Trang chủ/Ẩn Thế Tổng Tài/Chương 10: Quyền Mưu Trên Thương Trường
Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 10: Quyền Mưu Trên Thương Trường

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Không gian hội trường D-Gen chìm trong ánh sáng trắng lạnh lẽo, màn hình điện tử liên tục nhảy số, phản chiếu lên sàn kính những vết cắt rực rỡ như vết thương chưa lành. Không khí nặng nề đến mức từng nhịp thở cũng khiến người ta phải dè chừng. Ghế chủ tọa vẫn bỏ trống, các cổ đông lớn ngồi thành hai hàng đối diện, ánh mắt ngấm ngầm dò xét, căng như dây đàn chờ tiếng súng lệnh. Trên cùng, Lục Minh Dạ xuất hiện đúng thời khắc, dáng người cao lớn nổi bật giữa bóng tối, từng bước đi đều vững chãi, lạnh lùng. Bộ âu phục cắt may hoàn hảo càng làm nổi bật khí chất quyền uy, đôi mắt đen sâu như vực thẳm lướt qua từng gương mặt, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.

Đối diện, Diệp Nguyệt Lăng xuất hiện như một vệt sáng sắc lạnh. Bộ váy trắng ôm sát thân hình mảnh dẻ, mái tóc đen xõa dài, ánh mắt phượng quét qua Minh Dạ rồi chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện, nụ cười mỏng như lưỡi dao, toát ra khí chất vừa quyến rũ vừa nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, các cổ đông ngừng trao đổi ánh mắt, bầu không khí trong phòng hội nghị như bị đông cứng lại. Ở góc xa, Lục Triều Dương khoanh tay tựa lưng vào ghế, nụ cười nửa miệng bí ẩn, ánh mắt hổ phách lấp lánh sự chờ đợi.

— Lục tổng, hôm nay anh đến để thương lượng, hay để tuyên chiến? — Giọng Diệp Nguyệt Lăng vang lên, từng chữ sắc như châm chích vào không khí.

Minh Dạ không đáp ngay, lật vài trang tài liệu, ánh mắt lạnh lùng khóa chặt đối phương.

— D-Gen không phải miếng bánh có thể chia đôi. Hoặc tôi nắm toàn quyền, hoặc là cô. Sự khoan nhượng đã hết.

Một làn sóng xì xào lướt qua các cổ đông. Không ai dám tỏ thái độ rõ rệt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hai người đang định đoạt vận mệnh tập đoàn.

Diệp Nguyệt Lăng bật cười, âm thanh khô lạnh, ánh mắt liếc qua các cổ đông như một lời cảnh cáo.

— Anh muốn chơi luật thương trường hay muốn thử sức dị năng?

— Ở đây là hội đồng cổ đông, luật vẫn phải được tôn trọng. Nhưng tôi không ngại nếu quy tắc bị phá vỡ, — Minh Dạ đáp, giọng đều như nước chảy qua đá.

Nguyệt Lăng chống cằm, đôi mắt phượng như đang soi thấu ý nghĩ đối thủ.

— Anh tự tin vào khả năng thao túng ký ức của mình đến thế sao? Hay chỉ là đang che giấu nỗi sợ mất kiểm soát?

Chỉ một tia lạnh lóe lên trong mắt Minh Dạ rồi biến mất, anh lấy lại vẻ điềm tĩnh ngay tức khắc.

— Dị năng chỉ là công cụ. Kẻ thật sự mạnh là kẻ kiểm soát được mọi thứ mà không cần đến nó.

Cô khẽ nhếch môi, môi đỏ như máu, rồi quay sang các cổ đông.

— Tôi đề xuất biểu quyết công khai. Ai ủng hộ hợp tác với Diệp gia, xin mời giơ tay.

Phòng họp im phăng phắc. Ông Trần, cổ đông lớn tuổi, là người đầu tiên nhấc tay. Tiếp sau ông, hai cổ đông khác cũng ngập ngừng làm theo. Không khí chao đảo, ánh mắt các bên đan xen lo âu.

Minh Dạ không nao núng, giọng trầm vang lên:

— Tôi cũng có phương án. Ai ủng hộ Lục thị tiếp quản toàn bộ công nghệ dị năng của D-Gen, xin biểu quyết.

Sáu tay giơ lên đồng loạt, tạo thế cân bằng. Diệp Nguyệt Lăng liếc nhìn Lục Triều Dương, bắt gặp nụ cười khó đoán của anh ta. Cuộc đấu trí lặng lẽ diễn ra dưới lớp mặt nạ hòa nhã.

Không khí căng thẳng đến tột độ, ai cũng chờ đợi nước đi tiếp theo. Nguyệt Lăng đột ngột đứng dậy, bước về phía Minh Dạ, cúi người thấp giọng chỉ đủ hai người nghe:

— Anh nghĩ mình có thể thắng nhờ số đông? Đừng quên, ký ức của những người này đều có thể bị thay đổi. Nếu tôi muốn, mọi phiếu bầu sẽ quay về phía tôi.

Minh Dạ không lùi, đôi mắt lạnh như thép.

— Cô nghĩ mình có thể thao túng ký ức trước mặt tôi?

Diệp Nguyệt Lăng mỉm cười, rút điện thoại, bấm nhẹ. Màn hình lớn phía trên hiện lên đoạn video Lục Triều Dương trao đổi với cổ đông thân cận của Lục thị, giọng nói mơ hồ nhưng nội dung rõ ràng là thỏa thuận ngầm.

— Đây là bằng chứng Lục thị mua chuộc cổ đông. Nếu tôi gửi đoạn này ra ngoài, Lục thị còn gì để đấu?

Làn sóng xôn xao nổi lên, sắc mặt các cổ đông Lục thị tái nhợt. Triều Dương khẽ nhíu mày, ánh mắt lóe lên rồi lại bình thản.

Minh Dạ cười nhạt, ánh mắt không lay chuyển.

— Cô nghĩ tôi không biết đoạn video đó là sản phẩm của dị năng biến hình, giả giọng? Thứ cô giỏi nhất là biến hóa sự thật thành dối trá.

Ngay lập tức, trợ lý của Minh Dạ chiếu lên đoạn ghi âm khác: giọng Diệp Nguyệt Lăng vang lên rõ ràng — “Chỉ cần cắt ghép đúng lúc, mọi thứ đều thành bằng chứng.”

Không gian lặng như tờ. Một cổ đông lên tiếng, giọng run rẩy:

— Cả hai bên đều dùng thủ đoạn. Ai đảm bảo quyền lợi của chúng tôi?

Minh Dạ nhìn thẳng vào người đó, giọng dứt khoát:

— Tôi không dùng dị năng để thao túng các vị. Quyền lợi sẽ được bảo đảm bằng pháp lý, không phải đe dọa.

Diệp Nguyệt Lăng bước lên, ánh mắt sắc lạnh:

— Các vị muốn an toàn hay muốn trở thành con mồi? Hợp tác với tôi, Diệp gia sẽ bảo hộ.

Bỗng chuông điện thoại vang lên. Trợ lý của Nguyệt Lăng tiến lại, thì thầm điều gì đó. Sắc mặt cô thay đổi, ánh mắt tối lại.

— Dị Ảnh gửi tối hậu thư. Nếu không rút lui, họ sẽ động vào “thánh nữ”.

Diệp Nguyệt Lăng siết chặt điện thoại, móng tay bấm sâu vào da thịt. Cô liếc Minh Dạ, ánh nhìn chất chứa thách thức và cảnh cáo.

Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên tiến vào, dáng lịch lãm, mắt sắc như chim ưng — Lâm Thế An. Ông đặt một tập hồ sơ lên bàn hội nghị, giọng bình thản vang lên:

— Xin lỗi đã cắt ngang. Tôi đại diện cho nhóm cổ đông mới, họ muốn biết ai chịu trách nhiệm nếu “thánh vật” bị thức tỉnh, công nghệ dị năng bị biến thành công cụ hủy diệt?

Minh Dạ đáp ngắn gọn:

— Tôi.

Nguyệt Lăng cười lạnh:

— Một mình anh? Dị Ảnh không để ai tự tung tự tác đâu.

Lâm Thế An khép hồ sơ, ánh mắt như chạm vào từng người:

— Hai vị có dám ký vào bản cam kết: nếu một bên dùng dị năng ngoài luật lệ, toàn bộ cổ phần sẽ thuộc nhóm cổ đông trung lập?

Không khí lặng đi. Minh Dạ không chần chừ:

— Tôi ký.

Nguyệt Lăng nhếch môi:

— Đừng trách tôi không nhắc trước, dị năng của tôi không để lại dấu vết.

— Cô cứ thử, — Minh Dạ lạnh lùng đáp.

Hai người cùng ký. Từng nét bút như khắc sâu một vết cắt lên mặt bàn.

*

Hội nghị tạm hoãn để kiểm tra tính pháp lý. Diệp Nguyệt Lăng rời phòng họp, bước nhanh qua hành lang sáng lạnh. Lâm Thế An lặng lẽ theo sau, dừng lại khi cô quay lại.

— Ông muốn gì? — Cô hỏi, ánh mắt sắc lạnh.

Ông mỉm cười, bình thản:

— Dị Ảnh không phải kẻ duy nhất muốn “thánh vật”. Quyền lực không nằm ở cổ phần, mà ở ký ức và dị năng của kẻ đứng đầu.

— Ông nghĩ mình có thể thao túng tôi?

Lâm Thế An lắc đầu:

— Tôi chỉ nhắc, sức mạnh phải trả giá. Cô có dám trả không?

— Tôi hiểu rõ hơn ai hết, — Nguyệt Lăng đáp, quay đi, ánh mắt ánh lên một tia kiên quyết.

Lâm Thế An nhìn theo, trầm ngâm. Ông rút điện thoại, gửi một tin nhắn: “Bắt đầu tiếp cận. Đừng để cô ấy chết.”

*

Màn đêm buông xuống, Tinh Vân ngồi lặng trong phòng, ánh đèn vàng phản chiếu lên mái tóc bạch kim. Cô lật qua từng trang tài liệu cũ, những ký ức cũ như những sợi khói mỏng manh, chực trào lên khỏi tầng phong ấn.

Cửa phòng bật mở, Lâm Thế An bước vào, dáng điềm tĩnh, ngồi đối diện cô.

— Nếu có thể lấy lại toàn bộ ký ức đã mất, cô sẽ đánh đổi điều gì? — Ông hỏi, giọng trầm.

Tinh Vân ngẩng lên, ánh mắt xám phủ sương, bình thản:

— Tôi không sợ mất ký ức, chỉ sợ bị thao túng.

Lâm Thế An mỉm cười, mắt sắc như dao:

— Dị năng của cô càng dùng nhiều, càng trả giá đắt. Một ngày nào đó, cô sẽ quên cả chính mình.

— Tôi chấp nhận. Nếu phải trả giá, tôi muốn mình là người lựa chọn.

— Cô nghĩ Lục Minh Dạ có thể bảo vệ cô khỏi mọi thế lực sao? Dị Ảnh, Diệp gia, Lục gia… không ai thực sự đứng về phía cô.

Tinh Vân cười nhạt:

— Nhưng ít ra, anh ấy chưa từng ép tôi.

Lâm Thế An trầm ngâm, rồi nghiêng về phía cô:

— Có những ký ức không nên nhớ lại. Nếu thực sự muốn sống sót, hãy học cách giấu đi phần yếu đuối nhất.

— Tôi không chạy trốn nữa. Nếu phải đối mặt, tôi sẽ tự bước đi.

Lâm Thế An gật đầu, ánh mắt lóe lên tia thương cảm. Trước khi rời đi, ông dừng lại ở cửa:

— Dị Ảnh sắp ra tay. Đừng tin bất cứ ai, kể cả người bên cạnh.

*

Trong căn phòng họp tối, Minh Dạ ngồi một mình, mắt nhắm lại, dò lại ký ức các cổ đông, truy tìm dấu vết dị năng. Đột ngột, một hình ảnh lạ tràn vào: bàn tay trắng mảnh khảnh, máu loang trên cổ tay, ký hiệu thánh nữ khắc lên mặt bàn.Anh choàng tỉnh, trái tim siết lại. Anh rút điện thoại, ra lệnh:

— Bảo vệ Tinh Vân, không để bất kỳ ai tiếp cận cô ấy.

— Rõ!

Qua lớp kính, thành phố Vọng Minh lên đèn, ánh sáng chằng chịt như mạng nhện. Dưới vẻ bình yên ấy, những âm mưu quyền lực đang cuộn trào, chỉ chờ bùng phát.

*

Bên trong phòng riêng, Diệp Nguyệt Lăng ngồi trước gương, ánh mắt phượng sắc lạnh nhìn vào hình bóng mình. Trên cổ tay, vết máu mảnh như chỉ vừa khô. Cô nhấc điện thoại, giọng nói lạnh lùng:

— Bắt đầu kế hoạch. Đánh vào ký ức đội bảo vệ. Không để ai sống sót.

*

Khu vườn sau biệt thự Lục thị chìm trong ánh trăng mờ. Tinh Vân bước ra, hít sâu không khí đêm, ánh mắt xám ngước lên bầu trời.

Một bóng người xuất hiện, bước chân nhẹ như không khí.

— Đêm nay yên tĩnh quá, phải không bác sĩ Bạch?

Tinh Vân quay lại, ánh mắt cảnh giác.

— Ông vẫn chưa đi sao?

— Tôi có lời cảnh báo. Dị Ảnh đang đến gần, cô là mục tiêu lớn nhất. Nếu muốn sống sót, đừng tin vào bất cứ lời hứa nào.

— Tôi không còn gì để mất, — Tinh Vân đáp, giọng trầm.

— Cô còn ký ức, còn người để bảo vệ. Khi mất tất cả, sức mạnh sẽ nuốt chửng cô.

Tinh Vân im lặng, mắt hướng lên trời, những vì sao mờ nhạt như ký ức xa xôi.

— Nếu phải lựa chọn giữa ký ức và tự do, ông chọn gì?

Lâm Thế An nhìn cô, ánh mắt trầm mặc:

— Tôi đã chọn trả giá. Đổi lại, tôi không còn gì ngoài hận thù.

Ông quay đi, bóng lưng khuất dần trong màn đêm.

*

Cuộc họp tại D-Gen tiếp tục. Không khí dày đặc sự nghi kỵ. Lâm Thế An trở lại vị trí, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc.

Minh Dạ đối diện Diệp Nguyệt Lăng, hai ánh mắt giao nhau, lạnh lùng như hai lưỡi dao.

— Tôi đề nghị kiểm tra ký ức toàn bộ cổ đông bằng thiết bị dị năng trung lập, — Diệp Nguyệt Lăng lên tiếng.

Một cổ đông phản đối:

— Đó là xâm phạm riêng tư!

Minh Dạ trầm giọng:

— Nếu không làm, ai dám chắc không ai bị thao túng?

Lâm Thế An xen vào:

— Tôi sẽ giám sát. Bên nào vi phạm dị năng ngoài cam kết, mất toàn bộ quyền lợi.

Các cổ đông do dự, cuối cùng gật đầu.

Minh Dạ bước tới thiết bị kiểm tra — chiếc ghế bạc với vòng cảm ứng ánh sáng xanh. Anh ngồi xuống, mắt nhắm lại. Máy quét dừng ở một điểm tối, thoáng qua hình ảnh người phụ nữ gục trong vũng máu, lời thì thầm: “Đừng tin ai, kể cả người thân cận nhất…”

Tiếng tách vang lên, thiết bị báo hiệu bình thường. Anh mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm.

Diệp Nguyệt Lăng ngồi vào, máy quét lâu hơn, hiện lên hình ảnh đứa trẻ khóc trong bóng tối, bàn tay ai đó xé nát bức thư, lửa bùng lên.

Thiết bị phát ra âm thanh lạ. Lâm Thế An kiểm tra chỉ số.

— Có dấu hiệu dị năng biến hình can thiệp ký ức. Cô giải thích thế nào?

Nguyệt Lăng cười nhạt:

— Tôi chỉ bảo vệ ký ức khỏi kẻ khác. Nếu muốn kiểm tra sâu hơn, hãy hỏi ý kiến Dị Ảnh.

Không khí lạnh buốt. Minh Dạ nhìn cô, mắt tối lại.

— Cô đang đe dọa tôi?

— Không, chỉ nhắc nhở: ở đây không ai vô tội.

Bầu không khí trở nên bế tắc. Các cổ đông bắt đầu xáo động, niềm tin lung lay.

Lâm Thế An lên tiếng:

— Nếu không thể tin nhau, hãy để quyền quyết định cho người duy nhất chưa từng thao túng ký ức bất kỳ ai — Bạch Tinh Vân.

Mọi ánh mắt dồn về phía cửa. Tinh Vân vừa bước vào, gương mặt trắng như sương, ánh mắt xám lặng lẽ mà kiên cường.

Minh Dạ lập tức đứng dậy, chắn trước cô.

— Đừng lôi cô ấy vào trò chơi này.

Tinh Vân đặt tay lên vai anh, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:

— Em không trốn chạy nữa. Nếu ký ức là thứ mọi người muốn, em sẽ bảo vệ nó đến cùng.

Cô quay sang các cổ đông, giọng trong trẻo nhưng vang dội:

— Tôi sẽ dùng dị năng kiểm tra “dòng chảy năng lực” của mọi người. Nếu ai bị can thiệp, tôi sẽ phát hiện.

Các cổ đông lưỡng lự, cuối cùng đồng ý. Tinh Vân bước đến từng người, đôi mắt xám soi thấu tận sâu ký ức. Dị năng của cô lan tỏa, ánh sáng bạc mờ nhạt phủ khắp phòng.

Đột nhiên, một cổ đông trẻ ngã gục, mắt trợn trắng. Tinh Vân lùi lại, hơi thở dồn dập.

— Có dị năng ẩn thân vừa xâm nhập ký ức anh ta!

Minh Dạ lao tới, đặt tay lên trán nạn nhân, dị năng thao túng ký ức phát động, dòng ký ức hỗn loạn cuộn trào: bóng Diệp Nguyệt Lăng, ánh mắt phượng lóe sáng, bàn tay vươn tới ký ức nạn nhân.

Anh siết chặt hàm, mắt tối sầm.

— Cô đã vi phạm cam kết.

Diệp Nguyệt Lăng lùi về phía cửa, môi cong lên nụ cười lạnh.

— Ta chỉ làm điều cần thiết để chiến thắng. Trong trò chơi này, không có chỗ cho kẻ yếu.

Cô biến mất trong làn khói mỏng, dị năng ẩn thân phát động. Minh Dạ lao theo, nhưng chỉ kịp bắt bóng áo trắng nhạt tan biến trong không khí.

*

Ngoài hành lang, Lâm Thế An đứng chờ, ánh mắt sắc lạnh. Một trợ lý chạy tới:

— Dị Ảnh đã bắt đầu hành động. Tòa nhà bị phong tỏa. Lục Minh Dạ và Bạch Tinh Vân là mục tiêu số một.

Lâm Thế An gật đầu, mắt ánh lên tia lạnh lẽo:

— Cứ để mọi thứ diễn ra. Khi quyền lực thật sự lộ diện, chỉ kẻ dám trả giá mới sống sót.

Ông nhắn tin: “Chuyển sang giai đoạn hai. Bảo vệ ký ức thánh nữ bằng mọi giá.”

*

Bên ngoài, trời mưa xối xả. Đèn đường hắt bóng người chạy vội, còi báo động vang vọng trong màn đêm. Những chiếc xe đen không biển số lặng lẽ áp sát tòa nhà D-Gen, những kẻ mặc đồ đen, mặt nạ trắng di chuyển như bóng ma.

Ở tầng cao, Minh Dạ nắm chặt tay Tinh Vân, mắt sâu thẳm:

— Em tin anh không?

Tinh Vân gật đầu, ánh mắt xám ánh lên quyết tâm.

— Dù ký ức bị xóa sạch, em vẫn nhớ anh đã từng bảo vệ em.

Minh Dạ ôm chặt cô, trong mắt chỉ còn quyết tâm không gì lay chuyển.

— Anh sẽ không để ai động vào em. Dù phải đánh đổi tất cả.

Tiếng còi báo động vang lớn, xé toạc màn đêm. Trên mái nhà đối diện, Diệp Nguyệt Lăng đứng trong mưa, ánh mắt phượng sắc lạnh, môi đỏ cong lên.

— Trò chơi chỉ mới bắt đầu, Lục Minh Dạ. Lần này, ký ức của anh sẽ thuộc về ta.

*

Trong bóng tối, Lâm Thế An lặng lẽ quan sát, ánh mắt như nhìn thấu toàn bộ ván cờ. Đêm nay, quyền mưu không chỉ là cuộc chơi trên thương trường. Đó là cuộc chiến giành lấy ký ức, dị năng — và vận mệnh của dị giới.

Tiếng sấm vang rền, tòa nhà D-Gen chìm vào bóng tối tuyệt đối. Một chương mới của cuộc chiến dị năng mở ra, khi mọi ranh giới giữa ký ức, quyền lực và sinh mệnh đều bị đẩy đến giới hạn cuối cùng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử