm ba trò chuyện. Thấy tôi khệ nệ ôm chiếc hòm gỗ bước vào, họ im bặt.

Một cô gái tóc ngắn vồn vã lên tiếng: “Cậu ngủ giường trên hay giường dưới?”

Tôi dòm tờ giấy xếp giường: “Giường dưới.”

Cô ấy giúp tôi kéo hòm gỗ đẩy sát vào gầm giường: “Tớ tên Trần Quế Phân, làm ở xưởng dệt mới thi đậu lên đây.”

Một cô gái khác đeo kính cận cất giọng: “Tớ là Bạch Tuệ, dân thành phố.”

Tôi cũng rụt rè giới thiệu: “Mình là Lâm Triệu Thu, từ xóm Hạnh Hoa lên.”

Bạch Tuệ liếc nhìn đôi bàn tay tôi. Bàn tay đầy những vết chai sần do làm nông, chiếc túi vải tôi đeo cũng chắp vá chằng chịt. Cô ấy không hề có vẻ khinh khỉnh, chỉ mỉm cười: “Sau này giúp đỡ nhau nhé.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Đêm đó, trước khi tắt đèn, tôi lôi giấy bút từ trong túi ra, cắm cúi viết lá thư đầu tiên từ lúc nhập học.

Mẹ, Đại Trụ, cô giáo Diệp:

Con đã đến Đại học Sư phạm an toàn. Trường rộng lắm, cổng treo băng rôn đỏ, ký túc xá có tận tám cái giường. Bạn bè hòa đồng, thầy cô giúp đỡ nhiệt tình. Sổ lương thực đã nộp, thẻ sinh viên cũng đã lấy. Cái đê khâu mẹ cho, con để ngay dưới gối. Mọi người ở nhà đừng lo, con sẽ ráng học thật giỏi.

Viết đến đây, tôi khựng lại. Nghĩ ngợi một lúc, tôi nắn nót viết thêm một câu: Mẹ, con chưa từng ngoái đầu lại, nhưng con luôn ghi nhớ quãng đường mình đã đi qua.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử