Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Nếu em không còn yêu anh, tại sao em vẫn giữ công ty?”

Tôi dừng bước.

“Tôi giữ công ty vì hơn ba trăm nhân viên không nên mất việc do sai lầm của anh.”

“Không liên quan đến tình yêu.”

“Cũng không liên quan đến anh.”

10

Phiên tòa ly hôn diễn ra sau gần ba tháng.

Chu Minh không đồng ý ly hôn.

Anh ta tuyên bố giữa chúng tôi vẫn còn tình cảm, mâu thuẫn chỉ xuất phát từ sự xuất hiện của người thứ ba.

Luật sư của anh ta còn nói sau tai nạn, tinh thần anh ta bị ảnh hưởng, cần vợ chăm sóc.

Hạ Vy nộp toàn bộ bằng chứng.

Hồ sơ thương tích.

Đoạn ghi âm đe dọa.

Video tại bệnh viện.

Lịch sử khám bệnh những lần tôi từng bị thương.

Tin nhắn giữa Chu Minh và Lưu Duyệt.

Hợp đồng mua biệt thự cho nhân tình.

Bản chuyển nhượng căn nhà mà họ ép tôi ký.

Cả lời khai của hàng xóm từng nghe tiếng tôi kêu cứu.

Chu Minh ngồi trên xe lăn, sắc mặt ngày càng khó coi.

Thẩm phán hỏi anh ta.

“Anh có thừa nhận từng hành hung vợ không?”

Anh ta cúi đầu.

“Tôi chỉ mất kiểm soát vài lần.”

“Không nghiêm trọng như cô ấy nói.”

Hạ Vy lập tức phát đoạn ghi âm.

Tiếng Chu Minh gào lên vang khắp phòng.

“Tôi sẽ đánh đến khi cô chịu ký thì thôi.”

Sau đó là tiếng va đập và tiếng khung ảnh vỡ.

Không ai lên tiếng.

Thẩm phán hỏi tiếp.

“Anh có quan hệ ngoài hôn nhân với Lưu Duyệt không?”

Chu Minh đáp.

“Tôi bị cô ta lừa.”

“Cô ấy nói mang con tôi.”

“Tôi chỉ muốn chịu trách nhiệm.”

Tôi bật cười.

Thẩm phán nhìn tôi.

Tôi đứng dậy.

“Anh ta biết mình không có khả năng sinh con từ hai năm trước.”

“Cho nên lý do chịu trách nhiệm chỉ là nói dối.”

“Anh ta ngoại tình vì muốn ngoại tình.”

“Anh ta ép tôi giao nhà vì muốn chiếm tài sản.”

“Anh ta đánh tôi vì tin rằng tôi không dám phản kháng.”

“Tôi không yêu cầu anh ta giải thích nữa.”

“Tôi chỉ yêu cầu chấm dứt cuộc hôn nhân này.”

Chu Minh quay sang nhìn tôi.

“Vãn Vãn, anh thật sự biết sai.”

Tôi không nhìn anh ta.

Quyết định cuối cùng được tuyên vào buổi chiều.

Tòa chấp nhận yêu cầu ly hôn.

Căn nhà trước hôn nhân hoàn toàn thuộc về tôi.

Khoản vay tám triệu tệ được công nhận hợp pháp.

Phần cổ phần thế chấp được xử lý theo quy định để thực hiện nghĩa vụ.

Chu Minh phải bồi thường cho tôi vì hành vi bạo hành và vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ hôn nhân.

Những khoản tiền anh ta tự ý sử dụng để mua tài sản cho Lưu Duyệt bị tính vào phần tài sản anh ta được hưởng.

Sau khi trừ nợ, chi phí và trách nhiệm liên quan, số tài sản còn lại của anh ta gần như không đáng kể.

Khi bước ra khỏi tòa, bầu trời rất trong.

Tôi đứng dưới bậc thềm, ngẩng đầu nhìn ánh nắng.

Hạ Vy đưa giấy chứng nhận ly hôn cho tôi.

“Chúc mừng.”

Tôi nhận lấy.

Tờ giấy nhẹ tênh.

Nhưng để có được nó, tôi đã đánh đổi bảy năm tuổi trẻ, vô số vết thương và một trái tim từng vỡ nát.

Chu Minh được mẹ đẩy xe lăn ra sau chúng tôi.

Anh ta gọi tên tôi.

“Tô Vãn.”

Lần này, anh ta không gọi Vãn Vãn nữa.

Có lẽ anh ta biết mình đã không còn tư cách.

Tôi quay lại.

Anh ta nhìn tờ giấy trong tay tôi.

“Em thật sự không quay đầu sao?”

“Tôi đã quay đầu quá nhiều lần.”

“Lần đầu anh tát tôi, tôi quay đầu.”

“Lần anh bóp cổ tôi, tôi vẫn quay đầu.”

“Lần anh đẩy tôi xuống cầu thang, tôi tiếp tục quay đầu.”

“Mỗi lần quay lại, tôi đều tự nói anh sẽ thay đổi.”

“Nhưng kết quả là anh ngày càng tàn nhẫn.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Lần này tôi không quay đầu nữa.”

“Bởi phía sau không phải gia đình.”

“Chỉ là địa ngục.”

Bà Trương khóc lóc.

“Cô lấy hết tiền, lấy cả công ty, còn muốn thế nào?”

Tôi đáp.

“Tôi không lấy thứ gì của nhà họ Chu.”

“Căn nhà là của tôi.”

“Tiền vốn là của tôi.”

“Cổ phần là tài sản bảo đảm con trai bà tự nguyện ký.”

“Công ty do hội đồng cổ đông quyết định giao tôi quản lý.”

“Còn cái chân của anh ta là do tai nạn.”

“Đừng biến hậu quả của lòng tham thành lỗi của tôi.”

Bà ta không nói được gì.

Tôi quay người bước xuống bậc thềm.

Sau lưng, Chu Minh bỗng cố đứng dậy khỏi xe lăn.

Anh ta dùng một chân, loạng choạng gọi tôi.

Nhưng chỉ đi được một bước đã ngã quỵ.

Bà Trương vội vàng đỡ anh ta.

Anh ta nằm trên nền đất, nhìn bóng lưng tôi ngày càng xa.

Ngày tôi ngã dưới chân anh ta, anh ta không hề quay lại.

Hôm nay anh ta ngã xuống.

Tôi cũng không quay đầu.

11

Vụ án của Lưu Duyệt và Cao Dương được đưa ra xét xử vào nửa năm sau.

Cao Dương khai toàn bộ để được xem xét giảm nhẹ.

Hắn thừa nhận mình và Lưu Duyệt đã lên kế hoạch rút tiền công ty từ hơn một năm trước.

Đứa trẻ trong bụng Lưu Duyệt là của hắn.

Ban đầu, cả hai định dùng Chu Minh như một tấm bình phong.

Sau khi lấy đủ tiền sẽ rời đi.

Nhưng Lưu Duyệt ngày càng tham lam.

Cô ta muốn lấy cả căn nhà và cổ phần của tôi.

Vì thế mới kích động Chu Minh ly hôn, đồng thời nói rằng tôi không chịu giao tài sản sẽ khiến đứa bé không có tương lai.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử